Thổ Lộ

Chương 32



Hứa Tùy đã gia nhập ban nhạc của nhóm người Thịnh Nam Châu, cô đang muốn lên tiếng từ chối thì có một giọng nữ xen vào: "Anh à, anh đến chậm một bước rồi, Hứa Tùy người ta đã lập ban nhạc với trường Đại học Hàng không bên cạnh từ lâu rồi, còn cùng nhau tham gia cuộc thi cơ đấy."

 

"Sao cậu biết?" Hứa Tùy nhíu mày.

 

Cô gái đứng bên cạnh lắc lắc di động về phía cô, ngữ khí châm biếm: "Tieba của hai trường đều lan truyền cả rồi, cũng phải, đối phương là Châu Kinh Trạch cơ mà, không biết chơi nhạc cụ cũng vẫn phải xông pha thôi."

 

"Anh à, anh đừng tốn sức nữa, người ta chỉ giúp người ngoài thôi." Có người phụ họa đáp.

Hứa Tùy là người không muốn để mình lẫn vào trong những cuộc tranh cãi lắm, khi cô đang định nói rõ ràng ngay tại chỗ thì Sư Việt Kiệt cất lời: "Hứa Tùy muốn tham gia cái gì là tự do của cô ấy, dù sao anh nghe nói dưới tình hình áp lực học tập lớn như vậy mà thành tích của cô ấy vẫn đạt được A+, như vậy thì cũng chẳng giúp được người ngoài là bao, bọn em thấy sao?"

 

Ngữ khí khi nói chuyện của Sư Việt Kiệt giống như gió xuân, không nhanh không chậm, lúc nào cũng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một loại khiếp sợ và không được xía vào. Mấy cô gái cũng không ngờ lại đạp phải tấm sắt, lại còn bị làm cho bẽ mặt, tất cả đều bỏ đi với vẻ mặt xấu hổ.

 

Sau khi nhóm người tản đi, Sư Việt Kiệt và Hứa Tùy vai kề vai đi trên con đường trong trường, giữa đường có một vài sinh viên đi xe đạp ngang qua liên tục nhấn chuông, Sư Việt Kiệt liền để cô đi vào phía trong.

"Những lời bọn họ nói lúc nãy em đừng để trong lòng nhé." Sư Việt Kiệt an ủi.

 

Hứa Tùy lắc lắc đầu, đúng lúc có một cơn gió thổi qua, một chiếc lá úa vàng bay xuống dưới, cô giơ tay đón lấy, đáy mắt toát ra một vẻ trưởng thành không hợp với độ tuổi chút nào.

 

"Không đâu, mỗi người đều có quyền phát biểu cảm nghĩ của riêng mình, so với chuyện này, em còn từng phải chịu đựng những ác ý tồi tệ hơn nữa, nhưng hiện tại cũng vẫn bảo vệ tốt chính mình mà."

 

"Thế thì tốt rồi." Sư Việt Kiệt gật gật đầu.

 

Sư Việt Kiệt với Hứa Tùy đi cạnh nhau được một đoạn đường, khi sắp sửa đến ngã tư, anh ta đột nhiên lên tiếng: "Hứa Tùy, em với Châu Kinh Trạch thân nhau lắm à?"

 

Sư Việt Kiệt dùng một câu từ rất an toàn, giống như thăm dò nhưng cũng để xác nhận. Hứa Tùy lắc đầu, nói: "Em không biết."

Có lẽ Châu Kinh Trạch chỉ xem cô là một người bạn tốt của cháu gái mình mà thôi.

 

Cuối tuần, Hứa Tùy đến nhà họ Thịnh dạy kèm cho Thịnh Ngôn Gia trước hẳn nửa tiếng, bởi vì bọn họ phải luyện tập, Hứa Tùy không muốn tới lúc đó vì chuyện của mình mà để mọi người chờ đợi.



Vừa vào trong phòng Thịnh Ngôn Gia, Hứa Tùy đã tuyên bố một tin dữ: "Lát nữa chị còn có chút việc, vậy nên sau khi tan học sẽ không có mục chơi game đâu nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Tóc Xoăn lập tức bò rạp ra bàn, điệu bộ ủ rũ chán chường: "Em đã không chơi game một tuần nay rồi, chỉ đợi để bay lượn trong thế giới trò chơi với cô giáo Tiểu Hứa thôi."



"Hôm nay chúng ta sẽ học Toán một tiếng, mặc dù không chơi game,..." Hứa Tùy cố ý lấp lửng, vỗ vỗ vào vai của nó, "Thời gian còn lại chúng ta sẽ xem phim."



Tóc Xoăn tức khắc tràn đầy tinh thần, lên tiếng: "Cô giáo Tiểu Hứa, em nóng lòng muốn được rong ruổi trong thế giới Toán Học lắm rồi ạ."

Sau khi Hứa Tùy dạy xong một tiết Toán cho Tóc Xoăn, Thịnh Ngôn Gia lập tức dọn dẹp sạch sẽ mặt bàn, bật máy chiếu, gương mặt hớn hở hỏi: "Cô giáo, chúng ta xem gì vậy ạ? 'The Avengers' hay là 'The Lord of the Rings' ạ?"

 

"Đều không phải, chúng ta xem 'Friends'." Hứa Tùy cười híp mắt lắc lắc đầu.

 

Ai ai cũng biết, "Friends" là một trong những bộ phim truyền hình Mỹ kiểu mẫu về việc rèn luyện khẩu ngữ Tiếng Anh, Thịnh Ngôn Gia chỉ muốn đập đầu vào tường c.h.ế.t luôn ngay tại chỗ.

 

Sau khi kết thúc tập phim kéo dài một tiếng, ngoài hai tập đề Toán mà Hứa Tùy để lại cho Thịnh Ngôn Gia, thì còn có cả cảm nhận sau khi xem xong bộ phim "Friends" này.

 

"Lừa đảo, tất cả đều là l.ừ.a đ.ả.o, cô giáo Tiểu Hứa, chị xấu xa quá đi!" Thịnh Ngôn Gia oán trách.

Hứa Tùy nhìn thời gian, cười híp mắt nói: "Không nói với em nữa, cô giáo xấu xa vẫn còn có việc, cô giáo đi đây."

 

Hứa Tùy thu dọn đồ đạc vội vã xuống tầng, cô chạy bước nhỏ ra khỏi phòng khách, kết quả lại gặp được dì Thịnh đang đ.á.n.h bài ở trong sân.

 

Dì Thịnh mặc một bộ sườn xám dệt kim khuy vải màu xanh nước biển, bên ngoài khoác một chiếc khăn choàng len, vừa quyến rũ vừa xinh đẹp, dì Thịnh đang chau mày vì thiếu mất một người chơi bài, vừa nhìn thấy Hứa Tùy thì đôi mắt sáng lên: "Cô giáo Tiểu Hứa, qua đây đ.á.n.h bài đi."

 

"Cháu vẫn còn có việc ạ." Hứa Tùy tức thì có dự cảm không lành, vội vã nói.

 

Dì Thịnh bước hai ba bước tới chỗ cô, giậm chân, kéo lấy tay cô: "Mười phút, chỉ mười phút thôi, Lão Lý ở bên cạnh đi vệ sinh rồi, cháu chơi thay ông ấy một lát."

"Nhưng mà cháu không biết chơi lắm." Hứa Tùy khóc thầm trong lòng.

 

"Không sao, dì sẽ dạy cháu." Dì Thịnh kéo cô, ấn cô ngồi xuống bàn.