Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 272: Tội mưu nghịch 2



Dung Hoa vẫn kiên nhẫn ngồi ở phòng bên cạnh chờ đến lúc Lão phu nhân thức giấc, lúc này mới bước vào bẩm báo và mời ngự y vào bắt mạch.

Lão phu nhân nhìn Dung Hoa, mỉm cười từ ái: "Cháu đến từ lúc nào thế? Sao ta không hay biết gì cả?"

Dung Hoa đáp lại bằng một nụ cười: "Cháu cũng vừa mới tới thôi ạ. Thấy Lão phu nhân đang yên giấc, cháu bèn nán lại ngoài kia trò chuyện cùng Lý ma ma đôi câu."

Lão phu nhân liếc nhìn đồng hồ cát: "Bây giờ là giờ nào rồi?"

Dung Hoa thưa: "Đã sắp đến giờ Mão rồi ạ. Cháu đoán chừng Lão phu nhân cũng sắp tỉnh nên mới dặn ngự y đứng chờ bên ngoài."

Lão phu nhân trìu mến nhìn nàng: "Người già rồi, lúc nào cũng khiến con cháu phải bận lòng."

Lão phu nhân thay y phục tươm tất, ngự y bắt mạch xong liền lui ra ngoài kê đơn thuốc. Dung Hoa định đứng dậy đi theo, nhưng Lão phu nhân cười ngăn lại: "Cháu cứ đi xem đi, lật qua lật lại cũng chỉ loanh quanh mấy vị t.h.u.ố.c ấy thôi."

Dung Hoa bước ra gian ngoài, Tuyết Ngọc đã nhanh nhẹn sai nha hoàn chuẩn bị sẵn giấy bút. Nàng bước tới hỏi thăm bệnh tình của Lão phu nhân.

Vị ngự y trầm ngâm suy nghĩ một lát, khuôn mặt nặng trĩu: "E là không được khả quan cho lắm."

Lòng Dung Hoa chợt giật thót.

Ngự y kê xong đơn thuốc, Dung Hoa liền giao cho Tuyết Ngọc mang đi bốc t.h.u.ố.c rồi vòng trở lại nội thất.

Lão phu nhân lúc này đã nửa nằm nửa ngồi trên chiếc sập quý phi, nhâm nhi tách trà nhạt.

Dung Hoa mỉm cười nhẹ nhàng: "Từ nay Lão phu nhân phải tĩnh dưỡng thật tốt rồi. Ngự y dặn Lão phu nhân không được lao tâm khổ tứ quá độ, ngày thường cũng phải tẩm bổ thêm chút d.ư.ợ.c thiện mới được."

Lão phu nhân đặt chén trà xuống, khẽ cười: "Lại là d.ư.ợ.c thiện. Ta chán ghét dăm ba cái thứ đó nhất trên đời, xưa nay ta nào có nuốt trôi đâu."

Dung Hoa nghiêm giọng: "Không chỉ có d.ư.ợ.c thiện đâu ạ, Lão phu nhân đặc biệt không được để thân thể nhiễm lạnh nữa."

Lý ma ma vội vàng sai nha hoàn mang chậu băng ra ngoài: "Nô tỳ đã nói rồi mà Lão phu nhân nào chịu nghe. Càng lạnh càng dễ sinh bệnh, phủ ta năm nào cũng chẳng dùng tới nhiều băng thế này."

Lão phu nhân giả vờ sầm mặt: "Cứ theo lời các người dặn dò thì ta hóa ra thành con chim nhốt trong lồng, đi đâu làm gì cũng bị cấm cản, cựa quậy không xong."

Dung Hoa bước lên mỉm cười đáp lời: "Đợi khi bệnh Lão phu nhân thuyên giảm, cháu sẽ sai người mua hẳn một trăm con chim về phóng sinh cho Lão phu nhân vui lòng."

Lão phu nhân phì cười: "Cớ sao ta chịu khổ mà đám chim chóc kia lại được hưởng lợi thế?"

Dung Hoa lém lỉnh: "Đâu chỉ chim chóc được hưởng lợi, đây còn là công đức tích phúc cho Lão phu nhân nữa chứ."

"Cái con bé này." Lão phu nhân nắm lấy tay Dung Hoa: “cũng biết cách trêu chọc cho ta vui lòng rồi đấy."

Dung Hoa ngồi nán lại nói chuyện thêm một chốc rồi mới cáo lui. Lý ma ma tiễn nàng ra đến tận ngoài cửa. Đi ngang qua dãy hành lang, Dung Hoa mới hạ giọng dặn dò: "Mấy ngày tới phải nhờ cậy ma ma vất vả chăm sóc người rồi."

Lý ma ma nhíu chặt đôi mày, lộ vẻ âu sầu: "Ý của ngự y là Lão phu nhân..."

Dung Hoa an ủi: "Chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng thì chắc không có gì đáng ngại đâu, cháu chỉ lo người suy nghĩ âu lo quá độ thôi."

Lý ma ma gật đầu cái rụp: "Nãi nãi cứ yên tâm, nô tỳ sẽ lưu tâm cẩn thận."

Sau khi đến viện thỉnh an Tiết phu nhân, Dung Hoa quay về viện dùng xong bữa sáng. Vừa ngả lưng lên sập quý phi nghỉ ngơi một lát, trong cơn mơ màng, nàng nghe loáng thoáng tiếng Cẩm Tú đang nói chuyện với ai đó. Nàng dỏng tai nghe ngóng nhưng giọng nói quá nhỏ, chẳng rõ đầu cua tai nheo ra sao, thế là Dung Hoa lại thiếp đi.

Bên ngoài, Cẩm Tú đang thì thầm với vợ Tô Trường Cửu: "Làm gì có chuyện người đang yên đang lành lại mất tích được? Biết đâu chừng lão đi mua sắm thứ gì đó rồi."

Vợ Tô Trường Cửu nôn nóng như lửa đốt: "Lão thì có gì mà mua sắm chứ? Công việc trong phủ cũng đâu đến lượt tay lão lo liệu. Thường ngày nếu Nãi nãi có sai bảo gì, xong việc là lão lật đật mò về ngay. Ai mà ngờ hôm nay đi mãi bặt vô âm tín. Con đã sai thằng Hữu Quý chạy đi tìm một vòng quanh đây rồi mà chẳng thấy tăm hơi đâu. Chẳng biết cái lão già c.h.ế.t tiệt đó chạy đi đằng nào nữa, thành thử con mới phải vác mặt đến xin cô chỉ cho con một con đường."

Cẩm Tú phân bua: "Ma ma nói vậy em cũng hết cách rồi, hay là cứ phái thêm người ra ngoài tìm xem sao." Vừa nói nàng vừa đ.á.n.h mắt vào phòng trong: "Nãi nãi thức trắng cả đêm qua, giờ mới được chợp mắt một lát."

Vợ Tô Trường Cửu cuống quýt: "Không thể quấy rầy Nãi nãi được! Vốn dĩ là lỗi của lão già nhà con, tiễn ngự y về xong chẳng chịu về phủ phục mệnh... Đợi lão mò về, con sẽ lôi cổ lão đến thỉnh tội với Nãi nãi."

Cẩm Tú khuyên giải: "Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, miễn sao người ngợm bình an vô sự là được."

Vợ Tô Trường Cửu xoa tay: "Để con sai người chia nhau ra tìm lại xem sao."

Nói rồi, mụ lại lật đật bảo Tô Hữu Quý dẫn theo mấy người nữa túa ra khỏi phủ tìm Tô Trường Cửu.

Dung Hoa ngủ thêm được khoảng một canh giờ mới tỉnh dậy. Cẩm Tú hầu hạ nàng chải chuốt lại dung nhan rồi khẽ khàng nhắc đến chuyện của Tô Trường Cửu: "Cũng chẳng biết làm sao mà đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi ông ấy đâu."

Dung Hoa ngạc nhiên nhướng mày. Nàng vốn đã đắn đo suy tính rất kỹ mới quyết định trọng dụng Tô Trường Cửu. Ông ta tuy không so được với đám hạ nhân gia sinh vốn được chủ t.ử ỷ lại từ bé, nhưng thường ngày làm việc tuy nhỏ nhặt lại chẳng bao giờ qua loa đại khái. Lão chẳng có thói hư tật xấu như cờ b.ạ.c rệu chè, tính tình lại hòa nhã, thêm đôi ba phần lanh lợi. Chuyện giao vào tay lão đều được xử lý đâu ra đấy, chưa từng để lỡ dở việc gì, có thể nói là thuộc hàng sai vặt đắc lực trong viện của nàng: "Đã sai người ra ngoài tìm chưa?"

Cẩm Tú thưa: "Đã tìm rồi ạ, chạy đi tìm hai bận mà vẫn bặt tăm."

Thật kỳ lạ.

Dung Hoa dặn dò: "Phái thêm vài người nữa ra ngoài tìm đi, đặc biệt chú ý dò hỏi những nơi Tô Trường Cửu hay lui tới, chịu khó bỏ thêm chút bạc lẻ để nghe ngóng xem sao."

Cẩm Tú lui xuống thu xếp, một lát sau dẫn theo vợ Tô Trường Cửu vào bẩm báo.

Vợ Tô Trường Cửu vừa thấy mặt Dung Hoa đã quỳ sụp xuống: "Bình thường lão chẳng dám cho vàng cũng chẳng dám tự tiện đi lung tung bên ngoài, huống hồ tiễn ngự y xong còn phải về hầu mệnh Nãi nãi nữa.” Mụ càng nói càng ứa gan ứa ruột: “Lão mà xảy ra chuyện gì bên ngoài thì..."

Vợ Tô Trường Cửu đưa tay áo lên gạt nước mắt.

Dung Hoa khẽ nhíu đôi mày thanh tú, ngước mắt nhìn vợ Tô Trường Cửu: "Ngươi đừng nóng ruột, trước tiên cứ sai người đến nhà ngự y dò hỏi xem Tô Trường Cửu rời đi lúc nào, trên đường có chạm mặt ai không."

Vợ Tô Trường Cửu nuốt nghẹn, sụt sùi đáp: "Cũng may có Nãi nãi nhắc nhở, con rối quá chẳng nghĩ ra được."

Nào ngờ đợi đến tận chiều vẫn chẳng mảy may có chút tin tức nào của Tô Trường Cửu.

Mấy người Cẩm Tú xúm lại bàn bạc đối sách. Dung Hoa từ nội thất bước ra, hướng mắt nhìn những tán lá xanh um ngoài cửa sổ, hàng mày liễu khẽ nhíu lại. Người sống sờ sờ sao có thể bốc hơi mất tăm mất tích được chứ. Kinh thành tuy rộng lớn nhưng những nơi Tô Trường Cửu có thể đi dạo cũng chỉ quanh quẩn vài điểm. Tửu lâu, sòng bạc... chỗ nào tìm được đều đã lật tung lên rồi, tốn bao nhiêu công sức dò hỏi mà vẫn bặt vô âm tín.

Lẽ nào...

Trái tim Dung Hoa chợt đ.á.n.h thót một nhịp, nàng vội gọi Xuân Nghiêu: "Mau ra gọi Cao Việt vào đây, cứ bảo ta có lời muốn hắn truyền cho Hầu gia."

Xuân Nghiêu vừa quay bước thì loáng cái đã dẫn Cao Việt vào viện.

Xuân Nghiêu bẩm báo: "Cao Việt cũng đang có việc muốn bẩm báo Nãi nãi ạ."

Trong phòng vốn không dựng bình phong, Cao Việt rảo bước vào nhưng chẳng dám ngẩng đầu nhìn Dung Hoa, chỉ đứng cung kính một góc cúi đầu bẩm báo: "Hầu gia có nhờ người báo tin về, bảo rằng người phải dẫn binh đi nghênh đón Thánh giá."

Chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng khiến Dung Hoa giật thót mình. Dẫn binh nghênh đón Thánh giá sao? Theo lệ thường, việc Hoàng thượng hồi kinh khi nào đều có quy trình bài bản, thông thường sẽ hạ chỉ thị trước mươi lăm ngày để trong kinh kịp bề sắp xếp đón rước, sau đó Thánh giá mới rầm rộ khởi giá. Xưa nay chưa từng nghe nói đột ngột bắt người dẫn binh đi nghênh giá như thế này...

Nhưng nếu là Hầu gia dặn dò truyền tin thì tuyệt đối không thể sai được.

"Hầu gia rời kinh từ khi nào?"

Cao Việt lắc đầu: "Sự tình gấp gáp, ngài ấy cũng không nói rõ ạ."

Vậy ắt hẳn là khởi hành ngay tức khắc, bằng không sao lại có chuyện ban mật chỉ truyền tin trong đêm cho Tiết Minh Duệ. Đã là mật chỉ thì hiển nhiên không muốn kinh động nhiều người, chỉ có tốc chiến tốc quyết mới đạt được mục đích mong muốn.

Chuyến này Hoàng thượng hồi kinh e rằng sẽ sớm hơn dự kiến của tất thảy mọi người. Vốn dĩ nàng định nhờ Tiết Minh Duệ nghe ngóng ở nha môn xem hôm nay có kẻ nào dáng dấp như Tô Trường Cửu bị tống giam không. Chỗ giấu người khó dò la nhất chính là đại lao nha môn. Nhỡ Tô Trường Cửu thực sự gây họa rồi bị ném vào ngục thì bọn họ có lùng sục bên ngoài gãy chân cũng vô ích.

Không có lửa làm sao có khói, nàng luôn linh cảm chuyện này tuyệt đối không đơn giản. Chỉ mong dự cảm của nàng sai bét, một lát nữa Tô Trường Cửu sẽ bình yên vô sự vác mặt về phủ.

"Nãi nãi sai Tô Trường Cửu tiễn ngự y về, ai dè đi mãi chẳng thấy xác đâu."

Nghe lời kể của Nhậm ma ma, Tiết Nhị thái thái trố mắt ngạc nhiên rồi bật cười khanh khách: "Chuyện này lạ đời thật đấy, người sống sờ sờ thế kia chẳng lẽ mọc cánh bay mất hay sao?"

Nhậm ma ma chắp tay sau lưng: "Thì bốc hơi mất tăm thật mà, Nãi nãi đang phái người đổ xô đi tìm đấy ạ."

Tiết Nhị thái thái nhàn nhã đưa mắt ngắm nghía bộ móng tay vừa tô t.h.u.ố.c nhuộm: "Mới chân ướt chân ráo gả vào nhà họ Tiết được mấy ngày mà đã làm cả nhà gà bay ch.ó sủa. Giờ thì hay rồi, đ.á.n.h mất cả một người sống sờ sờ! Theo ta thấy, đa phần là do ả dùng người không thỏa đáng, để tên Tô Trường Cửu kia cuỗm tiền nướng vào sòng bạc rồi. Phải biết chốn kinh thành này có không ít sòng bài ngầm mà người ngoài không tài nào moi ra được đâu."

Nhậm ma ma hùa theo cười nịnh: "Thái thái nói rất phải, Nãi nãi còn trẻ người non dạ, làm sao thấu tỏ được mấy mánh lới này."

"Giờ ta không rảnh đôi co với ả, đợi Tứ tiểu thư yên bề gia thất xong xuôi, rảnh tay rảnh chân rồi, ta đời nào dung túng cho ả làm càn làm bậy như thế." Tiết Nhị thái thái rà soát lại một lượt danh sách sính lễ chuẩn bị cho hôn sự của Tiết Minh Ái rồi đưa cho Nhậm ma ma: “Ngươi xem lại giúp ta, xem có chỗ nào chưa chu toàn không."

Nhậm ma ma đón lấy tờ danh sách xem qua, giật mình phát hiện sính lễ đã bị cắt xén đi một nửa so với bản trước đó, thậm chí những món đồ dùng tất yếu cho tân phòng cũng bị lờ đi không ít: "Thế này... liệu có xoàng xĩnh quá không ạ?"

Khóe môi Tiết Nhị thái thái nhếch lên nụ cười giễu cợt: "Nhị phòng chúng ta dẫu sao cũng không sánh bằng Đại phòng, lấy đâu ra nhiều đồ quý giá như thế. Xoay xở được ngần này đồ gả cho Minh Ái là ta đã dốc sạch sành sanh vốn liếng phòng thân rồi đấy."

Lời này thật giả thế nào Nhậm ma ma là người hiểu rõ nhất. Dẫu bắt Nhị thái thái sửa soạn sính lễ gấp mấy chục lần bản danh sách này thì bà ta vẫn thừa sức lấy ra. Rõ ràng trước đó Nhị thái thái vẫn một mực muốn kèn cựa ăn thua đủ với Đại phòng, cớ sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý, giả vờ giả vịt diễn màn kịch nhún nhường này?

"Nếu Lão phu nhân hạ lệnh không cho ta lấn át Minh Duệ, ta cứ việc sắm sửa ngần này, rồi cố ý truyền bản danh sách này sang phủ Thường Ninh Bá cho nhà họ Nhậm mở rộng tầm mắt xem nhà ta nghèo rớt mồng tơi cỡ nào, tiện thể tạo sức ép cho bọn họ luôn. Nếu nhà họ Nhậm bóng gió đòi hỏi, để xem Lão phu nhân từ chối cách nào. Còn nếu nhà họ Nhậm đành cam chịu, chắc chắn sẽ sợ Tứ tiểu thư gả qua đó chịu khổ nên những món đồ thiết yếu cho nàng ấy sẽ được chuẩn bị chu toàn. Ta cũng đỡ được một khoản kha khá."

Nhậm ma ma thầm kinh hãi, không ngờ Nhị thái thái lại chi li tính toán tinh vi đến nhường này.

Khóe môi Tiết Nhị thái thái đắc ý vểnh lên.

Tâm trạng Nhậm Diên Phượng lúc này cũng đang phơi phới lạ thường. Chuẩn bị mấy tháng ròng rã, đêm nay thành bại được ăn cả ngã về không.

Tiết Minh Duệ đã khởi hành đi nghênh đón Thánh giá, Tiết phủ hiện thời chỉ còn lại đám đàn bà con nít. An Thân vương gia mà muốn ra tay đêm nay thì quả thực dễ như trở bàn tay.

Hắn phải dặn dò nhà bếp bày biện vài món nhắm, ung dung ôm ấp mỹ nhân thưởng nguyệt đêm nay mới được.

truyenfull,truyenfull.com