Thế cục bế tắc, bầy cự thú dẫu có dấu hiệu thưa thớt dần nhưng không gian giằng co vẫn hẹp đến nghẹt thở. Đội hình Hỏa Long Các lâm vào tuyệt cảnh. Đầu tàu Viêm Long Nhi chìm sâu trong huyễn mộng, con hàng hỗ trợ chủ chốt Cao Lãng đã vẫn lạc.
Chân nguyên của Hỏa Vân và Cẩn Y Mai khô cạn từng giọt. Nhìn Y Thiên như một con quỷ đang gầm gừ chờ đợi Dị Hỏa tàn lụi, trong ánh mắt họ chỉ còn đọng lại tro tàn của sự tuyệt vọng.
Nhưng ngay khoảnh khắc sinh tử tồn vong ấy, thiên địa Cửu U đột ngột biến sắc!
Một đạo hắc đại kỳ từ trên không như thể xé rách thương khung, mang theo ma uy bễ nghễ ầm ầm cắm phập xuống mặt băng.
Uy áp bạo phát!
Khí thế của Nguyên Anh Cảnh chân chính tựa như Thái Sơn áp đỉnh, nháy mắt ép tất cả sinh linh phải quỳ rạp. Mặt băng vạn năm nứt toác, Hỏa Vân cắn nát bầm môi, dốc cạn tia sức lực cuối cùng vẫn không thể đứng vững, thân thể đổ gục xuống vô lực.
Cẩn Y Mai một tay đỡ người, một tay nắm chặt Hoả Linh Châu dốc toàn lực duy trì tàn trận, đồng tử co rút kịch liệt. Nàng biết, khi Thiên Khung Phần Thiên của sư huynh ngừng thì cũng là lúc con quái vật ở dưới đó bò lên, giết hết tất cả.
"Chàng đã đi đến bước đường này, thiếp dẫu tâm can vỡ nát... cũng đành phải ra tay."
Từ trong luồng sát khí ngút trời của Y Thiên, một thân ảnh nữ tử mờ ảo tách ra. Đóa Đóa uyển chuyển đáp xuống, vóc dáng lung linh tuyệt mỹ, đường cong phác họa nên một bức tranh mị hoặc, nhưng dung nhan lại phủ một tầng sương hàn lãnh đạm. Sâu thẳm bên trong đôi nhãn mâu ấy là sự giằng xé khôn cùng.
Vô Hạn Cấm Phiên trong tay nàng run lên, tử khí cuồn cuộn ngưng tụ thành vòng xoáy hắc ám.
"Vô Hạn Cấm Phiên, thu hết linh hồn cho ta!"
Quanh Hàn Băng Hồ, tàn hồn của hàng vạn cự thú dường như nghe được tiếng gọi từ vực thẳm. Chúng hóa thành những dòng suối linh hồn dồn dập đổ về, bị lực xoáy điên cuồng của Vô Hạn Cấm Phiên cưỡng ép hấp thụ.
"Nguyên… Nguyên Anh Cảnh! Tại sao lại có thể vào được đây, chẳng phải Viêm trưởng lão cũng phải dùng bí thuật ép xuất Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ Đỉnh Phong mới có thể gia nhập hay sao?" Dịch Khải Liên ngẩng đầu kêu than.
Đóa Đóa kiên định vung cờ, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt hoảng sợ tột độ của đám người Hỏa Long Các.
"Lần trước động thủ là muốn tước đoạt mạng chàng. Hôm nay bạt cờ... là để cứu chàng, Y Thiên!"
Tử khí bạo trướng, bao trùm vạn trượng. Từ trong màn mây xám xịt, hàng vạn linh thể cự thú gầm thét lao ra.
"Bách Quỷ Dạ Hành!"
Thế nhưng, bầy thú tàn hồn không hướng về phía Hỏa Long Các, mà lại điên cuồng nhắm thẳng vào Y Thiên. Một màn trái khuấy diễn ra ngay trước mắt. Chúng hóa thành hàng ngàn ngọn núi nhỏ, hung hăng đè ép, giáng xuống thân thể hắn những đòn tấn công cuồng bạo nhất.
Với bản năng chiến đấu thuần tuý, Y Thiên lập tức phản kháng. Mười đạo vuốt xương sắc bén mang theo Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi xé rách, đâm thủng vô số linh thể. Ở dạng hồn phách, cự thú suy yếu đi ba phần, hễ chịu tổn thương liền trực tiếp tiêu tán hoặc bị ép thu hồi vào Cấm Phiên.
Nhìn hắn điên cuồng chống trả, trái tim Đóa Đóa như bị ngàn vạn mũi kim đâm xuyên. Nàng cắn rướm máu môi, vận túc âm năng gầm lên:
"Tất cả nghe lệnh! Không tiếc đại giá, dốc toàn lực trấn áp nam nhân này cho ta!"
Nhận được tử lệnh, bầy linh hồn cự thú phảng phất được tiêm một liều thuốc điên cuồng. Chúng không màng sống chết, lớp này ngã xuống lớp khác lao lên, dùng chiến thuật biển thú triệt để giam cầm Y Thiên, tước đoạt mọi cơ hội lật bàn của hắn.
Hơn ai hết, Đóa Đóa thấu hiểu ngọn nguồn bi kịch.
Liên Tâm Cổ - Chính thứ cổ trùng tà ác ấy đang không ngừng hút cạn sinh cơ cốt lõi của Y Thiên để chuyển hóa thành Huyết Khí vô tận. Càng chiến đấu, hắn càng mạnh, nhưng ý chí của hắn bị ăn mòn, khi đó hắn vốn dĩ đã chết rồi. Sức mạnh mà cổ trùng này mang lại, rốt cuộc còn ý nghĩa gì nữa?
Huyết Ma Dịch là mảnh đất màu mỡ nhất cho Liên Tâm Cổ dung dưỡng. Nếu cứ để vòng lặp này tiếp diễn, chỉ vài canh giờ nữa, Y Thiên sẽ chân chính trở thành một thứ vô tri, sở hữu lực lượng cấm kỵ nhưng đánh mất hoàn toàn bản ngã.
"Để kết thúc ác mộng, chỉ có thể đánh cược một ván!" Đóa Đóa âm thầm quyết đoán.
Nàng phải dập tắt cội nguồn của Liên Tâm Cổ ẩn sâu trong trung khu sinh mệnh của hắn, nơi này chính là ở trong sâu trái tim.
Lực lượng phản phệ từ việc điều khiển Bách Quỷ Dạ Hành khiến tâm trí nàng căng như dây đàn sắp đứt, một dòng máu đỏ thẫm rỉ ra từ khóe môi.
"Khốn kiếp... Ta đã đánh giá thấp Huyết Vương Cổ rồi. Viêm Hàn, chẳng lẽ đây chính là tuyệt cảnh mà ông muốn bức ép chúng ta sao?"
Giữa vòng vây trấn áp của ngàn vạn linh thể, Huyết Ma Dịch của Y Thiên vẫn ngoan cường tái tạo nhục thân. Nơi lồng ngực hắn phập phồng mãnh liệt, trung khu sinh mệnh đang đập từng nhịp bạo tàn.
Nắm lấy thời cơ ngàn năm có một, Đóa Đóa vung Vô Hạn Cấm Phiên. Một sợi xiềng xích Tử Khí ngưng thực xé rách không gian, hung hăng xuyên thấu lồng ngực Y Thiên, mạnh mẽ cưỡng chế bứt trái tim ra ngoài.
Nhưng, một màn vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng đã xảy ra.
Trái tim đó đã lập tức héo úa, rữa nát thành tro bụi trong chớp mắt. Và ngay tại vị trí trống rỗng trong ngực Y Thiên, một trái tim lại điên cuồng ngưng tụ, đập lên những nhịp đập cuồng bạo hơn gấp bội.
"Chuyện này… làm sao có thể." Đoá Đoá cầm chặt nắm tay.
Để có được trái tim của Y Thiên vốn dĩ đã rất khó, bất quá bây giờ điều kiện còn là lấy Liên Tâm Cổ ẩn nấp sau trong trái tim hắn ra mà lại không được lấy trái tim ra.
Đoá Đoá bất lực nhíu chặt đôi mày thanh tú, nhất thời không thể nghĩ ra được biện pháp.
"Đâm lao thì phải theo lao."
Nghĩ rồi, Đoá Đoá lập tức hướng người về phía Y Thiên phóng thẳng xuống. Vô Hạn Cấm Phiên găm xuyên qua người hắn, ép chặt hắn vào mặt đất.
"Thành hay bại đều là vào lúc này!"
Đôi ngọc thủ của nàng nhẹ nhàng luồn vào sâu trong trái tim của hắn. Cố gắng lục tìm Liên Tâm Cổ bên trong đó. Đúng như nàng dự đoán, không hề có một dao động khí tức nào của Liên Tâm Cổ ở đây.
Y Thiên càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn, thân thể cuồng quấy dữ dội.
"Viêm trưởng lão cử động rồi. Sẽ sớm tỉnh dậy thôi." Dịch Khải Liên mừng rỡ hét lên.
Hoả Vân vừa thở hồng hộc vừa khẽ tiến tới, tay hắn lay nhẹ Viêm Long Nhi. Ánh mắt ẩn hiện một tia xúc động:
"Thật… thật này…"
Cẩn Y Mai đi bên cạnh Hoả Vân cũng dịu dàng lên tiếng:
"Tốt quá, vậy là chúng ta có cơ hội rồi."
Liệt Hoả sừng sững che chắn phía trước ba người, Bạo Thiết Trọng Chuỳ vắt trên vai, không một lúc nào là thả lỏng. Đôi mày hung ác của hắn dính chặt vào nhau, giọng vang lên trầm hùng:
"Mỹ nhân kia không ngờ lại phảng phất khí tức Nguyên Anh Cảnh, dường như đang muốn cứu tà tu kia. Viêm trưởng lão tu vi lúc này chưa đến Giả Anh Cảnh, nếu thật sự đánh nhau. Chưa chắc nắm phần thắng."
"Sẽ thắng thôi, khí tức của ả ta tựa hồ chỉ là vay mượn. Chính là từ hắc đại kỳ kia." Chu Tước Nhi khẽ phây phẩy cánh quạt Chu Tước Vũ, đôi mắt phượng thoáng nhìn xa xăm.
BÙM!
Một cột ánh sáng đỏ thuần khiết nổ lên chọc trời, chỉ thấy Đoá Đoá như diều đứt dây bật ngược ra đằng sau, thân thể suy yếu đến cùng cực.
"Không… không được rồi…" Đoá Đoá gắng gượng trấn tỉnh bản thân, một tay che miệng không cho đống máu bên trong chảy ra:
"Tất cả… ta đã làm tất cả… Nhưng rốt cuộc tại sao, sát chiêu của Nhất Thốn Cổ trong lúc này lại bị phá vỡ!"
VÚT!
Từ phía sau, Viêm Long Thương hóa thân Hỏa Long hung tàn lao đến. Nộ hoả cực đại như muốn thiêu đốt tất cả liên tục truyền đến.
Đoá Đoá lập tức xoay người, vận chuyển khí huyết. Vô Hạn Cấm Phiên giương lên chống đỡ. Hỏa Long điên cuồng cắn xé, ngọn lửa hoang tàn từ đầu rồng bay tới bùng phát xuyên thẳng ra phía đằng sau. Cháy rụi gần như tất cả linh hồn cự thú.
Số lượng linh hồn cự thú giảm đáng kể, Y Thiên nhất thời không còn bị chế ngự. Trong ánh mắt chỉ còn sát ý ngập trời, thân thể hắn khẽ động đậy.
"Xong rồi, tất cả xong rồi." Đoá Đoá hướng mắt nhìn về phía sau.
Đột nhiên, thân thể đang nóng râm ran của Y Thiên truyền đến một tia lạnh lẽo. Tựa như một người đang bị lửa thiêu đốt, được suối nguồn sinh mệnh lan tỏa truyền đến. Cảm giác cực kỳ lạnh lẽo nhưng lại cực kỳ dễ chịu.
"Thiên ca… muội tới với huynh rồi đây." Bạch Tư Mi thì thầm vào tai hắn, giọng nói thanh thuý tựa tiếng chuông ngân.
Đôi ngọc thủ mềm mại trắng nõn của nàng ôm chặt lấy hắn.
"Bạch Tư Mi, cô điên rồi. Cô làm vậy chỉ tổ vô ích, mau tránh ra!" Đoá Đoá cười lạnh, giọng nói đầy sự trào phúng.
Thế nhưng, nàng cuối cùng cũng không thể ngờ được rằng. Y Thiên mà nàng trân trọng, người mà nói yêu nàng nhất. Là nam nhân duy nhất của nàng, được nàng ôm trọn vào lòng, được nàng dùng mọi cách cứu vớt, được nàng chịu đau đớn vào sâu trong tâm thức cũng không thể cứu nỗi.
Trong vòng tay lạnh lẽo của Bạch Tư Mi, Y Thiên thế mà thực sự dừng lại hành động. Huyết Khí tản đi, thân thể lập tức suy yếu đến cùng cực. Tiếng gầm gừ hoá thành những hơi thở đứt đoạn, hổn hển.
Y Thiên vô lực ngã nhào vào lòng Bạch Tư Mi, nhắm nghiền hai mắt.
Đóa Đóa sững sờ chôn chân tại chỗ. Cảnh tượng trước mắt như một mũi đao vô hình đâm nát cõi lòng nàng, khiến nàng như khóc mà lại như cười.
"Tốt… tốt lắm…"
Ở phía sâu bên dưới Hàn Băng Hồ, trong lúc Vân Minh chăm chú quan sát mọi biến động bên trên, quay đầu lại thì phát hiện thân ảnh huyết y của Trương Bất Phàm đang dần tan biến vào hư không.
"Tiền bối, người đi đâu vậy? Trận chiến còn chưa kết thúc mà."
Trương Bất Phàm lúc này chỉ còn phân nửa nhục thân, không biết được liệu hắn có cười hay không.
"Nước cờ cuối cùng cũng đã hạ xuống. Không ngờ lại thành công mỹ mãn. Bạch Tư Mi à… nha đầu này thực sự rất hợp ý với bản tọa. Cái tên này bổn tọa nhất định không quên."
Dứt lời, huyết thân triệt để tiêu tán, không để lại mảy may khí tức, hệt như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại Vân Minh đứng bơ vơ giữa thủy phủ, chân mày nhíu chặt, trong lòng dâng lên một cỗ ớn lạnh không tên.
Trên mặt băng.
"Bạch đạo hữu, kẻ đó là tà tu hung bạo. Cực kỳ nguy hiểm, mau tránh xa ra!" Hỏa Vân dẫn đầu bước lên, cao giọng cảnh cáo.
"Muốn chạm vào Thiên ca, các ngươi tốt nhất phải bước qua được xác ta!" Bạch Tư Mi khẽ nâng tiệp mao, nhãn thần vắng lặng như mặt hồ mùa đông nhưng sát ý quyết tuyệt không lùi nửa bước.
"Nói nhảm vô ích! Nha đầu này hiển nhiên đã bị tà thuật thao túng. Không cần lưu tình, tru diệt tất cả!" Viêm Long Nhi triệt để thức tỉnh, gầm lên giận dữ. Quanh thân hắn, chân hỏa bùng phát cuồn cuộn, sát cơ khóa chặt lấy hai người.