Chắc là lúc đó Dương Vĩ nhìn thấy tôi gửi tin tới nên lặng lẽ xóa đi lịch sử trò chuyện của chúng tôi.
Buổi chiều, Nhậm Bách Nhiên bận rộn công việc, buổi tối còn phải tham gia xã giao. Vừa rồi, khi anh trở lại phòng khách sạn, muốn xem lại lịch sử trò chuyện của chúng tôi thì phát hiện đã không còn nữa.
Anh lập tức hiểu, có người đã động vào Wechat của mình. Anh rất tức giận, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là gọi cho tôi trước.
Nhậm Bách Nhiên lại hỏi một lần nữa: "Em gửi gì cho anh vậy?”
"Cũng không có gì" tôi cố lấy hết dũng khí, hỏi: "Tôi chỉ là muốn hỏi anh một chút, anh có thích tôi không?"
“Thích.”
Anh không hề do dự, trả lời nhanh đến mức tôi trở tay không kịp.
"Ý tôi không phải là sự đánh giá cao giữa các đồng nghiệp, mà là..."
“Tiếu Tiếu, anh thích em, như đàn ông thích phụ nữ vậy.”
Tim tôi đập thình thịch: "Thật sao?"
“Thật.”
“Em cũng thích anh.”
“Thật tốt quá." Nhậm Bách Nhiên thở phào nhẹ nhõm. "Tiếu Tiếu, làm bạn gái anh nhé?”
“Không được.”
Anh sửng sốt một chút.
Tôi giải thích: "Em biết anh là người theo chủ nghĩa độc thân, nhưng em vẫn chưa quyết định có nên bắt đầu một mối quan hệ chắc chắn sẽ không có kết quả như vậy hay không.”
Nhậm Bách Nhiên: "Chủ nghĩa độc thân? Em nghe ai nói vậy?”
Tôi kể với anh về việc vô tình nhìn thấy tin nhắn Wechat của anh lần trước.
Nhậm Bách Nhiên nói: "Thật ra là, lúc trước anh bị người nhà thúc giục chuyện kết hôn nên đúng là có nảy sinh ý nghĩ chán ghét hôn nhân, muốn một cuộc sống độc thân. Nhưng Tiếu Tiếu, hiện tại anh rất, rất thích em. Điều đó là sự thật. Trước đây anh cho rằng, sống một mình mới là trạng thái tốt nhất. Nhưng nửa tháng qua, niềm vui mà anh nhận được mỗi ngày là điều không thể có được khi sống một mình. Tiếu Tiếu, chính em khiến anh nảy sinh một kỳ vọng hoàn toàn mới đối với tương lai.”
“Nhậm Bách Nhiên, tại sao anh lại thích em?”
“Có rất nhiều nguyên nhân, hoặc có thể nói, là đủ mọi phương diện." Nhậm Bách Nhiên trầm ngâm nói: "Nhưng chủ yếu nhất là, ở bên em anh cảm nhận được sự đồng điệu, cho anh một cảm giác đã lâu không thấy.”
“Cảm giác gì?”
“Ham muốn chia sẻ.”
Tôi mỉm cười, trong nháy mắt hiểu được. Con người chỉ có thể nảy sinh ham muốn chia sẻ khi nhận được những cảm xúc khiến mình thoải mái. Và tôi nghĩ, đó là một trong những điều kiện quan trọng nhất của tình yêu.
Sau khi kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, ai cũng muốn có một người có thể nói chuyện, chia sẻ. Họ có thể cùng nhau nghe một bài hát, hoặc đơn giản chỉ là kể cho đối phương biết hôm nay bạn tình cờ gặp được một loại hoa nào đó hoặc mua được một món ăn gì.