Không thể nói thêm được nữa.
Tôi quay người bỏ đi.
Khắp hội trường đều là sự náo nhiệt và hạnh phúc, tôi không biết nếu đó thực sự là Tống Thận, anh ngồi ở góc đó, nhìn thấy tôi trao nhẫn cưới, nâng ly chúc mừng tôi từ xa, anh đã nghĩ gì.
Giống như mười mấy năm trước, cậu bé đột ngột mất đi cả ba lẫn mẹ ở Vân Nam, khi hay tin ba mẹ qua đời, cậu đã nghĩ gì.
Tôi không dám tưởng tượng.
Tiếp tân vẫn là mấy cô gái lúc nãy, thấy tôi lại xuất hiện, biểu cảm có chút kỳ lạ.
Tôi chống hai tay lên quầy, nghẹn ngào: “Xin hỏi các cô có nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen, đội mũ không? Rất gầy, cao khoảng chừng này, các cô có nhìn thấy anh ấy không?”
Tôi ngửa mặt lên, nước mắt vẫn tuôn rơi: “Xin các cô đấy, các cô có nhìn thấy anh ấy không?”
Một cô tiếp tân vội vàng đưa khăn giấy cho tôi, cô gái bên cạnh chần chừ mãi, rồi nói: “Có thấy…”
Người bên cạnh trừng mắt trách móc cô ấy một cái, cô ấy biết mình lỡ lời, không dám nói thêm nữa.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô ấy, những giọt nước mắt to tròn thi nhau rơi xuống: “Cô thấy rồi sao? Cô nói cho tôi biết anh ấy đi đâu rồi, được không? Xin cô đấy, tôi cầu xin cô.”
Tôi đứng không vững, cả người trượt dần xuống theo quầy tiếp tân, ôm mặt, nước mắt tràn qua kẽ tay.
Cô tiếp tân luống cuống vòng ra phía trước, định đỡ tôi dậy.
Tôi níu lấy tay cô ấy: “Anh ấy rất quan trọng với tôi, không có anh ấy, tôi sắp không sống nổi nữa rồi. Xin cô, nói cho tôi biết đi.”
Cuối cùng cô ấy cũng chịu lên tiếng: “Anh ấy bảo chúng tôi đừng nói… Haizz, anh ấy ra khỏi cửa rồi rẽ trái, chúng tôi cũng không biết anh ấy đi đâu.”
Tôi vịn vào quầy đứng dậy, cúi gập người chào cô ấy, rồi lại cúi gập người lần nữa: “Cảm ơn cô, cảm ơn cô.”
Tôi sải bước rời đi.
Rẽ trái, rẽ trái.
Bên trái có vỉa hè, có trạm xe buýt, còn có những chiếc taxi đang đợi khách.
Phóng tầm mắt nhìn quanh, người qua lại vội vã, không có Tống Thận.
Tôi túm lấy từng ông chủ cửa hàng ven đường hỏi thăm: “Vừa rồi có một người đàn ông mặc đồ đen đội mũ đi qua đây không?”
Không có câu trả lời.
Gió cuối thu lạnh buốt, thổi rát cả má tôi như muốn nứt nẻ.
Nước mắt vẫn cứ từng tầng từng lớp trào dâng.
Nhưng vẫn chưa tìm thấy Tống Thận.
Tống Thận đi rồi, anh ấy sẽ không bao giờ quay lại tìm tôi nữa.
Giờ phút này, ý nghĩ đó bỗng chốc hiện lên trong đầu tôi, lại vô cùng chắc chắn.
Đúng vậy, theo tính cách của Tống Thận, thấy tôi kết hôn, anh sẽ không bao giờ đến làm phiền tôi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lồng n.g.ự.c bỗng nhiên nghẹn thắt, tôi vịn vào cột đèn đường ngồi xuống, thở dốc từng ngụm lớn.
Trước mắt nổ đom đóm, tôi chợt nghĩ đến một người.
Ngón tay run rẩy, tôi gọi vào số điện thoại đó.
“Chú Viên,” tôi nói, “Tống Thận có phải đã về rồi không?”
33
Cuối cùng tôi cũng đi bộ đến được nhà nghỉ hẻo lánh này.
Suốt dọc đường, tôi liên tục gọi vào số điện thoại chú Viên để lại.
Nhưng không gọi được, điện thoại đã tắt máy.
Bà chủ đang quét lá rụng, thấy tôi, cười hỏi: “Thuê phòng à?”
Tôi khàn giọng hỏi: “Có phải chỗ cô có một người đàn ông đang ở đây không? Hôm nay mặc đồ đen, đội mũ đen.”
Bà ấy hỏi: “Cô là bạn của cậu ta à?”
Nước mắt lại trào ra, tôi nói: “Cô nói cho cháu biết anh ấy ở phòng nào được không?”
Bà chủ cau mày: “Cái này tôi không nói cho cô được đâu, cô tự liên lạc đi.”
Tôi run rẩy, cầm điện thoại quét mã QR trên bàn của bà ấy: “Cháu đưa tiền cho cô, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu nói cho cháu biết? Một ngàn tệ đủ không? Hai ngàn nhé?”
Tôi giơ màn hình chuyển khoản thành công ra trước mặt bà ấy, nghẹn ngào nhìn bà ấy: “Cô có thể nói cho cháu biết… anh ấy ở phòng nào không?”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Bà chủ hoảng sợ, từ từ lùi lại phía sau, nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ điên.
Qua tấm gương lớn ở lối vào, tôi nhìn thấy chính mình.
Giữa tiết trời cuối thu, lại mặc áo cộc tay và đi dép lê hở ngón, lớp trang điểm cô dâu vốn xinh đẹp giờ bị nước mắt làm nhòe nhoẹt cả, trông đúng là rất giống một người phụ nữ bị điên.
Tôi mỉm cười, lùi lại vài bước, ngồi bệt xuống cửa nhà nghỉ, hết lần này đến lần khác, tiếp tục gọi vào số điện thoại kia.
Tống Thận, anh nghe máy đi, anh nghe máy đi.
Nhưng giọng nói tổng đài vẫn cứ đều đều vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”
Tôi gục đầu vào đầu gối, chầm chậm, có cảm giác không thở nổi nữa.
Đột nhiên có tiếng ch.ó sủa, một con ch.ó trắng toát, như thể nhìn thấy kẻ xâm nhập, lao thẳng về phía tôi rất nhanh.
Bà chủ luống cuống quát lớn: “Chiêu Tài, tránh ra, tránh ra!”
Tôi vịn tường định đứng lên né tránh, nhưng chân đã tê rần, lại ngã oạch xuống chỗ cũ.
Tôi lấy hai tay ôm lấy đầu, nhịp tim cũng sắp ngừng đập.