Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 271: Tội mưu nghịch 1



Tiết Minh Duệ vừa ra khỏi cửa, Dung Hoa toan bước vào phòng thì Lý ma ma đã đi tới sân, nàng vội vàng tiến lên đón.

Lý ma ma chau chặt đôi mày, nét mặt pha chút lo âu: "Nô tỳ thấy bên này còn hắt ánh đèn nên vội vàng chạy sang."

Dung Hoa khẽ hỏi: "Lão phu nhân vẫn chưa nghỉ ngơi sao?"

Lý ma ma thở dài: "Người đã nằm xuống rồi nhưng ngủ chẳng đặng an giấc. Đêm nay người đã tỉnh lại đến hai bận, cứ than tức n.g.ự.c mãi khiến nô tỳ lo lắng túc trực bên cạnh, chẳng dám chợp mắt."

Lý ma ma hầu hạ bên cạnh Lão phu nhân đã nhiều năm, vốn tường tận bệnh cũ của người, thế mà nay cũng đ.â.m ra hoảng hốt thì ắt hẳn bệnh tình đã có điểm chẳng lành.

Dung Hoa quả quyết: "Dù hiện tại đang là giờ giới nghiêm nhưng bệnh tình của Lão phu nhân là trọng yếu, chậm trễ không được. Cứ lấy thiếp mời đi thỉnh ngự y tới xem sao."

Lý ma ma gật đầu: "Nô tỳ cũng nghĩ vậy, ngặt nỗi Lão phu nhân không chịu mà nô tỳ lại chẳng dám tự ý quyết định."

"Lão phu nhân sợ đêm hôm khuya khoắt phiền hà mọi người đây mà." Dung Hoa vừa nói vừa dặn Cẩm Tú lấy áo choàng, lại gọi Mộc Cận cầm đèn lồng đi theo: “Ta sẽ cùng ma ma qua đó, có hai người ở cạnh nhau cũng dễ bề bàn bạc."

Gương mặt Lý ma ma lúc này mới giãn ra đôi chút, hé nụ cười: "Thế thì tốt quá, chỉ e ban ngày Nãi nãi đã mệt mỏi rã rời, nay lại tiếp tục hao tâm tổn trí, sợ rằng thân thể chịu không thấu."

Dung Hoa mỉm cười đáp: "Ma ma cứ yên tâm, ta tự biết chừng mực, vừa rồi chợp mắt một lát đã không còn thấy mệt nữa."

Dung Hoa cùng Lý ma ma sang phòng Lão phu nhân, đồng thời dặn dò vợ chồng Tô Trường Cửu thức dậy mang thiếp mời đi mời ngự y.

Vừa nghe là lệnh của Nãi nãi, Tô Trường Cửu lật đật bò dậy khỏi giường sưởi, nhận lấy thiếp mời rồi tất tả lao ngay ra ngoài.

Lúc Dung Hoa và Lý ma ma bước vào phòng, Lão phu nhân vừa vặn gọi Tuyết Ngọc bưng trà tới súc miệng. Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Lão phu nhân bảo Tuyết Ngọc ra xem thử. Tuyết Ngọc vén rèm lên, vừa thấy Dung Hoa định tiến tới hành lễ thì nàng vội vã xua tay ra hiệu im lặng. Lý ma ma xoay người bước vào nội thất bẩm báo: "Là nô tỳ vừa ra ngoài một lát ạ."

Lão phu nhân bấy giờ mới gật đầu: "Trời sắp sáng rồi phải không?"

Lý ma ma hầu hạ Lão phu nhân nằm xuống, đắp chăn cẩn thận rồi cất giọng vỗ về: "Vẫn còn sớm chán, Lão phu nhân cứ an tâm nghỉ ngơi đi ạ."

Lão phu nhân nhíu mày, kéo bớt chăn trên người xuống một chút: "Đêm nay dường như dài đằng đẵng, nếu là ngày thường thì trời đã sáng từ lâu, ta cũng tiện ra ngoài hóng chút gió."

Lý ma ma thổi tắt một ngọn đèn trên chiếc bàn thấp: "Nếu người không ngủ được, nô tỳ sẽ ngồi trò chuyện cùng người."

Lão phu nhân bật cười: "Dạo này ta cứ giữ ngươi lại trong phủ mãi, ta biết việc nhà ngươi cũng bề bộn, tối mai ngươi cứ về nhà ngủ một đêm đi, trong phòng có mấy đứa Tuyết Ngọc hầu hạ cũng không hề hấn gì đâu."

Lý ma ma vội đáp: "Đừng nói là vài ngày, dù ngày nào cũng bắt nô tỳ hầu hạ người thì nô tỳ vẫn cam tâm tình nguyện."

Lão phu nhân mắng yêu: "Chỉ e vài ngày nữa đương gia nhà ngươi lại chạy vào phủ đòi người với ta mất, ngươi chẳng lẽ không nhớ đứa cháu nội bé bỏng của mình sao? Nay lại mới ẵm thêm một cô cháu gái, lần trước ta nhìn thấy cục bột nhỏ xíu ấy, trông đáng yêu vô cùng."

Lý ma ma nghe vậy cũng bất giác mỉm cười.

Lão phu nhân chậm rãi nói tiếp: "Ngươi đúng là người có phúc, trong nhà thêm đinh thêm người, lớn bé gì cũng đều hiếu thuận. Ngày thường chẳng có việc gì khiến ngươi phải bận tâm nhiều, chẳng bù cho cái nhà này của ta, lúc nào cũng có cơ sự khiến ta phải lo nghĩ. Từng đứa tuy bề ngoài thông minh lanh lợi đấy, nhưng chẳng đứa nào chịu để ta được an lòng."

Dung Hoa đứng ngoài cửa nghe Lão phu nhân thở vắn than dài, vốn định ý tứ lánh đi, nhưng bước chân vừa nhấc lên đã nghe Lão phu nhân ngậm ngùi nói tiếp: "Trong lòng ta vẫn còn một chuyện hệ trọng không sao buông bỏ được, nếu lỡ giao thác sai người, e rằng sẽ mang đến họa diệt tộc. Những năm qua ta chưa từng có lấy một giấc ngủ yên, nhất là dạo gần đây kinh thành dồn dập biến động, ta lại càng..."

Dung Hoa nghe mà thót tim, biết ý không tiện đứng nghe thêm bèn rón rén lui sang gian phòng bên cạnh.

Bên này, Lý ma ma chỉ biết ân cần an ủi: "Người đừng nghĩ ngợi quá nhiều, Hầu gia bên ngoài đủ sức độc đương một cõi, ắt hẳn không xảy ra họa sự gì đâu."

Nếp nhăn nơi khóe mắt Lão phu nhân hằn sâu thêm: "Nếu chúng ta chỉ là gia đình bá tánh bình thường, ta tự khắc không phải lo lắng, bằng vào tâm cơ của Minh Duệ thì ứng phó dư dả. Chỉ tiếc sinh ra trong nhà chúng ta, khắp nơi đều bị kìm kẹp." Người ngừng một lát rồi nghẹn ngào: "Vừa rồi ta lại mộng thấy phụ hoàng, phụ hoàng chỉ mặt mắng ta bất hiếu. Ta quả thực đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, mai này xuống hoàng tuyền chẳng biết phải giải thích với phụ hoàng thế nào." Nói đoạn, khóe mắt Lão phu nhân dần ngấn lệ.

Lý ma ma thấy vậy không dám để Lão phu nhân nói thêm, chỉ nhẹ nhàng khuyên giải: "Tiên hoàng xưa nay hết mực sủng ái công chúa, vả lại lúc bấy giờ đại sự đã thành, công chúa cũng lực bất tòng tâm, phò mã lại... Tiên hoàng sẽ không trách tội công chúa đâu. Công chúa chỉ là ngày nhớ đêm mong nên mới sinh mộng mị mà thôi."

Lão phu nhân thở dài một tiếng: "Thôi, thôi, không nhắc tới chuyện này nữa, kẻo lại khiến ngươi phải phiền lòng cùng ta. Xưng hô 'công chúa' từ nay cũng đừng nhắc trước mặt ta nữa, nó cứ khiến ta nhớ lại chuyện cũ, cảm giác đè nặng đến nghẹt thở."

Lý ma ma vội vàng vâng dạ, chỉ ngồi quạt nhè nhẹ bên giường cho Lão phu nhân.

Dung Hoa sang phòng bên ngồi xuống, sai Xuân Nghiêu lấy kim chỉ mang tới. Tuyết Ngọc cũng sáp lại định hầu hạ, nàng mỉm cười bảo: "Em mau đi ngủ đi, em không giống như bọn họ, ngày vui của Hương Ngọc sắp đến gần nên nàng ấy phải tránh mặt trong phòng, mọi việc lớn nhỏ trong phòng Lão phu nhân đều trông cậy vào em sai bảo. Giờ mà không chợp mắt thì ngày mai lấy sức đâu hầu hạ."

Tuyết Ngọc đành vâng lời lui xuống. Tuyết Ngọc vừa đi khỏi, Hương Ngọc đã cầm giỏ kim chỉ bước tới hành lễ với Dung Hoa: "Nghe nói Nãi nãi tới, nô tỳ nghĩ thầm chi bằng sang đây khâu vá cùng người."

Dung Hoa che miệng cười tủm tỉm: "Cũng tốt, để ta xem em đã thêu thùa được những món gì cho bản thân rồi nào."

Khuôn mặt Hương Ngọc thoắt cái đỏ bừng. Cẩm Tú nhảy xuống khỏi giường sưởi, kéo Hương Ngọc qua. Mấy người vừa ngồi xuống chia chỉ thì vợ Tô Trường Cửu bước vào, hạ giọng rầm rì: "Giờ giới nghiêm quả nhiên gắt gao hơn dạo trước. Nửa đường lão nhà con đụng độ quan binh tuần thành, trình bày cạn lời họ mới chịu thả người, quan binh còn áp giải tận vào cửa phủ nhà ta thì mới chịu bỏ đi."

Dung Hoa hỏi ngay: "Ngự y đã vào phủ chưa?"

Vợ Tô Trường Cửu vâng dạ: "Đã vào rồi ạ, hiện đang đứng đợi lệnh Nãi nãi ở bên ngoài."

Đang lúc trò chuyện, Lý ma ma cầm đèn từ trong phòng ngủ bước ra: "Thế thì kẹt quá, Lão phu nhân vừa mới thiếp đi."

Dung Hoa đắn đo giây lát rồi dặn vợ Tô Trường Cửu: "Lão phu nhân tuy hiện giờ đã ngủ nhưng nói không chừng chốc nữa lại khó ở, dù thế nào cũng không thể để ngự y về ngay được. Ngươi sắp xếp cho ngự y nghỉ lại phòng khách trong phủ, cử thêm hai người sang đó hầu hạ, xong việc nhớ biếu thêm nhiều tiền xe ngựa cho ngài ấy là được."

Vợ Tô Trường Cửu vâng lệnh lui ra sắp đặt.

Lý ma ma đặt chiếc đèn lồng xuống, bước tới ngồi cạnh Dung Hoa: "Hầu gia vẫn chưa về sao?"

Dung Hoa khẽ lắc đầu: "E là nha môn lại có sự vụ gì đột xuất."

Lý ma ma ngước mắt nhìn Dung Hoa. Nãi nãi dáng vẻ trông Liễu yếu đào tơ thế kia mà chẳng ngờ nội tâm lại kiên cường nhường ấy. Tổ mẫu bên nhà mẹ đẻ vừa mất, trong nhà lại xảy ra biến cố lớn ngập trời, đổi lại là người khác ắt hẳn đã gục ngã từ lâu. Vậy mà Nãi nãi vẫn bình tĩnh xử lý mọi việc đâu ra đấy như ngày thường. Đừng nói là trong cái phủ này, dù ma ma đã sống mấy chục năm trên đời, duyệt người vô số, ngoại trừ Lão phu nhân cành vàng lá ngọc kiến thức sâu rộng ra, thì hiếm ai sánh kịp khí độ điềm nhiên này của Nãi nãi. Nghĩ đến đây, trong lòng ma ma bất giác tăng thêm vài phần kính phục vị cô nương nhỏ tuổi này. Bà thầm nghĩ, mai sau Nãi nãi mà quản gia, tuyệt đối đủ sức chống đỡ cả gia tộc họ Tiết.

Phía Dung Hoa là một đêm thức trắng không ngủ.

Phòng của Dao Hoa lúc này cũng đèn đuốc sáng rực.

Dao Hoa ngồi trên ghế, sụt sùi lấy khăn chấm nước mắt. Nhậm Diên Phượng ở bên cạnh hết lời dỗ dành: "Thôi nào, thôi nào, nàng đừng khóc nữa, tình cảnh trước mắt đã như vậy, phụ thân đã hứa sẽ nhúng tay giúp đỡ thì chắc chắn ông ấy sẽ dò hỏi tới cùng."

Dao Hoa thút thít: "Chàng... làm sao mà hiểu được... nhà thiếp nay đã rơi vào nông nỗi này... Nếu chàng muốn yên chuyện... chi bằng cứ thả thiếp về đi... Dù sao hai ta cũng chưa... chàng hoàn toàn có thể... cưới người khác..."

Nhậm Diên Phượng mờ ảo ngắm bóng hình kiều diễm dưới ngọn đèn, thấy nàng còn đẹp hơn cả Tây Thi ôm tâm bệnh, cõi lòng bất giác d.a.o động, xương cốt cũng mềm nhũn ra vài phần. Nay lại nghe những lời tuyệt tình dứt khoát ấy, tâm can hắn như vỡ nát, vội vàng cự tuyệt: "Sao nàng có thể nói ra những lời như vậy, phải chăng tâm can nàng quá tàn nhẫn, định dồn ép ta vào chỗ c.h.ế.t hay sao."

Dao Hoa gục mặt xuống giường nức nở: "Thiếp... vô tình nghe được... tin tức... trong lòng bấn loạn không biết làm sao... chỉ một mực muốn tìm chàng bàn bạc nên mới tức tốc trở về... vậy mà chàng lại oán thiếp tàn nhẫn..."

Nhậm Diên Phượng luống cuống tạ lỗi: "Ta nào dám nói nàng tàn nhẫn, chỉ vì quá đau lòng cho nàng nên mới lỡ lời nói bậy thôi."

Dao Hoa ngắt quãng thổn thức: "Biết thế lúc nãy chàng đừng cản thiếp đi... Thiếp dù gì cũng phải về nhìn mẫu thân một lần..."

Nhậm Diên Phượng đưa tay đỡ Dao Hoa dậy, ôm gọn vào lòng, chỉ thấy chóp mũi xộc lên một luồng hương thơm ngát. Mãi một lúc lâu hắn mới thì thầm: "Nào phải ta không muốn thả nàng đi, nhưng hiện tại trong nhà đang rối tinh rối mù, nàng có về cũng chẳng giải quyết được việc gì. Phụ thân đã hứa sẽ thay nàng thám thính tình hình, biết đâu chừng ngày mai là có tin tức, nàng cứ kiên nhẫn đợi thêm chút nữa xem sao."

Cảm nhận vạt áo trước n.g.ự.c đã ướt đẫm nước mắt của Dao Hoa, lòng Nhậm Diên Phượng lại dâng lên niềm xót xa: "Nàng khóc nhường này bảo ta phải làm sao đây." Cánh tay hắn vô thức trượt xuống vòng eo thon gọn của Dao Hoa, siết chặt nàng hơn. Dao Hoa giật mình vùng vẫy kịch liệt khiến Nhậm Diên Phượng không khống chế nổi, đành hậm hực buông tay.

Dao Hoa sực nhớ tới căn bệnh của hắn liền hỏi: "Bệnh tình của chàng sao rồi?"

Nhậm Diên Phượng nhíu mày rầu rĩ: "Vẫn y như cũ, chẳng biết đến ngày tháng nào mới thuyên giảm. Trông cứ đáng sợ thế nào ấy, nha hoàn trong phòng ta lại càng..." Lời này nửa thật nửa giả.

Thế nhưng Dao Hoa dường như tin sái cổ không chút hoài nghi: "Vậy phải làm sao đây, nếu bốc t.h.u.ố.c không công hiệu thì cũng phải thỉnh thêm lang trung tới phủ xem lại mới được."

Nhậm Diên Phượng mừng rỡ ra mặt: "Có lời này của nàng, bệnh của ta đã khỏi được quá nửa rồi."

Hai người hàn huyên thêm một lúc, Nhậm Diên Phượng sực nhớ ra một chuyện, vội vàng buông lời nịnh bợ Dao Hoa: "Kẻ ngày thường hay ức h.i.ế.p nàng, nói không chừng sắp tới sẽ rước họa vào thân đấy."

Dao Hoa thoáng ngẩn người, thừa hiểu người mà Nhậm Diên Phượng nhắc đến chính là Dung Hoa: "Thế t.ử gia nói vậy là có ý gì?"

Nhậm Diên Phượng đắc ý cười nhạt: "Kinh thành loạn cào cào đến nước này, duy chỉ có nhà họ Tiết là vẫn bình chân như vại, thậm chí còn phất lên hơn trước. Võ Mục Hầu tiếp quản Duệ Kiện doanh, tay nắm binh quyền, thử hỏi có ai nhìn vào mà không đỏ mắt ghen tị? Đừng thấy bây giờ bọn chúng đang đắc chí, nói không chừng sắp tới sẽ vui quá hóa buồn..."

Dao Hoa lờ mờ đoán ra được thâm ý trong lời nói này.

Chẳng phải Nhậm Diên Phượng cáo bệnh trốn họa cũng là vì e ngại cái binh quyền đó sao? Hoàng thượng đang ở xa tít nơi bồi đô, binh quyền chốn kinh kỳ lúc này lại càng đóng vai trò trọng yếu hơn bao giờ hết. Không những phải bảo vệ kinh sư mà tới thời khắc then chốt còn phải bày tỏ lòng trung thành với hoàng quyền. Nhỡ xảy ra chút sai sót nào, nói không chừng sẽ rước lấy tội danh tày đình ụp xuống đầu.

Nghĩ đến đây, trong lòng Dao Hoa khấp khởi mừng thầm.

Nhậm Diên Phượng hứa hẹn: "Đến lúc đó, bao nhiêu tủi nhục của nàng ta cũng sẽ gộp chung lại đòi cả vốn lẫn lời cho nàng."

Vừa nhắc tới uất ức, Dao Hoa lại tiếp tục khóc thút thít không thôi.

...

An Thân vương gia run lẩy bẩy bưng chén trà lên, chưa kịp kề đến miệng thì nước trà đã sánh ra, ướt sũng cả vạt trường bào. Thế nhưng lão dường như chẳng hề hay biết, chỉ dồn dập gặng hỏi: "Tình hình sao rồi?"

Tên thuộc hạ vừa từ bồi đô trở về vẫn còn kinh hồn bạt vía: "Hoàng thượng lại tổ chức tế thiên cầu mưa ở bồi đô, chẳng ngờ lại đào được một chiếc hộp dưới lòng đất."

An Thân vương gia thảng thốt: "Cái gì? Đào... đào được một chiếc hộp sao?"

Tên thuộc hạ lom khom cúi đầu, sợ sệt bẩm báo: "Nghe đồn trong hộp... là huyết thư cắt m.á.u ăn thề của vài kẻ, thề sống c.h.ế.t phò tá Vương gia lên ngôi hoàng đế."

Tay An Thân vương gia giật nảy lên, chén trà lập tức rơi loảng xoảng xuống đất: "Vu oan... có kẻ... có kẻ cố tình vu khống bổn vương!" Lão vừa toan đứng dậy thì đạp trúng lá trà trơn trượt dưới đất, lảo đảo ngã phịch xuống ghế. Đôi chân đã nhũn ra không tài nào đứng vững nổi, nửa ngày sau lão mới run rẩy cất tiếng: "Hoàng thượng... Hoàng thượng phán thế nào?"

Tên thuộc hạ đáp: "Vẫn chưa có tin tức xác thực truyền ra.” hắn ngập ngừng một lát: “chỉ nghe phong thanh là Bát hoàng t.ử đã qua đời rồi."

Bát đệ đã c.h.ế.t...

An Thân vương gia sững sờ c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Đám thanh khách, mưu sĩ trong phòng không thể ngồi yên được nữa: "Vương gia, theo ngu ý của tại hạ, ắt hẳn Trang Thân vương gia giật dây đứng sau làm trò quỷ! Nay Bát hoàng t.ử không còn, Hoàng quý phi chắc chắn sẽ chịu tội. Chuyện Triệu Tín tham ô đã vỡ lở, gia tộc họ Thái ắt hẳn sẽ hứng chịu đả kích nặng nề. Diệt trừ được Hoàng quý phi rồi thì vật cản duy nhất trước mắt Trang Thân vương chỉ còn lại Vương gia mà thôi."

Lời lẽ của vị mưu sĩ nọ đanh thép, rõ ràng, ánh mắt mọi người trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía hắn: "Vương gia là con trưởng của Hoàng thượng. Nay Trung cung không có hoàng t.ử nối dõi, Vương gia thuận lý thành chương ngồi vững ở ngôi vị đích tử. Từ xưa đến nay, lập đích lập trưởng là lễ nghi bất di bất dịch, vô luận là kẻ nào cũng không thể tranh giành danh phận Trữ quân với Vương gia được."

Mọi người nhao nhao hùa theo: "Đúng vậy, đúng vậy..."

Tên mưu sĩ tiếp lời: "Tuy Hoàng thượng chưa chính thức hạ chỉ sắc phong, nhưng con dân Đại Chu ai nấy đều phải thấu tường. Dù Vương gia chưa đội vương miện nhưng đại sự đã định, các hoàng t.ử khác nhẽ ra phải tự biết thân biết phận mà thoái nhượng mới phải. Thế mà nay lại xảy ra cảnh huynh đệ tương tàn, trưởng ấu bất phân. Đặc biệt là Trang Thân vương gia, mang tiếng là Hiền vương nhưng rắp tâm hiểm độc, cố tình làm trái thánh ý, dùng trăm phương ngàn kế hãm hại Vương gia, rõ ràng là đang phạm tội mưu nghịch!"

An Thân vương gia chấn động, run rẩy vươn tay ra: "Đúng... đúng... hắn là... là mưu nghịch... là mưu nghịch..."

Mưu sĩ nọ dõng dạc: "Theo luật lệ của Đại Chu ta, phàm là kẻ phạm tội mưu nghịch đều phải chịu cực hình."

An Thân vương gia như bừng tỉnh, nghiến răng nghiến lợi: "Đại Chu ta có phường gian nịnh này, thật là họa lớn tày trời!" Nói đến đây, lão lại xìu xuống, mặt nhăn nhó t.h.ả.m não: "Chỉ e phụ hoàng bị hắn che mắt, nay lại giao quyền giám quốc cho hắn, trong tay ta chẳng có lấy nửa điểm quyền hành, làm sao mà trị tội hắn cho đặng."

Tên mưu sĩ ranh mãnh hiến kế: "Hoàng thượng bị Trang Thân vương che mắt, Vương gia mới phải đứng ra thanh quân trắc..."

Ba chữ "thanh quân trắc" (dẹp yên bè lũ gian thần bên cạnh vua) vừa thốt ra, sắc mặt tất cả những kẻ có mặt trong phòng đều biến đổi kịch liệt.

"Nhưng... nhưng... hắn làm việc xưa nay cẩn trọng... ta lại không có chứng cứ trong tay..."

Tên mưu sĩ quả quyết: "Vương gia một dạ đan tâm nhưng lại bị bức bách đến nông nỗi này, đó chính là chứng cứ rành rành! Bè đảng của Trang Thân vương gia hiện đang thao túng toàn bộ kinh thành. Kế sách duy nhất của Vương gia lúc này là phải nghĩ cách bẩm báo toàn bộ sự thật trước khi Hoàng thượng hồi kinh để giành lấy sự ủng hộ của ngài. Sau đó Vương gia mới mang quân danh chính ngôn thuận tiến vào kinh thành. Thế lực của Trang Thân vương gia làm sao chống chọi nổi vương sư, ắt hẳn phải nếm mùi t.h.ả.m bại."

Hai mắt An Thân vương gia sáng bừng lên: "Tiên sinh nói rất phải, nhưng làm sao phụ hoàng chịu tin lời ta?"

Tên mưu sĩ thở dài: "Nếu Hoàng thượng không chịu tin Vương gia, lại đem bức huyết thư cắt m.á.u ăn thề kia ra vặn hỏi, thì Vương gia cứ việc..."

Ai mà chẳng biết, Hoàng thượng tuy là một bậc minh quân nhân từ, nhưng vô cùng chán ghét tội mưu phản, bằng không năm xưa Tuyên vương đã chẳng bị giam cầm cho đến c.h.ế.t.

An Thân vương gia túa mồ hôi hột đầy mình. Chẳng lẽ lão cũng phải chịu chung số phận bi t.h.ả.m như Tuyên vương sao? Càng nghĩ càng hoảng, lão nhìn tên mưu sĩ bằng ánh mắt cầu cứu: "Bổn vương phải làm sao bây giờ, xin tiên sinh chỉ giáo."

Tên mưu sĩ đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm ngẩng đầu lên: "Vậy thì phải làm cho Hoàng thượng buộc lòng phải tin Vương gia."

truyenfull,truyenfull.com