Giây tiếp theo, tôi bị ai đó bế thốc lên.
Con ch.ó lớn vừa nãy còn sủa inh ỏi phẫn nộ bỗng trở nên ngoan ngoãn, cọ cọ quanh bắp chân anh.
Anh rũ mắt nhìn tôi, trong mắt chứa muôn vàn cảm xúc, nhưng lại bị kìm nén xuống tất cả.
Tống Thận.
Tôi run rẩy vươn tay ra, chạm vào mặt anh.
Làn da ấm áp, không phải là ảo giác.
Anh bế tôi, đi thẳng một mạch vào trong, lúc ngang qua bà chủ, anh gật đầu với bà ấy: “Đây là bạn tôi.”
Cửa mở ra, rồi lại đóng vào, anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống ghế sofa.
Căn phòng của anh gần như chìm trong bóng tối, anh đưa tay bật chiếc đèn nhỏ, sau đó lấy từ trong vali ra một chiếc áo khoác đưa cho tôi.
“Mặc vào đi, kẻo cảm lạnh.”
Tôi giật lấy chiếc áo, ném sang một bên.
Sau đó bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy anh.
Nước mắt như tuôn rơi không ngừng, từng giọt từng giọt, rớt xuống n.g.ự.c anh.
Anh cứng đờ người.
Tôi không nói được một câu nào, chỉ biết ôm anh c.h.ặ.t hơn một chút.
Anh không hề biến mất, không bị ngọn lửa thiêu rụi, không nằm trong chiếc hộp nhỏ bé đó.
Tống Thận, Tống Thận của tôi, anh ấy đang bằng xương bằng thịt ở trong vòng tay tôi.
Không biết qua bao lâu, Tống Thận bỗng nhiên đẩy tôi ra, động tác nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên quyết.
Mắt anh hơi đỏ, nhưng anh mỉm cười nói: “Hiểu Hiểu, tân hôn vui vẻ.”
34
Anh vắt khô một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay anh, lật ngửa lại, soi dưới ánh đèn.
Trên đó có vài vết sẹo ngang dọc.
Tống Thận khựng lại một lát.
Tôi đứng dậy, vươn tay cởi áo anh, cúc áo sơ mi mới bung ra hai chiếc, đã nhìn thấy trên xương quai xanh, trên bả vai là những vết sẹo gồ ghề chằng chịt.
Nước mắt lại rơi.
Tôi tiếp tục cởi cúc áo, lại bị anh đè tay lại.
Tôi dùng sức hất tay anh ra, run rẩy vẫn khăng khăng muốn cởi.
Liền nghe thấy anh nói: “Đừng nhìn.”
Cảm giác xót xa không thể gọi tên từ tận đáy lòng trào dâng lên khóe mắt, tôi bất chấp tất cả lao tới, kiễng chân lên, tìm môi anh.
Dùng sức, hôn xuống.
Tống Thận đột ngột mở to hai mắt.
Anh muốn đẩy tôi ra, tôi không chịu.
Dưới chân vấp phải thứ gì đó, cả hai cùng ngã nhào xuống giường.
Khoảnh khắc ngã xuống, anh vẫn vòng tay che lấy đầu tôi, sợ tôi bị va đập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi kéo cổ tay anh ra, cúi đầu hôn anh.
Sự mềm mại, sự ấm áp, Tống Thận trong ký ức của tôi, giờ phút này đang ở ngay bên cạnh tôi.
Không biết bao lâu sau, chầm chậm, anh bắt đầu đáp lại tôi.
Ánh đèn trần hắt vào đôi mắt đen như đá hắc diện của anh, như có ánh lửa đang bập bùng.
Anh lấy tay che mắt tôi lại, nụ hôn càng sâu thêm.
Sự ly biệt đau khổ quanh năm suốt tháng, sự cõi lòng tan nát thậm chí là tuyệt vọng, tất cả đều tan chảy trong cái ôm và nụ hôn rực lửa này.
Nước mắt từ khóe mi chầm chậm lăn xuống, hóa ra khi hạnh phúc tột cùng, người ta cũng sẽ rơi lệ.
Tôi mơn trớn cổ anh, vén vạt áo anh lên.
Tôi sờ thấy rất nhiều vết sẹo.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Anh cứng người lại.
Giây tiếp theo, Tống Thận buông tôi ra, ngồi dậy.
Lồng n.g.ự.c anh vẫn còn phập phồng vì kích động, nhưng anh vươn tay ra, dùng sức tự tát mình một cái.
“Hiểu Hiểu,” giọng anh khàn đặc, “Anh đưa em về, hôm nay là đám cưới của em.”
35
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tôi bắt máy.
Là Đường Hà.
Tống Thận nhìn sang, mỉm cười: “Là chồng em sao?”
Tôi không nói gì, bấm nút loa ngoài.
Giọng nói nhẹ nhàng của Đường Hà vang lên: “Cô Kỷ, tìm thấy người đó của cô chưa?”
Sắc mặt Tống Thận có chút thay đổi cực kỳ nhỏ.
Tôi nói: “Tìm thấy rồi, anh ấy đang ở ngay cạnh tôi.”
Đường Hà cười tiêu sái: “Cô may mắn hơn tôi nhiều, thật đấy.”
Tôi im lặng, nói: “Xin lỗi anh, hôm nay… làm phiền anh rồi.”
Anh ta nói: “Phiền thì không phiền, cùng lắm là hơi mất mặt chút thôi, mọi người tưởng tôi bị cô dâu cho leo cây. Ha ha ha, cũng vừa hay có lý do ly hôn với cô.”
Cảm thấy sương lệ lại ứa ra, tôi nghẹn ngào cười: “Vâng, tiền mừng cưới tôi sẽ trả lại toàn bộ cho anh, ngoài ra sẽ chuyển cho anh một khoản tiền bồi thường, thành thật xin lỗi anh.”
Đường Hà cười phá lên khoa trương: “Chúng ta dù sao cũng suýt trở thành vợ chồng, cô có cần phải khách sáo thế không? Tiền bồi thường thì thôi đi. Tôi đã nói rồi, nếu hôm nay người đó của tôi quay về, tôi chắc chắn cũng sẽ vứt bỏ cô mà đi ngay.”
Tờ khăn giấy trong tay sắp bị vò nát, tôi chần chừ mãi, cuối cùng vẫn chỉ có thể nói: “Xin lỗi anh.”
Anh ta cúp máy.
Tống Thận cứ ngồi bên cạnh, nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.
Tôi hỏi anh: “Bây giờ còn muốn đưa em về nữa không?”
Anh cúi đầu, không nói gì.
Tôi lại muốn rơi nước mắt, từng đ.ấ.m từng đ.ấ.m một, nện lên vai anh.
“Anh đưa em về đi, anh cứ trơ mắt nhìn em kết hôn với người khác đi! Anh lúc nào cũng thế, đưa ra quyết định tốt nhất cho tất cả mọi người, tự đẩy bản thân mình xuống cuối cùng. Anh đã từng hỏi em chưa, rằng em muốn đưa ra lựa chọn gì?”