Tống Thận lúc này mới hiểu ra, ánh mắt tối đi không rõ cảm xúc.
Anh đặt chiếc túi trên tay xuống, bước tới.
"Em tới, họ sẽ rất vui." Anh nói vậy.
Sau đó, anh kéo khóa balo của tôi, lấy đôi giày ra, nhấc mắt cá chân tôi đặt lên đầu gối anh, từng vòng từng vòng, thắt lại dây giày.
Anh làm việc gì cũng rất nghiêm túc.
Bác bảo vệ đứng cười ở một bên, cũng không nói gì thêm.
Còn mặt tôi thì đỏ bừng.
Nhìn những ngón tay thon dài của anh, tôi bỗng chốc ngẩn ngơ.
Nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, anh cũng như thế này, nắm lấy mắt cá chân tôi, xịt t.h.u.ố.c Vân Nam Bạch Dược một cách toàn diện.
Nút thắt cuối cùng cũng xong.
Tống Thận kéo tôi lên, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
16
Bước qua đoạn đường sỏi, đi ngang qua những hàng tùng bách, đến trước một tấm bia mộ.
Là ngôi mộ hợp táng của ba mẹ Tống Thận.
Lúc họ hy sinh, là mười mấy năm trước, khi Tống Thận mới 6 tuổi.
Trên bia mộ, chỗ vốn dĩ phải khắc tên con cháu, lại để trống.
Trên đó không có tên của Tống Thận.
Có thể thấy, nhân viên nghĩa trang đã quét tước rất cẩn thận, nơi này vô cùng sạch sẽ, không có cành khô lá rụng.
Tống Thận lấy khăn giấy từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau bức ảnh trên bia mộ.
Hai người trong ảnh cười rất trong sáng, giữa hàng mày nét mặt, loáng thoáng có thể nhìn thấy một chút bóng dáng của Tống Thận.
Tống Thận đứng thẳng người lên, châm vài nén nhang, chia cho tôi.
Tôi vội vàng nhận lấy, vái lạy rồi lại vái lạy.
Vái xong, cầm nhang trong tay, chờ Tống Thận.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế cúi gập người vái lạy.
Hồi lâu không cử động, có lẽ là đang ở trong lòng trò chuyện cùng ba mẹ.
Ánh mắt tôi bất giác, lại bay tới bức ảnh trên bia mộ.
Tống Thận cắm nhang vào đất, tôi cũng đi theo cắm.
Tàn nhang tích tụ quá lâu, hơi dùng sức một chút, rớt xuống, rơi trúng mu bàn tay tôi.
Bỏng ——
Phản ứng của Tống Thận thế mà lại nhanh hơn cả tôi, anh nắm lấy cổ tay tôi, vặn nắp chai, đổ nước lên mu bàn tay tôi.
Thực ra chỉ đau trong khoảnh khắc đó thôi, rất nhanh đã hết.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Tôi làm quá lên, cũng thấy hơi ngại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn anh thì dường như có chút thất thần.
Tôi gọi khẽ: "Tống Thận? Anh đang nghĩ gì vậy?"
Anh cười nhạt: "Nghĩ đến chuyện hồi nhỏ anh cũng bị bỏng tay giống em. Mẹ anh cũng giống như anh lúc nãy, rất nhanh đã vặn nắp chai, đổ ào nước lên."
Anh chỉ hờ hững kể về chuyện cũ, vậy mà tôi bỗng thấy rất muốn ôm anh một cái.
Nếu chỉ là một chuyện nhỏ nhặt như vậy, cũng có thể khắc sâu trong tim.
Thì ngần ấy năm qua, anh đã lặp đi lặp lại những hồi ức với ba mẹ trong lòng bao nhiêu lần rồi?
17
Tôi và Tống Thận mặc dù cách nhau hai tuổi, nhưng ngày sinh chỉ cách nhau đúng một ngày.
Tôi hỏi anh đón sinh nhật thế nào, anh hồi tưởng: "Từ năm bảy tuổi bắt đầu, anh không tổ chức sinh nhật nữa."
Tôi giật nảy lên: "Như thế sao mà được?"
Trên cầu vượt cho người đi bộ, anh đỡ eo tôi, bất đắc dĩ nói: "Cẩn thận một chút."
Tôi nắm ngược lại tay anh, hào hứng nói: "Hay là chúng ta đón sinh nhật cùng nhau đi, gom vào ngày sinh nhật của anh, có được không?"
Anh do dự một lát, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Ngày đó tình cờ lại rơi vào thứ Bảy.
Tôi thuê trước một căn hộ homestay, rủ Chu Huyên, Trần Kỳ, lại mời thêm mấy người bạn của Tống Thận nữa.
Mọi người cùng nhau đi mua đồ ăn nấu nướng, vô cùng náo nhiệt.
Tống Thận nhắn tin cho tôi trước, nói giáo viên giữ anh lại có việc, anh sẽ đến muộn, bảo chúng tôi không cần đợi.
Chu Huyên vừa xào rau, vừa chỉ đạo bạn học của Tống Thận đi rửa rau, tiện miệng hỏi: "Sao giáo viên lại giữ cậu ấy mà không giữ các cậu nhỉ?"
Mấy người đó cười rộ lên: "Định hướng việc làm sau khi tốt nghiệp của Tống Thận đang có tranh cãi, chắc là giáo viên đang cố níu kéo đấy."
Động tác thái rau của tôi chậm lại: "Tranh cãi gì cơ?"
Bọn họ nhìn nhau, Trần Kỳ nhận ra có gì đó không ổn: "Tống Thận chưa nói với cậu à?"
Chu Huyên quan sát sắc mặt tôi, nói: "Đừng có úp úp mở mở, nói mau lên."
Cô ấy đùa giỡn giơ cái xẻng xào rau lên, giục: "Các cậu mà không nói là mình không nấu cơm nữa đâu đấy."
Trần Kỳ nói: "Hazzz, thực ra cũng chẳng có chuyện gì lớn. Tống Thận muốn về Vân Nam làm cảnh sát, giáo viên cảm thấy cậu ấy có thể có tiền đồ tốt hơn, muốn giữ cậu ấy lại Bắc Kinh."
Tôi nói: "Quê anh ấy ở Vân Nam, muốn về đó cũng là chuyện bình thường mà."
Một người khác do dự nói: "Nhưng mà, Tống Thận muốn làm cảnh sát phòng chống ma túy."
Một cơn đau nhói buốt.
Dao thái bị lệch, cắt thẳng vào ngón tay tôi.
Máu lập tức trào ra, nhỏ lên miếng bắp cải trắng, màu sắc tương phản rõ rệt.
Chu Huyên lập tức ném xẻng xuống, hét toáng lên: "Sao cậu lại bất cẩn thế hả?"