Thiên Sơn Ta Độc Hành

Chương 8



 

Chỉ một lát sau, tôi thấy anh mở mắt.

 

Tống Thận rút tay ra, trở mình, thế là chân tôi dán sát vào bắp chân anh.

 

Thật ấm áp… Cũng có thể tưởng tượng được, anh sẽ cảm thấy lạnh buốt đến mức nào.

 

Tôi vội vàng muốn xê ra, nhưng không thể nhúc nhích nổi.

 

"Đừng nhúc nhích." Giọng anh có hơi khàn đi.

 

Tôi không dám nhìn anh, chôn mặt vào gối.

 

Bầu không khí trở nên kỳ quặc, tôi thấy hơi ngại ngùng, lén lút liếc nhìn Tống Thận.

 

Lại thấy anh vẫn nằm bất động, ngẩn ngơ nhìn trần nhà.

 

Hóa ra không chỉ có một mình tôi thấy ngại…

 

Đêm dần tĩnh lặng, tôi bỗng nảy ra tâm tư khác.

 

Tôi ghé sát vào tai anh, hỏi: "Anh có biết điểm khác nhau giữa chạm môi và nụ hôn sâu không?"

 

Tống Thận dường như nhận ra điều gì đó, cũng không trả lời, nhích người ra phía ngoài mép giường, điềm nhiên giữ khoảng cách với tôi.

 

Làm sao tôi có thể tha cho anh được, tôi vươn tay ôm lấy vai anh, uy h.i.ế.p: "Anh mà nhích ra nữa là em bò lên người anh đấy."

 

Tống Thận sắp bị tôi chọc tức mà không phát cáu được, nhẫn nhịn liếc tôi một cái: "Em muốn làm gì?"

 

Trong đầu lập tức nảy ra một câu trả lời rất không nên nói.

 

Tôi bị chính sự vô sỉ của mình làm cho hoảng sợ, tỳ trán lên hõm vai anh, cười không ngớt.

 

Cười đủ rồi, tôi nghiêm trang ngẩng đầu lên: "Em chẳng muốn làm gì cả, em chỉ muốn hỏi anh, anh có biết khác biệt giữa chạm môi và nụ hôn sâu không?"

 

Tống Thận không nói gì.

 

Ngoài cửa sổ gió nổi lên, bóng cây đung đưa đung đưa.

 

Tôi từ từ nhích về phía anh một chút: "Anh không nói, em coi như anh không biết, để em dạy anh…"

 

Tôi cúi đầu, hôn lên khóe môi anh.

 

Anh đột nhiên mở to hai mắt, đôi mắt đen láy ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Má tôi hơi ửng đỏ, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Anh không được nhìn chằm chằm em, em đang truyền đạt kiến thức cho anh đấy."

 

Chống cùi chỏ lên, tôi nhắm mắt lại, tự cổ vũ tinh thần cho mình.

 

Nhưng Tống Thận không hề phối hợp.

 

Tôi hôn một hồi chẳng đâu vào đâu, mồ hôi vã cả ra mà vẫn chưa tìm được cách.

 

Tôi tức giận, mở mắt ra, trừng anh: "Sao anh lại như thế hả?"

 

Liền nghe thấy anh đang cười.

 

Giây tiếp theo, trời đất quay cuồng.

 

Tầm nhìn đều bị anh chiếm cứ, đôi mắt đen thẳm ấy như có một vòng xoáy, cuốn phăng đi lý trí của tôi.

 

Tôi cảm giác mình sẽ c.h.ế.t chìm trong đôi mắt anh mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tống Thận cúi người xuống, cũng không vội vã, chầm chậm, kiên nhẫn dẫn dắt tôi.

 

Hóa ra chỉ cần như vậy, cũng có thể khiến người ta nhũn cả chân.

 

Cuối cùng anh cũng buông tôi ra, tôi sắp hồn xiêu phách lạc, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, không ngừng thở dốc.

 

Tống Thận đưa tay ra, giống như đang vuốt ve một con mèo con, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

 

Sau đó anh cúi xuống, hôn lên trán tôi, nói: "Ngủ đi."

 

15

 

Ngày cuối cùng của chuyến đi, Tống Thận nói anh muốn đi một nơi, bảo tôi đợi anh một lát.

 

Như thể không yên tâm, anh lại dặn dò tôi, nếu có đi dạo bên ngoài thì phải đặc biệt chú ý an toàn.

 

Suốt dọc đường tôi luôn như hình với bóng cùng anh, đột nhiên phải tách ra, tôi có chút lưu luyến.

 

Tôi níu lấy vạt áo anh, nói thật nhỏ thật nhỏ: "Là nơi nào vậy? Anh cho em đi cùng được không?"

 

Anh xoay người, nhất thời không nói lời nào.

 

Tôi lại bổ sung: "Em đứng ở cửa thôi, không làm phiền anh đâu, được không? Em muốn ở cùng anh."

 

Tống Thận mím môi, cuối cùng nói: "Được."

 

Xe buýt dừng lại, anh nắm tay tôi đi về phía trước, thế mà lại dừng trước một cửa hàng bán đồ vàng mã.

 

Trước cửa tiệm bày những bông cúc vàng cúc trắng, có hoa thật, cũng có hoa giả.

 

Biệt thự giấy, xe hơi giấy, quần áo giấy, đều rực rỡ sắc màu, cũng không có vẻ âm u u ám, ngược lại giống như những tác phẩm nghệ thuật.

 

Tống Thận rất nhanh đã đi ra, xách theo một túi tiền âm phủ và nhang, không nói một lời, dắt tôi đi tiếp.

 

Lúc này tôi mới để ý, hôm nay anh mặc cả cây đồ đen.

 

Lúc xuống xe lại, là ở cổng nghĩa trang liệt sĩ.

 

Vị trí nghĩa trang rất khuất, đi vào cũng phải làm nhiều thủ tục lằng nhằng.

 

Tống Thận làm xong thủ tục, bác bảo vệ mở cổng, ra hiệu cho chúng tôi vào.

 

Tôi đại khái đoán được Tống Thận muốn dẫn tôi đi làm gì, nhìn chằm chằm đôi giày da màu đỏ thẫm của mình, có chút do dự.

 

Màu sắc… ch.ói quá.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Tống Thận bước đi được vài bước, thấy tôi không đuổi theo, hơi nhướng mày.

 

Là một ánh mắt dò hỏi.

 

Tôi nói: "Anh đợi em một chút được không? Em cởi giày ra đã."

 

Anh không hiểu, nhíu mày: "Em sẽ bị lạnh đấy. Hơn nữa bên trong có một đoạn đường trải sỏi, em sẽ bị đau."

 

Tôi đã nhanh nhẹn cởi đôi giày da ra, nhét vào balo, cười hì hì: "Không lạnh đâu, đi thôi."

 

Bác bảo vệ bật cười trước: "Cô bé à, những người nằm bên trong đều là liệt sĩ, họ không để ý mấy thứ này đâu."