Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp?

Chương 20



Bạn thân tôi bấm ngón tay tính toán một hồi rồi nói tôi đã thích Nhậm Bách Nhiên.

Cô ấy khuyên tôi, nếu đã thích thì nên chủ động đấu tranh một chút.

Dù sao mối quan hệ của chúng tôi cũng đang rất khó xử, nên nếu có thất bại thì cũng không tệ hơn hiện tại là bao.

Yêu quái nhỏ này, chỉ bằng đôi ba câu đã thuyết phục được tôi rồi, hic hic.

Tôi quyết định bằng bất cứ giá nào cũng đánh cược một lần, hy vọng xe đạp biến thành xe máy.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, tôi gửi một tin nhắn Wechat cho Nhậm Bách Nhiên.

Xin chào? Anh có bận không? Tôi có chút việc riêng muốn nói chuyện với anh. Chủ yếu là nếu không nói cho rõ ràng, trong lòng tôi thật sự rất khó chịu. Nếu anh đồng ý thì gọi điện thoại lại cho tôi. Còn nếu anh cảm thấy không còn gì để nói, vậy hãy coi như không nhận được tin nhắn này của tôi.

Tôi đã chờ đợi rất lâu và không nhận được câu trả lời. Đương nhiên, cũng không nhận được điện thoại gọi đến.

Một ngày trôi qua, tôi cảm thấy rất khó chịu. Cho dù bận rộn đến mấy, chả nhẽ cũng không thể liếc mắt nhìn Wechat một cái? Chẳng qua là anh không muốn quay lại mà thôi.

Xem ra chỉ có tôi một bên tình nguyện.

Gần mười hai giờ tối, tôi cũng không định đợi thêm nữa.

Nhưng ngay lúc tôi vừa chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, điện thoại của Nhậm Bách Nhiên gọi tới.

"Tiếu Tiếu, em gửi tin nhắn cho anh à?" Tôi vừa bắt máy, anh liền hỏi: "Anh không đọc được, em gửi cái gì vậy?"

Tôi: "Anh không nhận được tin nhắn sao?"

“Đúng vậy.”

“Vậy tại sao anh biết mà gọi lại cho tôi?”

Nhậm Bách Nhiên sửng sốt, sau đó càng nóng nảy hơn: "Chuyện gì xảy ra vậy? Tin nhắn của em bị người khác xóa mất, anh không đọc được.”

Nhậm Bách Nhiên không giấu giếm tôi điều gì cả.

Lịch trình đi công tác của anh rất gấp rút, Chủ tịch sắp xếp Dương Vĩ đi cùng anh. Làm trợ lý đặc biệt của Nhậm Bách Nhiên, Dương Vĩ thỉnh thoảng có quyền trả lời tin nhắn công việc ở Wechat thay anh.

Ban ngày hôm nay, Nhậm Bách Nhiên ngủ trưa trong xe và yêu cầu Dương Vĩ giúp anh để ý Wechat một chút. Nếu khách hàng gửi tin nhắn tới, lập tức đánh thức anh dậy.

Nhưng người gửi tin nhắn Wechat lại là tôi.

Thực ra không cần tôi gửi tin nhắn đến, Dương Vĩ đều sẽ ngay lập tức nhìn thấy tên tôi trên lưới tin nhắn. Bởi vì tôi được Nhậm Bách Nhiên đặt vào danh sách liên lạc yêu thích.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com