Dao Hoa chưa từng nghiêm túc ngắm nghía hoa viên phủ Thường Ninh Bá. Phải bước qua hai cánh cổng tò vò, nàng mới thực sự đặt chân vào khu vườn nằm phía sau gian nhà chính. Phóng tầm mắt nhìn quanh, dọc con đường mòn lát đá xanh trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương thoang thoảng, thanh tao.
Tương Trúc đã cất công nghe ngóng từ trước, hoa cỏ trong vườn này đều là loài Thế t.ử yêu thích. Những cánh hoa mỏng manh màu phấn hồng bị gió thổi bay lả tả, rải rác khắp lối đi bằng đá xanh.
Mùa hoa nở, con đường đá xanh này rất hiếm khi được dọn dẹp. Bước chân lên những cánh hoa rơi, hương thơm nhẹ nhàng vương lại nơi gót ngọc, tạo nên một vẻ đẹp đầy ý vị "người đi hương còn vương". Cũng bởi lẽ đó, ngôi đình nhỏ phía trước mang tên "đình Lưu Hương". Đại nãi nãi quá cố vốn không thích dạo bước qua con đường này, trong khi mấy vị di nương được Nhậm Diên Phượng nạp vào ở Tây viện lại rất năng lui tới.
Dao Hoa ngẫm nghĩ một lát rồi dặn dò Tương Trúc: "Chúng ta vẫn nên đi đường hành lang mái che thì hơn." Nhậm phu nhân vốn rất yêu quý Đại nãi nãi quá cố, lúc này nàng nhất định phải biết ý chiều lòng bà.
Dao Hoa bước vào viện của Nhậm phu nhân, một tỳ nữ nhanh nhảu vào bẩm báo: "Thưa phu nhân, Đại nãi nãi đến thỉnh an ạ."
Nhậm phu nhân đang lật xem vài tấm mẫu thêu, nghe báo bèn khẽ nhíu mày. Chắc lại đến đây để khóc lóc than nghèo kể khổ chứ gì!
Bà đặt đồ thêu xuống, chậm rãi nâng chén trà nhấp một ngụm, giọng điệu hững hờ: "Cho vào đi!"
Bức rèm được vén lên, Dao Hoa bước vào phòng.
Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt dệt hoa văn chìm, khoác ngoài một lớp áo sa mỏng trang nhã. Mái tóc búi kiểu đơn giản, khuôn mặt điểm xuyết lớp phấn mỏng, đôi tai đeo đôi khuyên ngọc trai giản dị, trông nàng toát lên vẻ đoan trang, đoan chính. Dù đôi mắt còn sưng đỏ, nhưng tuyệt nhiên không hề lộ vẻ ủy khuất, ấm ức. Hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ "ta thấy mà thương" yếu đuối, mong manh thường ngày.
Nhậm phu nhân có chút bất ngờ.
Dao Hoa tiến lên, cung kính hành lễ với Nhậm phu nhân.
Ánh mắt Nhậm phu nhân thâm trầm, giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh nhạt: "Ngồi đi, có chuyện gì sao?"
Với thái độ lạnh nhạt nhường này, cho dù có chuyện cần cầu cạnh, e rằng người ta cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà rút lui. Huống hồ một cô gái yếu đuối, chân ướt chân ráo về nhà chồng, lại phải chịu đủ sự lạnh nhạt, ghẻ lạnh, ngoài việc c.ắ.n răng chịu đựng và ngoan ngoãn phục tùng, đâu còn con đường nào khác.
Dao Hoa khẽ c.ắ.n môi dưới, ngẩng mặt lên: "Nương, con muốn xin phép về thăm nhà mẹ đẻ để thắp nén nhang cho Tổ mẫu, trọn đạo hiếu làm cháu."
Nhậm phu nhân thoáng giật mình, bà vốn tưởng Dao Hoa đến cầu xin bà ra mặt nói đỡ cho nhà họ Đào: "Tình hình bên nhà mẹ đẻ con, chắc con cũng hiểu..." Các trưởng bối trong tộc đã cấm tiệt Dao Hoa bước chân về nhà đẻ.
Hốc mắt Dao Hoa đỏ hoe: "Dù sợ con về sẽ xung khắc với tang lễ của Tổ mẫu, con cũng xin được dập đầu bái lạy trước cửa nhà. Tổ mẫu sinh thời thương con nhất, con đã uổng công Tổ mẫu cưng chiều bao năm nay, lúc Người lâm chung lại chẳng thể ở bên giường hầu hạ. Giờ nếu không về chịu tang, con sẽ càng thêm tội lỗi, sai chồng thêm sai."
Nhìn bóng lưng Dao Hoa gầy gò, đơn độc, Nhậm phu nhân bỗng chốc dâng lên niềm xót xa. Cuộc hôn nhân này đã khiến một thiên kim tiểu thư vốn được cưng chiều nay rơi vào cảnh bơ vơ. Nàng không đòi hỏi gì từ nhà chồng, lại còn muốn một mình gánh vác mọi chuyện... Những lời trách mắng đã chuẩn bị sẵn từ tối qua, bà làm sao nỡ thốt ra. Cự tuyệt nàng lúc này chẳng khác nào cố tình làm khó làm dễ: "Cũng không phải là không cho con về..." Nhậm phu nhân buông tiếng thở dài: “Để ta bàn lại với Bá tước gia rồi tính tiếp."
Dao Hoa ngoan ngoãn vâng lời, khẽ lau giọt nước mắt rồi đứng dậy, đón lấy đôi hài hoa đế nghìn lớp thêu ngọc trai màu xanh thẫm từ tay Tương Trúc: "Mấy ngày nay con có cất công tự tay may một đôi hài biếu nương. Hôm trước con thấy nương đi đôi hài vải bông, nghĩ bụng loại vải này đi sẽ êm chân hơn nên con mạn phép không dùng lụa là gấm vóc.” vừa nói nàng vừa hơi ngẩng khuôn cằm thon gọn lên: “Chẳng hay kích cỡ có vừa vặn không, nương ướm thử xem sao ạ." Lần trước đến viện của Nhậm Tứ tiểu thư, vô tình nhắc chuyện giày dép thêu thùa, đến cả con gái ruột còn chẳng tường tận kích cỡ giày của nương. Nhậm gia neo người, Tứ tiểu thư được Nhậm Lão phu nhân giữ khư khư bên cạnh mười mấy năm ròng. Nhậm phu nhân chẳng có mụn con gái nào quanh quẩn bên chân, đâu thể cảm nhận được sự ấm áp, tinh tế từ một cô con gái ruột. Đại nãi nãi quá cố lại vốn vụng về đường kim mũi chỉ.
Nhậm phu nhân quả nhiên vô cùng kinh ngạc.
Mấy hôm nay bà luôn giữ khoảng cách, ghẻ lạnh Dao Hoa, nàng đến thỉnh an bà cũng chỉ ậm ừ qua loa cho có lệ. Chẳng ngờ Dao Hoa lại tự tay may giày biếu bà.
Giận mấy cũng không nỡ đưa tay tát người đang mỉm cười.
Khuôn mặt đanh thép của Nhậm phu nhân dịu lại đôi chút.
Dao Hoa tiến lên hầu Nhậm phu nhân mang giày. Đôi giày vải thanh nhã đế nghìn lớp đi vào vừa in. Gương mặt Dao Hoa đang phờ phạc bỗng rạng rỡ hẳn lên, ngẩng mặt cười nói: "Con còn lo rộng chật, ai dè nương đi lại vừa khít thế này." Nói đoạn, nàng lại cẩn thận xỏ nốt chiếc giày còn lại cho Nhậm phu nhân.
Nhậm phu nhân đứng dậy ướm thử. Đế giày êm ái, tuy hơi rộng một tẹo nhưng lại đi rất thoải mái.
Dao Hoa tinh ý: "Nếu nương thấy rộng quá, để con đem sửa lại cho ôm chân hơn ạ."
Khuôn mặt vốn cứng đờ của Nhậm phu nhân nay đã giãn ra: "Không cần phiền phức thế đâu, lót thêm miếng lót giày vào là vừa đẹp."
Hầu Nhậm phu nhân thử giày xong, Dao Hoa xin phép cáo lui. Sắc mặt Nhậm phu nhân lúc này đã hòa hoãn hơn hẳn lúc đầu. Dạo bước qua hành lang, Dao Hoa ngoái nhìn lại viện của Nhậm phu nhân một lần nữa. Một người con dâu ngoan hiền là phải biết toàn tâm toàn ý lo cho nhà chồng, cam tâm tình nguyện làm việc mà chẳng đòi hỏi đền đáp.
Nhậm phu nhân đối xử lạnh nhạt với nàng ắt hẳn là vì lo sợ nàng sẽ mở lời cầu xin nhà chồng ra mặt bênh vực. Tình cảnh hiện tại, dẫu nàng có cất lời cũng sẽ bị từ chối thẳng thừng, thay vì chuốc lấy bẽ bàng, chi bằng tự mình tìm lối thoát. Dù nàng với Thế t.ử đã viên phòng hay chưa, chỉ cần nàng bước ra khỏi cửa phủ, nàng chính là đại diện cho thể diện của phủ Thường Ninh Bá. Ở trong phủ nàng có thể bị xem thường, nhưng bước ra ngoài kia, trước hàng trăm con mắt dòm ngó, Nhậm gia làm sao dám để người ta cười chê.
Tĩnh phi nương nương nay đã trở thành phi tần được sủng ái nhất của Hoàng thượng, Đào Dung Hoa cũng là Cáo mệnh phu nhân Nhất phẩm. Nàng tuyệt đối không thể để họ coi khinh.
Ra khỏi cổng tò vò, Dao Hoa không chọn đường cũ để quay về. Nàng cố ý dạo bước qua đình Lưu Hương, cùng Tương Trúc chầm chậm rảo bước trong hoa viên, cuối cùng dừng lại trước cổng viện của Nhậm Diên Phượng.
Tương Trúc đề nghị: "Hay để nô tỳ vào xem lại lần nữa, biết đâu Đại nãi nãi có thể vào thăm Thế tử."
Dao Hoa khẽ lắc đầu, lặng lẽ đứng nép sang một bên, kiễng chân ngóng vào trong. Quả nhiên y như lời Tương Trúc kể, mấy tỳ nữ bưng bê đồ đạc chỉ rón rén đứng ngoài cửa đưa vào chứ không hề bước qua ngưỡng cửa.
Đứng một hồi, gió bắt đầu thổi mạnh, Dao Hoa đưa tay che miệng, khẽ ho khan vài tiếng.
Tương Trúc xót xa khuyên nhủ: "Đại nãi nãi sức khỏe vốn yếu ớt, gió lại thổi lồng lộng thế này, lỡ nhiễm phong hàn thì biết làm sao." Đang nói, Tương Trúc chợt phát hiện có bóng người đang tiến lại gần.
Hốc mắt Dao Hoa đỏ hoe, quay mặt đi lén gạt giọt nước mắt, Tương Trúc vội tiến lên vỗ về, an ủi.
Hai chủ tớ đang sầu thảm, bỗng nghe tiếng bước chân rảo đến. Dao Hoa ngẩng đầu lên, thấy Nhậm Tứ tiểu thư mặc một bộ y phục bằng sa mỏng màu hồng phấn, tay phe phẩy chiếc quạt viền chỉ vàng, đang nhìn nàng với vẻ ngạc nhiên: "Tẩu tẩu, sao tẩu lại ở đây?"
Một tiếng "Tẩu tẩu" khiến mặt Dao Hoa ửng đỏ, nàng vội quay đi che giấu những giọt lệ còn đọng trên má.
Thấy Dao Hoa hình như tiều tụy, gầy rộc đi nhiều so với hai hôm trước, đôi mắt ngấn nước, đôi môi nhợt nhạt, đứng lẻ loi như cành liễu trước gió, lại còn ra sức giấu giếm, Nhậm Tứ tiểu thư khẽ nhíu mày gặng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Dao Hoa chỉ khẽ lắc đầu im lặng, đoạn giục Nhậm Tứ tiểu thư: "Muội định vào thăm Thế t.ử phải không? Muội vào nhanh đi!"
Tương Trúc đứng bên cạnh không kìm được bèn lên tiếng: "Đại nãi nãi lòng như lửa đốt vì lo cho bệnh tình của Thế t.ử nên mới tới đây ngóng thăm."
Nhậm Tứ tiểu thư thắc mắc: "Thế sao lại không vào trong?"
Dao Hoa liếc nhìn Tương Trúc, Tương Trúc vội cúi gầm mặt im bặt. Nàng quay sang nắm lấy tay Nhậm Tứ tiểu thư: "Muội đừng nghe nha hoàn nói nhảm, ta chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi, giờ ta phải về viện rồi."
Dao Hoa nhìn về phía viện của Thế t.ử với ánh mắt đầy âu lo, rồi nói với Nhậm Tứ tiểu thư: "Ta đi đây, muội mau vào đi, hôm khác ta sẽ ghé thăm muội." Dứt lời, không đợi Nhậm Tứ tiểu thư kịp phản ứng, nàng quay gót dẫn Tương Trúc rời đi một cách vội vã.
Nhìn theo bóng Dao Hoa khuất dần sau rặng trúc xanh, Nhậm Tứ tiểu thư sực nhớ lại những lời Dao Hoa tâm sự trong phòng nàng hai hôm trước: "Muội phải ráng sống cho tốt, đừng nghe theo lời xúi giục của kẻ khác mà đi vào vết xe đổ của ta." Trong lòng nàng ta bỗng dâng lên ngọn lửa giận dữ, nỗi hận cũ cộng thêm sự bực tức mới như thiêu đốt tâm can.
...
Thanh Thành đang thảnh thơi nằm ngả ngớn trên chiếc sập êm ái, Thanh Sa thì ngồi hầu cờ Nhậm Diên Phượng.
Nhậm Diên Phượng vừa gỡ được một nước cờ bí của Thanh Sa, nàng ta liền nhón một quả nho căng mọng đưa tận miệng cho hắn.
Thanh Thành nằm cạnh khẽ ho khan một tiếng: "Hai ván cờ trôi qua, e là phân nửa khay trái cây kia đã chui tọt vào bụng huynh ấy rồi."
Thanh Sa cũng đành bó tay, hờn dỗi ném quân cờ xuống bàn không thèm chơi nữa. Nhậm Diên Phượng vội cười xòa dỗ dành: "Muội muốn ăn thì ta bón cho muội là được chứ gì. Cờ kém hơn người ta lại còn sinh sự, nói ra thật mất cả hứng."
Nhậm Tứ tiểu thư vừa vén rèm bước vào nội thất, thấy cảnh tượng đó liền chướng mắt không chịu nổi.
Thanh Thành, Thanh Sa vội vàng đứng dậy hành lễ.
Nhậm Diên Phượng cười tươi vẫy tay: "Lại đây ngồi đi muội, hai huynh muội ta làm một ván cờ nào."
Nhậm Tứ tiểu thư liếc xéo Thanh Thành, Thanh Sa, hai tỳ nữ tinh ý vội vã lui ra. Thanh Thành gắng gượng bước xuống giường, để Thanh Sa dìu ra khỏi phòng.
Lúc này, Nhậm Diên Phượng mới tắt nụ cười trên môi: "Có chuyện gì thế?"
Nhậm Tứ tiểu thư hậm hực: "Ca ca còn tâm trí đâu mà đùa giỡn với đám nha hoàn trong phòng thế kia."
Nhậm Diên Phượng thở dài: "Ca ca nhốt mình trong phòng đến phát ngột, nhưng ló mặt ra ngoài ắt bị phụ thân cho ăn đòn, đành phải tự bày trò tiêu khiển thôi."
Nhậm Tứ tiểu thư sa sầm nét mặt, lườm Nhậm Diên Phượng với vẻ giận dỗi: "Thật không hiểu trong đầu ca ca đang tính toán cái gì nữa? Cất công hao tổn tâm trí rước người ta về, giờ lại mặc xác chẳng đoái hoài. Đệ đứng ngoài nhìn vào mà thấy hai người còn chẳng bằng lúc chưa thành thân. Biết trước cớ sự ra nông nỗi này, thì hao tâm tổn trí làm chi cho mệt. Giờ thì nhà chẳng ra nhà, hai người cứ ru rú trong phòng, để mặc cho miệng đời ngoài kia đàm tiếu. Đáng lẽ huynh cưới thê phải là đại hỷ sự, vậy mà cả phủ nhà ta từ trên xuống dưới chẳng bói đâu ra một chút không khí hân hoan, ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Trái lại, kẻ khác ngoài kia lại huênh hoang tự đắc như thể có chuyện gì vui mừng tày trời vậy." Càng nói nàng ta càng ức nghẹn: “Ca ca suốt ngày chỉ biết thề non hẹn biển, rốt cuộc cũng chỉ làm khổ những người bên cạnh huynh thôi."
Sắc mặt Nhậm Diên Phượng dần tối sầm lại.
Nhậm Tứ tiểu thư vẫn không chịu buông tha: "Ca ca còn định giận lây sang cả muội cơ à? Cho dù huynh có nổi giận, muội vẫn phải nói cho rõ. Trong cái nhà này, cũng chỉ có muội mới dám thẳng thắn khuyên can huynh thôi. Đợi sau này muội xuất giá rồi, xem ai còn dám nói mấy lời chướng tai này với huynh nữa."
Thấy Nhậm Diên Phượng im lặng, Nhậm Tứ tiểu thư tiếp tục xả giận: "Chuyện sắp đặt ở chùa Thanh Hoa, huynh đã hứa hẹn với muội thế nào? Bao phen năn nỉ ỉ ôi, cầu xin muội tác thành chuyện tốt cho huynh. Muội cũng đ.á.n.h liều, liều mình dẫn tẩu tẩu đi gặp huynh. Lúc đó huynh còn thề non hẹn biển sẽ đối xử t.ử tế với tẩu ấy, nay thì sao?" Nói đến đây, nàng ta sực nhớ tới chuyện hôn sự sắp tới của mình: “Huynh còn bảo, sau này muội đi lấy chồng, nhỡ có bề gì ấm ức ở nhà chồng, huynh nhất định sẽ ra mặt đòi lại công bằng cho muội. Giờ nhìn lại, những lời huynh nói cũng chỉ là chót lưỡi đầu môi. Muội mà xuất giá rồi, huynh chắc chắn sẽ sống c.h.ế.t mặc bay."
Nghe đến đây, Nhậm Diên Phượng không thể ngồi yên thêm được nữa, vội vàng đứng bật dậy phân bua: "Muội muội ngoan, sao muội lại nghĩ bậy bạ thế. Việc gì ta đã hứa với muội, có bao giờ ta nuốt lời chưa? Vả lại, kẻ nào dám to gan lớn mật bắt nạt muội muội của ta chứ."
Nhậm Tứ tiểu thư cười gằn một tiếng: "Làm gì có chuyện không có? Đào Dung Hoa ngay cả với tỷ muội ruột thịt còn rắp tâm hãm hại, muội mà gả vào đó, mụ ta dễ gì mà buông tha."
truyenfull,truyenfull.com