Thủ Khoa Nhà Nông

Chương 4



Trong mơ, em gái tôi đã lớn rồi.

Nhưng em không biết nói, chỉ biết khóc khe khẽ như mèo con.

Cuối cùng mẹ cũng không báo công an.

Mẹ ly hôn với ba, và lấy được hai ngàn đồng.

Mẹ dắt tôi quay về căn nhà cũ của bà ngoại, chỉ mang theo vài bộ quần áo và chiếc cặp sách của tôi.

Ông bà ngoại đã mất từ lâu.

Tôi chưa từng gặp họ.

Mẹ cũng không có anh chị em, nên khi bị bắt nạt cũng chẳng có ai đứng ra bênh vực.

Ngôi nhà cũ mục nát, bụi bặm phủ khắp nơi.

Cô hàng xóm đưa mẹ con tôi về tận nơi, giúp quét dọn nhà cửa.

Sau đó cô cùng tôi và mẹ leo lên núi phía sau nhà, tìm một mảnh đất có thể nhìn thấy ngôi nhà cũ, chôn em gái ở đó.

Cô nói rất nhiều điều mà tôi không hiểu hết.

“Chị Quyên à, con bé mất rồi nhưng chị vẫn còn Phan Nhi.

Không báo công an cũng là vì muốn tốt cho chị.

Thật sự đẩy bà ấy vào tù thì ông Lý không liều mạng với chị mới lạ.

Chị mà có mệnh hệ gì thì Phan Nhi phải làm sao.

Vả lại đó dù gì cũng là bà nội của con bé, vào tù rồi thì tương lai của Phan Nhi cũng bị ảnh hưởng.

Chi bằng nhân cơ hội này xin được ít tiền, chị với Phan Nhi còn phải sống tiếp…”

Mẹ cứ lau nước mắt mãi.

Giọng mẹ nhẹ như bông lau.

“Mẹ xin lỗi các con… là lỗi của mẹ…”

Cô hàng xóm đỡ lấy mẹ, rồi quay sang nói với tôi.

“Phan Nhi, sau này phải hiếu thuận với mẹ con, học thật giỏi nhé.”

Tôi hỏi:

“Con còn được đi học không?”

Mẹ khựng lại.

Mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi rồi gật đầu thật mạnh.

“Được.”

Tôi lại được đi học.

Sau khi dọn dẹp lại ngôi nhà cũ, mẹ vác cuốc ra khai hoang mảnh đất ông bà ngoại để lại, gieo xuống vài hạt giống.

Mẹ còn nuôi thêm mấy con gà trong nhà.

Sau khi tính đi tính lại số tiền còn lại, mẹ ôm về thêm một con lợn con.

Mẹ nói cuối năm bán con lợn này, sang năm sẽ có tiền đóng học phí cho tôi.

Mỗi ngày tan học, tôi đều chạy thật nhanh về nhà, đeo giỏ tre đi cắt cỏ cho lợn.

Việc này tôi làm quen từ nhỏ rồi, chẳng khó chút nào.

Tôi muốn giúp mẹ làm nhiều hơn một chút.

Để mẹ đỡ vất vả hơn.

Cuộc sống nặng nề khiến chúng tôi không có nhiều thời gian để khóc thương cho em gái.

Nhưng tôi đã quen.

Mỗi lần đi cắt cỏ cho lợn, tôi sẽ ngồi bên mộ em một lát, kể cho em nghe hôm nay mình học được gì.

Cho dù làm ma, tôi cũng muốn em gái mình trở thành con ma hiểu biết nhiều nhất.

Hôm tôi nhận được giấy khen hạng Nhất lần thứ sáu, ba tôi đi lấy vợ mới.

Bà nội đứng trước cổng rải đầy kẹo cưới, gặp ai cũng khoe.

Vợ mới mông to, kiểu gì cũng sinh con trai cho mà xem.

Tôi nhìn thấy từ xa liền né sang đường khác, đi vòng xa hơn để về nhà.

Mẹ đang nấu cơm.

Thấy tờ giấy khen trong tay tôi, mẹ đặt cái xẻng xuống rồi chạy lại ôm tôi, hôn liền mấy cái thật mạnh.

Tối hôm đó mẹ hầm một con gà mái không đẻ trứng nữa, nói là để ăn mừng tôi lại đứng nhất lớp.

Ba năm qua, mẹ nuôi gà, nuôi lợn, trồng rau, trồng lúa.

Lúc đầu mỗi ngày mẹ chỉ luộc một quả trứng cho tôi.

Tôi không chịu ăn một mình, nhất định bắt mẹ ăn cùng.

Sau đó gà đẻ nhiều hơn, mẹ liền luộc hai quả mỗi ngày.

Hai mẹ con mỗi người một quả.

Bữa tối hôm đó mẹ gắp cho tôi một cái đùi gà.

Tôi gắp cái còn lại cho mẹ.

Mẹ dán giấy khen lên tường, vừa cười vừa nói:

“Đợi thêm vài năm nữa chắc cái tường này không đủ chỗ dán mất.”

Tôi nằm bò trên bàn viết bài tập hè, nói sau này để mẹ dùng giấy khen dán tường cho đẹp.

Dưới ánh đèn, mẹ nhìn tôi, ánh mắt sáng rực.

“Được, bảo bối của mẹ nhất định sẽ là người thành đạt nhất.”

Ba năm trước, sau khi ly hôn, mẹ dẫn tôi đi đổi tên.

Tôi không còn là Lý Phan Nhi nữa.

Tôi trở thành Triệu Bảo Nhi.

Mẹ nói tôi là bảo bối của mẹ.

Mãi mãi là như vậy.

Chỉ tiếc là những ngày tháng bình yên của hai mẹ con tôi không kéo dài được bao lâu.