Anh chỉ ngồi bất động, mặc cho tôi đ.á.n.h.
Tôi bỗng đứng không vững, ngồi sụp xuống, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, nước mắt giàn giụa.
“Tống Thận, nếu hôm nay em không nhìn thấy anh, chúng ta đã kết thúc thật rồi. Anh có biết không?”
Cuối cùng anh cũng lên tiếng: “Anh cứ tưởng em rất hạnh phúc.”
Hạnh phúc sao? Bỏ anh ra sau lưng, cùng một người đàn ông khác bước vào lễ đường, em sẽ hạnh phúc sao?
Tôi nắm lấy tay anh, áp c.h.ặ.t lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình: “Có phải anh không biết em yêu anh đến nhường nào không? Tống Thận.”
Anh lắc đầu, đưa tay kéo tôi lên, sau đó dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy tôi, như muốn khảm tôi vào trong m.á.u thịt.
36
Điện thoại của ba mẹ tôi cũng gọi tới.
Đầu dây bên kia còn nghe thấy tiếng Chu Huyên đang cố gắng khuyên can.
Nhưng mẹ tôi vẫn vô cùng tức giận: “Kỷ Hiểu Hiểu, con thực sự quá vô phép tắc rồi đấy, học người ta đào hôn đúng không? Chuyện như thế mà con cũng làm ra được!”
Tôi nói: “Mẹ, anh ấy về rồi.”
Tiếng mắng c.h.ử.i đầu dây bên kia bỗng im bặt, mẹ tôi ngập ngừng hỏi: “Anh ấy? Cái cậu cảnh sát đã hy sinh đó hả?”
…………
Ngày hôm đó, trong căn phòng nhà nghỉ chật hẹp, Tống Thận hỏi tôi, liệu đã suy nghĩ kỹ chưa.
Còn phải suy nghĩ thế nào nữa chứ? Tôi đã mất anh ấy ngần ấy năm, mỗi một ngày trôi qua, trong giấc mơ tôi đều muốn chạy đến bên anh.
Khi anh sống đã như vậy, khi anh c.h.ế.t đi cũng như thế.
Tôi ngậm nước mắt mỉm cười: “Em không muốn chỉ tranh sớm chiều nữa, em muốn anh cả đời, có được không?”
Anh đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía tôi, cả người anh giống như một cái bóng lặng lẽ không một tiếng động, dường như có thể hòa làm một với màn đêm bất cứ lúc nào, và biến mất một lần nữa.
Tôi bỗng cảm thấy hoảng sợ, ôm c.h.ặ.t lấy anh từ phía sau, nghẹn ngào: “Em không muốn phải xa anh nữa đâu.”
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài.
Tống Thận xoay người lại, che mắt tôi, và trao một nụ hôn thật sâu.
Thật kỳ lạ, rõ ràng tôi đã cố nhịn không khóc, nhưng tại sao, mặt tôi lại ướt đẫm nước mắt thế này?
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Hôm đó, Tống Thận nói, chuyện còn lại cứ giao cho anh, anh sẽ giải quyết.
Thế là chú Viên bay từ Vân Nam đến Bắc Kinh.
Chú ấy không hề làm rùm beng lên, nhưng ba mẹ tôi nhìn hai người cảnh sát mặc thường phục đứng nghiêm trang ngoài cửa, vẫn có vẻ hơi mất tự nhiên.
Không biết chú Viên đã nói gì với ba mẹ tôi, lúc từ phòng làm việc bước ra, mẹ tôi lại ôm tôi khóc.
Ba tôi vỗ vai Tống Thận, chỉ nói: “Hai đứa sau này phải sống cho thật tốt.”
37
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi chưa bao giờ hỏi anh làm thế nào mà có thể sống sót trở về sau 2 năm "qua đời".
Chú Viên có mập mờ nhắc đến vài câu, nói rằng Tống Thận đã tương kế tựu kế, làm cho băng đảng ma túy tưởng một cảnh sát khác là nội gián.
Trong vụ nổ thiêu rụi mọi tội ác đó, anh đã thoát c.h.ế.t trong gang tấc, nhưng cũng mất liên lạc với cấp trên.
Hai năm qua anh đã chịu quá nhiều khổ cực, bị dè chừng, bị nghi ngờ, nhẫn nhịn ẩn mình, cuối cùng tìm được kẽ hở, tiêu diệt tên trùm, trở về biên giới.
Chỉ vài câu ngắn ngủi lướt qua, nhưng đằng sau đó lại là vô số những câu chuyện kinh thiên động địa.
Lịch sử sẽ không ghi chép, tin tức cũng sẽ không đưa tin, nhưng Tổ quốc sẽ luôn ghi nhớ.
Anh và các đồng đội của anh, chính là những tấm khiên sống trong bóng tối, những tấm khiên lặng thầm.
…………
Sở Cảnh sát tỉnh Vân Nam bàn giao cho Sở Cảnh sát tỉnh Giang Tô, Tống Thận ở lại Nam Kinh công tác.
Đây là một hình thức bảo vệ đối với anh.
Tôi xin nghỉ việc, cũng đi theo anh đến Nam Kinh.
Những ngày tạm thời chưa tìm được việc làm, ngày nào tôi cũng bám dính lấy anh.
Ban đêm tôi lại gặp ác mộng, hét thất thanh tỉnh dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi.
Tống Thận bật đèn ngủ, đưa tay ôm lấy tôi, không hỏi gì cả, chỉ cúi đầu, hôn lên trán tôi từng cái một.
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, da thịt kề sát, hơi thở gần kề.
Anh có hơi thở, có nhịp tim, anh đang ở ngay bên tôi, không phải là một ảo giác trống rỗng.
Ngón tay tôi mân mê cánh tay anh.
Tôi muốn sở hữu anh một cách trọn vẹn, trọn vẹn và hoàn toàn, thuộc về nhau.
Anh cứng người lại, nắm lấy ngón tay tôi.
Tôi nói nhỏ cầu xin: “Tống Thận…”
Áp mặt vào hõm vai anh, từ từ hôn anh.
Bắt đầu từ vết sẹo trên xương quai xanh, hôn lên từng vết thương một.
Anh kéo vạt áo lại: “Xấu lắm.”
Tôi cọ nước mắt vào chăn, sau đó ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười: “Không xấu, đó là huân chương của anh.”
Những vết thương đó, những mảng tối đó, những dấu vết bị năm tháng khắc lên vốn chẳng hề đẹp đẽ ấy.
Đều là huân chương của anh.
Ngón tay chạm đến vết sẹo dài và sâu trên xương sườn anh, một cảm giác ấm áp truyền qua.
Ở những nơi em không nhìn thấy và cũng không thể tưởng tượng nổi, những vết sẹo này đã bị lưu lại như thế nào?