Tiết Diệc Quyên đứng ngây ra đó không thể động đậy. Chợt nghe tiếng hạ nhân vừa đ.á.n.h đổ quan binh lớn tiếng kêu lên: "Cửu tiểu thư, mau chạy đi!". Đầu óc nàng tức thì "ong" lên một tiếng, tâm trí trống rỗng chẳng còn nghĩ ngợi được gì thêm, vội vàng bò dậy, liều mạng cắm đầu chạy về phía trước.
Con đường ngày thường đi lại quen thuộc, nay chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc. Nàng chỉ biết cắm cúi chạy cuồng lên, hễ thấy bóng người là lại tìm chỗ nấp, chỉ sợ đối phương lại là quan binh.
Đám người Nhậm ma ma xách đèn lồng đuổi theo, nhìn thấy rành rành m.á.u trên cánh tay Tiết Diệc Quyên đã thấm ướt đẫm tay áo. Búi tóc nàng rối bời, đôi mắt mở to nơm nớp lo sợ. Nhậm ma ma vội gọi: "Tiểu thư của tôi ơi! Cửu tiểu thư..."
Tiết Diệc Quyên dường như chẳng nghe thấy gì, vẫn không ngừng cắm đầu chạy thục mạng.
Nhậm ma ma dẫn người đuổi theo, càng gọi thì Tiết Diệc Quyên lại càng không chịu dừng bước. Cứ thế chạy đến lúc cạn kiệt sức lực, chân mềm nhũn ngã khuỵu xuống đất, Nhậm ma ma lúc này mới đuổi kịp để đỡ lấy nàng.
Tiết Diệc Quyên vẫn tưởng đó là quan binh đang định bắt mình đi. Vừa thấy cánh tay bị người ta tóm lấy, nàng liền dốc hết chút sức tàn, tay đ.ấ.m chân đá loạn xạ không màng sống c.h.ế.t. Nhậm ma ma cùng mấy bà t.ử phải liều mạng thấp giọng dỗ dành một hồi, lúc này mới gọi được hồn phách của Tiết Diệc Quyên quay về.
Vết c.h.é.m trên cánh tay Tiết Diệc Quyên không biết đã chảy bao nhiêu máu. Giờ cử động mạnh, m.á.u lại b.ắ.n ra tung tóe ướt đẫm cả người trông chẳng khác nào huyết nhân. Bấy giờ nhìn rõ người bên cạnh là Nhậm ma ma, nàng mở to hai mắt muốn khóc, nhưng chưa kịp bật ra tiếng nấc thì đã ngất lịm đi.
Nhậm ma ma ôm chặt Tiết Diệc Quyên, hoảng hốt chẳng biết tính sao. Đưa tay ấn chặt nhân trung hồi lâu mà vẫn không thấy nàng có phản ứng gì, bà chỉ biết khóc lóc: "Chỉ sợ không trụ nổi mất, thế này thì biết làm sao bây giờ."
May thay, có bà t.ử bên cạnh lên tiếng: "Ở đây tối tăm nhìn không rõ, chi bằng cứ kiệu Cửu tiểu thư vào trong phòng, thắp đèn lên xem vết thương thế nào rồi mau sai người đi tìm thuốc."
Một bà t.ử khác hùa theo: "Tốt nhất là đi bẩm báo với Thiếu phu nhân, xem Thiếu phu nhân có cách gì không."
Nhậm ma ma nhất thời rối trí, vội vàng gật đầu: "Đúng, đúng, mau kiệu Cửu tiểu thư lên."
Dung Hoa nhận lấy chén trà từ tay Cẩm Tú, uống được phân nửa. Xuân Nghiêu lại bưng nước đường tới: "Thiếu phu nhân uống thêm một chút đi ạ."
Lúc nãy nàng đột nhiên ngất xỉu khiến mấy nha hoàn sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ lo nàng lại xảy ra mệnh hệ gì. Trong phòng hạ nhân cũng chẳng có đồ đạc gì quý giá, có được nước đường để uống lúc này đã là tốt lắm rồi.
Đợi đến lúc Dung Hoa và Tiết Diệc Song đều đã uống nước xong, bà t.ử bên ngoài mới chạy vào bẩm báo: "Đã tìm thấy Cửu tiểu thư rồi, nhưng m.á.u chảy đầm đìa khắp người, e là khó mà qua khỏi."
Trái tim Dung Hoa chợt thắt lại. Tiết Diệc Quyên tuổi còn nhỏ, đâu thể cứ thế mà... "Cửu tiểu thư đâu rồi?"
Bà t.ử vội đáp: "Đang được kiệu tới đây rồi ạ."
Dung Hoa lập tức phân phó Cẩm Tú: "Mau đi tìm xem có t.h.u.ố.c cầm m.á.u không."
Cẩm Tú vâng lời, vội dẫn Nhạn Linh tất tả đi tìm.
Đám bà t.ử tay năm tay mười đặt Tiết Diệc Quyên lên giường sưởi. Dung Hoa bước tới xem xét vết thương. Nhậm ma ma chỉ biết xé tạm mảnh vải để băng bó qua loa, nên khi Dung Hoa cởi dải băng ra cũng không khỏi giật mình kinh hãi. Đập vào mắt là lớp da thịt nham nhở m.á.u me, chẳng biết rốt cuộc vết c.h.é.m sâu đến mức nào.
Cẩm Tú chỉ tìm được chút t.h.u.ố.c trị thương thông thường. Bà t.ử vốn sống trong căn phòng này mới nói: "Đây là t.h.u.ố.c hay dùng cho vết thương nhỏ, với vết thương nặng thế này không biết có tác dụng gì không."
Dung Hoa vội gọi một bà t.ử đã quen việc tới xem xét. Bà t.ử ấy lại xé một dải băng khác, bó lại vết thương cho t.ử tế hơn, Cẩm Tú thì phụ giúp rắc bột thuốc. Một lát sau, Tiết Diệc Quyên mới từ từ tỉnh lại, đảo mắt nhìn mọi người trong phòng rồi run rẩy đôi môi: "Mẫu thân muội đâu rồi? Có phải mẫu thân muội bị quan binh bắt đi rồi không? Bọn quan binh muốn tìm là Nhị tẩu và Đại bá mẫu cơ mà, sao lại bắt mẫu thân muội đi." Nói rồi, nàng nhìn sang Dung Hoa nài nỉ: "Nhị tẩu, tẩu mau đi cứu mẫu thân muội về đi."
Tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ. Cửu tiểu thư nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ lại muốn Thiếu phu nhân ra mặt đi đổi Nhị thái thái về sao?
Dung Hoa chỉ khẽ gật đầu với Tiết Diệc Song. Nàng nhớ lại lần đầu tiên bước chân đến Tiết phủ, chính Tiết Diệc Quyên và Tiết Diệc Tĩnh đã đứng bên cạnh chế giễu Tiết Diệc Uyển khi mấy tỷ muội đang chơi bài diệp tử. Tiết Diệc Quyên tuổi đời còn nhỏ, ngày thường lại được Nhị thái thái cưng chiều nên có phần kiêu ngạo, khó tránh khỏi ăn nói bộp chộp. Lúc này đang lo lắng cho mẫu thân, người lại vừa tỉnh dậy vẫn còn mơ màng, cho nên mới thốt ra những lời như vậy chứ chưa chắc đã có ý đồ gì khác. Nàng an ủi: "Tẩu biết rồi, tẩu đã sai hạ nhân đi tìm Nhị thẩm, nếu có tin tức nhất định sẽ nghĩ cách. Muội đang bị thương, cứ yên tâm nghỉ ngơi mới là chuyện quan trọng nhất."
Nghe vậy, Tiết Diệc Quyên mới an lòng, nhắm mắt lại rồi chìm vào cơn mê sảng.
Tiết Diệc Quyên mất nhiều m.á.u như vậy, lại thêm phần kinh hãi tột độ, giờ nằm trên giường sưởi mà mồ hôi lạnh vã ra đầy đầu. Dung Hoa khẽ chau mày, cứ thế này thì e là lành ít dữ nhiều.
Nhưng không chỉ riêng Tiết Diệc Quyên, nói không chừng một lát nữa cả nàng và Tiết Diệc Song cũng sẽ bị quan binh bắt đi.
Chỉ cần tóm bừa một tiểu nha hoàn nào đó, không chừng chúng cũng tra khảo ra được chỗ nương náu của nàng.
Tiết Diệc Song mặt đầy lo âu, nắm chặt lấy tay Dung Hoa: "Tẩu tử, tiếp theo chúng ta phải làm sao đây, bọn quan binh kia liệu có bỏ đi không?"
Theo lý mà nói, sự việc đã ầm ĩ đến nước này, chúng không thể nào che giấu tai mắt để mang người ra khỏi phủ được nữa, đáng lẽ bọn chúng phải từ bỏ mới phải. Nhưng An Thân vương gia sợ rằng sẽ chơi trò được ăn cả ngã về không. Nếu "mời" không xong thì dứt khoát xé rách mặt, bắt người đi để uy h.i.ế.p cũng vậy thôi. Chỉ e nếu không bắt được người, chúng sẽ không biết đến khi nào mới chịu rút khỏi phủ.
Dung Hoa đang chìm trong suy nghĩ thì cánh cửa lớn đóng chặt bỗng bị người ta dùng sức đá tung ra. Trái tim nàng đập thót một nhịp, m.á.u nóng rần rần dồn hết lên não. Nàng nắm chặt cây trâm Nhất Trượng Thanh trong tay, theo bản năng xoay người, che chắn cho Tiết Diệc Song và Tiết Diệc Quyên ở phía sau.
Tiếng kêu la của các bà t.ử ngoài gian ngoài vang vọng vào... Chỉ còn một tấm rèm cách trở giữa bọn họ và lũ quan binh. Dung Hoa găm chặt ánh mắt vào tấm rèm ấy. Rõ ràng chỉ là một chớp mắt, nhưng ngay lúc này lại dài đằng đẵng như cả một kiếp người.
Tình thế trước mắt đã hoàn toàn xác thực suy đoán trong lòng nàng... Bất luận thế nào nàng cũng không thể để đám người kia đưa mình ra khỏi Tiết gia, không thể vì nàng mà âm mưu của bọn chúng được dịp đắc thủ.
Tội danh mưu phản, Tiết Minh Duệ gánh không nổi, Tiết gia gánh không nổi, mà nàng lại càng không gánh vác nổi.
Nghĩ đến đây, những ngón tay Dung Hoa vô thức siết chặt. Cây trâm Nhất Trượng Thanh nằm gọn trong lòng bàn tay là vật mà Tiết Minh Duệ đã tặng nàng. Chàng từng giải thích nó là đồ do Phủ Nội Vụ chế tác, nhưng thực tâm nàng hiểu rõ, điểm trân quý nhất của cây trâm này không nằm ở giá trị vật chất, mà là ở hoa văn "song điệp" được khắc trên đó.
Đôi bướm tung bay giữa khóm hoa, cũng tựa như chiếc thuyền nhỏ đồng cam cộng khổ trước bão táp phong ba.
Bóng cây ngoài cửa sổ đung đưa theo gió, đầu ngón tay nàng khẽ chạm vào đường nét cánh bướm dập dờn.
Nếu đổi lại là Tiết Minh Duệ, hắn cũng sẽ quyết định như vậy. Thà làm ngọc vỡ, còn hơn làm ngói lành.
Thà c.h.ế.t chứ không chịu thua.
Dao Hoa nhận lấy chén trà từ tay Tương Trúc, đưa cho Nhậm Diên Phượng.
Người hầu thân cận của Nhậm Diên Phượng vừa tới báo tin. Hắn ung dung nhấp ngụm trà, ra hiệu cho tên người hầu tiến lên trước. Nghe xong những lời bẩm báo, đôi mắt Nhậm Diên Phượng khẽ híp lại. Đợi tên người hầu thưa chuyện xong, hắn mới lấy số điểm tâm ăn dang dở trên bàn thưởng cho gã.
Nhậm Diên Phượng đã uống ngà ngà say, lảo đảo đứng dậy, kéo Dao Hoa cùng ngồi xuống mép giường sưởi.
"Là chuyện tốt."
Dù hơi rượu phả ra nồng nặc, Dao Hoa vẫn không né tránh mà ngoan ngoãn ngồi im lắng nghe.
"Bên Tiết gia kia đã loạn thành một mớ bòng bong rồi, cũng không biết Bát muội muội của nàng có xảy ra chuyện gì không." Nhậm Diên Phượng vừa nói vừa đặt tay lên eo Dao Hoa. Ngón tay hắn chậm rãi m*n tr*n v**t v* lên trên, rồi nhân lúc nàng không chú ý, luồn thẳng vào trong tà áo.
Phỉ Thúy vừa bưng bát canh giải rượu bước vào phòng, bắt gặp cảnh tượng này thì mặt lập tức đỏ bừng, đứng ngây ra tại chỗ.
Dao Hoa cũng không ngờ Nhậm Diên Phượng lại hành động đường đột như vậy. Trong lúc hoảng hốt, cả người nàng mềm nhũn ra. Thấy Nhậm Diên Phượng lại nhào tới, nàng mới sực tỉnh, vội đưa tay cản kéo, nhưng chút sức lực yếu ớt của nàng sao đọ lại được với nam nhân. Chớp mắt, nàng đã bị Nhậm Diên Phượng đè chặt dưới thân, nhất thời không sao cựa quậy.
Bàn tiệc còn chưa dọn dẹp xong, nói không chừng sẽ có hạ nhân bước vào bất cứ lúc nào, thế mà Nhậm Diên Phượng vẫn chưa mãn tang lại dám cùng nàng làm chuyện này... Hai người dẫu đã bái thiên địa nhưng vẫn chưa hề động phòng. Nếu lúc này xảy ra chút sơ sảy nào làm tổn hại đến danh tiết, nàng biết sống tiếp ra sao. Nhưng chỉ trong chớp mắt đắn đo, y phục trên người đã bị hắn cởi ra quá nửa. Dao Hoa nóng ruột như lửa đốt, chân tay lại chẳng dùng được chút sức lực nào, đành để mặc Nhậm Diên Phượng hôn xuống tới tấp. Nàng né tránh trái phải đều không xong, cuối cùng đành c.ắ.n răng bật khóc nức nở.
Nhậm Diên Phượng trong cơn say mơ màng nghe tiếng nỉ non. Thanh âm thút thít nhỏ nhoi, lúc có lúc không ấy lại hệt như một chiếc lông vũ cào vào lòng khiến hắn ngứa ngáy khó nhịn. Cả người hắn càng thêm sục sôi dòng m.á.u nóng, cứ thế cách một lớp áo mà không ngừng cọ xát, dây dưa.
Dao Hoa không ngờ những giọt nước mắt cất công rơi rớt lại chẳng có tác dụng gì, y phục trên người cứ thế dần bung lơi. Nàng hoảng sợ tột độ, hai mắt mở trừng trừng, nước mắt cũng theo đó mà đọng lại, chỉ biết thấp giọng van nài: "Thế t.ử gia, Thế t.ử gia... ngài đang dồn thiếp vào chỗ c.h.ế.t đấy..."
Nhậm Diên Phượng đã quá nửa cơn say, đâu còn tâm trí nào mà nghe lọt những lời ấy.
Dao Hoa muốn hét toáng lên, nhưng lại sợ người khác nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của mình, ngày sau còn mặt mũi nào nhìn ai trong phủ. Trước mắt chẳng còn cách nào khác, nàng đành dốc cạn sức bình sinh để kháng cự: "Thế t.ử gia... Thế t.ử gia... thiếp cầu xin ngài..." Trong lúc giằng co, trước n.g.ự.c bỗng truyền đến cảm giác lành lạnh, bàn tay Nhậm Diên Phượng đã bạo dạn v**t v*. Một nỗi nhục nhã pha lẫn phẫn uất dâng lên nghẹn ứ, chẳng biết lấy đâu ra sức mạnh, Dao Hoa xô mạnh Nhậm Diên Phượng ra, nhưng chưa kịp thoát thân thì đã bị kéo giật trở lại. Trong lúc hoảng loạn, nàng quơ tay muốn vớ lấy thứ gì đó. Ngón tay khép lại quả nhiên chạm phải một vật. Nàng còn chưa kịp nhìn xem đó là thứ gì thì Nhậm Diên Phượng đã lại đè tới. Giữa lúc xô đẩy, Dao Hoa chỉ cảm giác món đồ trong tay văng mạnh ra ngoài.
Nhậm Diên Phượng nào màng nhìn quanh, chỉ chăm chăm bấu lấy giai nhân trước mặt. Một lát sau, ánh lửa bỗng nhiên bùng lên. Phỉ Thúy vốn vẫn chưa rời đi ở ngoài cửa lúc này mới vứt bỏ mọi e dè, lớn tiếng hô hoán: "Cháy rồi!"
Nhậm Diên Phượng theo phản xạ quay đầu nhìn sang. Chiếc đèn lồng cung đình rơi bịch xuống đất, ngọn lửa bén vào chụp đèn, rồi bắt lấy lớp màn trướng, lập tức "phừng" một cái bốc cháy ngùn ngụt.
Đám bà t.ử đứng đợi dọn mâm bát bên ngoài nghe tiếng Phỉ Thúy gào thét, lúc này mới dám ùa vào phòng, nhưng cũng không dám xông thẳng vào nội thất. Chỉ có vài nha hoàn thiếp thân không kiêng dè mà vội vàng chạy vào. Vừa ngước mắt nhìn lên, thấy Thế t.ử gia và Đại nãi nãi trên giường sưởi y phục xộc xệch, thân thể bán khỏa thân, cả đám đều kinh hoảng biến sắc. Giữa biển lửa bập bùng lại là hai thân thể đang quấn lấy nhau, đám nha hoàn nhất thời đứng sững, chẳng biết phải làm sao.
Các bà t.ử bên ngoài thấy khói đặc bốc ra mù mịt từ bên trong cũng chẳng thiết quan tâm gì nữa, vội vàng xách nước xông thẳng vào chữa cháy.
Trong lúc luống cuống, Dao Hoa chỉ kịp dùng tay che hờ lớp y phục. Nhậm Diên Phượng thì đến áo xống cũng chẳng kịp chỉnh đốn, cứ thế kéo tay Dao Hoa chạy thục mạng ra khỏi phòng. Đám bà t.ử kia toàn là người từng trải, thấy cảnh tượng này thì trong lòng đều tự hiểu, ánh mắt lảng đi tứ phía, chỉ biết gào thét gọi người đến cứu hỏa.
Vừa bước ra khỏi cửa phòng, bị gió lạnh tạt qua, Nhậm Diên Phượng mới tỉnh rượu quá nửa. Dao Hoa nhìn dòng người hối hả chạy ngược chạy xuôi dập lửa, lại nhớ đến cảnh tượng tr*n tr** nhục nhã vừa bị người ta bắt gặp ban nãy, lồng n.g.ự.c chợt nóng ran, rồi không ngừng ho sù sụ.
truyenfull,truyenfull.com