Từng sợi xích máu khổng lồ tựa như những con cự mãng trườn ra từ biển máu, gắp chặt lấy cổ chân, cổ tay và vòng qua yết hầu của Y Thiên. Những chiếc gai sắc nhọn trên thân xích đâm sâu vào da thịt hắn, không ngừng cắn nuốt sinh cơ.
Máu tươi của hắn rỉ ra, nhưng vừa chạm vào không khí đã bị hàn khí của Băng Tâm Hoa đóng thành những tinh thể đỏ rực, rơi lả tả xuống mặt băng Cửu U.
"Từ sớm đã thấy ngươi có gì đó kì lạ, lại không ngờ muốn giết đồng hữu của mình. Cho dù đối với một Huyết Đạo Tu Sĩ thì vẫn quá sức tàn nhẫn. Người như ngươi, thiên đạo không dung!"
Tô Liệt đứng trên đỉnh Huyết Lô, hai tay nắm chặt kết ấn, điên cuồng hét lớn.
Y Thiên bị treo lơ lửng giữa không trung, thân thể tàn tạ không ngừng run rẩy. Tròng mắt trái đỏ thẫm hằn lên những tia máu vằn vện, trong khi tròng mắt phải vẫn duy trì một màu lam quang lạnh lẽo đến rợn người.
Lực lượng của Băng Tâm Hoa quả thực vô cùng khủng bố, nó tựa như một ngọn núi Thái Sơn vạn năm đè nặng lên từng tấc kinh mạch, khiến hắn không thể điều động dù chỉ một tia linh lực.
Thế nhưng, Tô Liệt đã tính sai một điều. Lão cho rằng những sợi xích máu kia đang bòn rút sinh mạng của Y Thiên, nhưng thực chất, sự kích thích tàn bạo từ bên ngoài lại đang trở thành chiếc chìa khóa phá vỡ sự cân bằng chết chóc bên trong cơ thể hắn.
Hàn khí Băng Tâm Hoa muốn đóng băng vạn vật, trong khi xích máu của Tô Liệt lại muốn xé rách vạn vật. Dưới áp lực bị nghiền ép từ hai phía, Huyết Ma Dịch lại có sơ hở đồng hoá lượng nhỏ máu của Tô Liệt truyền vào mà xuất ra.
"Khục... Khục..."
Từ trong cổ họng bị siết chặt của Y Thiên vang lên những tiếng cười trầm thấp, nghèn nghẹn nhưng lại chứa đựng một cỗ tà tính khiến toàn trường phải sởn gai ốc.
"Ngươi... cười cái gì?" Tô Liệt nhíu mày, linh cảm của một kẻ từng trải qua trăm trận tử chiến mách bảo lão có điều gì đó không đúng.
"Ta cười... vì ông đã có thể giết ta. Nhưng ông không làm thế, có lẽ vì chênh lệch tu vi nên ông mới xao nhãng?."
Thanh âm của Y Thiên khô khốc, tựa như hai mảnh xương khô ma sát vào nhau. Ngay khi âm tiết cuối cùng vừa dứt, một tiếng gầm gừ như dã thú vỡ bờ vang lên.
"Rống!"
"Huyết Ma Thần Văn - Tụ Thể!"
Toàn bộ ma văn màu máu trên cơ thể Y Thiên đột ngột bừng sáng chói lòa. Ngọn lửa Huyết Ma tà ác bạo phát từ tận sâu trong cốt tủy, mượn nhờ áp lực của xích máu để cưỡng ép đẩy lùi lớp băng giá của Băng Tâm Hoa ra khỏi lục phủ ngũ tạng.
Một luồng uy áp hoang cổ, bạo liệt và hung hãn như một đầu hung thú thời viễn cổ quét ngang qua chiến trường.
"Răng rắc..."
Sức mạnh nhục thân đạt đến một cực hạn phi lý. Y Thiên gồng mạnh hai cánh tay, cơ bắp căng phồng xé rách y phục.
Những sợi xích máu được ngưng tụ từ chân nguyên Kim Đan Hậu Kỳ vậy mà lại xuất hiện những vết rạn nứt, sau đó ầm ầm vỡ nát thành vô số mảnh huyết tinh bay lả tả trong không trung.
Hắn thoát khốn!
Bóng dáng Y Thiên rơi xuống mặt băng, nhưng vừa chạm đất, hai chân hắn lập tức đạp mạnh. Mặt băng nứt toác thành một cái hố sâu hàng chục trượng.
Thân thể hắn hóa thành một đạo huyết quang tàn ảnh, xé rách hư không, nhắm thẳng về phía Tô Liệt.
"Cuồng vọng!"
Tô Liệt gầm lên bạo nộ. Lão vung tay áo, biển máu dưới chân cuồn cuộn dâng cao, ngưng tụ thành một bức tường máu dày đặc chắn ngang trước mặt.
"Oành!"
Y Thiên không hề né tránh, trực tiếp dùng nắm đấm được bao bọc bởi Huyết Ma Thần Văn nện thẳng vào bức tường máu. Âm thanh bạo liệt vang lên như sấm rền.
Bức tường máu bị đấm lõm vào sâu hoắm, lực chấn động xuyên thấu qua lớp phòng ngự, ép Tô Liệt phải lùi lại ba bước trên Huyết Lô.
"Tiểu súc sinh, nhục thân của ngươi vô cùng cổ quái, thì ra là ngộ tính cao đến như vậy. Nhanh thế đã có thể ngưng tụ Huyết Ma Thần Văn tụ thể, đáng khen. Nhưng chỉ dựa vào man lực thì vĩnh viễn không thể lấp đầy được chênh lệch cảnh giới."
Tô Liệt hừ lạnh một tiếng, bàn tay gầy guộc thò vào trong áo bào, lấy ra một chiếc quạt xếp được làm từ vô số những đốt xương người mài dũa tinh xảo. Đây chính là Bạch Cốt Tu La Phiến, một kiện pháp bảo cực phẩm mang theo âm khí và tà độc chí mạng mà lão đã tốn hàng chục năm để luyện hóa.
Lão phẩy mạnh phiến quạt. Một luồng âm phong đen kịt mang theo tiếng khóc than của hàng vạn quỷ hồn quét ra, hóa thành hàng trăm lưỡi đao xương trắng hếu, sắc bén cắt đứt cả không khí, lao vút về phía Y Thiên.
"Tu La Sát Trận - Vạn Cốt Phệ Hồn!"
Những lưỡi đao xương không chỉ có lực chém vật lý mà còn mang theo khả năng công kích thần hồn cực kỳ âm độc. Y Thiên đang ở giữa không trung, không có chỗ mượn lực, lập tức bị vạn đao xuyên tâm bủa vây.
"Xoẹt... Xoẹt... Xoẹt!"
Máu tươi bắn tung tóe. Nhục thân viễn cổ cường hãn của Y Thiên cũng không thể hoàn toàn ngăn cản được pháp bảo của Lão Quái Hậu Kỳ. Hàng chục vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên ngực, cánh tay và đùi của hắn. Máu vừa chảy ra đã bị hàn khí bên trong cơ thể làm cho đông cứng.
Thế nhưng, cơn đau đớn không làm Y Thiên lùi bước, ngược lại, nó như một mồi lửa châm ngòi cho sự điên loạn tột cùng. Đôi mắt dị nghị của hắn sáng rực lên. Hắn mặc kệ những lưỡi đao xương đang cắt xẻ da thịt, lao thẳng vào tâm trận bão táp, vươn tay chộp lấy một thanh đao xương đang bay tới.
"Rắc!"
Hắn bóp nát thanh đao xương bằng tay không, mượn lực phản chấn từ vụ nổ, thân thể xoay tròn trên không trung, lao vút xuống như một quả vẫn thạch giáng thẳng vào đỉnh đầu Tô Liệt.
"Đã ngươi muốn thì lão phu sẽ chiều. Muốn cận chiến? Tới đây!"
Tô Liệt gầm lên, hai tay ngưng tụ chân nguyên. Biển máu từ Huyết Lô dâng lên, bao bọc lấy hai cánh tay lão, hóa thành hai chiếc bao tay đỏ rực, tản ra nhiệt lượng thiêu đốt cùng kịch độc.
"Huyết Ma Chân Kinh - Hóa Huyết Thần Chưởng!"
Hai vị cường giả, một già một trẻ, một Kim Đan Hậu Kỳ một thiếu niên Trúc Cơ, lao vào nhau như hai vì sao chổi va chạm.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng quyền cước va đập vang lên liên hồi, tựa như tiếng búa nện vào đe sắt. Không gian xung quanh hai người vặn vẹo, cuồng phong cuốn phăng mọi thứ trong bán kính trăm trượng.
Y Thiên dốc toàn bộ man lực, mỗi một cú đấm tung ra đều mang theo uy năng khai sơn phá thạch. Huyết Ma Thần Văn đúng là đáng gờm.
Nhưng Tô Liệt với kinh nghiệm lão làng, Hóa Huyết Thần Chưởng ảo diệu vô song, liên tục hóa giải lực lượng của Y Thiên, đồng thời mượn lực đánh trả.
Một chưởng của Tô Liệt vỗ trúng vai Y Thiên, lực lượng hóa huyết ăn mòn trực tiếp đục thủng một lỗ trên bả vai hắn. Y Thiên cắn răng không kêu một tiếng, tay trái vung lên như một chiếc roi thép, quất mạnh vào sườn Tô Liệt, đánh gãy ba cái xương sườn của Lão Quái.
Cả hai tách ra, lùi lại hàng chục trượng. Y Thiên thở hổn hển, trên người vằn vện vô số vết thương sâu hoắm, máu me bê bết, nhưng khí thế lại càng lúc càng cuồng bạo.
Tô Liệt cũng không khá hơn là bao, y phục rách nát, khóe miệng rỉ máu, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Lão không ngờ tên tiểu tử này lại khó nhằn đến vậy, lỳ lợm và tàn nhẫn vượt xa bất kỳ ma đầu nào lão từng gặp.
"Không thể kéo dài thêm nữa. Trong cơ thể hắn có thứ gì đó đang không ngừng sinh trưởng, nếu để hắn triệt để khống chế cỗ hàn khí kia, lão phu e rằng sẽ gặp rắc rối!"
Tô Liệt thầm nhủ trong lòng. Lão cắn chóp lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh lên chiếc Huyết Lô.
"Tiểu tử, ngươi rất có tài. Đáng tiếc, gặp phải lão phu. Có thể ngươi là đoá hoa nở muộn, tuy nhiên ta lại càng muốn đoá hoa không được nở."
Chiếc Huyết Lô nhận được tinh huyết, đột ngột rung lên bần bật. Những ma văn đầu lâu trên thân đỉnh như sống lại, gào thét thê lương. Biển máu xung quanh Tô Liệt bắt đầu sôi sùng sục, bốc hơi lên thành một màn sương máu đặc quánh.
Tô Liệt giương hai tay lên trời, toàn bộ chân nguyên Kim Đan Hậu Kỳ dốc cạn. Mái tóc bạc của lão tung bay trong gió, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát ý.
"Huyết Hải Phi Tinh - Vạn Cốt Tế Thiên!"
Đây là sát chiêu mạnh nhất, là át chủ bài cuối cùng mà Tô Liệt đã giấu kín suốt hàng chục năm. Một chiêu này đánh ra, không chỉ tiêu hao một lượng lớn tinh huyết mà còn tổn hại đến thọ nguyên.
Sương máu trên bầu trời ngưng tụ lại thành hàng vạn quả cầu máu rực rỡ như những vì tinh tú. Mỗi quả cầu đều mang theo uy năng hủy diệt của một ngọn núi lửa thu nhỏ.
Dưới sự dẫn dắt của Tô Liệt, hàng vạn quả cầu máu đó đồng loạt giáng xuống, che rợp cả bầu trời, phong tỏa hoàn toàn mọi đường lui của Y Thiên.
"Chết đi cho lão phu!"
Trước sát chiêu kinh thiên động địa này, toàn bộ không gian như bị đè nát. Uy áp nghẹt thở khiến Y Thiên cảm thấy lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ vụn.
Hắn ngẩng đầu nhìn cơn mưa máu đang đổ ụp xuống, trong đôi mắt dị nghị lóe lên một tia điên cuồng tột độ.
"Một đòn quyết định, ông thật sự khiến ta không ngừng thích thú!" Hắn gầm lên, Huyết Ma Dịch trong cơ thể sôi trào đến cực hạn.
Đúng lúc này, một luồng đao ý lạnh lẽo, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả hư không đột ngột bạo phát, cắt ngang chiến trường như một đường chỉ xé rách bức tranh.
"Độc Cô Nhất Đao, lão hữu cuối cùng cũng không nhịn nổi tên tặc tử này mà ra tay rồi sao? Cũng tốt thôi, có thêm một phần lực của ngươi, càng chắc chắn hắn chết." Tô Liệt cười man rợ.
Một bóng đen xuất hiện ngay phía trên đỉnh đầu Tô Liệt. Thân pháp quỷ mị, không một tiếng động.
"Chậc… Quả nhiên là Độc Cô Nhất Đao. Thế thì khó rồi đây." Y Thiên thầm tặc lưỡi, thế khó dồn dập.
Mạnh miệng là thế, tuy nhiên Băng Tâm Hoa trong cơ thể vẫn rất nồng đậm. Hàn khí đã bao phủ đường đi của Huyết Ma Dịch, một đòn tàn bạo rất khó xuất thủ.
Chỉ thấy Vô Ảnh Đao loé lên tia sát khí. Vạch ra một đường đao cương dài hàng chục trượng, mang theo thế như chẻ tre bổ thẳng xuống.
Xoẹt!
Chỉ một đao!
Vạn Cốt Tế Thiên của Tô Liệt bị đường đao cương chém làm đôi. Hàng vạn quả cầu máu mất đi sự liên kết, nổ tung thành những đám mây máu vô hại, rơi rụng lả tả.
Phập!
Tô Liệt kinh hãi ngẩng đầu lên, đồng tử co rút đến cực hạn. Lão chưa kịp phản ứng, mũi Vô Ảnh Đao đã lấy tốc độ kinh lôi đâm phập một tiếng, xuyên thẳng từ bả vai phải chéo xuống lồng ngực trái của lão.
Lưỡi đao sắc bén trực tiếp cắt nát trái tim đang đập thình thịch của Huyết Thủ Lão Nhân.
"Độc Cô Nhất Đao... Ngươi… ngươi thật khiến lão nhân thất vọng…"
Tô Liệt gào lên một tiếng khàn đặc, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
Lão không cam tâm bị đâm lén, dốc chút sức tàn cuối cùng, vung tay trái hội tụ Hóa Huyết Thần Chưởng mang theo kịch độc đánh thẳng vào ngực Độc Cô Nhất Đao hòng đồng quy vu tận.
Thế nhưng, Độc Cô Nhất Đao chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Lão không thèm né tránh, tay trái vung lên, một luồng cương khí hùng hậu bạo phát.
Oành!
Hóa Huyết Thần Chưởng của Tô Liệt chạm vào cương khí lập tức vỡ vụn thành sương khói. Lực phản chấn từ cái phẩy tay của Độc Cô Nhất Đao trực tiếp đánh nát toàn bộ xương cánh tay trái của Tô Liệt.