Sữa rửa mặt dính vào mí mắt tôi, tôi luống cuống tay chân rửa đi.
Nghe thấy Chu Huyên dõng dạc tuyên bố: "Cho nên, dọn dẹp một chút, chúng ta đến đồn cảnh sát. Gặp gỡ lưu manh, tiện thể gặp luôn cả tình lang của cậu nữa!"
Quá đột ngột, nước sặc vào cổ họng.
Tôi ho sặc sụa đến mức không thở nổi.
Ban đầu chỉ là sặc nước, sau đó lại giống như bị ho do nhiễm lạnh.
Chu Huyên rót nước cho tôi, rồi mở hộp t.h.u.ố.c ra, đưa viên con nhộng cho tôi.
"Tống Thận chuẩn bị t.h.u.ố.c cảm cho cậu đấy. Bác sĩ bảo cậu không bị sốt nên không kê đơn, anh ấy bảo trước sau gì cậu cũng sẽ bị. Không thể không nói, anh ấy có tài tiên tri, đúng không?"
Tôi cầm viên t.h.u.ố.c nhỏ xíu, nhất thời thẫn thờ.
8
Ở đồn cảnh sát, Tống Thận đã đến rồi.
Chỉ là một bóng lưng, vẫn có thể nhận ra sự tuấn tú.
Tôi đội mũ, đeo khẩu trang, suốt quá trình cứ đi theo sau Chu Huyên, cố ý làm cho mình tàng hình.
May mà Tống Thận cũng không tìm tôi nói gì cả, chỉ giao tiếp với cảnh sát, kể lại rành mạch sự việc hôm qua từ đầu đến cuối.
Tôi lặng lẽ nhìn bóng lưng anh, trong lòng có chút khó chịu không nói nên lời, thế là lấy cớ đi lấy nước uống, bước ra ngoài.
Nước rót ừng ực, tôi cầm ly giấy, hơi thất thần.
Bên cạnh có một bàn tay vươn ra, vặn vòi nước lại giúp tôi.
"Tràn ra rồi kìa." Một giọng nói quen thuộc.
Tôi hoảng hốt ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt Tống Thận.
"Hôm nay cô cứ luôn né tránh tôi, tại sao vậy?" Anh trầm ngâm vài giây, giống như đang sắp xếp ngôn từ: "Không phải đã nói là, chỉ tranh sớm chiều sao?"
Tay tôi run lên, nước nóng suýt đổ ra ngoài.
May mà Tống Thận phản ứng nhanh, vững vàng đỡ lấy.
Anh khựng lại một lát, nói: "Tôi nghe nói say rượu thì nói thật, cũng nghe nói rượu vào thì nói sảng. Không biết ngày hôm qua, cô thuộc loại nào?"
Những lời ngày hôm qua…
Tôi xấu hổ đến đỏ bừng cả tai, không dám ngẩng lên nhìn anh.
Tống Thận quan sát nét mặt tôi, tưởng rằng đã có được câu trả lời, mỉm cười: "Hiểu rồi, tôi sẽ coi như những lời ngày hôm qua chỉ là trò đùa."
Anh xoay người định đi.
Tôi bỗng ngẩng phắt đầu lên, buột miệng thốt ra: "Đó không phải là trò đùa."
Anh dừng bước.
Tôi cảm thấy mặt đang nóng rực, giọng có chút run rẩy, nhưng vẫn cố chấp muốn nói cho hết lời.
"Đó không phải là trò đùa, đó là những lời tận đáy lòng tôi, chỉ là bình thường tôi không dám nói ra thôi."
Tống Thận nhìn tôi, vẫn là dáng vẻ rất điềm tĩnh, kiên nhẫn, dáng vẻ chờ đợi.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, lại cảm thấy hổ thẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đêm qua, tôi không nên như vậy. Xin lỗi anh, đó giống như một sự ép buộc, ép anh phải đồng ý. Nhưng thực ra anh không cần phải đồng ý đâu, anh chỉ cần nghe theo lòng mình…"
Tống Thận ngắt lời tôi: "Năm nay tôi hai mươi tuổi."
Tôi ngập ngừng: "Hả?"
Anh thản nhiên nói: "Cho nên, tôi là một người trưởng thành, rất rõ bản thân mình đang làm gì."
Đầu lại như choáng váng, giọng nói của tôi cũng lơ lửng: "Ý anh là…"
Tống Thận đút hai tay vào túi, hiếm khi lộ ra vẻ có chút không chắc chắn.
"Ý tôi là, có lẽ chúng ta có thể thử ở bên nhau xem sao. Tôi chỉ đang nghĩ, làm cách nào mới có thể để cô không bị tổn thương."
Suy đoán đã được xác thực.
Tôi kích động đến mức muốn nhảy cẫng lên, mặc kệ tất cả mà ôm chầm lấy cánh tay anh.
"Tôi sẽ không bị tổn thương, tuyệt đối sẽ không!"
Anh mỉm cười, nhìn dáng vẻ vừa nhảy vừa reo của tôi, đưa tay vuốt lại những sợi tóc rối bời của tôi.
Anh tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả.
9
Tôi và Tống Thận yêu nhau rồi!
Chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi, tôi cũng bắt đầu cười khúc khích.
Chu Huyên bị tôi lải nhải đến phát phiền, ấn tôi xuống ghế, dúi từng món đồ trang điểm vào tay tôi.
"Bây giờ cậu trang điểm đi, sau đó đi tìm anh ấy, rồi đi mà yêu đương."
Tôi vô cùng ngượng ngùng: "Trường anh ấy quản lý nghiêm lắm, tôi chỉ có thể đi tìm anh ấy vào buổi tối thôi."
Chu Huyên đứng thẳng dậy, đưa cây b.út cho tôi, hét lớn: "Vậy thì mau làm bài tập đi, ngày mai phải nộp rồi đấy!"
Yêu đương và học hành có lẽ có thể vẹn cả đôi đường.
Tôi nghĩ vậy.
Tống Thận rất bận, chúng tôi thường xuyên hẹn hò ở phòng tự học.
Gọi là hẹn hò, thực ra cũng không hẳn, chỉ là mỗi người tự học bài của mình thôi.
Lúc học bài anh luôn rất nghiêm túc, còn tôi thì, tâm trí cứ để đi đâu.
Viết được vài chữ, lại buông b.út, đặt sách bài tập xuống, gục xuống bàn, lén lút nhìn anh.
Một đại soái ca như thế này!
Một đại soái ca thông minh, chính trực, lương thiện, dũng cảm như thế này!
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Là bạn trai tôi đấy!
Phần lớn thời gian, anh vờ như không thấy, tiếp tục làm việc của mình.
Thỉnh thoảng, thỉnh thoảng lắm, anh sẽ vươn tay ra che mắt tôi lại, sau đó dùng chút sức, quay đầu tôi về phía trước.