Sắc mặt Mạnh Giai trầm xuống, bước nhanh vào trong kiểm tra, ngay sau đó lạnh giọng phân phó: “Phong tỏa tin tức, trông coi t.h.i t.h.ể cho kỹ, bản quan lập tức diện kiến bẩm báo công chúa.”
Ngục tốt sợ mình gánh tội, mặt mày trắng bệch vội vàng vâng dạ, nhìn Mạnh Giai sải bước rời đi, lại quay đầu nhìn t.h.i t.h.ể trong phòng giam, thầm mắng một câu “Xúi quẩy”, bất an đi qua đi lại.
Hoàng cung, hậu điện Càn Thanh cung.
Hương long diên lượn lờ, Tĩnh Nhạc công chúa bưng một bát t.h.u.ố.c ấm, ngồi bên mép long sàng, múc một thìa, tỉ mỉ thổi nguội đưa đến bên môi Hoàng đế.
Hoàng đế miệng méo mắt xếch, chân tay cứng đờ, chỉ có đôi mắt là còn có thể chuyển động, giờ phút này đang gắt gao nhìn chằm chằm ả, trong đồng t.ử vẩn đục đan xen sự phẫn hận không cam lòng và sợ hãi.
Tĩnh Nhạc làm như không thấy ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người khác kia, chỉ kiên nhẫn đút từng chút nước t.h.u.ố.c vào, lại dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau đi vết tích tràn ra khóe miệng lão.
“Điện hạ, Bắc Trấn phủ sứ Mạnh Giai có việc gấp cầu kiến.”
Tâm phúc thái giám đột nhiên đè thấp giọng bẩm báo.
Động tác của Tĩnh Nhạc không dừng lại, cho đến khi đút xong thìa t.h.u.ố.c cuối cùng, mới đưa bát sứ cho cung nữ đang rũ tay đứng hầu bên cạnh, chậm rãi lau ngón tay, đứng dậy nói: “Hầu hạ Bệ hạ cho tốt.”
Nói xong, ả uyển chuyển bước sang thiên điện noãn các nối liền.
Mạnh Giai đã đợi sẵn ở đó, thấy ả bước vào, lập tức quỳ một gối ôm quyền hành lễ, sắc mặt ngưng trọng.
“Chuyện gì mà vội vàng như vậy?”
Tĩnh Nhạc ngồi xuống chiếc ghế bành trải nệm êm, bưng chén trà nóng lên, dùng nắp chén gạt gạt bọt trà.
Mạnh Giai cúi đầu thấp giọng nói: “Khởi bẩm Điện hạ, Cố Lan Đình hắn... mất rồi.”
“Cạch” một tiếng vang khẽ, Tĩnh Nhạc đặt chén trà không nặng không nhẹ xuống chiếc bàn nhỏ bằng gỗ t.ử đàn bên cạnh.
Ánh mắt ả sắc bén: “Chuyện gì xảy ra?! Hôm trước hồi báo, không phải nói hắn còn có thể chống đỡ thêm ít ngày sao?”
“Hồi Điện hạ, Chiếu ngục âm hàn, thương thế của hắn vốn đã cực nặng, thêm vào đó... trưa nay lại chịu thêm chút hình phạt, cách đây không lâu ngục tốt kiểm tra, liền phát hiện hắn đã tắt thở.”
Tĩnh Nhạc tức giận mắng một câu phế vật.
Mạnh Giai lập tức quỳ cả hai gối, trán dán sát mu bàn tay, cung kính nói: “Điện hạ bớt giận. Ngỗ tác sơ nghiệm, Cố Lan Đình quả thực là trọng thương không qua khỏi.”
Tĩnh Nhạc đứng dậy, nhíu mày đi qua đi lại trong thiên điện.
Sắc trời ngoài cửa sổ dần tối, phác họa ra những bóng đen đậm đặc cho đồ đạc trong điện.
“Trọng thương không qua khỏi…”
Nàng dừng bước, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, giọng nói trầm lạnh: “Bên Nội các mấy ngày nay đang chằm chằm vào Chiếu ngục, không ít tấu chương kẹp thương mang gậy, nói Bệ hạ bệnh nặng, càng cần thể tuất đức hiếu sinh của thượng thiên, không nên động nhiều hình ngục. Nếu lúc này truyền ra chuyện Cố Lan Đình chưa đến kỳ hạn thi hành án đã c.h.ế.t gục trong ngục…”
Ả cười lạnh một tiếng, “Đám hủ nho kia, e là lập tức sẽ dập đầu khóc lóc can gián, nói bản cung tàn ngược, càng sẽ mượn cớ phát huy, nghi ngờ tội chứng của Cố Lan Đình có xác thực hay không.”
Lão già Thủ phụ kia hiện giờ đang cân nhắc làm sao chia bớt quyền lực của ả, chuyện này xảy ra chẳng phải là để cho đối phương có cớ phát tác sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ả xoay người, ánh mắt rơi trên đỉnh đầu Mạnh Giai: “Ngươi xưa nay cơ mẫn, chuyện này ngươi cảm thấy nên xử trí thế nào, mới có thể không để lại hậu họa?”
Mạnh Giai duy trì tư thế quỳ, nghe vậy hơi trầm ngâm, mới thấp giọng đáp: “Điện hạ minh giám. Cố Lan Đình là t.ử tù khâm định, ngày mười sáu tháng Giêng vấn trảm, thiên hạ đều biết, nay hắn đã ngoài ý muốn bệnh mất, chỉ cần ngày mười sáu có ‘Cố Lan Đình’ đền tội là được.”
Đuôi mày Tĩnh Nhạc hơi nhướng lên: “Ý của ngươi là?”
“Trong Chiếu ngục, không thiếu nhất chính là kẻ chờ c.h.ế.t.”
Mạnh Giai rũ mi thuận mắt, “Tìm một t.ử tù có vóc dáng tuổi tác tương đương Cố Lan Đình, dịch dung tu sức, thế tội trên pháp trường ngày hôm đó. Còn về phần t.h.i t.h.ể của chính Cố Lan Đình…”
“Nơi thâm sơn cùng cốc ngoài kinh thành, không thiếu bãi tha ma có sài lang lui tới, nếu bị ch.ó hoang sài lang gặm c.ắ.n, đừng nói là diện mạo, ngay cả hài cốt cũng khó mà toàn vẹn, đến lúc đó chính là c.h.ế.t không đối chứng.”
Tĩnh Nhạc híp mắt, rũ mắt chăm chú nhìn Mạnh Giai, không hề đáp lời.
Trong noãn các một mảnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lạnh dần nổi lên ngoài cửa sổ.
Hồi lâu, ả chậm rãi ngồi lại vào ghế, bưng chén trà lên lần nữa, nhấp một ngụm nhỏ rồi nhạt nhẽo nói: “Ngươi suy nghĩ ngược lại chu toàn. Chỉ là... ngươi làm sao có thể khẳng định, Cố Lan Đình là thật sự đã c.h.ế.t, chứ không phải giả c.h.ế.t hay do kẻ khác bày mưu?”
Mạnh Giai trong lòng rùng mình, lập tức nói: “Thần không dám vọng đoán, khẩn cầu Điện hạ phái người đáng tin cậy, mang theo thái y bí mật nghiệm lại.”
Tĩnh Nhạc vuốt cằm, gọi cung nữ thiếp thân tới, thấp giọng phân phó vài câu.
Cung nữ kia lĩnh mệnh, lặng lẽ lui ra.
Ước chừng nửa canh giờ sau, cung nữ quay lại, thì thầm bên tai Tĩnh Nhạc một lát, lại dâng lên một tờ giấy nghiệm thi có chữ ký điểm chỉ của thái y.
Tĩnh Nhạc quét mắt nhìn một cái, tiện tay đưa tờ giấy kia lại gần ngọn nến, nhìn nó cuộn lại cháy đen, hóa thành tro bụi.
Ả lười biếng tựa lưng vào ghế, liếc nhìn Mạnh Giai nói: “Đứng lên đi.”
Mạnh Giai tạ ơn đứng dậy.
Tĩnh Nhạc đ.á.n.h giá thần tình của hắn, chậm rãi mở miệng: “Liền làm theo lời ngươi nói.”
“Còn nữa, làm cho sạch sẽ một chút, phải do ngươi đích thân an bài người đáng tin cậy, tuyệt đối không được để lọt nửa điểm phong thanh.”
Mạnh Giai chắp tay lĩnh mệnh: “Thần tuân chỉ.”
Tĩnh Nhạc xua tay, nhìn hắn khom người lui ra, đặt chén trà xuống day day mi tâm.
Đã c.h.ế.t rồi, ném hắn ra bãi tha ma cũng là một lựa chọn không tồi.
Dù sao ả vốn cũng không vui vẻ gì khi thấy Cố Lan Đình c.h.ế.t rồi còn được vào phần mộ tổ tiên hưởng hương hỏa của con cháu.
Kẻ bạc tình như hắn, đáng kiếp phải phơi thây nơi hoang dã, bị ch.ó hoang gặm nhấm cho đến tận xương tủy.