Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 167: HOÁ RA...



Đã trôi qua một khoảng thời gian rất lâu…

Rốt cuộc sự đáng sợ không phải là chờ đợi, chỉ là không biết đợi đến bao giờ. Càng đợi lòng càng không yên, sợ là sợ đợi không được.

Lối đi nối liền từ tầng bốn xuống tầng năm của Cửu U Băng Nguyên là một đường hầm ngầm thẳng tắp, đâm xuyên qua những khối băng vạn năm kiên cố. Trái ngược hoàn toàn với sự cuồng bạo, máu me ngập ngụa ở Hàn Băng Hồ, nơi đây chìm trong một mảng tĩnh mịch đến rợn gai ốc.

Dọc theo hai bên vách băng bóng loáng, thỉnh thoảng lại xuất hiện những rãnh cắt mượt mà, sâu hoắm, tản mát ra những luồng sương giá màu xanh lam nhàn nhạt. Đó chính là dư âm tàn khốc để lại từ mũi thương của Lãnh Vô Tình.

Thế nhưng, sự an toàn giả tạo này lại phải đánh đổi bằng một thứ cực hình khác mang tính bào mòn tàn khốc: Hàn khí.

Nhiệt độ ở khu vực này thấp đến một mức độ vi phạm mọi lẽ thường. Không khí dường như bị đông đặc lại, mỗi một nhịp hít vào, tu sĩ có cảm giác như đang nuốt hàng ngàn mũi kim băng vụn vào sâu trong cuống phổi.

Đoàn người di chuyển vô cùng nhọc nhằn. Trải qua đợt tiêu hao linh lực kịch liệt ở tầng hai để cản phá đám cự thú, chân nguyên của bọn họ dường như không còn bao nhiêu.

Tốc độ di chuyển chậm chạp như rùa bò. Vừa bước đi, bọn họ vừa phải liên tục cắn nuốt Hỏa Nguyên Đan cùng hàng tá các loại linh dược ngự hàn chuẩn bị sẵn.

Ngay giữa đội hình ấy, Bạch Tư Mi hiện diện trông không khác gì một cái xác không hồn.

Đôi mắt kiều diễm từng điểm nên nỗi buồn của vị thiên kiêu chi nữ ngày nào giờ đây đờ đẫn, trống rỗng không tiêu cự. Nàng bước đi trong vô thức, đôi chân lê lết trên mặt băng.

Thân thể nàng lạnh toát, cứng đờ, hoàn toàn phải dựa dẫm vào vòng tay cùng luồng linh lực hệ hỏa ấm áp do Vân Phi Vũ liên tục truyền sang từ bên cạnh.

Bạch Tư Mi không khóc. Bởi vì con người ta khi đau đớn đến mức không thể chống cự, con tim sẽ khiển trí não không tin vào điều này, như một hệ thống phản kháng cuối cùng để cố gắng dựng lại thân thể sắp đổ vụn.

Cõi lòng nàng hiện tại là một hố sâu vạn trượng không có đáy. Trong thức hải tĩnh mịch của nàng, thế giới dường như đã sụp đổ hoàn toàn ngay tại khoảnh khắc ở Hàn Băng Hồ.

Lý trí của một tu sĩ luôn tàn nhẫn nhắc nhở nàng rằng: Rơi xuống một cái vực sâu vô tận đầy rẫy sự ăn mòn của hàn độc viễn cổ, cộng thêm áp suất nước đủ sức nghiền nát pháp bảo, và phía trên là hàng vạn cự thú đang cắn xé... không một ai có thể sống sót.

Tuyệt đối không có một phép màu nào...

Nhưng trái tim nàng lại không cam lòng chấp nhận.

Hình ảnh thiếu niên mang mặt nạ, phía sau lưng là đôi huyết dực, liều mạng bạo phát đánh Độc Giác Ma Xà rồi dứt khoát dùng chút sức lực cuối cùng ném nàng lên mặt băng... cứ lặp đi lặp lại như một vòng luân hồi trong trí óc đang cố che giấu sự vụn vỡ của nàng.

"Coi như trả sạch nợ cũ!"

Câu nói tuyệt tình, lạnh nhạt ấy văng vẳng bên tai nàng, cào xé tâm can. Nàng đưa bàn tay run rẩy, những ngón tay tái nhợt vô thức miết nhẹ lên chiếc Băng Long Hoàn đang nằm im lìm trên cổ tay. Nó lạnh lẽo, câm lặng, tựa như một nấm mồ chôn cất chút hy vọng mỏng manh cuối cùng.

Đi ngay phía sau Bạch Tư Mi là Thanh Vân. Sắc mặt vị sư huynh này trắng bệch như tờ giấy, lồng ngực quấn đầy băng gạch vẫn rỉ ra những vệt máu đỏ sậm.

Hắn cắn chặt khớp hàm, bước đi khó nhọc, nhưng ánh mắt lại bồn chồn không yên. Cứ đi được ba bốn bước, đôi mắt chứa đầy tơ máu của hắn lại liếc nhìn về phía cổ tay của Bạch Tư Mi.

Đạo tâm của Thanh Vân đang đứng bên bờ vực của sự sụp đổ.

Cảm giác áy náy, tội lỗi hóa thành hàng vạn con trùng độc gặm nhấm linh đài hắn. Hắn thấu hiểu hơn ai hết, ngọn nguồn của chuỗi bi kịch đẫm máu này bắt đầu từ đâu.

Nếu không phải do hắn tự cao tự đại, khinh suất để lộ sơ hở trước đòn tấn công chí mạng của Thiên Đột Ngao, Bạch Vân đã không phải liều mạng lao ra đỡ đòn.

Nếu Bạch Vân không trọng thương, Tư Mi đã không tuyệt vọng nhảy xuống hố băng. Và nếu Tư Mi không nhảy xuống, thì tên điên Vô Diện kia... cũng đã không phải bạo phát để rồi chìm sâu vào cõi chết.

Thanh Vân nợ Vô Diện một mạng. Vân Tiêu Tông nợ nam nhân ấy ba mạng, càng là nợ Bạch Tư Mi người nàng thương. Món ân tình nhân quả này nặng tựa Thái Sơn, ép cho một kẻ luôn giữ vẻ thanh cao, kiêu ngạo như Thanh Vân phải cúi đầu hổ thẹn đến mức hít thở không thông.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc Băng Long Hoàn xám xịt. Không biết từ lúc nào hắn đã điên cuồng gào thét, khát khao chiếc vòng ấy hãy phát sáng. Bởi vì ngoài Bạch Tư Mi hắn là người hiểu rõ sự liên kết vi diệu giữa Băng Long Hoàn và Hỏa Phượng Hoàn nhất.

Hắn cắn môi đến bật máu, tự an ủi chính mình:

"Một kẻ điên cuồng, tàn nhẫn, sở hữu thủ đoạn lỳ lợm đến mức vi phạm pháp tắc như hắn... tuyệt đối không thể chết dễ dàng như một con sâu cái kiến được."

Khắc khoải, chờ đợi, dằn vặt...

"NGÀO!"

Một âm thanh trong trẻo, réo rắt và uy dũng đột ngột xé toạc bầu không khí chết chóc của đường hầm băng. Âm thanh ấy không phải là tiếng gió rít, cũng chẳng phải tiếng băng nứt vỡ, mà là một tiếng long ngâm chân thực kéo dài.

"Hiện tượng long ngâm này… chẳng lẽ là…"

Toàn trường đồng loạt chấn động, khựng lại. Mọi ánh mắt bàng hoàng đổ dồn về phía cổ tay của Bạch Tư Mi.

Chiếc Băng Long Hoàn vốn xỉn màu, xám xịt tựa như đá tảng bỗng chốc bùng nổ một luồng quang mang lam ngọc chói lòa. Thứ ánh sáng ấy rực rỡ đến mức khiến bóng tối của Cửu U phải lùi bước.

Khối ngọc thạch chạm trổ hình băng long rung lên kịch liệt, ma sát với cổ tay Bạch Tư Mi, phát ra một thứ nhiệt độ vô cùng ấm áp, trực tiếp xua tan đi hàn khí thấu xương trong vòng bán kính ba trượng.

Nó liên tục ngân vang những khúc điệu dồn dập, cuồng bạo, tựa như đang gào thét, đang hưng phấn tột độ khi cảm ứng được nửa kia của mình - Hỏa Phượng Hoàn đang ở một nơi nào đó cực kỳ gần gũi.

Bạch Tư Mi đứng chết trân tại chỗ. Toàn bộ huyết dịch trong cơ thể nàng như trào ngược.

Đôi mắt đờ đẫn của nàng chợt mở to hết cỡ, đồng tử co rụt lại. Nàng ngơ ngác nhìn xuống ánh sáng lam ngọc đang nhảy múa trên cổ tay, môi lắp bắp không thể thốt nên lời.

Một bóng người đột ngột bước vọt lên, che chắn trước mặt Bạch Tư Mi.

Chính là Thanh Vân. Hắn không còn giữ vẻ nho nhã thường ngày. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kiên định, dứt khoát và sắc bén đến dị thường.

Mặc kệ sự di chuyển đột ngột làm vết thương trước ngực toác ra, máu thấm đỏ lớp bạch y, Thanh Vân vươn tay, cực kỳ dứt khoát đẩy nhẹ Bạch Vân đang chắn đường sang một bên.

Hắn tiến sát đến trước mặt Bạch Tư Mi, nhìn thẳng vào đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn của vị sư muội.

Hai bàn tay hắn nắm chặt lấy hai bả vai nàng, thanh âm phát ra trầm thấp, khàn đặc nhưng mang theo lực lượng thúc đẩy, ra lệnh tuyệt đối:

"Chẳng phải muội có người mình thích rồi sao, mau đi đi."

Bạch Tư Mi sững sờ ngước nhìn Thanh Vân, giọng nói run rẩy tựa như một sợi tơ sắp đứt:

"Thanh Vân huynh... huynh nói cái gì?"

"Còn ngớ ra đó làm gì? Băng Long Hoàn đang cộng hưởng. Mức độ chấn động này... Vô Diện không những chưa chết, mà còn đang điên cuồng bạo phát ở ngay đâu đó, chắc có lẽ là tầng hai. Muội không thấy sao? Nếu còn chần chừ, hắn thực sự sẽ bị bầy thú xé xác đấy." Thanh Vân gầm lên.

Câu nói ấy tựa như một đạo thiên lôi đánh nát tầng tầng lớp lớp băng giá đang giam cầm thức hải của Bạch Tư Mi. Lớp vỏ bọc tang thương, yếu đuối vỡ vụn triệt để. Nước mắt vốn đã đóng băng nay tuôn trào nóng hổi, lăn dài trên dung nhan kiều diễm.

Ngọn lửa hy vọng bùng cháy dữ dội, thiêu rụi mọi rào cản lý trí. Nàng cắn chặt răng, dứt khoát hất tay Vân Phi Vũ ra. Không cần ai dìu dắt, không cần ai bảo bọc, nàng quay ngoắt người lại.

Bạch Tư Mi loạng choạng nhưng điên cuồng, hóa thành một đạo bạch quang lao ngược trở lại con đường dốc dẫn lên tầng hai.

"Y Thiên, là chàng sao. Thật mừng là chàng vẫn còn sống. Đời này kiếp này, dù có phải rơi vào hoàng tuyền, ta cũng tuyệt đối không để chàng bước đi một mình!" Bạch Tư Mi hiếm hoi nở nụ cười.

Chỉ thấy đám lão quái nhao nhao tiến tới, gương mặt ai nấy đều âm trầm. Lúc này có chút xì xào, hình như trong lòng tính toán điều gì đó. Chắc hẳn liên can đến Vô Diện.

"Muốn ngăn cản sao? Hừ! Cho dù phải liều mạng ta cũng sẽ không để ai trong số các người cản muội ấy!" Toàn thân Thanh Vân bao bọc trong sát khí, Thanh Vân Kiếm liều mạng giương ngang cản Vân Phi Vũ lại, quát lớn:

"Muốn đi thì bước qua xác của ta!"

Nói xong, trong lòng Thanh Vân không khỏi cười nhạt.

Hoá ra… kể cả khi mất đi thứ không thuộc về mình, con người ta vẫn sẽ cảm thấy đau lòng.

VÚT!

Một băng tiễn như găm chặt vào đầu Thanh Vân bắn tới, cũng may hắn nền tảng rất tốt. Thân thể cho dù bại hoại vẫn có thể né được, chỉ sượt qua đóng băng một chút ở xương quai xanh của hắn.

"Tránh ra, một mình nàng ta thì làm được gì cơ chứ?" Tuyết Nhung nghiêm giọng ra lệnh, dáng vẻ giương cung cực kỳ điên cuồng.

OÀNH!

Phía trên tầng hai, một cột sáng màu đỏ sậm mang theo chướng khí và ý niệm tử vong không ngừng lan tràn. Thứ Sát Khí nghịch thiên của Y Thiên dường như hoá thành thực thể muốn cắn nuốt cả không gian.

Bão tuyết xung quanh rít gào như quỷ khóc thần sầu, nhưng không thể át đi âm thanh gầm rống điên loạn của hàng vạn con cự thú viễn cổ.

KENG!

Một chém của Thiên Bình Kiếm thật sự không ăn vào đâu, thậm chí còn không gây lên thân thể của cự thú kia một chút sát thương trí mạng nào.

"GÀO!"

Một tiếng rống xé rách màng nhĩ vang lên. Phía trước mặt Y Thiên, một con Băng Ma Lang đầu đàn với kích thước đồ sộ như một ngọn đồi nhỏ đạp nát mặt băng lao tới.

Ngay khi lao vào phạm vi mười trượng, cái mõm khổng lồ của nó há rộng. Bản mệnh thần thông tức khắc bạo phát.

"Băng Cực Phá Lăng Thứ!"

Hàng vạn mũi gai băng sắc nhọn như huyền thiết, to bằng thân người, ngậm đầy hàn độc viễn cổ từ trong miệng nó phun ra như một trận cuồng phong bạo vũ, che rợp cả bầu trời, nhắm thẳng vị trí của Y Thiên mà cắn nuốt.

"Kiếm không ăn thua thì dùng Xương Cốt Cổ thử đi. Chàng sẽ lập tức biết được mức độ của nó, vương cổ thực sự mạnh đến cỡ nào." Đoá Đoá từ trong tâm thức truyền âm.

"Được." Đứng trước sự uy hiếp mang tính hủy diệt ấy, Y Thiên không lùi nửa bước, khóe môi dưới lớp mặt nạ nhếch lên một nụ cười điên dại:

"Xương Cốt Cổ, ngự!"

Hắn gầm lên. Lớp da dẻ hoàn hảo trên cơ thể đột nhiên rạn nứt.

Rắc! Rắc!

Những đốt bạch cốt bên dưới làn da lấy tủy sống làm trung tâm, điên cuồng xuyên thủng lớp nhục thân đâm tủa ra ngoài. Chúng đan bện, cấu trúc với tốc độ thiểm điện, hóa thành một tấm cốt thuẫn khổng lồ màu trắng bệch, sừng sững chắn ngay trước mặt.

XOẢNG! XOẢNG! PHẬP!

Trận mưa gai băng dội ầm ầm vào cốt thuẫn. Uy lực của một đầu Băng Ma Lang tiệm cận Kim Đan Cảnh tuyệt đối không phải trò đùa.

Dù Xương Cốt Cổ cứng rắn vô song, nhưng lực va đập vật lý mang theo hàn khí vẫn dễ dàng ép vỡ lớp hộ thể cương khí, chấn động truyền xuyên qua lớp xương, đánh nát sáu cái xương sườn của Y Thiên.

Vài mũi gai băng lách qua kẽ hở, đâm phập vào bả vai và đùi hắn, máu tươi lập tức tủa ra xối xả.

Lực va đập khổng lồ hất văng Y Thiên trượt dài trên mặt băng, để lại hai vệt máu đỏ chói.

"Aaaaa!"

Y Thiên ngửa cổ rên lên một tiếng. Nhưng đó không phải là tiếng kêu la thảm thiết, mà là một thanh âm trộn lẫn giữa sự thống khổ tột cùng và sự khoái cảm bệnh hoạn.

Khoảnh khắc những mũi gai găm vào da thịt, xé rách cơ bắp, Liên Tâm Cổ đang ký sinh trên trái tim hắn lập tức phản ứng. Nó cảm nhận được sự tổn thương của vật chủ, bản năng bạo ngược liền bị kích phát.

BÙM!

Trái tim Y Thiên đập mạnh một tiếng như sấm nổ. Một luồng Huyết Khí đỏ thẫm đặc quánh gấp mười lần bình thường từ tâm tạng bạo phát, dung hợp cùng Huyết Ma Dịch, hóa thành một vầng hào quang bạo liệt đẩy lùi toàn bộ hàn khí xung quanh.

Sức mạnh thể chất của hắn dưới sự kích thích của cơn đau tăng vọt đến mức khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

"Trở thành thức ăn cho ta!"

Y Thiên cười gằn, rút phăng mũi gai băng trên đùi ra. Mười ngón tay hắn khẽ động, Xương Cốt Cổ biến hóa, từ các đốt ngón tay mọc ra mười lưỡi đao cốt bạch bén ngót, dài hơn nửa thước, uốn lượn những đường vân tà ác.

Hắn đạp mạnh xuống đất, mặt băng lõm sâu thành hố, thân hình quỷ mị xé gió lao thẳng về phía con Băng Ma Lang. Tốc độ lúc này của hắn, yêu thú căn bản không thể bắt kịp.

Con Băng Ma Lang chưa kịp tung đòn thứ hai, Y Thiên đã xuất hiện ngay dưới cằm nó. Hắn không dùng kiếm, mà vung cánh tay mang theo vuốt xương sắc lẹm, bọc trong Huyết Khí bạo tẩu, thô bạo thọc thẳng vào lớp lông cứng như giáp sắt ở lồng ngực con thú.

"Phốc!"

Lưỡi đao cốt bạch chọc thủng da thịt cự thú dễ như đâm vào đậu hũ, xuyên thấu tạng phủ, trực tiếp nắm gọn lấy quả tim đang đập thình thịch của nó.

"Hút!"

Một mệnh lệnh vô thanh ban ra. Ba bốn cái Huyết Ma Thủ mọc ra trong chớp mắt, lực cắn nuốt từ Huyết Ma Thủ cực kỳ kinh hoàng.

Hàng ngàn vạn tia máu tươi rực rỡ mang theo tinh hoa thọ nguyên của cự thú bị rút cạn sạch sành sanh chỉ trong chớp mắt. Dòng huyết thực nồng đậm ấy truyền dọc theo Huyết Ma Thủ, rót thẳng vào đan điền, thỏa mãn cơn đói khát điên cuồng của Liên Tâm Cổ và Nhất Thốn Cổ.

Khối thân thể khổng lồ của con Băng Ma Lang đầu đàn chỉ rống lên được nửa tiếng đứt quãng, da thịt nhanh chóng héo rũ, khô đét lại. Khung xương khổng lồ đổ ụp xuống mặt băng, tan thành một đống tro bụi mục nát.

"Có thứ gì đó đang di chuyển trong người của ta…" Y Thiên đứng thẳng người dậy, hít một hơi thật sâu:

"Tu vi của ta, đang tăng lên?"

Huyết Khí quanh thân càng lúc càng nồng đậm. Vết thương trên vai và đùi dưới sự khâu vá của Huyết Ma Dịch đã hồi phục.

Cuộc vui chỉ mới bắt đầu. Sự gục ngã của con đầu đàn không làm bầy thú sợ hãi, ngược lại, mùi máu tanh và uy áp tà dị của Y Thiên đã biến hắn thành tâm điểm thù hận của toàn bộ chiến trường.

"Ầm! Ầm! Ầm!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ bên cánh trái, ba con Tuyết Viên cao như những tòa tháp, thân phủ đầy lông lá trắng toát gầm rú lao tới.

Chúng vung những nắm đấm to bằng tảng đá, ma sát với không khí tạo ra những tiếng nổ đục ngầu. Mỗi bước chân của chúng đạp xuống đều kích hoạt "Trọng Lực Lĩnh Vực" ép cho không gian xung quanh Y Thiên nặng trịch như đeo hàng vạn cân chì.

Cùng lúc đó, từ góc khuất bên phải, một con Băng Huyết Thiềm Thừ sáu mắt há chiếc miệng nhầy nhụa, phun ra một cột "Hủ Cốt Độc Chướng".

Thứ độc khí này mang theo tính chất ăn mòn cực mạnh, hễ chạm vào đâu là mặt băng xèo xèo bốc hơi, hòa tan vạn vật.

Đối mặt với sự vây công phô thiên cái địa từ những sinh vật viễn cổ, Y Thiên không hề có ý định lùi bước. Hắn dang rộng hai tay, đôi Âm Dương Nhãn điên cuồng rực cháy.

Từ dọc sống lưng hắn, hàng chục ngọn giáo bạch cốt bạo phát đâm ra ngoài, chĩa thẳng lên không trung như một con nhím khổng lồ bằng xương trắng.

"Đến đây! Đến hết đây! Cho ta nếm thử xem... hương vị của các ngươi rốt cuộc có ngon!"

Thanh âm gầm thét mang theo sự cuồng bạo ngút trời vang vọng khắp Cửu U Băng Nguyên.

"Hắc hắc… nếu ngon sẽ được thưởng một cái chết thật thống khoái!"