Vợ mới của ba nhanh chóng mang thai.
Sau đó sinh ra một thằng bé trắng trẻo bụ bẫm.
Bà nội như uống phải thuốc kích thích, bế thằng bé đi khắp làng khoe khoang.
Bà đặc biệt thích đứng gần nhà tôi với mẹ, gào thật to cho cả làng nghe.
“Tôi đã nói rồi mà.
Cái con đàn bà đó đúng là sao chổi.
Hại con tôi tuyệt tự.”
“Tôi từ lâu đã biết nó không phải thứ gì tốt lành.
Làm cha mẹ chết chưa đủ, còn suýt hại chết cả con trai tôi. Thôi thôi đừng nhắc cái thứ xui xẻo đó nữa.”
“Thấy chưa, vừa nhắc tới nó là cháu trai tôi khóc ngay.”
Tôi vừa tan học về tới cổng đã nghe thấy giọng bà vang dội cả một góc trời.
Tôi nắm chặt tay, rất muốn đi ra cãi lại bà.
Cô giáo từng nói rồi.
Sinh con trai hay con gái là do đàn ông quyết định, không phải lỗi của mẹ tôi.
Tôi vừa bước ra thì nghe thấy tiếng mẹ gọi.
“Bảo Nhi.”
Tôi quay đầu lại.
Mẹ đang đứng trước cửa nhà vẫy tay gọi tôi.
Tôi hiểu ý mẹ.
Mẹ bảo tôi đừng chấp với bà ấy.
Tôi vẫn thấy ấm ức, nhưng càng sợ mẹ buồn hơn.
Tôi cúi đầu bước lại gần.
Chưa kịp vào cửa đã nghe bà nội chua chát nói:
“Con nhỏ chết tiệt kia mà cũng suốt ngày bảo với bối.
Có khi không chịu nổi cái tên ấy mà bị xe đâm chết ấy chứ.”
Mẹ kéo tôi vào trong, theo thói quen lại chắn tôi phía sau, rồi nhìn bà nói:
“Con dâu bà gan thật đấy.
Không sợ con bà dẫn dắt rồi lại rơi xuống giếng à?”
Nói xong mẹ đóng sầm cổng lại.
Bà nội đứng ngoài nhảy dựng lên chửi rủa om sòm.
Nhưng mẹ không buồn để ý.
“Bảo Nhi, đừng giận bà.
Cả đời bà chỉ có vậy thôi.
Con không giống bà ấy.
Con phải thi đại học, phải đến thành phố lớn.”
Tôi hỏi:
“Mẹ ơi, thành phố lớn trông như thế nào?”
Mẹ nghĩ rất lâu mới nói:
“Chắc là nơi đó sẽ không vì con là con gái mà không cho con đi học.”
Tôi gật đầu.
Nơi như vậy chắc là một nơi rất tốt.
Những lời mẹ nói cuối cùng cũng truyền đến tai vợ mới của ba.
Chuyện năm xưa ở cái làng này vốn chẳng phải bí mật gì.
Cô ta chỉ cần hỏi vài người là biết hết.
Từ đó trở đi, cô ta không cho bà nội chạm vào con mình nữa.
Bà giải thích thế nào cô ta cũng không tin.
Ngày nào cũng canh chừng bà như phòng trộm.
Ngay cả cơm bà nấu, cô ta cũng bắt bà phải ăn trước một miếng.
Đợi mười phút không có chuyện gì mới dám ăn.
Nghe cô hàng xóm nói, bây giờ bà vừa khóc một tiếng trong nhà là đã bị vợ mới mắng cho im re.
Bà chạy đi mách với ba tôi.
Nhưng ba tôi trong đầu chỉ có bài bạc, chẳng buồn quan tâm.
Nói nhiều quá lại bị chính con trai mắng thêm một trận.
Nghe nói bây giờ nhà đó suốt ngày cãi vã ầm ĩ như đang diễn kịch.
Chỉ cần đứa trẻ hơi sốt một chút, cô ta sẽ lật tung phòng bà nội lên, nghi bà giấu thuốc độc hại con mình.
Cái nhà đó không vì có con trai mà khá lên.
Ngược lại ngày càng hỗn loạn.
Còn cuộc sống của mẹ con tôi thì ngày càng tốt hơn.
Mẹ chăm chỉ, tằn tiện, từng chút một lo liệu lại căn nhà cũ.
Thành tích học tập của tôi cũng luôn nằm trong top đầu.
Lên lớp Sáu, cô chủ nhiệm đích thân đến nhà.
“Cô Triệu, con bé học rất giỏi.
Cho học ở trường cấp Hai thị trấn thì phí lắm.
Tôi khuyên chị nên cho cháu thi vào cấp Hai thành phố.”
Tối hôm đó mẹ mang hết tiền trong nhà ra.
Đếm đi đếm lại đến tận nửa đêm.
Giống hệt như hồi mẹ chuẩn bị mua con lợn con năm nào.
Hôm sau mẹ nói với tôi:
“Bảo Nhi, mình đi thi cấp Hai trên thành phố.”
Trường cấp Hai ở thành phố có suất tuyển riêng cho học sinh giỏi vùng nông thôn.
Lần đầu tiên tôi được ra thị trấn.
Lần đầu tiên ăn hamburger.
Lần đầu tiên ngồi trong phòng thi có máy chiếu.
Tôi cố gắng viết thật đẹp từng chữ.
Làm đúng từng câu hỏi.