Bà nói: “Người c.h.ế.t thì cũng đã c.h.ế.t rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Hiểu Hiểu, coi như là suy nghĩ cho ba mẹ, được không con?”
Bà nói: “Ba mẹ đều già rồi, rất nhiều chuyện không thể giúp con được nữa, chỉ hy vọng con có thể sống một đời bình an hạnh phúc.”
Tôi nhận lời mẹ, đồng ý đi xem mắt.
Bảy người đầu tiên đều tan rã trong không vui.
Chỉ duy nhất người thứ tám, khi nghe tôi nói “Tôi có một người không thể nào quên, có lẽ trong hôn nhân sẽ không công bằng với anh”, anh ta không hề tỏ ra khó chịu.
Anh ta chỉ cười nói: “Không sao, trong lòng tôi cũng có một người, chúng ta hòa nhau.”
Anh ta tên là Đường Hà.
Sau này, tên anh ta cùng với tên tôi, được in trên thiệp mời đám cưới.
30
Chu Huyên làm phù dâu cho tôi.
Cô ấy vừa khen Đường Hà đẹp trai lại dịu dàng, ngay sau đó liền dặn dò: “Phải đối xử tốt với Hiểu Hiểu của chúng tôi đấy nhé, hồi trước ở trường có nhiều người theo đuổi cậu ấy lắm.”
Đường Hà mỉm cười, gật đầu vâng dạ.
Cửa phòng trang điểm đóng lại, chỉ còn tôi và Đường Hà.
Tôi hỏi: “Người ở trong lòng anh…”
Anh ấy nói: “Cô ấy qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông.”
Tôi chợt hiểu ra, gật đầu.
Anh ấy cũng hỏi: “Vậy, người kia của em?”
Nước mắt đong đầy hốc mắt, tôi cười lau đi, nói: “Anh ấy là anh hùng, anh ấy đã hy sinh vì đất nước này.”
Đường Hà nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
Đám cưới rất náo nhiệt, MC khéo ăn nói, làm cho bầu không khí hội trường trở nên vô cùng sôi động.
Tôi khoác tay ba bước lên sân khấu, Đường Hà đang đứng ở điểm cuối chờ tôi.
Rất nhiều năm trước, tôi từng ảo tưởng về cảnh tượng trao nhẫn cùng một người.
Cảnh còn người mất.
Cánh hoa bay rợp trời, đến phần đọc lời thề, tôi lại ấp úng.
Tôi đưa mắt nhìn Chu Huyên cầu cứu, nhưng lại nhìn thấy ở một góc rất tối dưới đài, có một người đang ngồi.
Lý trí còn chưa kịp phản ứng, nước mắt đã rơi xuống.
Cả người tôi run rẩy.
MC mỉm cười nói: “Xem ra cô dâu của chúng ta quá xúc động rồi, được gả cho người mình yêu, chắc chắn là rất hạnh phúc. Mọi người cho cô ấy một tràng pháo tay nào!”
Họ hàng bạn bè đều vỗ tay.
Người đó cúi đầu cười, rót một ly rượu, nâng ly từ xa về phía tôi rồi uống cạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi đứt quãng đọc lời thề: “Cuộc đời này, em sẽ trung thành với anh, bất luận sinh ly t.ử biệt, bất luận…”
Tôi không thể nói tiếp được nữa.
Đó vốn dĩ là những lời tôi định nói với anh.
Đường Hà dịu dàng lau nước mắt trên mặt tôi, cúi đầu hôn tôi.
Khóe mắt tôi liếc nhìn sang, ở góc đó, đã không còn ai nữa.
31
MC lớn tiếng khuấy động không khí, cổ vũ mọi người hò reo, giữa cả hội trường ồn ào náo nhiệt, trên sân khấu lại có vẻ tĩnh lặng.
Tôi nhìn Đường Hà: “Em nhìn thấy anh ấy.”
Anh ấy nhướng mày: “Cái anh chàng đó của em á? Em có chắc là không nhìn nhầm không?”
Tôi hít một hơi thật sâu: “Em xin lỗi.”
Anh ấy lại cười: “Nếu người đó của anh hôm nay thực sự có thể đến, anh chắc chắn sẽ bỏ mặc em mà đi luôn. Chúng ta giống nhau cả thôi.”
Đường Hà gọi MC lại, thì thầm vài câu.
Biểu cảm của MC có chút hoang mang, nhưng vẫn làm theo lời anh rút ngắn kịch bản.
Mười mấy phút sau, tôi vòng qua cửa phụ chạy ra ngoài, cởi bỏ bộ váy cưới, tháo đôi giày cao gót nhọn hoắt, xỏ vào một đôi dép lê dùng để thay đồ, lao ra ngoài.
Đại sảnh khách sạn, không có bóng dáng quen thuộc nào.
Tôi chạy tới hỏi cô tiếp tân: “Xin hỏi vừa nãy có một người đàn ông cao tầm này, đội mũ, mặc đồ đen đi qua đây không?”
Có lẽ do tôi nói quá nhanh, hoặc bộ dạng của tôi quá kỳ quái, họ đưa mắt nhìn nhau, không nói gì.
Chu Huyên cũng đuổi theo ra tới nơi, nhỏ giọng mắng tôi: “Đại tiểu thư, cậu bị điên à? Hôm nay là đám cưới của cậu, cậu có biết thế nào là đám cưới không hả?”
Cô ấy vẫn còn đang mặc bộ váy phù dâu đính đầy tua rua.
Tôi nói với cô ấy: “Mình nhìn thấy Tống Thận.”
Chu Huyên nhìn tôi, mang theo chút bất đắc dĩ, chút bao dung: “Hiểu Hiểu, Tống Thận mất rồi, chính tay cậu đã ôm hũ tro cốt về, cậu quên rồi sao?”
Cô ấy vươn tay sờ má tôi, kéo tôi quay lại: “Đi thôi, đi kính rượu mọi người nào. Cậu đừng uống, mình đỡ rượu cho cậu. Cậu không biết đâu, mấy năm nay t.ửu lượng của mình lên trình lắm rồi.”
32
Tôi bị cô ấy kéo về, đi đến cửa phòng tiệc, tôi nhìn về phía góc đó.
Ly rượu kia, rõ ràng có dấu vết đã bị người ta uống qua.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Nước mắt trào ra, tôi gỡ tay Chu Huyên ra: “Chắc chắn là Tống Thận.”
Chu Huyên nhìn tôi, gần như cũng sắp khóc: “Hiểu Hiểu, sao cậu lại cố chấp thế hả? Anh ấy mất rồi, mất từ hai năm trước rồi. Hiểu Hiểu, cậu không thể vì anh ấy mà đ.á.n.h đổi cả cuộc đời mình được.”
Tôi lại bắt đầu run rẩy, dùng chút lý trí cuối cùng nói: “Cậu giúp mình nói với khách khứa là mình bị tụt huyết áp ngất xỉu, không thể đi kính rượu được. Cậu giúp mình nói với Đường Hà, là mình có lỗi với anh ấy, ngày khác sẽ đền bù.”