Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 165: ĐẾN ĐÂY!



Y Thiên chậm rãi co duỗi mười ngón tay, cảm nhận sức mạnh bạo liệt đang chảy tràn trong từng đốt xương. Hắn ngước mặt lên, đôi Âm Dương Nhãn bừng sáng một thứ quang mang tà ác, điên cuồng.

Hắn lật bàn tay, một luồng chân khí mỏng manh hất tung đống tàn tích trên bệ đá ngọc thạch.

Bốn vật thể lơ lửng bay lên, lọt thỏm vào giữa không trung trước mặt hắn. Trái Tim Cổ xám ngoét, Đau Đớn Cổ mang hình hài bọ cạp thủy tinh huyết sắc, Tình Yêu Cổ dệt từ những sợi tơ hồng phấn êm ấm, và Giày Vò Cổ đen kịt như một con đỉa hút máu khổng lồ.

"Đóa Đóa, tiếp tục duy trì trận pháp bảo hộ. Lần luyện hóa này, mức độ nguy hiểm tuyệt đối không kém gì lúc róc xương." Y Thiên trầm giọng ra lệnh, ánh mắt khóa chặt vào hai con vương cổ đầu tiên.

"Thiếp hiểu rõ. Chàng cứ việc buông tay hành sự, luồng khí tức ở đây thiếp sẽ dùng Vô Hạn Cấm Phiên phong tỏa triệt để, tuyệt đối không để lọt ra ngoài nửa phân." Đóa Đóa nắm chặt cán kỳ, tử khí Nguyên Anh Cảnh một lần nữa cuộn trào, tạo thành một bức tường đen kịt bao bọc lấy phạm vi mười trượng quanh bệ đá.

Y Thiên hít một hơi thật sâu. Hắn thu hồi ánh mắt, dồn toàn bộ tâm trí vào cuốn Huyết Độc Thần Ti đang lơ lửng bên cạnh. Những dòng chữ máu ghi chép công thức luyện hóa Huyết Vương Cổ lóe lên trong thức hải hắn rõ nét đến từng chi tiết.

"Vương cổ vốn mang linh trí kiêu ngạo, dung hợp chúng chính là ép buộc chúng phải cắn nuốt lẫn nhau. Lấy thân làm đỉnh lô, lấy Huyết Ma Dịch làm củi lửa, nhưng tuyệt đối không được để chúng nuốt lấy một giọt Huyết Ma Dịch nào vào bụng trước khi hình thành." Hắn lẩm bẩm, ghi tạc từng quy tắc sinh tử vào đại não.

Bàn tay phải của Y Thiên vươn ra, tóm lấy Trái Tim Cổ. Bàn tay trái chộp lấy Đau Đớn Cổ.

"Lên!"

Hắn quát lớn, hai tay đột ngột vỗ mạnh vào nhau, ép chặt quả tim xám ngoét và con bọ cạp thủy tinh lại. Ngay khoảnh khắc hai thứ vương cổ chạm trán, một luồng sóng xung kích tà dị bùng nổ. Con bọ cạp thủy tinh rít lên những tiếng ken két chói tai, chiếc đuôi lưỡi câu rỉ sét của nó điên cuồng đâm chém vào bề mặt khô héo của Trái Tim Cổ. Ngược lại, Trái Tim Cổ cũng co bóp kịch liệt, tỏa ra một luồng tử khí xám xịt kháng cự lại sự xâm nhập.

"Muốn phản kháng sao? Ở trong tay ta, các ngươi không có quyền lựa chọn!"

Y Thiên gầm lên. Huyết Ma Dịch từ đan điền sôi sục bộc phát, dọc theo kinh mạch trào ra hai lòng bàn tay, tạo thành một lồng giam bằng máu đặc quánh bao bọc lấy hai con vương cổ. Hắn không cho chúng ăn, mà dùng áp lực kinh hoàng của Huyết Ma Dịch để nghiền ép, cưỡng chế chúng phải hòa làm một.

Sức ép càng lúc càng lớn. Con bọ cạp thủy tinh vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh sắc lẹm, găm thẳng vào Trái Tim Cổ. Quả tim bị xé rách, máu đen trào ra, dung hợp với những mảnh vỡ huyết sắc. Một luồng ánh sáng đỏ chói lòa bắn thẳng lên không trung, xé toạc bóng tối lăng mộ.

"Khoảnh khắc quyết định, chính là lúc này!" Y Thiên nghiến răng nghiến lợi, hai cánh tay gồng đến mức Xương Cốt Cổ bên trong bị bức ép đến mức khó chịu:

"Thành cho ta!"

Từ trong luồng huyết quang ấy, một sinh vật mới chầm chậm thành hình. Nó mang dáng dấp của một con nhện nhỏ bằng đầu ngón tay, toàn thân đỏ rực như được đúc từ khối hồng ngọc tinh khiết nhất.

Trên lưng nó in hằn những đường vân vỡ nát, ghép lại thành hình một trái tim rỉ máu. Tám cái chân sắc bén của nó liên tục nhả ra những sợi tơ vô hình, vương vấn trong không khí, mang theo cảm giác bi ai và thống khổ tột cùng.

"Liên Tâm Cổ! Đến đây chơi với chủ nhân ngươi nào!"

Thế nhưng, nguy cơ thực sự bây giờ mới ập đến. Ngay khi vừa ra đời, Liên Tâm Cổ lập tức phát ra một tiếng rít sắc nhọn. Nó đói! Nó thèm khát máu tươi. Nó cảm nhận được Huyết Ma Dịch bao quanh, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo nó thứ chất lỏng bạo tẩu kia là kịch độc, cắn nuốt sẽ lập tức tự bạo.

Trong cơn cuồng loạn, nó vung tám cái chân, xé rách lớp da thịt, lao thẳng về phía lồng ngực đang phanh phui của Y Thiên. Nó muốn chui vào đó, muốn ký sinh vào trung tâm sinh mệnh của hắn!

"Muốn đến thì đến, ta tiếp hết."

Y Thiên không hề tránh né, ngược lại, hắn chủ động dang rộng hai tay, đình chỉ mọi lớp phòng ngự.

Phập!

Con nhện đỏ rực cắn phập vào da thịt, thô bạo xé rách lớp cơ ngực, hung hăng chui tọt vào bên trong. Nó cắm ngập tám chiếc chân sắc nhọn vào quả tim đang đập thình thịch của Y Thiên, bắt đầu giăng những sợi tơ máu vô hình khóa chặt lấy các động mạch chủ.

Khoảnh khắc đó, một cơn đau đớn mang tính hủy diệt bùng nổ. Nó không giống như việc lột da róc xương chỉ dừng ở thể xác. Đây là sự lăng trì trực tiếp lên linh đài, một cơn đau xé nát tận cùng linh hồn do nhân quả mang lại.

"Aaaaa!"

Y Thiên ngửa cổ thét gào. Gân xanh trên trán hắn nổi lên như những con giun đất, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu tưởng chừng muốn nứt toác.

"Đau… lại là đau, rốt cuộc mấy cái cổ trùng này cũng chỉ là đau. Đau sao, đau đối với ta chẳng những là đau mà còn là sướng!"

Hắn biết rõ quy tắc của Liên Tâm Cổ trong Huyết Độc Thần Ti: Nếu không thể chịu nổi nỗi đau mà nó mang lại, Liên Tâm Cổ sẽ phán xét ý chí của chủ nhân là hèn nhát, nó sẽ lập tức bạo ngược cắn trả, cho dù thân thể có bị chủ nhân bóp nát cũng không thể cúi đầu nhận chủ.

"Hahaha! Nữa, nữa đi. Đau thêm nữa đi, cho dù đau đến mức xé toạc cơ thể ta ra, thì vẫn quá đơn giản. Cho ta sướng còn khó hơn là cho ta đau đớn!"

Hắn vừa gào thét vừa điên cuồng cười rống. Hai bàn tay hắn bóp chặt lấy bệ đá ngọc thạch, mười đầu ngón tay cắm ngập vào mặt đá cứng rắn, cày ra những vệt máu dài.

Cơn thống khổ hóa thành củi lửa, thiêu đốt Huyết Ma Dịch trong cơ thể hắn bạo liệt đến mức cực hạn. Lực lượng thể chất - Huyết Khí của Liên Tâm Cổ được bơm ra từ trái tim mạnh gấp mười lần bình thường, khiến không gian xung quanh hắn thoáng chốc vặn vẹo.

Cảm nhận được ý chí sắt đá không thể bẻ gãy của vật chủ, Liên Tâm Cổ cuối cùng cũng thuần phục. Nó thu lại sự phản kháng, nằm im lìm trên trái tim Y Thiên, đập cùng một nhịp đập, thở cùng một nhịp thở.

Y Thiên gục xuống mặt băng, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy ướt sũng. Hắn thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự thỏa mãn đến tột cùng.

"Chàng làm tốt lắm..." Đóa Đóa khẽ cất giọng, thanh âm run rẩy giấu đi sự xót xa:

"Tiếp tục đi, Y Thiên. Đây chính là lúc thích hợp nhất rồi, không còn lúc này là lúc nào nữa. Huyết Ma Dịch của chàng dưới tác động từ tử khí, từ luyện cổ rồi luyện hoá cuối cùng cũng suy yếu."

Y Thiên cười mỉm, chống tay đứng dậy. Hắn nhìn Tình Yêu Cổ rực rỡ sắc hồng và Giày Vò Cổ đen kịt nhơ nhuốc. Hai thứ khái niệm tưởng chừng như đối lập tuyệt đối, lại là nguyên liệu để tạo ra loại Huyết Vương Cổ thứ hai.

"Tương tư một tấc, giày vò một đời. Đây chính là Nhất Thốn Cổ, băng hoả ngược nhau ấy thế mà lại mạnh. Để ta thử xem rốt cuộc Nhất Thốn Cổ mạnh đến mức độ nào."

Hắn bắt quyết, Huyết Ma Dịch một lần nữa trào ra, hóa thành một đỉnh lô hư ảo giữa không trung. Lần này, hắn trực tiếp ném Tình Yêu Cổ và Giày Vò Cổ vào bên trong.

Xèo... Xèo...

Sự phản kháng lần này khác hoàn toàn với vụ nổ bạo lực của Liên Tâm Cổ.

Nó là một cuộc chiến dai dẳng, im lìm nhưng ngột ngạt đến nghẹt thở. Những sợi tơ hồng phấn của Tình Yêu Cổ cố gắng ôm ấp, xoa dịu lớp gai nhọn của Giày Vò Cổ.

Nhưng con đỉa đen kịt lại điên cuồng vặn vẹo, phóng ra những làn khói u ám ăn mòn sự êm ấm đó. Yêu và hận, thanh thản và thống khổ giằng xé nhau bên trong huyết đỉnh.

Y Thiên nhắm nghiền mắt, dồn toàn bộ tinh thần lực điều khiển ngọn lửa Huyết Ma Dịch bên trong đỉnh, duy trì sự cân bằng nhất, cảm giác này so với luyện đan thì khó hơn rất nhiều, bởi vì dược liệu là chết, còn cổ trùng là sống.

Khác với sự bạo ngược phải đối đáp bằng bạo lực, bây giờ hắn không ép chúng tiêu diệt nhau, mà bắt chúng phải dung hòa. Hắn ép sự thanh thản phải bao bọc lấy sự thống khổ, biến tình yêu từ êm dịu đến thứ đau đớn nhất.

Thời gian trôi qua chừng một nén nhang, vòng tròn huyết sắc bao tròn đôi vương cổ đột ngột thu hẹp lại rồi vỡ tan thành những đốm sáng li ti. Huyết Ma Dịch tạo thành đỉnh cũng thu liễm về trong thân thể Y Thiên, khiến hắn trông có sắc khí hơn một chút.

Quan trọng hơn, bên trong đó một con bướm đêm vỗ cánh bay ra. Đôi cánh của nó vô cùng xinh đẹp, mỏng tang, được dệt từ vô số những sợi tơ hồng phấn rực rỡ phát sáng.

Thế nhưng, phần thân mình trung tâm lại đen kịt, sần sùi và mọc đầy những chiếc gai nhọn hoắt. Mỗi lần nó vỗ cánh, một làn phấn mỏng tang, lấp lánh rơi xuống, mang theo một thứ mùi hương ngòn ngọt.

"Nhất Thốn Cổ!" Y Thiên tâm trạng cực kỳ xúc động, kêu rên lên một tiếng.

Y Thiên đưa ngón tay trỏ ra. Con bướm đêm chậm rãi đậu xuống. Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một cảm giác khoan khoái, êm ấm đến kỳ lạ chạy dọc cơ thể hắn. Mọi cảnh giác, mọi chiến ý dường như muốn tan biến. Hắn bỗng cảm thấy muốn buông xuôi thanh kiếm, muốn chìm vào một giấc ngủ ngàn thu không màng thế sự.

Nhưng ngay lập tức, một cơn đau nhói tựa như ngàn vạn cây kim đâm thẳng vào tủy sống, kéo hắn giật ngược lại thực tại. Sự giày vò len lỏi bên dưới lớp vỏ bọc êm ấm, nhắc nhở hắn về những mối tư thù chưa báo. Y Thiên đổ mồ hôi lạnh, lập tức vận chuyển Huyết Ma Dịch đẩy lùi thứ phấn hoa tà dị kia ra khỏi cơ thể.

"Đáng sợ thật." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt tràn ngập sự hưng phấn:

"Nếu sát chiêu này được tung ra, kẻ địch dù có tu vi thông thiên cũng sẽ tự nguyện tháo bỏ giáp trụ. Tuy nhiên nhỡ gặp kẻ có ý chí cao cường thì cũng phải thiêu đốt chân nguyên, tinh huyết để thoát khỏi lồng giam chốn tâm trí này. Hừ, bất quá bây giờ vẫn chưa thể sử dụng chấp nhất như vậy, năng lực vẫn chưa đủ a."

Hắn ra lệnh cho Nhất Thốn Cổ bay vào đậu trên bả vai mình, đột nhiên nó tự động nhập vào thân thể hắn, trên vai hắn lập tức hiện lên một hình xăm nổi của Nhất Thốn Cổ. Đến lúc này, quá trình luyện hóa mới thực sự kết thúc.

Thế nhưng, sự an tĩnh chỉ kéo dài được vài hơi thở.

"Kiệt... Kiệt..."

Một luồng ý niệm đói khát, điên cuồng và đầy bạo lực đột ngột bùng phát trong thức hải Y Thiên. Không phải một, mà là hai luồng.

Cảm giác đói khát này mãnh liệt đến mức lây lan sang cả lý trí của hắn. Đôi mắt Âm Dương Nhãn đỏ rực lên, con ngươi thu hẹp lại thành một đường chỉ dọc như loài bò sát. Cổ họng Y Thiên khô khốc, hắn liếm cạn vệt máu dính trên khóe môi, một nụ cười man rợ, khát máu kéo dài đến tận mang tai.

"Đói sao? Đừng gấp." Y Thiên đưa tay xoa nhẹ lên ngực trái, nơi Liên Tâm Cổ đang đập thình thịch:

"Ta sẽ cho các ngươi ăn no. Ăn đến mức không thể nhét thêm được nữa."

Hắn vung tay, cuốn Huyết Độc Thần Ti hóa thành một đạo huyết quang thu vào trong không gian trữ vật. Bàn tay phải nắm chặt chuôi Thiên Bình Kiếm, một luồng Huyết Khí ngưng thực tỏa ra từ lưỡi kiếm, phát ra những tiếng rít gào như oan hồn đòi mạng. Xương Cốt Cổ bên trong cơ thể cũng rùng mình, truyền ra những tiếng lách cách khô khốc của sự háo hức.

"Đóa Đóa." Y Thiên gọi, thanh âm giờ đây không còn sự điềm tĩnh, mà đặc quánh sát khí.

"Thiếp đây." Đóa Đóa vội vàng thu hồi Vô Hạn Cấm Phiên, hóa thành một đạo lưu quang nhập vào mi tâm của Y Thiên. Nàng cảm nhận rõ ràng sự cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ trong cơ thể hắn, nhưng nàng không hề ngăn cản.

"Mở đường." Y Thiên ngước mặt lên, nhìn chằm chằm vào mái vòm lăng mộ băng giá.

Bên trên đó, chính là Hàn Băng Hồ, là tử cục không lối thoát. Tuy nhiên, bây giờ đã hết cách rồi. Đâm lao thì phải theo lao, ai bảo hắn tham lam luyện hoá cả hai Huyết Vương Cổ làm chi để bây giờ tình thế bắt buộc, cho dù hắn muốn lên đó rồi bỏ chạy cũng không được.

Lũ cự thú sẽ không giết hắn thì Liên Tâm Cổ cùng với Nhất Thốn Cổ cũng đã cào cắn cơ thể của hắn đến mức không còn gì. Đó chính là sức mạnh của vương cổ, cũng là sự nguy hiểm của nó.

"Bàn cờ của Viêm Hàn và Trương Bất Phàm đã thành thì cứ để bọn họ tự đắc. Dù sao thì vừa hay là hợp ý ta, làm ta cảm tưởng như ta đang cùng họ chơi một ván cờ Thiên Đạo vậy. Tuy chỉ là một quân cờ, nhưng trong một ván cờ giữa các cường giả thì chữ "Tuy" này đặc biệt nguy hiểm." Y Thiên nâng kiếm lên, ngũ hành linh lực cùng Huyết Ma Dịch bạo phát tạo thành một luồng kiếm khí chọc thủng hư không.

"Hôm nay, Vô Diện ta sẽ diệt sát tất cả cự thú viễn cổ. Một con cũng không tha, Vô Diện là kẻ thù rất dai, các ngươi đã muốn giết ta thì ta nhất đỉnh trả lại gấp trăm, gấp ngàn!"

OÀNH!

Một kiếm kinh thiên động địa chém ngược lên trời. Tầng băng ngọc thạch kiên cố bị xẻ làm đôi. Một lối đi đen ngòm, sặc mùi tử khí mở ra, dẫn thẳng lên mặt đất.

Y Thiên mượn lực phản chấn, cả thân hình hóa thành một đạo huyết quang bạo tẩu, lao vút lên không trung tựa như một con ác quỷ vừa đi ra khỏi luyện ngục, mang theo cơn đói kinh hoàng như thể muốn nuốt chửng mọi thứ.

"Đến đây, dâng hiến máu thịt cho ta!"