Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 2



Không ngờ, tôi lại đề nghị về quê.

Anh ta cẩn thận suy xét, nhận thấy đây chẳng phải là cơ hội rất tốt để thoát khỏi các cuộc sắp đặt xem mắt hay sao? Cho nên anh ta... nhận lời.

Sự phát triển này làm tôi bất ngờ không kịp đề phòng.

Trên đường về nhà, tôi lặng lẽ gọi điện, gửi tin nhắn cho 'Ngực tôi to tôi nói trước': “Có chuyện gì xảy ra vậy đại ca? Người đó là bạn anh à?”

Ngực tôi to tôi nói trước: Đúng vậy! Cô có ngạc nhiên không? Bất ngờ không?”

Tôi: “Anh đây là lừa tôi sao?”

Ngực tôi to tôi nói trước: “Tôi cao 181cm, người anh em của tôi 185cm, cô được lời thêm 4 cm còn gì? Thế mà vẫn chưa thấy hài lòng sao?”

Ngực tôi to tôi nói trước: “Hơn nữa, hai chúng ta cũng chưa từng nói chuyện phiếm, cũng chưa từng trao đổi ảnh chụp, cô cứ coi như nó là người đứng ra nhận đơn hàng của cô, chả có gì khác nhau cả.”

Tôi: “Nhưng mà...”

Ngực tôi to tôi nói trước: “Người đẹp à, thật ra tôi đây cũng là bất đắc dĩ thôi. Cô đừng nhìn người anh em của tôi lạnh lùng như thế, cậu ấy thật sự rất thảm đấy. Năm nay đã gần 30 rồi mà vẫn chưa lấy được vợ, nếu không ai muốn lấy cậu ấy nữa thì cũng chỉ còn cách đi tu mà thôi, hiu hiu.”

Nhìn thấy những lời này, tôi nhịn không được liếc trộm Nhậm Bách Nhiên nhưng bị anh ta bắt được

"Tống Ngâm, cô có mang máy tính về nhà không đấy?"

“Tôi có mang về rồi.”

“Cô phải làm lại toàn bộ Kế hoạch, đừng trách tôi không nhắc nhở cô.”

Tôi:...

Nhậm Bách Nhiên: "Lần này nếu cô vẫn làm không tốt, công ty sẽ tìm người thay thế, cô tự mình cân nhắc đi.”

Tôi:...

Người anh em ‘Ngực tôi to tôi nói trước’ còn đang kể lể Nhậm Bách Nhiên thảm hại đến mức nào. Tôi oán hận trả lời: “Không ai cần người anh em của anh, vì sao anh không tự mình tìm hiểu xem nguyên nhân bên trong là gì chứ?”

Ghét thì ghét thế thôi, nhưng Nhậm Bách Nhiên làm việc rất chuyên nghiệp.

Anh ta còn để tâm mua đặc sản và hoa quả mang về nhà tôi. Thời điểm gặp bố mẹ tôi, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi, mở miệng là gọi chú dì, lại còn đặc biệt ngọt ngào.

Tôi ở một bên nhìn đến choáng váng. Ai đã mà biết Tổng giám đốc Nhậm đây lại trong sáng, đáng yêu như thế này cơ chứ?

Ba mẹ tôi không hề phát hiện ra điểm gì đáng nghi ngờ hết, đối với anh ta rất hài lòng: "Tiểu Vương à, cuối cùng chú cũng được gặp con rồi!

Tôi véo vào lưng anh ta một cái, để anh ta nhận cái tên này.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com