Thuyền đi hơn hai tháng, rốt cuộc vào giữa tháng Bảy đến phủ Hành Châu.
Thành Hành Châu tọa lạc tại nơi giao hội của Tương Giang và Chưng Thủy, lúc này đang là giữa hạ, cổ thụ trong thành chọc trời, bóng râm như lọng.
Thạch Uẩn Ngọc đứng bên bờ Tương Giang, gió sông phất qua mặt, ngửi thấy mùi tanh nồng nhàn nhạt của tôm cá.
Nàng nhìn những dãy núi xanh liên miên bên bờ đối diện, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Dọc đường bôn ba này, cuối cùng cũng đến được nơi có thể tạm thời an bài.
Nếu không có gì bất trắc, nàng hẳn là sẽ sống ở đây rất lâu.
Những ân oán gút mắc ở kinh thành, cùng với những đau khổ dằn vặt trong quá khứ, đều sẽ theo thời gian dần phai nhạt.
Nàng sẽ sống thật tốt, quan trắc thiên tượng, chờ đợi cơ hội về nhà.
Huyện Đại Thành, Lan trạch.
Trời đã vào thu, mùa hoa hải đường trong sân đã qua từ lâu, chỉ còn lại đầy cây nửa vàng nửa xanh.
Thương tích ở chân Cố Lan Đình đã khỏi quá nửa, đã có thể xuống đất đi lại, chỉ là không thể đứng lâu, mỗi khi đêm khuya, chỗ vết thương vẫn truyền đến cơn đau nhức thấu xương, phải dựa vào canh t.h.u.ố.c giảm đau mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Chiều hôm đó, hắn đang ở trong thư phòng lật xem văn thư, Cố Phong vào bẩm báo: “Gia, bọn Cố Văn Cố Võ về rồi.”
Cố Lan Đình bỏ b.út xuống, ngẩng đầu nói: “Cho bọn chúng vào.”
Mấy người bước vào phòng, khom người ôm quyền hành lễ xong, Cố Văn đi đầu đem tình hình điều tra hơn hai tháng qua nhất nhất bẩm báo.
“Thượng hạ du một trăm dặm vùng nước đó, tổng cộng vớt được sáu mươi cỗ t.h.i t.h.ể, những t.h.i t.h.ể này đều bị ngâm nước nhiều ngày, sưng phù trương phình, có vài cỗ phần mặt bị cá rỉa, không thể nhận dạng.”
“Ngoài ra, vụ án này truyền đến kinh thành, Tĩnh Nhạc trưởng công chúa hạ lệnh triệt để điều tra, phái quan kinh thành đến Đồng Quan. Qua tra xét, kẻ hành hung là Tôn Bá - bang chủ môn phái giang hồ Thảo Đường. Con trai độc nhất của hắn ba tháng trước bị con trai một phú thương g.i.ế.c c.h.ế.t ở Thiểm Châu, phú thương kia cấu kết với quan phủ địa phương, Tôn Bá kêu oan không cửa, liền tập hợp thuộc hạ cải trang thành thương khách lên thuyền, sau khi g.i.ế.c kẻ thù, để phòng ngừa tin tức rò rỉ, dứt khoát đồ sát cả thuyền, ngụy trang thành thủy phỉ cướp của.”
“Nay Tôn Bá đã bị bọn thuộc hạ bắt giữ trước khi quan phủ truy nã, phế bỏ võ công, bí mật áp giải về, hiện đang giam trong mật thất dưới lòng đất.”
Cố Lan Đình mặt không biểu tình nghe.
Cho dù biết nàng có lẽ đã sớm cao chạy xa bay, nhưng nghe đến t.h.ả.m trạng của những t.h.i t.h.ể đó, hắn vẫn thấy lòng thắt lại, không khống chế được mà nghĩ xem trong đó liệu có nàng hay không.
Hắn giống như nuốt phải một ngụm cát sỏi, cổ họng khô khốc đau rát, một chữ cũng không thốt ra được, ngay cả ngón tay đang nắn một góc trang sách cũng không ngừng run rẩy.
Hắn chậm rãi đặt tay lên đầu gối, dùng tay kia nhẹ nhàng đè lại.
Cố Lan Đình nghĩ, hắn quả thực hận không thể băm vằm nàng ra cho ch.ó ăn, nhưng khi biết tin nàng có lẽ đã c.h.ế.t t.h.ả.m ở Hoàng Hà vài tháng trước, liền bắt đầu trằn trọc trở mình, đêm không thể mủ.
Nàng giống như một cái gai mắc trong cổ họng, nuốt không trôi, nhổ không ra, cho dù một ngày nào đó không còn nữa, vết thương tích tụ năm tháng đó vẫn tiếp tục dằn vặt hắn.
Cố Lan Đình cảm thấy mình đại khái đã sớm điên rồi, bị một nữ nhân vô tình tàn nhẫn như vậy thao túng tâm can.
Hơn hai tháng nay, mỗi khi nhìn thấy Thái t.ử và Tô Nhân cãi vã, hắn liền nhớ đến những ngày đêm từng ở bên Ngưng Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn hận nàng, nhưng nếu nàng c.h.ế.t rồi, hắn liền không biết nên tiếp tục hận, hay là nên báo thù cho nàng.
Cố Lan Đình không thể không thừa nhận, hắn có lẽ vẫn muốn nàng sống.
Ít nhất không thể c.h.ế.t cẩu thả trong tay kẻ khác như vậy.
Bẩm báo xong, trong thư phòng chìm vào một mảnh tĩnh mịch, mấy người không nghe thấy chủ t.ử đáp lời, nhao nhao cúi đầu thấp hơn nữa, im thin thít như ve sầu mùa đông.
Hồi lâu, Cố Lan Đình mới nhạt giọng mở miệng: “Đi gặp vị Tôn bang chủ này một chút.”
Mật thất âm u ẩm ướt, ngọn đèn dầu treo trên vách, ánh sáng lờ mờ.
Tôn Bá bị xích sắt khóa ở góc tường, hai tháng nay trốn đông trốn tây, lại bị bắt giữ bôn ba dọc đường, đã sớm gầy rộc cả người.
Hắn nghe thấy tiếng bước chân, gian nan ngẩng đầu lên, vén mớ tóc rối bù, chỉ thấy một vị công t.ử trẻ tuổi mặc áo lụa tím, mặt như quan ngọc chậm rãi bước vào.
Hắn trừng mắt nhìn: “Muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c, cớ gì phải dằn vặt người ta!”
Cố Lan Đình đứng cách hắn ba bước, hờ hững quét mắt nhìn hắn một cái, ngay sau đó hướng Cố Phong ở phía sau nghiêng nhấc tay lên.
Cố Phong hiểu ý, tiến lên mở hai bức họa ra, đưa đến trước mắt Tôn Bá: “Nhìn cho kỹ, có từng thấy người trong tranh chưa?”
Trên hai bức họa lần lượt là bộ dáng nữ trang và nam trang của Thạch Uẩn Ngọc.
Tôn Bá híp mắt nhìn một lát, nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Chưa từng thấy! Lão t.ử g.i.ế.c người nhiều rồi, làm sao nhớ rõ mỗi người trông như thế nào!”
Ánh mắt Cố Lan Đình hơi lạnh, xua xua tay.
Không bao lâu, trong mật thất truyền đến tiếng la hét t.h.ả.m thiết và c.h.ử.i rủa phẫn nộ, đến cuối cùng chỉ còn lại tiếng gào khóc van xin.
Cố Lan Đình chắp tay sau lưng đứng đó, thần tình lạnh mạc.
Một nén nhang sau, hắn mới nhấc tay ra hiệu.
“Bây giờ nghĩ cho kỹ, có từng thấy người trong tranh chưa?”
Tôn Bá cuộn tròn trên mặt đất, móng tay mười ngón bị nhổ sạch, da nửa mặt trái từ mũi trở lên cũng bị người ta lột xuống, m.á.u thịt be bét, thê t.h.ả.m không nỡ nhìn.
Dọc đường đi hắn không phải chưa từng bị thẩm vấn, nhưng bốn người kia không ra tay tàn độc như vậy, huống hồ hắn lại muốn mượn tay bọn chúng thoát khỏi quan phủ, liền kéo dài không chịu trả lời câu hỏi.
Nào ngờ vị công t.ử trước mắt này trông thì tư văn, sao thủ đoạn lại tàn độc đến thế?
Hắn đau đến mức hận không thể c.h.ế.t đi, lại bị Tống Tự nhét t.h.u.ố.c treo mạng, hiện tại đừng nói là c.h.ế.t, ngay cả ngất đi cũng không làm được.
Tôn Bá đau đến mức khuôn mặt vặn vẹo, nhắm mắt liều mạng nhớ lại tình hình đêm đó.
Lát sau, hắn đột ngột mở bừng mắt: “Ta nhớ ra rồi!”