Và anh đã dùng sự im lặng để thay cho câu trả lời.
Về sau, khi anh chuẩn bị thực hiện một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, với rủi ro bị lộ rất lớn.
Trước lúc xuất phát, Tống Thận đã nhờ người liên lạc của mình, gõ một bức thư hẹn giờ để gửi đi.
Anh không để lại lời trăng trối cho bất kỳ ai, anh chỉ muốn để Hiểu Hiểu nghĩ rằng, anh vẫn bình an và đang sống ở một góc nào đó trên thế giới này.
Cô rất hay khóc, anh không muốn cô phải khóc.
Những chuyện xảy ra sau đó chỉ còn là những mảnh ghép mơ hồ trong đầu.
Bác sĩ tâm lý do Sở Cảnh sát tỉnh mời đến nói với Tống Thận rằng, đó là cơ chế tự bảo vệ của não bộ con người.
Những ký ức tàn nhẫn nhất như róc xương, cắt thịt, c.h.ặ.t đ.ầ.u đều đã được lọc đi, cuối cùng chỉ còn lại vài dấu vết có chút cảm giác chân thực, lưu lại trên cơ thể trẻ trung nhưng đầy thương tích của anh.
Cuộc trị liệu vẫn chưa kết thúc, Tống Thận nghe tin Kỷ Hiểu Hiểu sắp kết hôn.
Anh đã đi suốt đêm tới Bắc Kinh.
Khi thực sự đứng trước cửa khách sạn, nhìn thấy bức ảnh cô khoác tay chú rể mỉm cười, anh không khỏi tự hỏi chính mình: Tống Thận, mày đến đây thì có ý nghĩa gì chứ?
Tuy nhiên, đôi chân vẫn không nghe theo sự điều khiển mà bước về phía phòng tiệc.
Bên bàn đăng ký, một cô gái mặt tròn trịa đang cười rạng rỡ nhìn anh.
Tống Thận nhìn thấy xấp tiền mừng cưới bên cạnh tay cô, mới sực tỉnh, lập tức bước ra khỏi khách sạn, đi đến cây ATM gần nhất để rút tiền.
Anh chỉ mang theo thẻ ngân hàng có vỏn vẹn mười ngàn tệ, thế là anh rút ra đúng mười ngàn.
Cô gái mặt tròn trợn tròn mắt ngạc nhiên, cầm b.út hỏi tên anh là gì.
Tống Thận im lặng một hồi lâu, rồi mỉm cười đáp: "Không cần ghi tên đâu, tôi vào ngồi một chút rồi đi thôi."
Anh tìm một góc khuất nhất để ngồi, xung quanh chắc toàn là họ hàng, bạn bè của chú rể, đang nói về cặp trai tài gái sắc này, thật sự quá xứng đôi vừa lứa.
Anh lặng lẽ lắng nghe, chắp vá lại từ miệng người khác những mảnh ghép về cô trong những năm qua mà anh đã bỏ lỡ.
Cô đi du học Thụy Sĩ, giáo sư hướng dẫn rất đ.á.n.h giá cao cô, muốn giữ cô lại học tiếp lên Tiến sĩ.
Cô lại nói mình muốn về nước sớm một chút, thế là quay về Bắc Kinh, tìm được việc làm ngay gần trường đại học trước kia.
Họ lại bàn tán rằng cô dâu gầy quá, một người khác thì cười đáp: "Bảo A Hà làm nhiều đồ ăn ngon, tẩm bổ cho cô ấy béo lên chút."
Tống Thận chợt nhận ra mình không còn lý do gì để tiếp tục ở lại.
Anh rót một ly rượu, nâng ly từ xa về phía đôi uyên ương đang trao nhau lời thề trên sân khấu.
Sau khi trốn thoát từ vùng biên giới, thị lực của anh giảm sút nghiêm trọng, đang chờ được phẫu thuật liên quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nên anh không hề thấy, cô dâu trên sân khấu bỗng sững sờ, rồi đột ngột nước mắt đầm đìa.
Những người thân thiết cùng bàn vẫn đang rôm rả trò chuyện, suy đoán xem cô dâu có sẵn lòng sinh con thứ hai không, rồi cháu ngoại sẽ do bà ngoại hay bà nội chăm sóc.
Tống Thận đặt ly rượu xuống, đứng dậy rời đi.
Năm 21 tuổi, anh đã ước một điều ước vào ngày sinh nhật.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Anh ước cô gái của mình được hạnh phúc.
Hôm nay điều ước ấy đã trở thành hiện thực, thật tốt.
5
Cuộc gọi từ Vân Nam gọi tới khiến điện thoại rung lên liên tục, là để khuyên anh mau ch.óng quay về điều trị.
Nội tạng, xương cốt, mắt và tai của anh, đều cần quá trình điều trị lâu dài.
Anh tắt nguồn, ném chiếc điện thoại sang một bên.
Lúc nghe thấy tiếng ch.ó sủa, Tống Thận đang thu dọn hành lý chuẩn bị về.
Anh hoài nghi liệu mình có nghe nhầm không, xen lẫn tiếng ch.ó sủa dường như có tiếng khóc rất đỗi quen thuộc.
Nhưng anh lại nghĩ đó chỉ là ảo giác, bởi vì vô số lần vật lộn giữa ranh giới sống c.h.ế.t, anh cũng thường xuyên nghe thấy tiếng cô khóc.
Âm thanh rất nhỏ, rất yếu ớt, như tiếng mèo kêu, bảo anh đừng c.h.ế.t.
Và hiện tại, chủ nhân của giọng nói đó hẳn là vẫn đang mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, đón nhận những lời chúc phúc từ bạn bè và người thân.
Thế nhưng như có một sự an bài nào đó, dường như có một sức mạnh vô hình xui khiến anh buông quần áo đang dọn dở trên tay, mở cửa, bước ra ngoài.
Và rồi, Tống Thận nhìn thấy cô.
Cô dâu lẽ ra phải đang vô cùng rạng rỡ, lúc này lại đang cuộn tròn ở góc tường, hai tay ôm lấy đầu.
Giống hệt như cái đêm mùa đông nhiều năm trước, cả người thu mình lại thành một khối bé xíu.
Lỗ tai như bị ai đó dùng b.úa tạ gõ mạnh vào, cả thế giới của anh đều đang ong ong rung chuyển.
Tống Thận bế cô lên.
Trong đôi mắt cô chỉ toàn là nước mắt, đến mức cô cũng không nhận ra, anh đang kéo sụp vành mũ để che đi đôi mắt đã đỏ hoe ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy cô.
Họ ôm nhau, hôn nhau.
Bản năng mách bảo anh rằng, anh rất nhớ cô gái này, vô cùng vô cùng nhớ nhung.