Cửu U Băng Nguyên lúc này đã không còn màu trắng. Khắp nơi chỉ là một mớ bầy nhầy máu thịt, nội tạng và những khúc xương gãy vụn của hàng vạn cự thú.
Chính giữa vũng huyết hải nhầy nhụa đó, Y Thiên đang chống đỡ trên mặt băng. Chiếc mặt nạ bị thu hồi chỉ còn một nửa, để lộ hàm răng đang nhai ngấu nghiến một khúc ruột của một con cự thú.
Máu tươi từ khóe miệng hắn chảy ròng ròng xuống cằm, đôi Âm Dương Nhãn đỏ rực, vẩn đục không còn lấy một tia nhân tính. Hắn hiện tại, chính là hiện thân của tà ác và điên loạn nguyên thủy nhất.
Nhưng đúng lúc hắn vươn mười chiếc vuốt xương định vồ lấy con cự thú tiếp theo, thì một thanh âm lạnh lẽo, mang theo sự ngạo nghễ bễ nghễ chúng sinh đột ngột xé toạc không gian truyền tới:
"Công pháp bằng máu, liên tục tái sinh. Hắn chính là tà tu!"
Y Thiên còn chưa kịp ngẩng đầu, một sức nóng kinh hoàng như muốn bốc hơi cả thiên địa đã bạt tới. Không gian Cửu U xung quanh hắn kịch liệt vặn vẹo. Một giọng nói tựa long ngâm rạch nát bầu trời gầm lên:
"Tà tu, còn mau chịu chết!"
ẦM!
Một luồng hỏa diễm cự đại rực rỡ như mặt trời ban trưa từ trên trời giáng xuống. Viêm Long Thương mang theo uy áp tuyệt đối của Kim Đan Cảnh Đỉnh Phong hóa thành một đầu Viêm Long dài cả trăm trượng, rít gào nuốt trọn không gian.
Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ và Kim Đan Cảnh Đỉnh Phong, chênh lệch không thể nào rút ngắn.
Không có bất kỳ sự kháng cự hay giằng co nào. Ngọn lửa ầm ầm giáng xuống, lực lượng hủy diệt lập tức thổi bay Y Thiên. Máu thịt, Huyết Khí đều bốc hơi trong chưa tới một phần mười hơi thở.
Ngọn lửa tàn nhẫn đẩy lùi hắn ra xa mấy chục trượng, cày nát mặt băng thành một khe nứt dung nham khổng lồ, trực tiếp biến hắn thành một bộ xương khô trắng ởn, ngã vật ra mặt đất cháy đen.
Trên không trung, đội hình Hỏa Long Các tựa như những vị thần minh giáng thế chậm rãi đáp xuống. Bọn họ y phục rực rỡ, dung mạo phi phàm, hoàn toàn đối lập với cảnh tượng dơ bẩn, dã man của chiến trường.
Ánh mắt Viêm Long Nhi lạnh nhạt nhìn bộ xương khô, nhưng sự đắc ý chưa duy trì được nửa nhịp thở đã phải cứng đờ.
"Hửm? Vẫn còn có thể động đậy?"
Rắc... rắc…
"Rất tốt a, lại có một cường giả đến nộp mạng. Huyết Vương Cổ của ta sắp no đến chết rồi đây."
Từ bộ xương trắng bốc khói kia, từng sợi tơ máu đỏ lòm đột nhiên túa ra, điên cuồng đan bện vào nhau như dệt kén. Xương Cốt Cổ trơ trơ không hề hấn gì trước ngọn lửa thiêng, trở thành khung bám vững chắc cho Huyết Ma Dịch điên cuồng tái sinh.
Chỉ trong nháy mắt, một thân thể đỏ hỏn như mới lại được tạo thành. Đặc biệt là chiếc mặt nạ cấu thành từ Bất Khứ Hồi Quang Cư trên mặt hắn, vĩnh viễn bóng loáng, không lưu lại nửa điểm tổn hại nào dưới ngọn lửa của Viêm Long Nhi.
Dưới chân hắn, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi bắt đầu nổ lách tách, lóe lên tử quang.
Viêm Long Nhi thoáng chốc kinh ngạc, đồng tử co rụt lại:
"Hắn có Khí Linh! Làm sao có thể? Lại có thể đỡ được ngọn lửa của ta, tốc độ tái sinh lại không chậm chút nào, đã thế còn quá nhanh!"
"Tà tu, vừa hay ngươi có thể làm bia tập bắn cho ta. Cho ta tuyệt kĩ mới của ta thử sức nào!"
Đúng lúc này, Cao Lãng mang tu vi Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ đột nhiên bay lăng không lên trước. Sự kiêu ngạo của một kẻ vừa luyện thành bí pháp đã làm mờ đi lý trí, mắt còn thấy Y Thiên có vẻ như không làm hại được bản thân, hắn không màng sự cảnh giác của Viêm Long Nhi, trực tiếp vung lên Hỏa Liên Đăng.
"Dịch Hỏa Vũ!"
Từ Hỏa Liên Đăng, một màn mưa lửa điên cuồng trút xuống vị trí của Y Thiên, bao trùm vạn vật. Cao Lãng lơ lửng trên không, đắc ý cười lớn:
"Từ nay ta không cần đứng sau hỗ trợ mọi người nữa. Bởi ta vừa luyện thành bộ công pháp này, chỉ cần bạo cuồng là đủ! Tà tu cái gì chứ, đều bị đốt cả thôi. Hahaha!"
Hắn nhìn xuống phía dưới màn mưa lửa mịt mù, nhíu chặt mày khi không còn thấy Y Thiên đâu:
"Biến mất rồi sao? Công pháp này mạnh mẽ như vậy!"
Ý nghĩ ngu xuẩn ấy vừa lóe lên, khóe môi Cao Lãng chỉ mới nhếch tạo thành nụ cười.
Xoẹt!
Một đường tơ máu mỏng dính xuất hiện trên cổ hắn. Kế tiếp, một bàn tay mang vuốt xương nương theo tốc độ xé rách không gian của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi lướt ngang qua, trực tiếp vồ lấy cái đầu hắn giật đứt lìa.
BỤP!
Chỉ trong nửa cái chớp mắt, Cao Lãng đã bị Y Thiên bứt đầu. Tốc độ kinh khủng đến nỗi không một ai trong Hỏa Long Các kịp phản ứng.
Cho đến khi Y Thiên đứng ngay bên cạnh cái xác không đầu lơ lửng, nhẫn tâm bóp nát bét sọ Cao Lãng, máu tươi, não tủy chảy như trút nước xuống cái miệng đang há lên đầy man rợ của hắn, thì bọn họ mới bàng hoàng tỉnh mộng.
"Cao… Cao sư đệ… hắn chết rồi sao? Như thế nào vậy..." Một cô nàng mặc bộ váy cam tươi bồng bềnh, thân hình nhỏ nhắn bất thường với mái tóc hồng đặc trưng lắp bắp, khuôn mặt kiều diễm của nàng lúc này trắng bệch vì kinh hãi.
"Nhanh đến mức ta không thể nhìn được. Trên người hắn có thứ gì đó lạ lắm, lôi đình bạo thể, là Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi? Màu sắc tuy không đúng lắm, nhưng khí tức đúng là nó rồi." Viêm Long Nhi sững sờ, không dám lơ là chút nào. Viêm Long Thương trong tay lập tức bạo phát hỏa diễm vạn trượng.
"Viêm trưởng lão, nguy hiểm!"
Tiếng kinh hô vừa cất lên, Huyết Ma Thủ bạo tàn mang theo lôi điện đỏ sậm đã vồ tới trước mặt Viêm Long Nhi.
"RẦM!"
Viêm Long Nhi căn bản không kịp né tránh, Viêm Long Thương vung lên tạo thành một bức tường lửa ngạnh kháng.
Tốc độ của Y Thiên cơ bản đã vượt xa, nhưng khoảng cách tu vi lại khiến một đòn trực diện này của hắn không gây tổn thương lớn nào.
Lực va đập kinh hoàng khiến lớp cương khí bảo hộ của Viêm Long Nhi rạn nứt, cước bộ hắn lùi lại nửa bước, nhưng mười chiếc vuốt xương của Y Thiên cũng bị lực phản chấn làm cho dập nát.
Ở phía sau, Cẩn Y Mai lập tức phản ứng. Nàng cắn nát một viên đan dược cao cấp, sắc mặt ửng hồng, dồn toàn lực nâng Hỏa Linh Châu lên.
Một đóa hỏa liên lưu ly khổng lồ bung nở, tạo thành một vòng pháp trận kiên cố bảo hộ toàn bộ thành viên Hỏa Long Các vào trong.
Bên ngoài, thân ảnh Y Thiên liên tục biến mất rồi xuất hiện. Điên cuồng lao vào tấm khiên, vung vuốt xương cào xé, đấm nát, dùng cả thân thể đẫm máu va đập ầm ầm vào màn phòng ngự.
Viêm Long Nhi đứng bên trong, ánh mắt sắc như dao. Dường như đã nhìn thấu được Y Thiên bây giờ không còn tâm trí, cứ đơn giản như vậy liên tục tấn công.
"Bình tĩnh! Cẩn Y Mai, duy trì Hỏa Linh Châu! Kẻ này không hề bình thường, chắc đã tẩu hoả nhập ma rồi, chỉ đánh không lui. Sớm muộn gì cũng bại." Lão quát lớn, cắm mạnh Viêm Long Thương xuống đất:
"Dịch Khải Liên, Chu Tước Nhi, Liệt Hỏa! Tách ra chống đỡ, đừng để đám súc sinh viễn cổ phá vỡ trận hình! Hỏa Vân, hỗ trợ ta trấn áp tà ma!"
Mệnh lệnh vừa ra, nội tình khủng khiếp của một tông môn chính thức được phô diễn.
Ở mặt sau, bầy Tuyết Viên và Băng Ma Lang điên cuồng lao tới như một cơn sóng thần.
"Đỡ một chùy của gia gia!"
Liệt Hỏa gầm lên, Bạo Thiết Trọng Chùy được rót đầy chân nguyên nháy mắt phình to như một ngọn núi nhỏ. Khí Linh Bọ Hung Khổng Lồ và Tê Tê Thiết Giáp ngưng tụ thành thực thể khổng lồ che rợp bầu trời, đập ầm xuống mặt băng.
Lực chấn động hủy thiên diệt địa xé nát mặt đất, trực tiếp nghiền nát ba con Băng Ma Lang thành đống thịt băm.
Trên không trung, Chu Tước Nhi tế ra Chu Tước Vũ. Khí Linh vừa xuất hiện đã khiến nhiệt độ Cửu U sôi sùng sục. Chỉ thấy nàng bay lên không trung, tay nhẹ nhàng phẩy mạnh Chu Tước Vũ.
Hàng vạn thanh kiếm lửa khổng lồ trút xuống như một trận mưa sao băng, nướng chín những đầu Tuyết Viên khổng lồ trong sự gào thét thảm thiết của chúng.
Dịch Khải Liên múa Hỏa Xà Biện khống chế một lượt mấy cự thú kết hợp cùng trong người bản thân một con Hỏa Xà Vương dài mấy chục trượng, toàn thân bốc cháy hừng hực hiển hóa, cuộn siết, cắn xé vạn thú.
Sức mạnh rợp trời, kết hợp hoàn hảo, chớp mắt đã thiết lập một vùng cấm địa lửa đỏ ngăn cách hoàn toàn bầy thú.
Tại mặt trận chính, Viêm Long Nhi bắt đầu phản công. Hắn lăng không bước lên, khí thế Kim Đan Đỉnh Phong triệt để nở rộ, tựa như hoa sen giữa mặt nước.
"Liều mạng với bản tọa? Ngươi chưa đủ tư cách!"
Viêm Long Thương quét ngang một đường. Hỏa diễm hóa thành vô số giao long rít gào, tạo thành một cơn lốc xoáy lửa nuốt chửng những tàn ảnh của Y Thiên. Sức mạnh tuyệt đối ép Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi phải chậm lại.
Y Thiên vừa hiện thân, lập tức bị một kích của Viêm Long Thương đâm thủng lồng ngực, ghim thẳng xuống mặt băng tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Hắn còn chưa kịp vùng dậy, Hỏa Vân đứng phía sau đã lạnh lùng điểm tay. Khí Linh Xích Vĩ Nộ Châm xé không bay tới.
"Đốt!"
Xích Vĩ Nộ Châm cắm phập vào vai Y Thiên. Nhưng thứ bùng lên không phải hỏa lực bình thường, mà là Thiên Khung Phần Thiên - loại Dị Hỏa mang màu đỏ tuyệt đối, sinh ra để thiêu rụi vạn vật.
"ARGHHH!!"
Y Thiên gầm lên đau đớn. Dị hỏa vô tình lấy Huyết Khí làm nhiên liệu. Nhiệt lượng kinh hoàng đốt cháy Huyết Ma Dịch từ trong tạng phủ.
Lớp thịt vừa đan bện của Y Thiên chưa kịp liền đã bị nướng chín, bong tróc thành từng mảng tro đen tơi tả rơi xuống như thể mảnh giấy bị đốt.
Hắn điên cuồng vung vuốt xương cào loạn ngực mình hòng móc ngọn lửa ra, nhưng vô dụng.
"Chính là lúc này! Tà tu, để ta giải thoát ngươi khỏi đau đớn!"
"Hoả Diệm Sơn - Trấn Sát!"
Viêm Long Nhi không buông tha, tế ra thêm một quả bảo ấn chói lọi, hóa thành một ngọn thiết sơn bằng hỏa diễm nện ầm xuống.
BÙM!
Y Thiên bị đè bẹp dí dưới mặt đất. Dị hỏa thiêu đốt bên trong, hỏa ấn nghiền ép bên ngoài. Cho dù tốc độ có nhanh đến đâu, cho dù Huyết Ma Dịch có kiên cường thế nào.
Thế nhưng, kẻ đáng sợ nhất là kẻ không sợ chết. Dưới sức ép hủy diệt, thân ảnh bán cốt kia vẫn gầm gừ những tiếng rợn người, hai hốc mắt lấp lóe ánh đỏ, hai tay bạch cốt cố gắng cắm xuống băng, từng tấc, từng tấc một muốn đứng lên cào xé kẻ thù.
"Bại vong đã định, nhưng cuồng ma tuyệt không lùi bước!"
Đúng khoảnh khắc sinh tử ấy, từ khoé mắt đỏ ngầu của Y Thiên, có một thứ đang thu hút lấy tâm trí Viêm Long Nhi, đột nhiên một thanh âm như trong đại não hắn truyền ra.
"Nhất Thốn Nhân Gian - Gian Nan Khổ Thương."
Một con bướm hồng phấn từ chỗ Y Thiên bay ra.
"Không ổn!" Chớp mắt một cái, Viêm Long Nhi nhất thời ngỡ ngàng, thế mà lại không thấy con bướm đó ở đâu nữa. Nhưng kinh nghiệm nói cho hắn biết, đây không thể nào là lẽ thường, hắn lập tức nộ hống:
"Còn muốn xoay chuyển tình thế, ngươi dám sao. Kết thúc đi, tà ma ngoại đạo!"
Viêm Long Nhi lăng không bước tới, Viêm Long Thương trong tay tụ tập hoả lực nén đến cực điểm, toả ra thứ ánh sáng chói loà. Nhắm thẳng vào đỉnh đầu của Y Thiên, hung hăng phóng tới một kích đoạt mạng.
Không ngờ, con bướm thế mà lại đậu ngay vào tâm thức của Viêm Long Nhi. Nhất Thốn Cổ trong khoảnh khắc đã tung ra sát chiêu.
Toàn bộ không gian trước mắt Viêm Long Nhi thay đổi, cơn bạo tàn trong thân thể lập tức vơi đi. Dường như chưa hề tồn tại, ham muốn giết người, ham muốn báo thù lại cứ thế không còn. Màu sắc không còn là lạnh lẽo của hàn khí, đỏ thẫm của máu mà lại mang một màu sắc tươi sáng, hồng tươi kì lạ.
"Phấn?" Viêm Long Nhi ngỡ ngàng nhìn vào một hạt bụi màu hồng nhỏ trước mặt.
Đột nhiên hắn hống to một tiếng:
"Chết tiệt! Chính là ảo ảnh. Tà tu lại có thủ đoạn này!"
Hắn định dùng Viêm Long Thương chém ngang ảo cảnh nhưng kì lạ thay ý nghĩ đã có, nhưng thân thể không hề động đậy được.
Nhìn xuống, đôi mắt hắn không thể tin nổi cả thân thể thế mà đã bị một vô số vòng tròn như có như không vây lại, trói chặt không buông.
Bất chợt, một cơn đau đớn truyền đến. Nó không đau đến mức khiến da thịt rách toạc, khiến thần hồn điên đảo. Nó chỉ râm ran, day dứt và khó chịu khiến Viêm Long Nhi nhất thời khốn đốn, cực kỳ muốn buông ra thứ này nhưng lại không tài nào làm được.
RĂNG RẮC!
Vòng tròn trận pháp bảo hộ rốt cuộc cũng bị Y Thiên phá vỡ khi Viêm Long Nhi đang bị Nhất Thốn Cổ khống chế.
Hoả Linh Châu bị tổn hại không ít, Cẩn Y Mai bị phản phệ thổ huyết. Nàng chao đảo lùi về sau.
"Khốn nạn thật, hắn đã làm gì Viêm trưởng lão mà khiến ngài ấy đừng im bặt như vậy. Gọi thế nào cũng không nghe. Tình hình thế này không ổn rồi. Hắn mạnh quá."
"Cửu Long Xích Châm."
Chín cái Xích Vĩ Nộ Châm của Hoả Vân hoá thành chín cái đầu Xích Long lao tới, há miệng rồng cắn chặt vào thân thể Y Thiên. Kéo thẳng Y Thiên đè hắn xuống mặt băng.
"Cẩn Y Mai muội, mau lui lại, Khải Liên tỷ hỗ trợ ta khống chế hắn. Lúc này Thiên Khung Phần Thiên của ta đã đốt hắn không thể phục hồi. Ta tin nếu lực lượng đủ nhiều hắn sẽ cháy đến chết."
Dứt lời, Hoả Xà Biện đã phóng tới, quấn chặt lấy toàn bộ thân thể Y Thiên lại.
Y Thiên điên cuồng vùng vẫy, Hoả Xà Biện cũng xuất hiện các vết rách nhỏ. Dịch Khải Liên thấy không ổn, liền xoay người kết ấn quyết, Tán Kinh Xà như một ngọn thương mười tám đốt liền lại với nhau bắn tới phía trước theo một chưởng của nàng đóng đinh chặt Y Thiên vào mặt băng.
Một con Hoả Xà Vương dài mấy chục trượng cũng từ thân thể nàng trườn ra, cấp tốc lấy toàn bộ đội hình Hoả Long Các làm chuẩn quấn quanh lại bảo vệ khỏi các cự thú đang lao đến như vũ bão.
"Thiên Khung Phần Thiên - Nộ cho ta!" Hoả Vân gầm lên, âm thanh cực kỳ bạo liệt truyền đến.
Chiến cái đầu Xích Long cắn chặt vào người Y Thiên phát nổ, toả ra thứ ánh sáng đỏ rực chói loà. Một cột sáng đỏ chọc thủng tầng mây xám xịt của Cửu U Băng Nguyên, xuyên qua tận tầng một. Sóng xung kích cuộn trào mang theo nhiệt lượng của dung nham quét ngang.
Những đầu cự thú xui xẻo đứng cách đó không xa, ngay cả tiếng thét gào cũng chưa kịp phát ra, đã bị cháy thành tro bụi bay lả tả.
Chịu phản phệ quá lớn, Hoả Vân phun ra một ngụm máu tươi, khuỵu một gối xuống mặt băng:
"Quả nhiên, sử dụng đến nó. Tiêu hao quá lớn."
Cẩn Y Mai lấy ra vài viên Hỏa Linh Đan đút vào miệng Hoả Vân, Hỏa Linh Châu trong tay nàng tỏa ra thứ ánh sáng đỏ. Một bàn tay nàng ấm áp đặt vào sau lưng hắn, truyền vào một lượng hỏa linh lực.
"Hoả Vân sư huynh, cẩn thận."
Nằm ở trung tâm vụ nổ, Xương Cốt Cổ cứng cáp vô song cũng bị ép đến cực hạn. Trên những đoạn bạch cốt đã bắt đầu xuất hiện vô số vết rạn nứt li ti như mạng nhện.
RĂNG… RẮC!
Dưới sức mạnh thiêu đốt kinh khủng của Dị Hoả, Y Thiên không những không chết mà còn tay không bẻ gãy Tán Kinh Xà ra lại thành mười tám đốt. Đầu lâu xương sọ của hắn ngẩng lên, cười điên loạn:
"Hahahahaha!"
Tuy nhiên, dưới áp lực của Dị Hoả, Y Thiên không thể cử động. Tán Kinh Xà mười tám đốt lại cứ thế găm chặt lại vào người hắn cho chắc chắn.
Hoả Vân khó khăn mở ra cái miệng đầy máu, bức bối chửi thề:
"Chết tiệt! Viêm trưởng lão dính tà thuật rồi. Nếu không phải ở đây còn có cự thú thì đã có thể áp chế hắn rồi. Chỉ tiếc là ta không có năng lực cường công như Liệt Hoả sư huynh, nếu gọi huynh ấy qua đây trấn áp cùng với Chu Tước Nhi tỷ, đám cự thú đó sẽ lập tức tràn vào."
"Tất cả là do Cao Lãng, mẹ kiếp tên ngốc này lại nộp mạng cho hắn. Bây giờ chúng ta không có hắn bổ trợ, thực lực cứ thế giảm đi ba, bốn thành." Dịch Khải Liên nghiến răng nói.
"Không phải lỗi của huynh ấy, trách thì trách tên này quá mức kì dị. Nếu đã cần Viêm trưởng lão thì tỷ cố gắng giúp trưởng lão thoát khỏi tà thuật đi. Ta cùng Cẩn sư muội vẫn có thể cầm cự ở đây cản được hắn trong chốc lát." Hoả Vân gương mặt vặn vẹo cực kỳ khó coi, khó khăn mà nói.
"Biết là vậy, ta cũng đang cố đây. Không biết tên Viêm trưởng lão đã dính tà thuật gì mà lại không có chút dấu hiệu nào, cứ thế xâm nhập nhìn thì không có gì nhưng linh lực lại vô cùng hỗn loạn, rõ ràng là cực kỳ đau đớn." Dịch Khải Liên đang dùng thiên phú Thiên Hoả linh căn của mình, liên tục truyền tới Viêm Long Nhi nguồn Thiên Hoả linh lực hùng hậu, cố gắng kêu gọi ý thức của hắn quay lại.
Cẩn Y Mai cũng tung ra một tấm phù, một lớp hoả hệ lá chắn cũng được tạo thành trước mặt. Nếu Y Thiên có tấn công bất chợt thì vẫn có thể may mắn đỡ được một đòn.
Khổ nhất vẫn là Hoả Vân, một mình hắn liên tục phải cắn nuốt Hoả Linh Đan, lại thêm sự bù đắp của Cẩn Y Mai mà sử dụng Xích Vĩ Nộ Châm liên tục bay lượn găm chặt Y Thiên xuống mặt băng, chỉ cần hắn có dấu hiệu gỡ thì lại một lượt rút ra đâm lại, không để lộ ra bất cứ sơ hở nào để Y Thiên thoát khỏi.
Cũng may có Hoả Xà Biên của Dịch Khải Liên đã quấn chặt, hạn chế cử động của Y Thiên, dưới sức mạnh của Thiên Khung Phần Thiên bổ trợ đã có thể tạm thời khống chế.
Tuy nhiên bọn hắn như vậy là liên tục tiêu hao, bù đắp không nổi. Còn Y Thiên là vô hạn, chỉ cần thời gian là có thể thoát ra. Bọn hắn dường như cũng biết như vậy cho nên đang liều mạng khống chế, cố gắng tìm cách gọi Viêm Long Nhi tỉnh dậy, chỉ có như vậy mới có thể đánh bại được Y Thiên.