Dung Hoa còn đang phân vân chưa biết trả lời ra sao, Vương thị đã tiếp lời: "Hôm nay ta lặn lội sang đây, chính là muốn bàn bạc với Bát nãi nãi. Tình cảnh rối ren thế này, bị giao phó lo liệu tang sự cho Lão thái thái, ta quả thực không dám tự mình quyết đoán chuyện gì."
Vẻ bồn chồn lộ rõ trên khuôn mặt Vương thị, cho thấy bà đang rất cần sự tham mưu từ Dung Hoa.
Dung Hoa ngước nhìn Vương thị, ôn tồn nói: "Gia tộc giao phó trọng trách lo liệu tang sự cho Nhị thẩm, chứng tỏ mọi người rất tin tưởng Nhị thẩm. Những chuyện khác có thể từ từ tính sau, nhưng tang sự của Tổ mẫu thì không thể chần chừ thêm được nữa. Nếu xảy ra bề gì sơ suất, không những đắc tội với gia tộc mà còn để người ngoài chê cười."
Vương thị không che giấu nỗi niềm: "Ta cũng nghĩ vậy, nhưng nhận lời rồi lại lo sẽ vượt mặt Đại tẩu, khiến Đại tẩu mất mặt."
Làm sao Dung Hoa lại không hiểu tâm can của Vương thị.
Nàng khẽ chau mày: "Phụ thân không có đối sách nào sao?"
Vương thị lắc đầu não nuột, lén lút trao cho Dung Hoa một ánh mắt đầy ẩn ý, những điều thầm kín khó lòng cất lên thành lời.
Dung Hoa điềm nhiên: "Người nắm quyền sinh sát trong chuyện này chính là phụ thân. Giá như phụ thân chịu mở lời với các vị trưởng bối trong tộc thì mọi việc đã êm xuôi."
Mắt Vương thị nhòa lệ, trào dâng niềm cảm kích. Từ hôm qua, khi tộc trưởng giao phó tang sự của Lão thái thái cho bà, cả Đào gia râm ran tin đồn chính bà là kẻ ném đá giấu tay, tố cáo Đại tẩu trước mặt gia tộc. Bà có trăm cái miệng cũng không thanh minh nổi. Tam đệ muội đang bụng mang dạ chửa, không tiện nhờ vả, bản thân bà thì muốn rút lui mà chẳng được. Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, ai dám ngang ngạnh chống đối gia tộc? Lo không chu toàn tang sự của Lão thái thái, tội lỗi của bọn họ sẽ càng thêm tày đình. Cả cái Đào phủ rộng lớn này, người duy nhất nhìn thấu ngọn ngành sự việc chỉ có Bát nãi nãi.
Vương thị nói: "Hôm nay là ngày Nhị nãi nãi lại mặt. Tộc trưởng đã phán quyết, cấm Nhị nãi nãi bước chân vào cửa, để tránh cái hỉ của nàng ta xung khắc với tang sự của Lão thái thái."
Hỷ sự xung khắc tang sự vốn là điều đại kỵ, nhưng Dao Hoa không phải là tân nương xuất giá mà là con gái về lại mặt. Viện cớ này rõ ràng chỉ là cái cớ hoàn hảo để khước từ nàng ta.
Dung Hoa gật đầu đồng tình: "Chúng ta cứ về bên đó xem xét tình hình rồi tính tiếp."
Vương thị tiếp lời: "Các vị trưởng bối dặn dò, Bát nãi nãi trước khi về phải bẩm báo với nhà họ Tiết một tiếng. Lễ vật thăm hỏi cũng đã sắm sửa tươm tất cả rồi.” bà rụt rè thăm dò ý Dung Hoa: “Ta định qua dập đầu thỉnh an Tiết Lão phu nhân, coi như làm tròn lễ nghĩa."
Đã là ý của gia tộc... Dung Hoa liền sai Xuân Nghiêu: "Em sang viện Lão phu nhân bẩm báo một tiếng."
Xuân Nghiêu vâng dạ. Vương thị mang theo lễ vật, nối gót Xuân Nghiêu sang viện Lão phu nhân.
Nghe Vương thị trình bày lý do, Lão phu nhân không khỏi ngạc nhiên. Chẳng ngờ Đào gia lại hành xử chu toàn, lễ nghĩa đến vậy.
Nhị thái thái Tiết gia ngồi cạnh, ánh mắt chỉ chăm chăm dán vào chiếc hộp gỗ t.ử đàn tinh xảo mà Đào Nhị thái thái mang đến. Bên trong hộp là chuỗi tràng hạt Mười tám vị La Hán do chính tay nghệ nhân Vương Bật chạm khắc, phía dưới còn đính kèm viên ngọc bích tỷ đắt giá. Tác phẩm của Vương Bật nổi danh đắt đỏ, dẫu có vung tiền núi cũng chưa chắc mua được hàng thật.
Nhị thái thái Tiết gia dời mắt, nhìn cung cách khép nép, nhún nhường của Đào Nhị thái thái. Đáng lẽ Đào Dung Hoa không giang tay cứu giúp, Đào gia phải sinh lòng oán hận mới phải. Cớ sao họ lại cử người đến cung kính mời nàng về như vậy? Nghĩ đến đây, Nhị thái thái Tiết gia không khỏi tức tối trong lòng. Đúng là mỗi người một số mệnh. Con dâu Tiền thị nhà này lấy chồng xong tịnh chẳng đoái hoài giúp đỡ nhà mẹ đẻ, nên người nhà họ Tiền cũng bặt tăm bặt tích, chẳng bao giờ lai vãng đến Tiết gia. Mãi đến khi Tiền thị bắt đầu móc hầu bao trợ cấp cho nhà đẻ, Lão phu nhân cũng thường xuyên sai người quan tâm chiếu cố, Tiền gia mới bắt đầu biết điều, lễ tết nào cũng cử người đến thỉnh an Lão phu nhân.
Nhị thái thái Tiết gia còn đang mải mê so đo tính toán, Lão phu nhân đã cất lời tiễn khách: "Các người mau về đi, đừng để trễ nải canh giờ tốt."
Vương thị đứng lên cáo từ, trước khi lui ra còn cung kính dập đầu hành lễ với Tiết Lão phu nhân thêm một lần nữa.
…
Dung Hoa và Đào Nhị thái thái Vương thị vừa bước xuống xe ngựa, Tam thái thái Liêu thị, Trần ma ma cùng các thẩm nương trong họ đã chực sẵn ở cổng thùy hoa. Thấy Dung Hoa, mọi người vội vàng bước đến hành lễ.
Liêu thị lên tiếng: "Mọi người trong họ đều đang nóng lòng chờ đợi."
Đứng cạnh đó, Trần ma ma không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Dung Hoa, dáng điệu bồn chồn như kiến bò chảo nóng.
Dung Hoa liếc nhìn Trần ma ma. Trần ma ma lúc này mới c.ắ.n môi, lách qua đám đông chen đến gần Dung Hoa, thầm thì: "Đại thái thái từ hôm qua đã bỏ ăn bỏ uống rồi. Cứ đà này, e rằng sẽ..." Nói đoạn, mắt Trần ma ma đỏ hoe ngấn lệ.
Tuy đã nhìn thấu những thủ đoạn tàn độc của Đại thái thái bao năm qua, nhưng dù sao Trần ma ma cũng là người theo hầu bà ta từ thủa bé. Thấy chủ t.ử lâm vào bước đường cùng, mụ không khỏi sốt sắng lo âu.
Những lời của Trần ma ma đều lọt vào tai mọi người xung quanh. Không biết vị thẩm nương nào đã cất tiếng giục giã: "Đã đến giờ lành khâm liệm cho Lão thái thái rồi. Các Thúc công đang chờ ở tiền đường đấy."
Đoàn người vừa rảo bước qua hành lang, một tỳ nữ tất tả chạy đến bẩm báo: "Đại lão gia dặn Bát nãi nãi hãy ghé qua tiền đường trước ạ."
Trần ma ma nghe xong, sắc mặt thoáng chốc tái mét.
Dung Hoa hạ giọng trấn an: "Lát nữa ta sẽ qua thăm mẫu thân."
Giữa chốn đông người, cũng chỉ đành làm vậy. Chẳng lẽ lại xông vào kéo Bát nãi nãi sang phòng Đại thái thái? Nếu lỡ làm lỡ giờ lành, Đại thái thái lại gánh thêm một tầng tội lỗi.
Dung Hoa bước vào tiền đường. Mọi người gặp nhau chỉ chào hỏi theo gia lễ. Bậc trưởng thượng phổ biến sơ qua các nghi thức, rồi phân công nhiệm vụ rõ ràng: Nhị thái thái chủ trì tang sự, Dung Hoa làm phụ tá. Tiền đường do Đào Chính An, Đào Chính Khiêm, Đào Chính Xuyên cùng các nam đinh trong tộc lo liệu. Nữ quyến túc trực trong linh đường khóc tang, sẵn sàng nhận lệnh sai bảo khi cần thiết.
Một lát sau, viên quan Khâm Thiên Giám bước vào, thông báo giờ lành đã được ấn định.
Nhị Lão thái thái cảm thán: "Cũng nhờ có Hầu gia, đám tang mới được tổ chức long trọng thế này."
Câu nói này lại một lần nữa gạt Đào Chính An - vị quan ngũ phẩm - ra rìa. Tiết Minh Duệ quả thật đã ra tay tương trợ, nhưng nếu Đào Chính An không có chức tước, viên quan Khâm Thiên Giám cũng khó lòng danh chính ngôn thuận bước vào cửa Đào phủ. Dung Hoa chỉ mỉm cười lặng im. Giờ lành vừa điểm, mọi người vây quanh linh cữu nhìn mặt người quá cố lần cuối, rồi tiến hành đóng nắp quan tài.
Linh đường được dựng lên trang nghiêm. Nam thanh nữ tú đồng loạt quỳ rạp, tiếng khóc than vang vọng khắp chốn.
Đào Chính An khóc lóc một hồi, len lén ngẩng đầu lên, nháy mắt ra hiệu cho Dung Hoa.
Dung Hoa đứng dậy, cùng Đào Chính An bước ra một góc khuất để trò chuyện.
Dung Hoa khéo léo hỏi thăm tình hình Đại thái thái trước: "Phụ thân định xử lý chuyện của mẫu thân thế nào?"
Đào Chính An vốn định đề cập đến chuyện của bản thân, nhưng vì Dung Hoa đã mở lời hỏi về Đại thái thái nên đành ậm ừ qua loa vài câu: "Bà ta ư? Nếu không có bà ta, gia đình ta sao có ngày hôm nay? Tổ mẫu con bệnh nặng ở nhà, bà ta chẳng những lơ là chăm sóc mà còn để tiếng xấu đồn xa, khiến người trong họ kéo đến hạch sách rùm beng... Hôm nay bà ta ra nông nỗi này, cũng là do tự làm tự chịu."
Biết tỏng sự sốt sắng của Đào Chính An, Dung Hoa vẫn thong thả buông lời an ủi: "Phụ thân lại nghe ai gièm pha rồi? Những lời đồn đại bên ngoài sao có thể tin được? Mẫu thân trước mặt con lúc nào cũng nhắc đến phụ thân, rõ ràng tâm trí lúc nào cũng hướng về phụ thân."
Đào Chính An nghiến răng ken két: "Bà ta chỉ lấy ta ra làm bình phong thôi. Những năm qua bà ta nói thì hay lắm, nhưng thực chất đã làm nên trò trống gì? Tam tỷ, Tứ tỷ con phải gả chồng xa, con thì may mắn hơn. Ta đã chủ trương kết thông gia với Tiết gia, ai dè bà ta lại chuẩn bị của hồi môn cho con lèo tèo như thế, khiến Tiết gia chê cười." Lão thở dài thườn thượt: “Tất cả là do người làm cha này không tốt, để các con phải chịu thiệt thòi."
Việc gả Tam tỷ, Tứ tỷ đi xa đều là mưu đồ của Đào Chính An nhằm lấy lòng Triệu gia. Nàng xuất giá về Tiết gia mang theo bao nhiêu của hồi môn, Đào Chính An làm sao mà không biết? Giờ lại giả vờ như kẻ không hay biết gì. Nhất là cái vẻ mặt nhăn nhó, đau xót, trông hệt như một người cha đang hối hận tột cùng. Nàng ngày xưa sao lại cả tin vào Đào Chính An, coi lão là người thân thiết nhất trên đời cơ chứ.
Đào Chính An đã cất công giải thích cặn kẽ nhường ấy, nàng cũng phải diễn cho tròn vai.
Dung Hoa làm ra vẻ ngơ ngác một lát rồi mới nói: "Biết đâu mẫu thân có uẩn khúc gì khác. Của cải vật chất cũng chỉ là phù du, mất đi cũng chẳng sao, nhưng danh dự thì..."
Cánh cửa lưới khẽ rung rinh, không cần đoán cũng biết có kẻ đang vểnh tai nghe lén.
Đào Chính An gằn giọng độc địa: "Những tội lỗi do bà ta tự chuốc lấy, lẽ nào lại bắt người khác phải gánh chịu liên lụy?"
Dung Hoa toan mở lời, Đào Chính An đã khoát tay dứt khoát: "Chuyện này không cần bàn cãi nữa. Việc hệ trọng nhất lúc này là con hãy đứng ra thuyết phục người trong tộc. Những năm qua chính mẫu thân con đã qua mặt chúng ta. Có trách nhiệm thì cũng do một tay bà ta gánh vác. Từ khi lên làm Tông trưởng, ta luôn dốc hết tâm can lo liệu cho gia tộc."
Trước mặt con gái mà lại đùn đẩy mọi tội lỗi lên đầu người vợ tào khang, trong lòng Dung Hoa chỉ thấy nực cười khinh bỉ.
Nàng vờ tỏ ra đau lòng: "Cái danh Tông trưởng kia thực sự quan trọng đến thế sao? Nếu phụ thân chịu buông bỏ vị trí Tông trưởng để chuộc bớt lỗi lầm cho mẫu thân, biết đâu người trong tộc sẽ..."
Đào Chính An gắt gỏng: "Con thì hiểu cái gì. Gia tộc xử lý việc chung làm sao có thể xen lẫn tình riêng. Ta là Tông trưởng của một tộc, càng không thể tư vị."
Đào Chính An đã phán như vậy, Dung Hoa nào dám cãi lại nửa lời.
Đào Chính An tiếp tục lên mặt răn dạy: "Tất cả những việc ta làm cũng đều vì các con cả thôi. Tuy các con đã đi làm dâu, nhưng nhà đẻ vẫn là chỗ dựa vững chắc. Ta sắp sửa từ quan về quê chịu tang, nếu lại để tuột mất vị trí Tông trưởng, e rằng nhà đẻ của con sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Con tuổi đời còn non trẻ, chưa thấu đáo được sự tình phức tạp bên trong đâu."
Thấy Dung Hoa ngoan ngoãn im lặng, Đào Chính An nói thêm: "Đợi khi Hầu gia đến, con hẵng sang thưa chuyện với các trưởng bối trong tộc."
Ngụ ý rõ ràng là muốn nàng mượn oai phong của Tiết Minh Duệ để thị uy.
Dung Hoa không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Đào Chính An lúc này mới hài lòng quay gót rời đi.
Vừa bước ra khỏi phòng, Cẩm Tú vội vàng chạy đến nghênh đón.
Dung Hoa hạ giọng hỏi nhỏ: "Tình hình sao rồi?"
Cẩm Tú dáo dác nhìn quanh, cẩn trọng bẩm báo: "Y như lời Nãi nãi dự đoán, có kẻ lén lút rình rập. Đáng lẽ bà t.ử do Đại lão gia phái đến phải túc trực canh chừng, nhưng Nãi nãi vừa vào trong một lát, bà ta đã viện cớ đau bụng đi vệ sinh..."
Thời gian làm sao có thể trùng hợp đến mức hoàn hảo như vậy.
Đào Chính An quả là tay mơ trong việc cai quản hậu viện. Phải biết rằng trên đời này làm gì có bí mật nào giấu giếm mãi được, nhất là lũ bà t.ử ngày thường nổi tiếng bép xép, trước nay lại toàn nhất mực tuân lệnh Đại thái thái. Hôm nay nghe lỏm được những lời lẽ tuyệt tình của Đào Chính An, làm sao chúng không tức tốc bẩm báo lại với Đại thái thái.
Cái cớ đi vệ sinh của mụ bà t.ử kia vụng về đến mức nực cười. Đi vệ sinh là giả, mượn cớ để kẻ khác lẻn vào nghe lén mới là thật. Bà ta ắt hẳn đã ngậm bạc của ai đó để làm tay trong. Kẻ nghe lén kia chắc chắn là hạ nhân từ phía các vị trưởng bối phái đến phụ giúp tang sự.
Cuộc trò chuyện vừa rồi, nàng giả vờ cam chịu nín nhịn, Đào Chính An thì lấn tới ép người, ắt hẳn toàn bộ đã được truyền đi rành rọt.
Đào Chính An nợ nần bao nhiêu năm nay, giờ đã đến lúc phải trả giá. Hôm nay nàng sẽ khai mào cho chuỗi ngày đền tội của lão.
……
Đào Chính An làm bộ bình thản quay lại linh đường. Chờ một hồi lâu, tỳ nữ hầu hạ Đại thái thái rụt rè bước đến bẩm báo: "Thái thái có việc khẩn cấp muốn gặp Lão gia ạ."
Đào Chính An nhăn mặt khó chịu: "Việc gì?"
Tỳ nữ đáp: "Dạ, là chuyện liên quan đến gia tộc. Đại thái thái bảo đã nghĩ ra cách rồi ạ."
Nếu không phải vì câu nói cuối cùng này, Đào Chính An chắc chắn đã làm ngơ, đuổi thẳng cổ.
Tỳ nữ ngoan ngoãn thưa tiếp: "Đại thái thái dặn, có những việc không tiện nhờ người truyền lại, xin Lão gia quá bước sang đó nghe một lời."
Đào Chính An đưa mắt nhìn cỗ quan tài gỗ được đặt trang trọng giữa linh đường. Gương mặt chữ điền của lão lộ vẻ nghiêm nghị. Lão chậm rãi đứng dậy, sải những bước dài rời khỏi linh đường.
Tình thế đã đến bước đường cùng này, bà ta còn có thể giở trò gì nữa? Chắc lại định bày mưu tính kế hòng níu kéo chút tình nghĩa phu thê mỏng manh, cầu xin lão ra mặt nói giúp vài lời trước mặt dòng họ. Thôi thì cứ sang nghe thử xem bà ta rốt cuộc định tung ra đòn gì.
Đào Chính An bước vào viện của Đại thái thái. Vén bức rèm ngăn cách, ánh mắt lão lướt nhanh về phía chiếc giường êm ái. Đại thái thái nằm bất động giữa đống chăn nệm, khuôn mặt xám xịt nhợt nhạt, không còn lấy một chút sức sống. Nghe tiếng bước chân, bà ta khó nhọc ngóc đầu dậy, hướng ánh nhìn cầu khẩn, mong chờ về phía Đào Chính An.
Đào Chính An lạnh lùng, mặt mày đanh lại: "Bà có gì muốn nói thì nói mau. Dòng họ đang dồn ép gắt gao thế này, ta cũng đành bó tay chịu trói thôi."
Đôi môi Đại thái thái run rẩy mấp máy, cố gắng cất tiếng nhưng chẳng âm thanh nào bật ra được. Bà ta đành gắng sức xua xua đôi bàn tay yếu ớt, ra hiệu cho Đào Chính An tiến lại gần hơn.
Đào Chính An mất kiên nhẫn, ghé sát đầu lại gần.
Chỉ nghe Đại thái thái thều thào khó nhọc: "Ta... có một... cách..."
Đào Chính An vội vàng rướn người tới, cúi sát đầu xuống thêm một chút.
Đôi mắt Đại thái thái bỗng lóe lên tia sáng rực rỡ, cánh tay yếu ớt bỗng dưng như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô hình. Bà ta bất thình lình vòng tay siết chặt lấy cổ Đào Chính An, há miệng c.ắ.n phập xuống.
truyenfull,truyenfull.com