Hứa Tùy mà đại đa số mọi người nhìn thấy chính là, tính khí tốt, ngoan ngoãn, đồng thời có năng lực, gặp chuyện cũng vẫn rất điềm đạm, nhưng luôn toát ra một sự xa cách lạnh lùng. Ngoại trừ ở trước mặt Châu Kinh Trạch, Hứa Tùy hình như rất dễ căng thẳng với xấu hổ.
Chậc, Châu Kinh Trạch đúng là tai họa mà.
Lương Sảng ngồi bên cạnh Hứa Tùy, theo thói quen bóp bóp mặt cô: "Tùy Tùy của chúng ta được hoan nghênh lắm đó."
"Không có chuyện đấy đâu, anh ấy đến tìm mình để nói về chuyện của Bách Du Nguyệt." Hứa Tùy vỗ vỗ vào tay cô ấy.
"Shit! Nhắc đến cậu ta là mình lại bực, từ sau khi Bách Du Nguyệt chia tay với Châu Kinh Trạch, mình cứ cảm thấy cậu ta có gì đó không bình thường." Lương Sảng nhíu mày, "Cũng may, tự cậu ta chủ động xin đổi phòng ký túc rồi."
Ngay sau khi sự việc được làm sáng tỏ, dư luận gần như nghiêng hết sang một bên, có điều Bách Du Nguyệt trông có vẻ không bị ảnh hưởng gì lắm, cũng thản nhiên chấp nhận hình phạt, hôm sau, cậu ta xin chuyển phòng ký túc.
Điều khiến Hứa Tùy ngạc nhiên nhất không phải là cái này, mà là không ngờ Bách Du Nguyệt lại xin lỗi cô, ngữ khí còn rất thành khẩn.
Nhắc đến điều này, Hứa Tùy lấy di động ra đọc lại tin nhắn xin lỗi Bách Du Nguyệt gửi đến một lần nữa, cô ngẩn người, rốt cuộc thì vì lý do gì, lần trước Sư Việt Kiệt còn nói cậu ta từ chối xin lỗi kia mà.
Bách Du Nguyệt chịu cúi đầu là điều cô không ngờ đến.
...
Buổi tối sau khi quay về ký túc, Hứa Tùy thấy mình được thêm vào một nhóm chat, cô phát hiện Châu Kinh Trạch và Hồ Thiến Tây đều ở trong đó, ngầm đoán đây là nhóm chat liên quan đến cuộc thi đấu của ban nhạc.
Thịnh Nam Châu ở trong nhóm chat nói: [Cuối tuần này chắc mọi người đều không có việc gì đâu nhỉ, thời gian địa điểm là 5 giờ chiều tại phòng tập luyện C của trường mình, không có vấn đề gì chứ?]
Trong nhóm không một ai lên tiếng.
Thịnh Nam Châu gửi liên tiếp mấy hồng bao liền, chớp mắt đã được nhận hết, ngay sau đó một nhóm người bắt đầu phụ họa: [Nhận được rồi nhé, đội trưởng Thịnh.]
Đại Lưu: [Đội trưởng Thịnh khách sáo quá, cuối tuần tất phải có thời gian.]
Hồ Thiến Tây: [Mình cũng vậy.]
Châu Kinh Trạch chỉ có duy nhất một chữ: [Thanks.]
Thịnh Nam Châu gửi một biểu cảm giơ ngón giữa. Hứa Tùy nhìn màn hình di động bật cười: [Mình cũng không có vấn đề gì, cuối tuần học bù xong sẽ qua ngay.]
Thịnh Nam Châu ở trong nhóm chat oán trách: [Các vị à, ban nhạc này của chúng ta vẫn chưa đặt tên đâu, hoan nghênh mọi người tích cực phát biểu.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không có ai để ý đến anh ấy, Thịnh Nam Châu gửi liên tiếp hồng bao 600 tệ, trước màn hình lập tức rơi một trận mưa hồng bao. Sau khi nhận hồng bao xong, cả nhóm bắt đầu nói chuyện sôi nổi, hệt như lên dây cót kim đồng hồ vậy.
Không biết hát là Đại Lưu không phải Đại Ngưu: [Đặt là Người đẹp và Quái vật thì thế nào?]
Tôi là đội trưởng hãy nghe tôi: [Ở đây chỉ có mình cậu là Quái vật thôi.]
Công chúa Tây Tây: [Không được, đặt là Bùng nổ tại chỗ nghe ổn hơn.]
[Hoặc là Bức thư tình thứ 36?]
Tôi là đội trưởng hãy nghe tôi: [Mình nghĩ được mấy cái mọi người chọn đi, Tàu hỏa màu xanh, Cà phê chồn, Đêm thịt nướng, những cái này thế nào?]
Mọi người bàn luận xôn xao, Hứa Tùy suy nghĩ một chút, trong một đống đáp án phát biểu ý kiến của mình, nhưng rất nhanh đã bị trôi mất.
Cô thở dài đang định cất di động, đợi tới khi nhìn rõ màn hình thì mắt khẽ mở to, Châu Kinh Trạch vẫn luôn không nói gì lên tiếng:
[Tên Hứa Tùy nói lúc nãy được đấy, quyết định là Tâm tình có ga đi.]
...
Hứa Tùy gia nhập ban nhạc của nhóm người Châu Kinh Trạch quá vội vàng, thậm chí còn chẳng rõ đây rốt cuộc là một cuộc thi có tính chất như thế nào đã chủ động gia nhập rồi.
Mãi đến buổi chiều, Hứa Tùy rời khỏi tòa tư tưởng chính trị nhìn thấy thông báo thì mới biết, buổi biểu diễn âm nhạc đom đóm này là do hai trường hợp tác tổ chức, nhằm thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị và giao lưu thân thiết giữa hai trường, sinh viên hai trường có thể tự do phối hợp các tiết mục để biểu diễn trên sân khấu.
Hoạt động này lan truyền rộng rãi khắp trường, Hứa Tùy ôm sách vở đứng ở trước bảng thông báo đọc quy tắc cuộc thi dán bên trên, một bóng người ập xuống, thanh âm dịu dàng vang lên:
"Có hứng thú à?"
Hứa Tùy nghe thấy tiếng thì nghiêng đầu nhìn, sau khi nhìn rõ người đến là ai, cô lên tiếng lễ phép chào hỏi: "Chào anh."
"Đúng là có chút hứng thú." Hứa Tùy đáp.
Khóe môi Sư Việt Kiệt cong cong, giơ tay đẩy gọng kính: "Đều nói khuyên người học Y, bị trời đ.á.n.h c.h.ế.t, có lẽ thấy chúng ta vất vả quá nên trường học muốn chúng ta thả lỏng một chút đây mà."
"Anh đang định báo danh, không biết em có ý định hợp tác không?" Ngữ điệu của Sư Việt Kiệt thoải mái, bình đạm, nhưng điều không biết đó là, những đốt ngón tay buông thõng của anh ta đang dùng lực co gập lại.