"Lão hủ đi theo lão gia đã lâu, há lại để kẻ sâu kiến như ngươi làm tổn thương Mạc thiếu gia?"
Độc Cô Nhất Đao lạnh nhạt nói, rút mạnh Vô Ảnh Đao ra khỏi ngực Tô Liệt.
Máu tươi xối xả. Thân hình oai phong của Huyết Thủ Lão Nhân đổ gục xuống mặt băng, đôi mắt mở trừng trừng không cam lòng, triệt để tắt thở.
Thế trận ngã ngũ. Độc Cô Nhất Đao thu đao, tiến tới chỗ Y Thiên, bảo hộ cho hắn.
"Thiếu gia, xin thứ lỗi lão nô không ra tay tương trợ sớm. Nhưng đó là ý chỉ của lão gia, ta khó lòng trái lệnh." Độc Cô Nhất Đao gần quỳ một chân, đầu cúi đến mức gần chạm cả bàn chân của Y Thiên.
"Ta… ta đói."
Chỉ thấy Y Thiên gầm gừ, bò trườn về phía Huyết Lô đang không ngừng trào ra biển máu. Hắn gục mặt vào trong đỉnh đồng, há miệng điên cuồng hút lấy tinh huyết vạn người của Tô Liệt.
Từng ngụm, từng ngụm máu tanh tưởi mang theo oán khí trôi tuột xuống cổ họng. Hút cạn Huyết Lô, hắn tiếp tục nhào tới cái xác của Tô Liệt, cắm răng xé nát huyết nhục, đoạt lấy bản nguyên sinh cơ của vị Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ.
Cắn nuốt lượng lớn tinh huyết như thế, cơn đói của Y Thiên vẫn còn cào. Thân thể vẫn bao phủ một tầng lam quang, mọi động tác bị hàn khí làm cho cứng đờ.
"Vẫn… vẫn chưa đủ." Y Thiên đau đớn ngẩng đầu lên.
"Chưa đủ? Vậy thì ăn thôi… ăn cho đến khi nào thiếu gia thấy đủ là được." Độc Cô Nhất Đao mỉm cười nhẹ, linh lực truyền ra nhẹ nhàng nâng đỡ thân thể Y Thiên đứng dậy.
"Nhờ ông rồi."
"Vinh dự của ta, thiếu gia."
Chỉ thấy toàn trường run lên bần bật, các vị lão quái còn sống kia đã bắt đầu lùi lại. Sự kinh hãi lan rộng khắp tứ chi bách hải.
Mạc đại gia tộc, một trong ngũ đại gia tộc của Sa Đô Đế Quốc, còn lại là gia tộc cắm rễ sâu trong kinh đô. Danh tiếng lẫy lừng không ai là không biết, cách đây không lâu đã toàn tộc bị hành hình, không ngờ lại trốn thoát ra một giọt máu thánh…
Càng làm bọn họ kinh hãi hơn chính là Độc Cô Nhất Đao dám tự nói ra những điều này, chính là đã không còn muốn bọn họ sống sót. Bất quá, khác với Tô Liệt đã sớm phát giác giữ lại chút lực lượng cuối cùng bạo phát giữ mạng. Bọn hắn thực sự chẳng còn gì để chống trả quyết liệt.
Nhưng con chó bị dồn đến đường cùng, cho dù là sói săn cũng sẽ cắn trả.
Đương nhiên A Phong, Lâm Thồn, Vô Danh Kiếm Khách bọn họ cũng vậy. Cho dù chỉ còn nửa giọt tinh huyết cũng phải ép ra.
"Độc Cô Nhất Đao, không ngờ ông lại thâm sâu khó lường đến vậy. Đứng bên cạnh ông chiến đấu vẫn không thể giúp ta cảm nhận được gì." Vô Danh Kiếm Khách đứng ra nói, nụ cười vô cùng miễn cưỡng.
"Người chết nên im lặng thì tốt hơn."
KENG!
Một đường đao cương uy lực vô biên lập tức phóng tới va chạm với Thanh Phong Kiếm.
"Phụt!" Vô Danh Kiếm Khách phun ra một ngụm máu. Gã đã thực sự không còn sức để chống lại một đòn này, lập tức bị bức lui. Dư ba khiến lục phủ ngũ tạng như đảo lộn.
Phập!
Một cánh tay in hằn vô số văn tự xuyên qua lồng ngực gã.
Cánh tay ấy mạnh bạo rút lấy trái tim ra bên ngoài, nụ cười man rợ ấy lần nữa vang lên.
"Máu… thật ngon quá. Đúng là thực lực càng mạnh lại càng ngon tuyệt."
"Không ngờ ta lại phải chết như thế này. Thật quá tàn nhẫn." Vô Danh Kiếm Khách thoi thóp hơi thở, mắt mở trừng ngã xuống.
Trong một khoảnh khắc, Y Thiên đã đánh chén xong Vô Danh Kiếm Khách. Cũng là lúc Độc Cô Nhất Đao diệt sát hết cả hai người còn lại.
Thân xác của hai Kim Đan Cảnh tu sĩ được đưa tới trước mắt Y Thiên.
Không chút chần chừ, hắn lập tức ăn sạch…
Từng cú cắn, từng tiếng nuốt nghẹn. Đều vang lên đầy kinh sợ…
Lượng tinh huyết khổng lồ bạo phát bên trong nhục thân Y Thiên. Huyết Ma Thần Văn trên da thịt hắn bừng sáng chói lòa, màu đỏ của huyết quang át đi hoàn toàn lam quang của hàn băng.
Hai cỗ lực lượng cực đoan, một thánh khiết tuyệt đối, một tà ác nguyên thủy, bắt đầu va chạm kịch liệt trong đan điền.
Bình cảnh Trúc Cơ Cảnh đã rạn nứt, một quả cầu máu bằng hạt đậu bắt đầu ngưng tụ giữa đan điền. Thế nhưng, đúng lúc này, Băng Tâm Hoa dường như cảm nhận được sinh mệnh của chính nó bị đe dọa.
"Y Thiên, tập trung nào. Cơ thể chàng đang toả ra thứ gì đó rất kỳ lạ, dựa vào kinh nghiệm của ta. Thì đây hẳn là quá trình kết đan chăng? Nhưng màu sắc này, thật sự vô cùng kì lạ tuy nhiên nó chính là Kim Đan."
Hàn khí trắng toát từ trong lồng ngực Y Thiên tuôn ra, đóng băng toàn bộ ngọn lửa Huyết Ma vừa nhen nhóm. Quả cầu máu trong đan điền bị ép cho nứt nẻ.
"Phốc!"
Y Thiên hộc ra một ngụm máu lạnh buốt.
"Chết tiệt… Chỉ còn, chỉ còn một chút nữa là thành công rồi mà. Tại sao nhất định lại là lúc này."
Thân thể hắn cứng đờ, ngã ngửa ra mặt băng. Tròng mắt trái vốn đang đỏ thẫm dần dần bị lam quang xâm lấn.
Độc Cô Nhất Đao đứng lặng im nãy giờ, chứng kiến cảnh thiếu gia của mình vật vã bên bờ vực sinh tử, đôi mắt độc nhãn của lão không hề có sự hoảng loạn.
Lão từ từ bước tới, cắm phập Vô Ảnh Đao xuống mặt băng, sau đó chậm rãi quỳ một chân xuống ngay bên cạnh Y Thiên.
Lão nhìn thân thể đang bị đóng băng của Y Thiên, ánh mắt già nua không hiện lên sự sợ hãi, mà chỉ có sự tự hào và một lòng trung thành đã khắc sâu vào cốt tủy.
Thấy ánh mắt cầu xin của Y Thiên nhìn mình, rồi lại nhìn sang đám người Hồ Đại Thương bên kia, lão đã biết được thiếu gia mình nghĩ gì.
"Mạc thiếu gia, Hồ gia thì không được đâu ạ. Lão gia đã nói, Hồ gia sẽ rất có ích cho thiếu gia sau này, là thứ cần dùng…" Nói tới đây, giọng lão đứt quãng.
Phụt!
Một ngụm máu tanh tưởi bắn thẳng xuống mặt băng, trên gương mặt già nua ấy chỉ thấy một nụ cười đầy tự hào.
"Nếu chưa đủ, xin thiếu gia hãy lấy tính mạng của lão nô. Được hi sinh cho thiếu gia, chính là phúc phận của lão nô. Xin thiếu gia đừng đau lòng."
Thanh âm của Độc Cô Nhất Đao trầm ấm, kiên định.
Lão nhắm mắt lại, chủ động thu hồi toàn bộ hộ thể chân nguyên, dỡ bỏ mọi hàng rào phòng ngự của một Kim Đan Cảnh Đỉnh Phong.
Đây chính là cái chết mà lão hằng mong ước, bởi vì trong lòng lão vẫn hận chính bản thân đã không thể giúp gì cho lão gia. Được chết trong tay của Y Thiên, đó chính là nguyện ước lớn nhất của lão.
Y Thiên đang bị hàn khí hành hạ đến điên dại, nghe thấy câu nói đó, đôi mắt dị nghị khẽ chuyển động, nhìn chằm chằm vào Độc Cô Nhất Đao.
Không có sự xúc động, không có nước mắt, cũng không hề có một tia lưỡng lự của nhân tính. Đối với con ác quỷ này, sự trung thành của Độc Cô Nhất Đao là điều hiển nhiên, và việc lấy mạng thuộc hạ để đổi lấy sức mạnh cho bản thân là thiên kinh địa nghĩa.
Khóe môi cứng đờ của Y Thiên nhếch lên một nụ cười cực độ vặn vẹo và tàn nhẫn.
"Được chết để phục vụ ta. Sứ mệnh của ông không tồi đâu, Độc Cô Nhất Đao. Ở dưới đó, phụ thân ta thấy ông nhất định sẽ rất vui lòng."
Hắn vươn cánh tay đã bị đóng băng phân nửa, bàn tay sắc nhọn như móng vuốt chim ưng đặt thẳng lên đỉnh đầu Độc Cô Nhất Đao.
"Xuy xuy xuy!"
Tu vi Kim Đan Cảnh Đỉnh Phong tinh thuần vô tỷ, kết hợp với sinh cơ cường hãn, ầm ầm trút vào cơ thể Y Thiên như một dòng thác lũ.
Thân hình Độc Cô Nhất Đao nhanh chóng khô quắt lại, mái tóc bạc rụng lả tả, nhưng trên khuôn mặt già nua ấy vẫn giữ nguyên một nụ cười mãn nguyện đến giây phút cuối cùng.
"Thiếu gia, so với lúc xưa… Đã tốt hơn nhiều rồi."
Sức mạnh trong cơ thể Y Thiên bạo tăng đến mức không thể đong đếm.
Hàn khí của Băng Tâm Hoa kêu gào thảm thiết, nhưng dưới sức mạnh áp đảo, nó hoàn toàn bị nghiền nát, như Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, nó đã bị cưỡng ép dung nhập vào Huyết Ma Dịch.
ẦM!
Bình cảnh triệt để bị đập vụn. Trong đan điền Y Thiên, quả cầu máu nứt nẻ kia lập tức được tu bổ, điên cuồng xoay tròn, nén chặt và ngưng kết lại.
Thay vì ngưng kết ra một viên Kim Đan mang màu vàng óng ả rực rỡ, bên trong đan điền của thiếu niên lúc này là một viên đan dược to bằng quả hạch đào, màu đỏ thẫm như máu tươi vừa rỏ xuống.
Bề mặt nó chằng chịt ma văn cổ xưa, tản ra hơi thở viễn cổ tàn ác và lạnh lẽo khôn cùng.
Đó chính Huyết Đan. Một sự tồn tại chưa từng được ghi chép, đây có lẽ chính là thứ mà Viêm Hàn đánh cược vào. Một tu sĩ đi lên từ con đường phàm nhân, hoàn toàn bằng máu để dung hợp hoàn toàn với bản thân.
"OÀNH!"
Y Thiên ngửa mặt lên trời, một tiếng gầm thét như vỡ bờ vang vọng khắp Cửu U Minh Băng. Sát khí bạo phát tạo thành một luồng cuồng phong cuốn văng mọi tảng băng xung quanh, hất tung cả cái xác khô của Độc Cô Nhất Đao ra xa.
Hắn chính thức bước chân vào Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ!
Thế nhưng, uy áp mà viên Huyết Đan tản ra lại khủng bố đến mức khiến không gian xung quanh hắn phải vặn vẹo.