Thiên Sơn Ta Độc Hành

Chương 27



 

Anh ta khẽ cười một cái, đáp: “Đúng vậy, người cô ấy yêu nhất chính là tôi.”

 

3

 

Tang lễ qua đi, tôi hoàn toàn mất liên lạc với Tống Thận.

 

Chỉ nghe nói anh ta đã quyên tặng toàn bộ tài sản cho ba mẹ Hiểu Hiểu, sau đó thì bặt vô âm tín.

 

Chiếc tivi trong nhà ăn đang phát bản tin, đưa tin mấy hôm trước tại khu phố sầm uất ở Nam Kinh có kẻ dùng s.ú.n.g cướp bóc, một người phụ nữ không may gặp nạn.

 

Trong quá trình đó, nhiều người dân Nam Kinh đã dũng cảm trượng nghĩa, lái xe chặn đứng hành động tiếp theo của tội phạm, được chính quyền thành phố biểu dương.

 

Đồng nghiệp hỏi tôi: “Chu Huyên, sao cậu lại khóc thế?”

 

Tôi vội lấy tay lau nước mắt: “Bị cay đến phát khóc ấy mà. Quán này cho ớt cay quá, cậu cũng ăn ít thôi, ha ha.”

 

Đồng nghiệp nghi hoặc nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn lên bản tin, nói: “Thời buổi này bọn cướp manh động thật đấy, nhưng cậu có nghe nói không, hình như trong số người đi đường lúc đó có một viên cảnh sát, b.ắ.n s.ú.n.g chuẩn dã man, b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ hai tên tội phạm đó luôn.”

 

Nước mắt lại lăn xuống, tôi vờ như không có chuyện gì, nói: “Thế à? Mình không nghe nói gì cả.”

 

Đồng nghiệp gắp thức ăn, thuận miệng nói: “Mình thấy là phải có nhiều những cảnh sát như thế, xem đám người xấu kia còn dám ngông cuồng nữa không.”

 

Dừng một chút, cô ấy lại nói: "Nhưng nói thật, thời nay làm người nhà của cảnh sát, thế thì nơm nớp lo sợ lắm. Haizz, hôm nọ bác cả giới thiệu cho mình một anh cảnh sát, mình từ chối luôn, mình không có trái tim thép đến mức ấy đâu."

 

Nước mắt tôi nghẹn ứ nơi cổ họng, tôi uống một ngụm nước lớn để che đậy.

 

Nước sặc vào thanh quản, tôi lấy giấy che mặt, cuối cùng cũng có lý do để khóc òa lên.

 

Đồng nghiệp hoảng hốt, vội vàng vuốt lưng cho tôi: "Chu Huyên, cậu không sao chứ?"

 

Tôi không sao, chỉ là trong bản tin mà mọi người coi như câu chuyện làm quà lúc trà dư t.ửu hậu này, tôi đã mất đi một người bạn thân như chị em ruột thịt.

 

Cậu ấy đã đón nhận cái c.h.ế.t vào khoảnh khắc tưởng chừng như đã tiến đến gần nhất với hạnh phúc.

 

Ông trời ơi, ông đúng là đồ khốn nạn.

 

【Phiên ngoại Tống Thận: Sớm chiều trong mộng】

 

1

 

Năm 6 tuổi, Tống Thận từng chứng kiến một trận hỏa hoạn lớn.

 

Mặc dù những người xung quanh đều nói cậu bé không hề nhìn thấy, nhưng ngọn lửa đó đã bùng cháy trong tâm trí cậu.

 

Đến mức mười mấy năm sau, tàn tro của ngọn lửa đó vẫn lất phất rơi xuống cuộc đời cậu.

 

Trong trận hỏa hoạn đó, cậu mất đi cả ba lẫn mẹ.

 

Hôm đó là sinh nhật cậu, cậu vẫn đang đợi ba mẹ đi công tác xa trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đã hứa rồi, họ sẽ mang về cho cậu một chiếc bánh kem siêu nhân Ultraman.

 

Nhưng họ đã thất hứa, và không bao giờ trở về nữa.

 

Từ đó về sau, Tống Thận không bao giờ đón sinh nhật.

 

Năm 18 tuổi, điền nguyện vọng thi đại học, một loạt danh sách nguyện vọng, cậu đều điền vào các trường cảnh sát.

 

Viên Quốc Minh ngập ngừng muốn nói lại thôi, khuyên cậu: "Cháu có thể chọn chuyên ngành mà mình thích."

 

Đối với trẻ mồ côi con liệt sĩ, đất nước luôn có những chính sách ưu đãi và an ủi.

 

Tống Thận đáp: "Đây là chuyên ngành mà cháu thích."

 

Từ mười mấy năm trước, đó đã là mục tiêu nghề nghiệp duy nhất của cậu.

 

Viên Quốc Minh lại nói: "Vậy lên đại học rồi, có thể bắt đầu yêu đương được rồi đấy. Chú nghe giáo viên chủ nhiệm của cháu nói, ở lớp cấp ba của cháu, lớp bên cạnh, bao gồm cả các đàn chị đàn em, đều có không ít người yêu thầm cháu đâu."

 

Tống Thận mỉm cười, không nói gì.

 

Sắc mặt Viên Quốc Minh cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc: "Chú mạn phép nói một câu, chú coi cháu như nửa đứa con trai của mình. Chú hy vọng cháu có một cuộc sống trọn vẹn, hạnh phúc, chứ không phải mãi mãi sống trong quá khứ."

 

Tống Thận gật đầu, nộp đơn nguyện vọng, tắt máy tính, đáp: "Vâng, cháu sẽ làm thế."

 

Sau đó xách áo khoác lên, nói một câu: "Cháu đi chơi bóng đây."

 

Rồi đóng cửa rời đi.

 

Viên Quốc Minh nhìn bóng lưng cậu rời đi, khẽ thở dài.

 

Câu trả lời của Tống Thận chỉ là để dỗ chú vui thôi, sao chú lại không nhìn ra cơ chứ.

 

2

 

Ở trường cảnh sát, Tống Thận là người học hành chăm chỉ nhất.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Tố chất thể lực của cậu rất tốt, lại chịu được gian khổ, chịu khó đào sâu nghiên cứu, môn nào cũng học xuất sắc đứng đầu.

 

Sếp Lý cảm thấy mình vớ được một hạt giống tốt, liền gọi điện cho chiến hữu ở nơi đăng ký hộ khẩu của Tống Thận để hỏi han.

 

Muốn tìm hiểu hoàn cảnh gia đình của cậu bé này, nhân tiện giữ cậu ở lại Bắc Kinh.

 

Bắc Kinh tốt mà, Bắc Kinh là nơi chốn tốt đẹp, là một vị trí vẻ vang, làm nở mày nở mặt cho cả gia đình.

 

Chiến hữu kia bảo, ông dập tắt cái ý định đó đi, nếu nó thực sự muốn sống một cuộc sống như vậy, thì hồi trước đã chẳng đến lượt trường cảnh sát các ông nhận nó.