Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 162: ĐÚNG HAY SAI?



Thiên Bình Kiếm và Khứ Quang Kiếm Vũ thủ chặt thế. Chỉ chờ Cổ Vương lần nữa bạo phát sẽ quyết liệt chém ra hai kiếm.

Thế nhưng, khác xa với suy đoán của Y Thiên. Linh thể của lão mờ dần, vỡ vụn thành những mảng sáng nhạt nhòa, rồi triệt để tan biến, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người trong lăng mộ.

Đóa Đóa đứng lặng bên bệ đá, ngực phập phồng thở hổn hển. Bàn tay phải của nàng vẫn nắm chặt lấy chiến lợi phẩm vừa moi ra được. Máu me từ cái xác tàn tạ nhỏ giọt xuống mặt băng, phát ra những tiếng tí tách khô khốc.

Y Thiên thở phào một hơi, mất đi điểm tựa liền rơi tự do xuống mặt đất, đập mạnh lưng xuống nền băng lạnh lẽo. Hắn lảo đảo thu hồi Khứ Quang Kiếm Vũ, khôi phục lại chiếc mặt nạ. Toàn thân nhuốm máu, hắn lê từng bước chân nặng nhọc tiến về phía thê tử của mình.

Hai người không nói với nhau lời nào, ánh mắt đồng loạt găm chặt vào vật thể trên tay Đóa Đóa, chờ đợi nhìn thấy một thứ tà vật chứa đầy sát cơ, một loại khế ước trói buộc linh hồn tàn độc nào đó mà Cổ Vương đã dày công chuẩn bị.

Thế nhưng, khi ánh sáng u ám của lăng mộ chiếu rọi vào vật thể đó, cả Y Thiên và Đóa Đóa đều sững sờ. Đồng tử của hai người đồng loạt co rụt lại vì chấn động tột cùng.

Đó quả thực là một trái tim khô héo, nhăn nhúm, mang màu xám ngoét của cái chết.

Chính là Trái Tim Cổ quả không sai. Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc đến mức nghẹt thở không phải là bản thân trái tim ấy, mà là thứ đang bao bọc lấy nó.

Quấn quanh Trái Tim Cổ hoàn toàn không phải là những loại cổ trùng phòng ngự độc địa, không phải là phong ấn đoạt hồn, cũng chẳng phải là cạm bẫy hủy diệt dùng để ám toán kẻ khác.

Đó là vô số những sợi tơ mỏng manh, mềm mại, mang màu hồng phấn nhạt. Những sợi tơ ấy phát ra một thứ ánh sáng ấm áp, dịu dàng đến mức khiến người ta cảm thấy mọi thương tổn trong tâm hồn như được xoa dịu.

Chúng đan bện vào nhau, ôm ấp, nâng niu khối thịt khô héo kia cẩn trọng, trân quý tựa như một người mẹ ôm đứa con bé bỏng vào lòng.

Từ những sợi tơ ấy, một luồng sinh khí vô cùng thuần khiết, không chứa lẫn dù chỉ một hạt bụi của oán hận hay tà niệm, liên tục truyền vào Trái Tim Cổ. Chính dòng sinh khí êm ả này đã duy trì cho nó một nhịp đập yếu ớt, mỏng manh nhưng kiên cường suốt vạn năm qua dưới lòng đất lạnh lẽo.

"Thứ này là gì?" Y Thiên tò mò hỏi.

"Là Tình Yêu Cổ…" Đoá Đoá ngơ ngác nhìn đăm đăm vào hai con vương cổ đang nương tựa vào nhau trên lòng bàn tay mình.

Sắc mặt nàng bỗng chốc trắng bệch không còn một giọt máu. Từ ánh mắt từ ái ban đầu, sự hào phóng trao tặng vương cổ, cho đến lời than thở đứt quãng cuối cùng của Cổ Vương trước khi tan biến.

Đôi mày nhíu chặt lại khẽ giãn ra, dường như nàng đã hiểu ra được điều gì đó. Bàn tay nàng khẽ run lên bần bật.

"Y Thiên..." Giọng Đóa Đóa lạc đi, mang theo một sự chấn động, một nỗi bi ai tột cùng bóp nghẹt thanh âm:

"Chúng ta đã sai rồi. Từ đầu đến cuối, chúng ta đều đoán sai hoàn toàn rồi."

Y Thiên nhíu chặt mày, ánh mắt phòng bị vẫn chưa hề buông lỏng. Hắn nhìn chằm chằm vào Tình Yêu Cổ đang tỏa ra hơi ấm, lạnh lùng cất tiếng vặn hỏi:

"Sai cái gì? Lão ta biến thành thứ kinh khủng như vậy, xém chút nữa đã giết chết ta cùng nàng. Sự thật rành rành ra đó, còn sai ở đâu?"

"Không phải như vậy! Sự bạo phát lúc nãy chỉ là bản năng sinh tồn khi nhục thân bị đe dọa, một con thú ăn cỏ bị dồn đến đường cùng cũng liều mạng chống trả một con sói ăn thịt. Lẽ nào lão ta không được sao?"

Đóa Đóa lắc đầu kịch liệt, đôi mắt ngấn lên một tầng nước mỏng của sự thấu hiểu bi thương. Nàng nắm chặt lấy cánh tay đẫm máu của Y Thiên, giọng điệu run rẩy:

"Chàng nhìn đi, chàng hãy nhìn đi! Tình Yêu Cổ này quá đỗi thuần khiết. Lão ta đã dùng cả vạn năm để dung dưỡng tình yêu này, dùng sự dịu dàng của nó để bao bọc, giữ cho Trái Tim Cổ không triệt để hoại tử. Nhưng tình yêu thì quá êm ấm, nó có thể nuôi dưỡng, nhưng không thể kích thích một trái tim đã chết nảy lên nhịp đập mãnh liệt của sự sống."

Nàng ngước đôi mắt đầy xót xa nhìn Y Thiên, từng chữ thốt ra như những nhát búa tạ đập vỡ vụn lớp vỏ bọc đa nghi tăm tối của hắn:

"Lão ta thực sự cần sự kích thích cực đoan từ những vương cổ mang tính tiêu cực để sốc lại nhịp đập sinh mệnh. Nhưng ngay từ đầu, lão chưa từng có ý định giết chúng ta để đoạt bảo! Lão thực sự muốn cho chàng lựa chọn một phần thù lao xứng đáng. Lão muốn sống lại, và lão giữ đúng lời hứa. Kẻ lừa lọc, kẻ mưu hèn kế bẩn, kẻ vong ân bội nghĩa... không phải là lão."

Đóa Đóa nghẹn ngào, bàn tay siết nhẹ lấy Trái Tim Cổ. Nàng nhận ra một sự thật tàn khốc và đáng sợ nhất. Thế giới sai trái này đã nhuộm đen nhãn quan của bọn họ, trí tuệ của nàng quả nhiên vẫn có điểm sai lầm.

Nàng thử nghĩ lại, nếu như lúc đó lão thực sự muốn giết người đoạt bảo. Tại sao khắp nơi lại không giấu nổi một cổ tấn công, mà lại để đến khi Y Thiên lật lọng mới luống cuống lấy ra.

Giá như nàng có thể tỉnh táo một chút, Cổ Vương sau khi phục sinh sẽ nợ họ một ân tình. Ân tình của Cổ Vương sẽ là thứ muốn cũng không thể có được.

Sự tĩnh lặng bao trùm lấy lăng mộ.

Y Thiên đứng lặng người. Đôi mắt Âm Dương Nhãn của hắn nhìn chằm chằm vào vầng sáng ấm áp của Tình Yêu Cổ.

Nhưng, khác với sự xót xa và dằn vặt đang hiện rõ trên khuôn mặt Đóa Đóa, Mạc Y Thiên không hề rơi một giọt nước mắt, cũng chẳng hề biểu lộ nửa điểm hối hận hay cắn rứt.

Khóe môi hắn từ từ nhếch lên. Ban đầu chỉ là một nụ cười mỉm, rồi dần dần biến thành một tiếng cười trầm thấp, cuối cùng bùng nổ thành một tràng cười ngạo nghễ, điên cuồng và lạnh lẽo đến tận cùng. Tiếng cười vang vọng, đập vào vách đá, nghe rợn gai ốc.

"Hahaha... Thì ra là vậy!"

"Chỉ vậy thôi sao?" Đoá Đoá vô cùng bất ngờ với phản ứng của Y Thiên:

"Chàng không cảm thấy tiếc à? Nếu chúng ta không phán đoán sai thì đã có một ân tình đối với Cổ Vương rồi."

"Chả thế thì sao? Làm sao ta có thể hối tiếc cơ chứ, nàng nói vậy cũng có thể đúng nhưng nhỡ như sau này lão thay đổi ý định rồi giết chúng ta, đoạt luôn con vương cổ thì sao? Việc này làm sao nàng có thể nói trước được, chưa kể vậy không thể nằm trong sự kiểm soát thì vô cùng nguy hiểm. Chúng ta có thể có bảo vật nghịch thiên, ngược lại thì tuyệt đối không thể để thêm người khác biết được. Ở đây không chỉ có thêm một người biết việc chúng ta có vương cổ, mà còn là một Cổ Vương biết, một kẻ mà ám ảnh với các loài cổ."

Y Thiên bước tới, ánh mắt sắc lẹm không mang chút dao động, dứt khoát vươn tay chộp lấy Trái Tim Cổ và Tình Yêu Cổ từ tay Đóa Đóa. Hắn nâng nó lên ngang tầm mắt, nhìn ngắm sự yếu ớt của lòng tốt giữa thế giới tàn nhẫn này với vẻ mặt đầy khinh miệt.

"Chàng nói vậy thật ra cũng có lý, nhưng chàng chưa từng nghĩ lỡ như sự thật tâm và chân thành của lão là thật ư? Nếu là vậy thì chàng không cảm thấy áy náy sao? Một chút cũng không?" Đóa Đóa run giọng hỏi, không thể tin vào thái độ tuyệt tình của hắn.

"Áy náy?" Y Thiên hừ lạnh, bóp chặt lấy Trái Tim Cổ khiến nó phát ra những tiếng thình thịch vặn vẹo:

"Đóa Đóa, nàng quên chúng ta đang đứng ở đâu rồi sao? Sự ngây thơ và lòng tốt vô điều kiện chính là thứ chất độc nguy hiểm nhất. Lão ta chân thành, lão ta tốt bụng nhưng lão ta đã chết. Còn chúng ta đa nghi, chúng ta tàn nhẫn và chúng ta đang sống!"

Hắn quay sang nhìn Đóa Đóa, đôi mắt rực cháy dã tâm không thể che giấu, hùng hồn tuyên cáo:

"Thế gian này vốn dĩ đã đen tối. Nếu ta tin lão, có thể ta sẽ sống sót bước ra khỏi đây với một vương cổ và một ân Tình. Nhưng ta lại khác, bây giờ liền có trong tay bốn con vương cổ. Kẻ sống mới có quyền viết lại chân lý. Lão ta chết vì lão ta không đủ tàn nhẫn. Nếu lão có một chút đề phòng thì sự việc cũng không đến mức này, ta nói không phải sao?"

"Chúng ta không hề phán đoán sai, thứ sai chính là thế giới này. Thế giới này đã không cho chúng ta đúng. Nếu như việc chúng ta vừa làm là sai, vậy khi chúng ta làm đúng, nó có còn là đúng không?"

Đoá Đoá nghe Y Thiên nói như vậy. Thoáng chốc cũng ngập ngừng không biết đáp lại như thế nào. Nàng sống lâu hơn hắn rất nhiều, hiểu biết về thế giới đương nhiên cũng nhiều hơn. Tuy nhiên, đứng trước lời lẽ đầy sai trái của hắn, nàng lại không biết phản bác thế nào.

Suy cho cùng, khái niệm vốn dĩ do con người sinh ra. Một thế giới khi không có con người thì khái niệm rõ ràng vẫn tồn tại nhưng ở một cách khác. Cho nên, đúng sai chưa chắc có thể luận bàn là đúng hay là sai.

Đúng - Sai. Chưa bao giờ là hai thứ trái nghĩa nhau, có thể không đúng nhưng vẫn chưa chắc là sai. Đã là không sai vẫn chưa chắc là đúng, điều này không thể chứng minh nhưng càng nghĩ lại càng thấu hiểu. Đoá Đoá lúc này cũng có thể đang như thế.

"Nếu nói đúng là trắng, sai là đen. Đen và trắng pha lại sẽ ra xám. Nhưng thế giới lại chẳng bao giờ trắng, cũng chẳng bao giờ đen, cũng sẽ không bao giờ xám. Thì ra chính là như vậy, một thế giới sinh ra không hề có khái niệm đúng hay sai…"

Đoá Đoá thầm nghĩ, càng nghĩ lại càng chậm lại. Không biết bản thân liệu đang đúng hay sai.