Tôi ôm mặt bằng cả hai tay: "Mình chắc chắn là đang nằm mơ."
Chu Huyên không định buông tha tôi, gỡ tay tôi ra, kể lại rành mạch từng chi tiết cho tôi nghe.
"Hôm qua cậu…"
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cô ấy kể, hôm qua Trần Kỳ bị bạn gái gọi đi mất, thế là Tống Thận bắt taxi đưa hai đứa tôi đến bệnh viện.
Suốt dọc đường, tôi cứ sụt sịt khóc lóc.
Tài xế cũng chú ý tới tôi, không ngừng quan sát chúng tôi qua gương chiếu hậu.
Tống Thận bất đắc dĩ phải đưa thẻ sinh viên cho tài xế xem, chứng minh mình không phải người xấu.
Lúc bác sĩ bôi t.h.u.ố.c lên đầu gối và cánh tay cho tôi, tôi cứ nắm c.h.ặ.t lấy Tống Thận mà khóc, khóc đến mức nấc lên.
Cuối cùng vẫn là Tống Thận nhận lấy tăm bông, từng chút từng chút sát trùng vết thương cho tôi.
Bác sĩ thấy buồn cười, còn bảo Tống Thận là cô bạn gái nhỏ mong manh nhõng nhẽo quá.
Tống Thận chưa kịp nói gì, tôi đã khóc òa lên, nói tôi không có tư cách làm bạn gái anh ấy.
Lúc anh đưa chúng tôi về trường, đã gần bốn giờ sáng.
Nghe nói, tôi cứ túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo Tống Thận, sống c.h.ế.t không chịu buông tay.
"Anh đi rồi sẽ không quay lại nữa, tôi biết, anh đi rồi chúng ta sẽ hoàn toàn không còn liên quan gì nữa, tôi biết."
Tống Thận trước sau vẫn im lặng, cúi đầu nhìn tôi, mặc cho tôi níu kéo.
Tôi nhìn anh, lau nước mắt.
Cuối cùng đột nhiên buông tay ra, nghẹn ngào nhưng lại rất kiên quyết: "Anh đi đi, anh không yêu đương cũng không sao, tôi có thể yêu đơn phương một mình. Không sao, thật sự không sao đâu."
Bác bảo vệ cổng trường cũng nhịn không được muốn ra tuần tra, Chu Huyên thấy mất mặt quá, vội kéo tôi đi vào trong.
Còn tôi thì vẫn nói năng lộn xộn, lưu luyến bước đi từng bước, khóc lóc om sòm.
Tống Thận vẫn không nói tiếng nào, chỉ đứng nhìn theo chúng tôi, cho đến khi khuất bóng hoàn toàn.
6
Chu Huyên vẫn đang bắt chước lại y hệt: "Thích một người thì có lỗi gì sao? Chu Huyên, dựa vào đâu mà cậu bắt mình ngậm miệng? Ô ô ô ô ô ——"
Tôi lấy vỏ gối úp lên mặt, cố ý tự làm mình ngạt thở.
Không còn mặt mũi nào sống tiếp nữa, thật đấy.
Chu Huyên lật vỏ gối của tôi ra, dí điện thoại vào sát mặt tôi.
"Hôm qua cậu lầm bầm lẩm nhẩm không biết gửi tin nhắn cho ai cả đêm, cậu mau nhìn xem, đừng bảo là cuồng nhiệt tỏ tình với mấy giáo viên nhé."
Tôi giật nảy mình, vội vàng cầm lấy điện thoại ngồi bật dậy.
Lại thấy WeChat trống trơn, chỉ có tin nhắn chưa đọc từ một hình đại diện xa lạ.
Anh nói: "Phải."
Cái quái gì thế này?
Tôi bấm vào khung chat, vuốt lên tận trên cùng.
Phía trước toàn là những lời nói linh tinh lộn xộn, lúc thì kêu đau, lúc thì bảo sợ hãi.
Người ở đầu dây bên kia thế mà cũng rất kiên nhẫn phối hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù những dòng trả lời đều rất ngắn gọn, nhưng đủ để khiến người ta biết, anh ấy không hề rời đi.
Vuốt xuống một chút nữa, bắt đầu chơi xấu.
"Anh có tin vào định mệnh không?"
"Cả đời quá dài, chỉ tranh sớm chiều. Chúng ta đổ xúc xắc đi, 1 đến 3 thì tôi thắng, 4 đến 6 thì anh thắng."
"Tôi chỉ cần sớm chiều, không cần cả đời, được không?"
Đối phương không trả lời.
Cách gần hai mươi phút sau, mới có tin nhắn mới.
Câu trả lời của anh là tung một viên xúc xắc.
Bốn điểm.
Anh thắng.
Hai người lẽ ra sẽ không còn giao thoa gì nữa.
Vậy mà tôi lại gửi một gói biểu tượng cảm xúc vui vẻ, chắc nịch nói: "Là 3 đấy, tôi thắng."
Anh vẫn luôn im lặng.
Cho đến 8 giờ sáng nay, lúc tôi vẫn còn đang ngủ say, tin nhắn của anh gửi tới.
Anh nói: "Phải."
Phải, cô thắng.
Phải, có lẽ chúng ta có thể thử xem, cùng nhau bước đến trọn vẹn sớm chiều.
7
Tôi là một kẻ chơi xấu, lại còn mượn rượu làm càn.
Vậy mà anh lại ngầm đồng ý.
Tôi cảm thấy khóe mắt có chút cay cay.
Chu Huyên đã phấn khích đến mức sắp hét ầm lên: "Kỷ Hiểu Hiểu, cậu giỏi thật đấy! Cậu có say thật không đấy? Sao còn giỏi tán tỉnh hơn cả lúc tỉnh thế này?"
Tôi lắc đầu, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác chua xót căng phồng, chẳng nói nên lời.
Lúc bò xuống giường đi đ.á.n.h răng rửa mặt, tôi thoáng nhìn thấy chiếc áo phao màu đen vắt trên lưng ghế.
Ký ức đêm qua lại ùa về thêm một ít.
Tôi làm sao lạnh đến run rẩy trong vòng tay Tống Thận, anh làm sao cởi áo phao ra bọc lấy tôi.
Tôi túm lấy cổ áo anh khóc lóc, còn anh thì thực sự cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt đen láy như đá hắc diện.
Không thể nghĩ thêm được nữa.
Tốt nhất là tránh mặt anh ấy vài ngày.
Ở bên kia, Chu Huyên bắt máy điện thoại: "Alo, cảnh sát ạ, vâng vâng được ạ, khoảng nửa tiếng nữa chúng cháu sẽ tới."
Cô ấy đi tới sau lưng tôi, nhìn tôi trong gương.
"Quên nói cho cậu biết, hôm qua Tống Thận có hỏi chúng ta xem có cần báo cảnh sát không. Mình nghĩ làm sao có thể để bọn lưu manh chạy thoát được, thế nên chắc chắn phải báo cảnh sát rồi."