Sếp Lý chịu cảnh ngậm ngùi, nhưng vẫn không từ bỏ ý định, luôn muốn tìm cơ hội khuyên nhủ thêm.
Người trẻ tuổi mà, tâm tính chưa vững vàng, sao có thể chắc nịch như đinh đóng cột được chứ?
Tống Thận lớn lên đẹp trai, tính cách lại điềm đạm, không chỉ người lớn thích, mà các nữ sinh cũng rất quý mến.
Mấy cậu anh em nhận sự ủy thác của người khác, đến dò hỏi tâm ý của Tống Thận, cậu chỉ nói không có ý định yêu đương.
Trong cuộc đời cậu có những việc quá quan trọng, khoảng không gian dành riêng cho bản thân cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Tình cảm của cậu vốn đã nhạt nhòa, phần lớn đều dành cho mục tiêu kia.
Hơn một nửa còn lại, cậu để lại trong những giấc mơ, giúp cậu lặp đi lặp lại những ký ức ấm áp khi còn ở bên ba mẹ trước năm 6 tuổi.
Những nữ sinh khóa dưới cứ thế nối tiếp nhau bước vào trường, luôn có những người tò mò và đầy mới mẻ muốn ngắt bông hoa trên đỉnh núi cao giá lạnh ấy.
Tống Thận luôn biết cách giữ khoảng cách, lạnh nhạt và xa cách, các cô gái cũng đều thức thời, dần dần chuyển hướng mục tiêu.
Đất lành chim đậu, cậu trở thành nhánh cây kiêu ngạo nhất trên ngọn, luôn có người đưa tay vươn tới, nhưng mãi mãi không thể hái được.
3
Trước khi Kỷ Hiểu Hiểu xuất hiện, Tống Thận không bao giờ tin vào những lời đồn thổi về cái gọi là "chính duyên".
Cậu là một người theo chủ nghĩa vô thần.
Vào cái ngày đột nhiên bị một người gọi giật lại đó, Tống Thận đã không thể nhớ rõ cô gái này rốt cuộc tên là gì.
Họ Trương hay họ Kỷ nhỉ?
Chỉ là liếc qua lúc ký tên ở đồn cảnh sát mà thôi.
Tống Thận từ chối lời mời của cô, nhưng lại chú ý đến ánh mắt vụt tắt đi trong chốc lát của cô.
Có lẽ vì hôm đó tình cờ lại là sinh nhật cậu, biểu cảm từ chờ đợi chuyển sang hụt hẫng của cô quá đỗi quen thuộc, khiến Tống Thận nhớ lại hình ảnh chính mình năm 6 tuổi.
Vì vậy lời từ chối cứ thế vòng vo, khi bật ra khỏi miệng, cậu lại hỏi: "Có muốn đi uống cà phê không?"
Cậu bạn thân huých cùi chỏ vào người cậu trêu chọc: "Chà, không dễ dàng đâu nha, cây vạn tuế nở hoa rồi đây à?"
Tống Thận lại cảm thấy đó không phải là tình yêu nam nữ, nếu cố gắng miêu tả, nó giống như việc bóc một lon pate cho một chú mèo hoang gặp bên đường hơn.
Chỉ là không nỡ mà thôi.
Thế nên khi cô ấp úng bày tỏ tình cảm, Tống Thận đã nói rõ ràng với cô, bản thân cả đời này sẽ không yêu đương, cũng không kết hôn sinh con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xin hãy tìm người khác, giống như những cô gái từng có ý với cậu trước đây.
Bẵng đi một thời gian rất lâu, Tống Thận đã gần như quên béng cô gái tên Kỷ Hiểu Hiểu kia.
Thế mà cậu lại vô tình gặp cô, trên chuyến tàu điện ngầm.
Giữa đám đông chen chúc, cô rõ ràng không chú ý đến cậu, cả người ủ rũ chán chường.
Nhưng cũng chính cô, ngay khi phát hiện ra có bàn tay sàm sỡ, đã nhảy dựng lên mắng mỏ đầu tiên, che chắn cho một cô gái khác ở phía sau.
Thật nực cười, cô thực ra còn thấp hơn cả cô gái được bảo vệ, khi giằng co tay cô cũng run bần bật, nhưng nhất quyết không lùi một bước nào.
Tống Thận đã đi tìm cảnh sát tàu điện ngầm, lực lượng này rất nhanh đã áp giải bọn chúng xuống bến.
Bên trong toa tàu trở lại yên tĩnh, Kỷ Hiểu Hiểu lại thu mình vào góc, tiếp tục rũ đầu, tiếp tục ủ rũ chán chường.
Tống Thận bỗng cảm thấy rất thú vị.
4
Trong những buổi tối trò chuyện ở ký túc xá, mọi người đều đồng tình rằng: Tình yêu của đàn ông dành cho phụ nữ, bắt đầu từ sự thương xót và lòng tò mò.
Nhiều năm sau, khi Tống Thận bị Kỷ Hiểu Hiểu gặng hỏi tại sao ban đầu lại cho phép cô trở thành một "ngoài ý muốn" trong cuộc đời mình, không hiểu sao, anh lại nhớ đến câu nói này.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Sự thương xót và lòng tò mò.
Khi nhìn thấy cô, sẽ không nỡ từ chối, sẽ mủi lòng, sẽ muốn bảo vệ cô.
Dù anh vẫn còn đang chần chừ, lo lắng bản thân sẽ mang lại tổn thương cho cô, nhưng cô đã thề thốt hứa hẹn: "Chỉ cần sớm chiều."
Mọi chuyện sau đó diễn ra quá nhanh, Tống Thận trước sau vẫn không dám buông thả bản thân để yêu cô.
Anh từng trăn trở liệu có nên bày tỏ tình cảm của mình một cách rõ ràng hay không, giống như cô vậy, dành trọn tình yêu mà không hề giữ lại chút gì.
Nhưng nhiều năm sau đó, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ở biên giới Trung-Việt, Tống Thận luôn cảm thấy vô cùng may mắn.
Tình yêu anh thể hiện ra ngoài trước đây càng ít, thì hiện tại cô sẽ càng dễ dàng rút lui, chẳng phải sao?
Tống Thận lại bắt đầu mơ.
Trong giấc mơ không chỉ có ba mẹ khi còn trẻ, mà còn có bóng dáng cô ngồi thu lu trong nhà vệ sinh, lặng lẽ khóc thút thít.
Tống Thận nhớ lại ngày chia tay, Hiểu Hiểu đã cầu xin anh như thế nào, có thể không cần giữ liên lạc gì cả, chỉ muốn biết anh vẫn còn sống.