"Tiếu Tiếu" Nhậm Bách Nhiên trịnh trọng nói: "Lúc trước khi chúng ta bị phong tỏa ở nhà em, nguyên liệu nấu ăn có hạn, có thể mua được cái gì thì làm cái đó. Thật ra đồ ăn anh biết làm còn rất nhiều, đủ cho em một thời gian dài không phải ăn lại món đã từng ăn... Em có muốn cho anh một cơ hội không?"
Anh đã phạm lỗi. Lại còn định lấy đồ ăn ra để dụ dỗ tôi?
Tôi là người dễ dàng bị dụ dỗ như vậy sao?
Tôi chính là như vậy.
Sau khi Nhậm Bách Nhiên đi công tác trở về, cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều.
Tổng kết một chút chính là, ban ngày ở trong công ty, tôi gọi anh ấy là Tổng giám đốc Nhậm, buổi tối về nhà thì gọi ông xã :)
Anh cũng tôn trọng mong muốn của tôi, không nói chuyện chúng tôi yêu đương cho bất cứ đồng nghiệp nào. Trong mắt tôi, Nhậm Bách Nhiên mỗi ngày đều là một người hai mặt.
Ví dụ như hôm nay, trong công việc xuất hiện sai sót, ở trong phòng họp anh nổi trận lôi đình. Tất cả chúng tôi đều cúi đầu, không ai dám lên tiếng.
Sau khi tan họp, đồng nghiệp vẫn còn sợ hãi nói với tôi: "Tôi còn tưởng hôm nay chúng ta phải ngủ lại ở đây chứ!"
Tôi ngượng ngùng cười một tiếng.
Vì sai sót này, cả ngày Nhậm Bách Nhiên đều lạnh mặt. Áp suất trong phòng làm việc xuống cực thấp, tất cả mọi người không ai dám lớn tiếng nói chuyện, sợ ầm ĩ ảnh hưởng đến văn phòng Tổng giám đốc bên cạnh.
Nhưng buổi tối sau khi tan ca - -
Nhậm Bách Nhiên cởi cà vạt ném xuống đất, nới lỏng cổ áo sơ mi, chặn tôi ở cửa ra vào ra sức hôn. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh anh nổi giận ở công ty.
Hôn được một nửa, chợt nghe thấy anh nhỏ giọng thở dốc nói: "Anh rất yêu em.”
Tôi:...
Thật là trái ngược mà!
Tôi nói: "Hôm nay ở công ty, anh làm em sợ đấy, anh biết không?"
Ánh mắt anh đen như mực: "Vậy anh xin lỗi nhé?”
Cũng được.
Thể là anh tháo kính xuống, ôm chặt lấy tôi, vừa hôn vừa nói nỉ non: "Tiếu Tiếu, đừng giận anh nhé.."
Phía bên kia, Dương Vĩ bị đối xử lạnh nhạt trong một thời gian. Có lẽ cô ấy quá đau khổ, nên gửi cho Nhậm Bách Nhiên một tin nhắn dài, bày tỏ sự ngưỡng mộ trong lòng.
Nhậm Bách Nhiên chủ động đưa tin nhắn cho tôi xem. Sau đó, anh kể chuyện của chúng tôi cho cô ấy nghe.
Ngày hôm sau, Dương Vĩ đến công ty, yêu cầu nói chuyện riêng với Nhậm Bách Nhiên nhưng bị anh từ chối.
Nhậm Bách Nhiên nhất định muốn tôi cùng có mặt, kiên quyết không gặp cô ấy một mình.
Tôi phát hiện, mắt Dương Vĩ vừa đỏ vừa sưng. Chắc chắn cô ấy đã khóc suốt đêm.
Không để ý tới sự có mặt của tôi, cô ấy bật khóc nức nở. Thì ra từ rất nhiều năm trước, cô ấy đã thích Nhậm Bách Nhiên rồi.