Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 166: THIÊN NGOẠI LAI NHÂN



Lăng mộ tăm tối chấn động kịch liệt rồi từ từ chìm vào tĩnh mịch.

"Khục..."

Một tiếng ho khan phá vỡ bầu không khí. Từ trong tàn tích của mấy cái xác khô héo trên bệ đá, một luồng tàn khí lượn lờ trồi lên. Lục quang nhấp nháy, ngưng tụ lại thành một linh thể hư ảo.

Cổ Vương vươn vai, khua tay múa chân một lúc để kéo giãn lại cơ thể, tựa hồ như một người ngủ say mới tỉnh dậy, điệu bộ hoàn toàn trái ngược với vẻ điên cuồng, thảm hại lúc trước.

Lão chửi thề một tiếng:

"Mẹ kiếp, tiểu tử đó cũng thật là… nhạy bén quá mức." Cổ Vương hừ lạnh, giọng điệu không còn nửa điểm uy nghiêm:

"Xương Cốt Cổ ta che giấu khí tức đến mức như vậy mà hắn cũng có thể mò ra được. Lần này coi như mất cả gốc lẫn lãi. Tiền bối coi ta diễn màn kịch này có thành ý như vậy, đã hợp ý chưa?"

Từ trong vũng Huyết Ma Dịch mà Y Thiên hộc ra còn vương lại trên nền đá, máu tươi bỗng như có sinh mệnh cuộn trào tụ lại thành một huyết thể. Khuôn mặt tà dị của Trương Bất Phàm từ từ được nhào nặn thành hình. Lão gật gù:

"Rất tốt."

Vân Minh vuốt cằm, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè:

"Ta cũng phải hỏi tiền bối một câu. Ngài đi tìm đâu ra được tên tiểu tử toàn thân đều nhạy bén đến mức quỷ dị như này? Ta diễn một màn tốt như vậy, suýt chút nữa đã bị hắn phát giác, thật đáng sợ."

"Không phải là ta tìm." Trương Bất Phàm chắp tay sau lưng, nhàn nhạt đáp:

"Có một người nhờ ta. Toàn bộ kế hoạch cũng là người đó dựng nên, chúng ta cũng chỉ là cùng góp sức thôi. Ngay cả ngươi cũng vậy, Vân Minh."

Vân Minh dùng hai ngón tay xoa xoa thái dương, cười khổ:

"Đụng vào các lão quái vật, đúng là không có gì là sướng cả. Mất cả năm con vương cổ, trên người ta bây giờ còn chưa có tới hai con. Nếu để ta nắm được phương thức luyện Huyết Vương Cổ, ta sẽ nhanh chóng tạo được Huyết Đế Cổ thôi. Dù sao thì trên người tên tiểu tử đó, nguyên liệu gần như vô hạn mà."

"Tài sản chết cũng có được mang đi đâu, chỉ có sống mới ý nghĩa thôi." Trương Bất Phàm lạnh lùng ngắt lời:

"Còn về Huyết Đế Cổ hay Huyết Vương Cổ gì đó, ngươi còn không quên đi. Chỉ có hắn mới có thể tạo được thôi. Huyết Ma Dịch trên người hắn là hoàn thiện nhất rồi. Huyết Vương Cổ lực cắn trả rất mạnh, nếu không phải có Huyết Ma Dịch áp chế, e là ngay cả Cổ Vương như ngươi cũng không thể thu phục. Ở đấy mà nằm mơ nuôi dưỡng chúng, máu trên người ngươi chưa đủ để chúng ăn một bữa no đâu."

Nghe lời này của Trương Bất Phàm bình tĩnh đến vậy, một điểm răn đe cũng không có, Vân Minh biết tất cả đều là thật. Nếu là vậy, thì Mạc Y Thiên đang sở hữu những thứ điên cuồng đến mức nào?

Nghĩ đoạn, Vân Minh mới nhớ ra điều cốt lõi cần hỏi:

"Cơ mà tại sao tiền bối lại có thể dường như biết trước mọi việc mà nhờ vả ta trước vậy?"

"Tên nhóc ngươi hỏi nhiều thật đấy nhỉ. Đây là muốn cầm tay chỉ việc ta đúng không?"

"Tiểu bối nào dám." Vân Minh không nhượng bộ, tiếp tục truy vấn:

"Tuy nhiên, ta cần hỏi để biết bản thân có thực sự sống lại được hay không. Việc tiền bối nhờ, ta đã diễn xong. Năm con vương cổ đó giá trị liên thành thế nào tiền bối chẳng lẽ không biết? Hay cố tình không biết?"

Hai mắt Trương Bất Phàm đỏ lòm, sát khí tỏa ra đe dọa nhìn Vân Minh, quát khẽ:

"Ngươi đây là đang đe dọa ta?"

Vân Minh không hề sợ hãi. Linh thể bay tới, hai tay chắp lại cúi đầu thật sâu, giọng điệu không kiêu ngạo không tự ti:

"Việc ta sống dậy, hoàn toàn trông chờ vào tiền bối rồi."

Bỗng dưng, Trương Bất Phàm cười lên một tiếng, cợt nhả đáp:

"Không phải nhờ ta, mạng của ngươi bây giờ vốn dĩ đã gắn trên người tên nhóc đó rồi. Muốn thành công, thì chờ xem tên nhóc đó đi được đến đâu đã."

Vân Minh nhíu chặt mày, có chút tức giận:

"Tiền bối nói vậy, là có ý gì?"

"Tuy bây giờ ta một chút cũng không hoàn thiện, nhưng tiểu tử ngươi cũng không đánh lại ta đâu. Đừng cứ thế lên mặt chứ."

Gương mặt Vân Minh thoáng chốc tối sầm, nghiêm giọng:

"Chẳng phải là ngài đã hứa giúp ta sống lại hay sao? Cũng vì việc này mà ta mới nghe lời ngài, không tiếc vốn liếng trao cho tên nhóc đó."

"Đúng là ta đã hứa với ngươi. Nhưng ta đã làm rồi, ngươi còn ở đây chất vấn sao?"

Vân Minh có chút hiểu ra, nhưng vì không chắc chắn nên lại hỏi:

"Chất vấn tiền bối, tiểu bối nào dám. Ngược lại là tiền bối ỷ mạnh hiếp yếu, một câu trả lời rõ ràng cũng không nói ra, tiểu bối làm sao có thể yên lòng đây?"

"Ngươi vẫn chưa nhận ra sao?" Trương Bất Phàm nhìn Vân Minh, lắc đầu ngao ngán:

"Ta lại không hiểu vì sao tên đầu óc cứng nhắc như ngươi lại có thể đạt được thành tựu to lớn như vậy trong tu luyện. Ngươi là có vương cổ dạng nuôi dưỡng hồn thể, lại còn có tàn khuyết của một đế cổ giúp cơ thể bất hoại. Ở trong hang động vạn năm của Cửu U Băng Nguyên, lấy Âm Khí làm chủ đạo nuôi dưỡng tàn hồn mới có thể lưu lại chốn nhân gian. Còn ta, ta lại chẳng có thứ gì, làm sao có thể che mắt Thiên Đạo ở lại đây?"

Đôi mắt Vân Minh lập tức lóe lên ánh sáng. Trương Bất Phàm nhếch môi cười. Ngón tay điểm thẳng lên trán y, trầm giọng nói:

"Bởi vì ta chính là Thiên Ngoại Lai Nhân, tồn tại truyền thuyết trong lời bọn ngươi, thân phận không bị Thiên Đạo ngó tới. Thân lại có Thiên Đạo Pháp, nhìn được pháp tắc thiên đạo, xuyên qua thời gian trường hà tính được tương lai. Mà cái Thiên Ngoại Lai Nhân như ta, trong mắt Thiên Đạo được gọi là Thiên Ngoại Chi Ma. Âu cũng bởi là một thân hồn thể từ thế giới khác xuyên qua, vốn là ma thì chết cũng là ma. Hồn thể bất hoại, không thể siêu sinh."

Nhìn thấy Vân Minh đầu óc như được sáng tỏ, Trương Bất Phàm mới cười nhạt:

"Cho nên, tên nhóc đó thành công hay không sẽ liên can mật thiết đến bàn cờ thiên hạ này rốt cuộc chúng ta đánh có thắng hay không. Tâm nguyện của ta hay của ngươi, từ bây giờ đã gắn chặt vào tên nhóc đó. Ta trao cho hắn Huyết Ma Thần Thể truyền thừa, ngươi trao hắn năm vương cổ. Nhân quả đã hàn vào nhau, cho dù muốn gỡ cũng không được, vậy thì ta chẳng phải đã giúp ngươi hay sao, Vân Minh?"

Vân Minh âm thầm tặc lưỡi, biết mình đã bị đưa vào thế kỵ hổ nan hạ, chỉ đành miễn cưỡng đáp:

"Chậc, tiền bối… thật anh minh…"

Lời nói ra là vậy, ngược lại trong lòng đã cực kỳ hối hận. Thật sự để lão đánh một trận ra trò, giết người đoạt bảo nắm trong tay năm con vương cổ đó, cơ hội sống dậy còn cao hơn. Có lẽ cũng là vì lão sinh thời không muốn đặt cược vào ai khác.

Thế nhưng, nghĩ sâu một chút liền thấy một tiểu gia hỏa được Huyết Ma Lão Tổ như Trương Bất Phàm tin tưởng đến vậy, tuyệt đối không phải hạng tầm thường. Nhất là nhát kiếm như rạch trời ấy.

"Lạnh sống lưng thật..."

Lão thầm nghĩ. Cũng may lão đã đạt đến cảnh giới Cổ Vương viễn cổ, thể chất linh thể siêu phàm mới không hề hấn gì. Nếu đổi lại là một tu sĩ Kim Đan Cảnh bình thường, e rằng đã bị chém cho thần hồn câu diệt.

Kì lạ là Y Thiên ấy chỉ với tu vi Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ, thật sự quá kì lạ. Nghĩ đến đây, đôi mắt Vân Minh đột nhiên sáng ngời, như thể vừa nhớ được gì đó. Miệng lẩm bẩm:

"Có người bẩm sinh đã ngộ, có người gặp chuyện mới ngộ, cũng có người cả đời không ngộ. Người đã có ngộ tính đến mức như hắn, là một tồn tại rất đáng sợ. Không phải Thiên Đạo muốn giết, thì toàn thể trời đất cũng không thể chứa nổi. Sư tôn à, lời này người nói, con thật sự hiểu rồi."

Trong tu tiên giới, ngộ tính vô cùng quan trọng, có thể quan trọng hơn cả tư chất tu luyện. Nó giống như một công trình có nền móng vững chắc thì cho dù xây cao đến mấy cũng có thể. Ngược lại, một công trình nền móng mỏng manh, cho dù nguyên liệu nhiều, xây dựng nhanh thì càng cao lại càng dễ đổ vỡ.

Việc này cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Con đường tu tiên nói ngắn rất ngắn, nói dài rất dài. Âu cũng là do giới hạn mà thành. Mạnh nhanh đến mức nào cũng không thể so bì được với đi xa đến mức nào.

Kim Đan Cảnh, Nguyên Anh Cảnh, Hóa Thần Cảnh đi nhanh đến đâu thì sao chứ?

Nếu không đạt được thành tựu vĩnh sinh, nắm cả thiên địa trong tay, cuối cùng cũng chỉ là cát bụi mà thôi.

Ngay lúc này, Trương Bất Phàm đột nhiên vươn tay điểm một cái vào trán Vân Minh, kéo lão trở lại thực tại. Trương Bất Phàm hất cằm, hướng mắt nhìn lên phía trên tầng băng:

"Ngộ tính không tồi. Tuy nhiên so với tiểu gia hỏa kia thì vẫn còn kém lắm. Nếu còn không hiểu thì cứ nhìn thử xem, ngươi kém gì so với hắn."

Nói đoạn, cả hai đều nhìn lên phía Y Thiên.

Lúc này, hắn đang như một đạo huyết tiễn, đội áp lực kinh hoàng của nước và hàn khí, xông thẳng lên phía trên. Xuyên qua màn đêm tăm tối của lăng mộ, lớp băng dày của Cửu U Băng Nguyên đã bắt đầu hiển hiện trước mắt.

Cửu U Băng Nguyên, tầng thứ hai - Hàn Băng Hồ.

Bão tuyết rít gào như quỷ khóc thần sầu. Gió lạnh mang theo hàn khí cắt vào da thịt tựa như hàng vạn lưỡi dao vô hình.

Trên mặt băng nứt nẻ trải dài ngút tầm mắt, không hề có bóng dáng của Hồ Đại Thương hay mấy lão quái vật. Thời gian trôi qua quá lâu, chắc hẳn đã công phá được vòng vây, mở đường máu tiến lên tầng ba rồi.

Thứ hiện diện duy nhất lúc này là một quần thể cự thú viễn cổ khổng lồ. Băng Ma Lang, Tuyết Viên, Thiềm Thừ... Hàng vạn con yêu thú đang chìm trong cơn cuồng nộ do pháp tắc không gian kích phát, điên cuồng cắn xé lẫn nhau. Máu tươi nhuộm đỏ mặt băng, xác chết chất thành những ngọn núi nhỏ.

BÙM!

Mặt băng nổ tung. Mạc Y Thiên phóng lên trên cao rồi lại giáng lâm từ trên không trung, nện mạnh xuống giữa chiến trường. Đôi Âm Dương Nhãn đảo qua hàng vạn sinh linh đang rống giận.

"Kiệt... Kiệt..."

Liên Tâm Cổ trong tim và Nhất Thốn Cổ trên bả vai đồng loạt phát ra ý niệm đói khát đến cùng cực. Mùi máu sống hòa lẫn thọ nguyên tinh huyết xộc thẳng vào mũi, kích thích Huyết Ma Dịch trong đan điền cuộn trào.

Hàng trăm con Băng Ma Lang gần đó lập tức ngừng cắn xé đồng loại, quay ngoắt đôi mắt xanh lè nhìn chằm chằm vào Y Thiên. Một con đầu đàn to như tòa nhà gầm lên một tiếng, đạp nát mặt băng lao tới, nhe hàm răng lởm chởm ngùn ngụt hàn khí định một ngụm nuốt chửng hắn.

Y Thiên không lùi. Khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Tay phải vung lên, Thiên Bình Kiếm vạch ra một đường bán nguyệt.

"Trở thành huyết thực cho ta!"

Xương Cốt Cổ bên trong cơ thể bạo phát, những khớp xương bạch cốt uốn lượn, cung cấp một nguồn sức mạnh dời non lấp bể. Y Thiên bước tới, trực tiếp nghênh đón cơn đại hồng thủy dã thú.