Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 3



Mẹ tôi còn nói: "Vừa nhìn đã biết Tiểu Vương là một chàng trai thông minh, chính trực. Ánh mắt Tiếu Tiếu nhà chúng ta quả thật không tồi.”

Tôi lại véo anh ta một cái, đó là tên ở nhà của tôi.

Nhậm Bách Nhiên phản ứng rất nhanh: "Hôm nay gặp chú dì con mới biết, Tiếu Tiếu ưu tú như vậy, hóa ra là được di truyền từ chú dì.”

Ba mẹ tôi được anh ta khen ngợi đến mức cười không khép được miệng.

Anh ta thông minh như vậy làm cho tôi cảm thấy rất yên tâm, chắc chắn chúng tôi có thể bình an vượt qua kỳ nghỉ này.

Sự thật chứng minh là tôi đây yên tâm quá sớm.

Ăn cơm tối xong, đứng ở cửa phòng ngủ, Nhậm Bách Nhiên đột nhiên hỏi tôi: "Tôi sẽ ngủ ở phòng nào?"

Tôi cứng đờ người.

Suýt nữa tôi đã quên mất, căn nhà tôi đang ở là được cấp từ lúc bố mẹ tôi bắt đầu đi làm. Căn nhà rất nhỏ, chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách.

Một phòng dành cho bố mẹ tôi.

Tôi ở phòng còn lại.

Mẹ tôi cười ha hả đi tới: "Tiểu Vương, nhà chúng ta không có phòng dành cho khách, tối nay con với Tiếu Tiếu ở chung một phòng đi.”

“Mẹ!" Tôi luống cuống: "Sao có thể như vậy được?”

“Vậy con nói chúng ta phải làm sao bây giờ? Cũng không thể để Tiểu Vương ngủ ở phòng khách được." Mẹ tôi vốn là một người thô lỗ, thản nhiên nói: “Hai đứa đã hẹn hò được ba năm rồi đúng không? Lần này không phải là nên bàn đến chuyện kết hôn hay sao? Tối nay cứ ngủ tạm trên giường đi vậy, ngày mai mẹ sẽ đi mua thêm một cái giường gấp.”

Bà nói xong là đóng sầm cửa lại, để lại tôi và Nhậm Bách Nhiên khó xử nhìn nhau.

Tôi vội giải thích: "Mẹ tôi thật sự không tin tôi sẽ mang bạn trai về nhà nên mới không có chuẩn bị gì trước..."

Nhậm Bách Nhiên cười cả một ngày, có lẽ cơ mặt đã trở nên cứng đờ, sớm khôi phục lại tính tình quái dị vốn có của mình.

“Cô nói đi, Tiểu Vương là sao?”

Anh ta ngồi xuống trước bàn học của tôi, còn tôi theo phản xạ đứng thẳng dậy giống như đang báo cáo công việc.

“Tiểu Vương là bạn trai cũ của tôi, chúng tôi cũng đã hẹn hò được ba năm. Vốn định năm nay sẽ về nhà gặp cha mẹ bàn chuyện kết hôn, nhưng cuối cùng anh ta lại lừa dối tôi.”

Tôi lén nhìn trộm Nhậm Bách Nhiên, phát hiện chân mày anh ta hơi nhíu lại. Trong lòng tôi bồn chồn, không biết mình đã nói gì sai.

"... Sau đó, bố mẹ tôi nhận ra tâm trạng tôi không tốt, bọn họ liền đoán tôi đã chia tay, còn khuyên tôi nên nghỉ việc về quê. Tôi không muốn bọn họ lo lắng nên đành lừa họ."

Nhậm Bách Nhiên: "Vậy nên cô nghĩ đến việc đi thuê bạn trai?”

“Đúng vậy.”

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com