Tiết Nhị thái thái lúc này đã chẳng còn chút oai phong nào như ngày thường, cũng mặc kệ mọi chuyện trong phủ ra sao, hễ cứ túm được người nào là bà ta lại sai về phòng lấy đồ. Đám nha hoàn trong viện vốn đã sợ đến mức hồn bay phách lạc, ngây ra cả buổi cũng chẳng hiểu Tiết Nhị thái thái đang gào thét cái gì, chỉ biết đứng sững sờ ở một góc. Duy chỉ có hai đại nha hoàn hầu cận trong phòng là liên tục khuyên Tiết Nhị thái thái mau chóng rời đi.
Tiết Nhị thái thái xót xa đám bảo vật trong phòng, lại văng vẳng nghe tiếng đập cửa rầm rầm bên ngoài, mà đám hạ nhân xung quanh thì chẳng đứa nào chịu chạy về lấy. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, mặc kệ ba bảy hai mốt, bà ta túm lấy một đứa nha hoàn rồi vung tay đ.á.n.h tới tấp. Khung cảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, gà bay ch.ó sủa.
Phát tiết một hồi, Tiết Nhị thái thái cũng dần bình tĩnh lại, bắt đầu suy xét mọi việc hôm nay. Màn kịch này đến đây coi như sắp tàn rồi.
Dung Hoa mặc kệ Tiết Nhị thái thái làm loạn, chỉ tập trung an bài mọi việc trong phủ. Nàng sai Tô Hữu Quý mang hết số pháo cất giữ trong phủ ra, lại phái người đi bẩm báo với Tứ lão gia: "Chỉ cần nghe thấy tiếng pháo nổ là phải lập tức đưa Lão phu nhân rời khỏi phủ ngay."
Dung Hoa gọi Tiết Diệc Song lại, bảo nàng đi cùng Tiết Diệc Uyển và Tiết Minh Triết sang Nam viện. Sợ Tiết Minh Triết chạy loạn, nàng còn đặc biệt cắt cử thêm vài hạ nhân đi theo sát.
Tiết Diệc Song tiễn Tứ thái thái rời đi xong lại cố chấp quay về bên cạnh Dung Hoa: "Sức khỏe của tẩu t.ử không tốt, muội không thể bỏ đi được. Hiện giờ trong nhà không còn ai, chỉ để lại một mình tẩu t.ử bơ vơ trong phủ... muội..." Tiết Diệc Song cúi đầu: "Muội thực sự không yên tâm." Vừa nói, nàng vừa dùng đôi bàn tay lạnh toát của mình áp vào tay Dung Hoa để an ủi.
Dung Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiết Diệc Song: "Muội là một tiểu thư khuê các chưa xuất giá, nhỡ bị bọn chúng va chạm thì biết tính sao? Ta vốn không muốn vậy, cũng không có cách nào ăn nói với nương và Hầu gia."
Tiết Diệc Song cau mày hỏi: "Vậy còn tẩu t.ử thì sao? Tẩu định làm thế nào?"
Dung Hoa đáp: "Trong phủ vẫn còn hạ nhân, cùng lắm thì ta sai người đốt pháo rồi bỏ chạy thôi." Mọi chuyện xảy ra hôm nay đều đã được sắp xếp từ trước, chẳng có gì gọi là may mắn cả. Nếu không phải Tam lão gia sập bẫy tình tiền khiến Tam phòng phải tìm cách rời khỏi kinh thành để tạm thời tránh lời đồn đại, thì Lão phu nhân cũng chẳng dễ dàng đồng ý để Nhị thúc phụ đưa cả gia đình Tam phòng lên Bồi đô. Tất cả những chuyện này rốt cuộc đã xâu chuỗi lại với nhau.
Bọn chúng đã ấp ủ âm mưu đối phó với Tiết gia từ lâu, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Nếu nàng và Tiết Diệc Song cùng rời đi, đám hạ nhân trong phủ khó tránh khỏi hoảng loạn. E là chẳng cần bao lâu, đám quan binh bên ngoài sẽ mò ra tình hình thực tế trong phủ. Chỉ cần chúng xông vào, tùy tiện bắt vài tiểu nha hoàn để tra khảo, rất dễ dàng để moi ra tung tích của Nam viện.
Đến lúc đó Lão phu nhân chưa kịp xuất phủ, thì mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển hết.
Dung Hoa vừa định khuyên Tiết Diệc Song đi trước thì bà t.ử canh giữ nhị môn vội vã chạy đến bẩm: "Đám người đó trèo tường qua rồi! Cánh đàn ông thì chia nhau đi tìm người khắp nơi, còn đám đàn bà trực đêm thì xúm lại khóc lóc một góc, sợ là chẳng nhờ vả được gì đâu!"
Trong lòng Dung Hoa giật thót. Tiết gia là danh gia vọng tộc, gia quy nghiêm ngặt, hạ nhân xưa nay chưa từng chứng kiến trận chiến nào như thế này. Mắt thấy có kẻ trèo tường xông vào mà ai nấy đều bó tay chịu trói, cứ đà này thì trong phủ chẳng còn mấy người dùng được nữa.
Dung Hoa cau mày nhìn bà t.ử kia: "Ngươi xuống dưới truyền lời với đám người trực đêm cho ta! Bọn họ trực đêm không tận chức tận trách để kẻ gian lọt vào nhị môn, sau này kiểu gì cũng bị gông cổ trị tội. Còn nếu bây giờ chịu dốc sức bảo vệ thanh danh của chủ tớ trên dưới, sau này ắt sẽ được trọng dụng. Hơn nữa, đây là quan phủ bắt người chứ không phải cường đạo, chắc chắn chúng không dám làm hại ai. Cho dù có ai bị liên lụy, Tiết gia cũng sẽ đứng ra làm chủ cho người đó."
Bà t.ử nghe rõ mồn một từng lời của Dung Hoa, vội vã lui xuống truyền lệnh.
Tiết Diệc Song không khỏi nhìn Dung Hoa đầy ngưỡng mộ. Tẩu t.ử trạc tuổi với nàng, vậy mà bản lĩnh lại cao cường hơn nàng không biết bao nhiêu lần. Nếu đổi lại là nàng, chắc chắn đã luống cuống không biết phải làm sao. Tẩu t.ử thông minh lại có gan dạ nhường này, thật khiến người ta phải ghen tị.
Khuôn viên Tiết gia vô cùng rộng lớn, trong một lúc nhất thời cũng chưa chắc có kẻ nào tìm đúng phương hướng. Chỉ ngặt nỗi, những chiếc lồng đèn trên tay các nàng lại quá chói lóa trong màn đêm tĩnh mịch. Nếu bọn chúng nương theo ánh đèn mà mò tới...
Dung Hoa đang trầm ngâm thì Từ Đại đã dẫn người chạy tới.
Dung Hoa căn dặn Từ Đại: "Ngươi đi thắp sáng thêm vài chỗ lồng đèn trong phủ đi. Những kẻ xông vào ắt sẽ men theo ánh sáng mà tìm tới."
Từ Đại dẫn người rời đi. Dung Hoa kéo Tiết Diệc Song lại: "Mau sang Nam viện báo với Tứ thúc phụ là trong phủ đã có người xông vào, bảo Tứ thúc phụ mau chóng đưa Lão phu nhân ra khỏi phủ."
Cả người Tiết Diệc Song đã toát mồ hôi lạnh, chân tay lạnh buốt và tê cứng. Nàng lấy hết dũng khí gật đầu: "Tẩu t.ử yên tâm, muội nhất định sẽ mang lời đến nơi."
Dung Hoa quay sang sai Mộc Cẩn: "Ngươi theo hầu Ngũ tiểu thư sang Nam viện đi."
Mộc Cẩn dù không muốn đi nhưng lúc này cũng chẳng dám cãi lời, đành ngoan ngoãn theo sau Tiết Diệc Song.
Ai ngờ mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng binh khí va chạm loảng xoảng cách đó không xa. Tiểu nha hoàn đứng cạnh sợ quá làm rớt cả lồng đèn. Mộc Cẩn vội vàng kéo Tiết Diệc Song lùi lại.
Nơi này có cây cối che chắn, lại có bọn Từ Đại canh gác xung quanh nên vẫn xem như là an toàn. Trong tình cảnh này, quyết không thể mạo hiểm để Diệc Song dẫn người sang Nam viện được. Chỉ còn cách tìm chỗ trốn tạm thời mà thôi.
Dung Hoa đang mải suy nghĩ thì tiếng pháo bỗng nổ vang trời, tựa như sấm sét giữa trời quang, khiến tất cả mọi người đều giật b.ắ.n mình.
Từ phía ánh đèn, một bà t.ử cả người đầy m.á.u me lảo đảo chạy tới. Vừa thấy Dung Hoa, bà t.ử nọ liền nhào tới quỳ sụp xuống đất, khản giọng gào khóc: "Nguy rồi... Nhị thái thái và Cửu tiểu thư bị quan binh bắt đi rồi. Nãi nãi, mau sai người đi cứu Nhị thái thái đi!"
Đợi bà t.ử kia nói dứt lời, Dung Hoa mới nhận ra người đàn bà với khuôn mặt lấm lem m.á.u me này chính là Nhậm ma ma – kẻ hầu cận bên cạnh Nhị thái thái.
Nếu không phải Nhị thái thái cứ đứng ỳ ở chỗ nàng để lên mặt ra lệnh làm lỡ dở thời gian, sau đó lại còn sai người quay về phòng lấy đồ quý giá, thì bây giờ có lẽ bà ta đã an toàn ở Nam viện rồi, sao lại đến nông nỗi bị người ta bắt được cơ chứ?
Thấy Nhậm ma ma tuy cả người dính đầy m.á.u nhưng lại chẳng có vết thương nào, Dung Hoa nhíu mày hỏi: "Vậy ai là người bị thương?"
Nhậm ma ma lúc này mới trợn tròn mắt, cúi đầu nhìn vạt áo của mình. Hồi lâu sau mụ mới định thần lại: "Là Nhị thái thái... à không... là Cửu tiểu thư... không đúng... là..." Trước mặt mọi người, mụ bắt đầu lắp bắp nói năng lộn xộn.
Xảy ra chuyện của Tiết Nhị thái thái, mọi việc lại càng trở nên rõ ràng hơn. Thứ quan binh muốn bắt chính là chủ t.ử của Tiết phủ chứ không phải hạ nhân. Bọn chúng muốn dùng gia quyến để uy h.i.ế.p Tiết Minh Duệ. Đám quan binh kia làm sao nhận diện được ai là phu nhân, ai là tiểu thư trong phủ? Cứ thấy ai ăn vận giống chủ t.ử là chúng lại muốn hốt hết đi. Thật ra, người mà bọn chúng nhắm tới, ngoài Tiết Lão phu nhân ra, có lẽ chính là Tiết phu nhân và nàng.
Tiết Nhị thái thái ngày thường tìm đủ mọi cách để mưu đoạt tước vị của Tiết Minh Duệ, lần này thì quả thật đã "hưởng sái" cái tước vị ấy rồi.
Nhậm ma ma khóc lóc ỉ ôi: "Nãi nãi, người mau nghĩ... nghĩ cách đi ạ! Cứ thế này... e là sẽ xảy ra chuyện lớn mất." Nói đoạn, mụ không ngừng dập đầu tạ tội với Dung Hoa.
Dung Hoa liếc nhìn Xuân Nghiêu. Xuân Nghiêu bước tới đỡ Nhậm ma ma đứng dậy, nói: "Ma ma nhìn xem, ở đây làm gì có bao nhiêu hạ nhân, toàn là Nãi nãi và tiểu thư cả... lấy đâu ra nhân thủ dư thừa?"
Nhậm ma ma nhìn quanh một lượt, quả nhiên toàn là nha hoàn, bà tử, chẳng có lấy một nam đinh nào bảo vệ. Mụ tủi thân khóc òa lên: "Vậy phải làm sao bây giờ..."
Dung Hoa gọi một bà t.ử đứng cạnh: "Ngươi cùng Nhậm ma ma ra cửa trước tìm người, phải tìm cách cứu Nhị thái thái và Cửu tiểu thư ra."
Bà t.ử đó ngày thường cũng có chút gan dạ, lập tức nhận lệnh, tiến lên dìu Nhậm ma ma bước về phía cửa trước.
Ân bà t.ử trong viện của Dung Hoa nhìn ngó xung quanh một hồi rồi lên tiếng: "Nãi nãi, tuy viện của chúng ta rộng, nhưng cũng chẳng trụ nổi việc bị nhiều người đổ xô vào tìm kiếm. E là chẳng mấy chốc bọn chúng sẽ mò tới đây thôi. Bọn hạ nhân đều đi cứu Nhị thái thái cả rồi, Nãi nãi và Ngũ tiểu thư phải làm sao đây?"
Dung Hoa khẽ ngẫm nghĩ, quay sang hỏi Ân bà tử: "Khu nhà hạ nhân gần nhất nằm ở đâu? Chúng ta qua bên đó."
Bà t.ử bỗng nhớ ra: "Cách đây không xa đâu ạ, chỉ cần đi qua hòn non bộ kia là tới."
Dung Hoa gật đầu, kéo tay Tiết Diệc Song: "Chúng ta đi men theo lối nhỏ qua đó cho nhanh."
Phòng hạ nhân vị trí hẻo lánh, lại chẳng có ai bảo vệ... Tiết Diệc Song nhất thời chưa hiểu ý của Dung Hoa, đành phải lẽo đẽo theo sau bước vào dãy nhà mái lộc đỉnh.
Vừa bước vào phòng, Dung Hoa đã dặn dò bà tử: "Mau tìm hai bộ quần áo mà ta và Ngũ tiểu thư mặc vừa ra đây."
Lúc này Tiết Diệc Song mới hiểu ra. Nếu quan binh đã không bắt hạ nhân, vậy thì chi bằng cứ cải trang thành hạ nhân, dẫu có bị bọn chúng phát hiện thì cũng sẽ không bị bắt đi.
Ân bà t.ử tay chân nhanh nhẹn, thoắt cái đã lục tung rương hòm tìm ra hai bộ áo bán tý (áo cộc tay) cũ đưa cho Dung Hoa và Tiết Diệc Song thay. Sau khi thay đồ xong, Dung Hoa bảo Cẩm Tú gỡ kiểu tóc búi cao của mình xuống, chuyển sang chải kiểu song loa kế (hai búi tóc nhỏ hai bên).
Dung Hoa nhìn sang Tiết Diệc Song. Trải qua một phen đại sự thế này, Tiết Diệc Song ngược lại không còn hoảng loạn như lúc đầu nữa, mà dần trở nên trấn tĩnh hơn.
Hai người thay xong y phục, trông đã chẳng khác gì bọn Xuân Nghiêu hay Cẩm Tú.
Tiết Nhị thái thái và Cửu tiểu thư đã bị phát hiện, nói không chừng bọn chúng sẽ lần ra Nam viện. Cũng không biết Tứ thúc phụ đã đưa Lão phu nhân xuất phủ được chưa.
Dung Hoa dặn Ân bà tử: "Ngươi ra ngoài nghe ngóng xem tình hình bên Nam viện thế nào rồi."
Biết quan binh không bắt hạ nhân, mọi người cũng an tâm phần nào. Ân bà t.ử đi ra ngoài cỡ tàn một tuần trà thì quay lại bẩm báo: "Nãi nãi, nghe nói có một tiểu nha hoàn đang dẫn bọn chúng đi nhận mặt khắp nơi."
Trong lòng Dung Hoa chợt giật thót.
Ân bà t.ử nói tiếp: "Nghe đâu là nha hoàn mới được tuyển vào đợt này, là nô bộc bao đời của phủ ta, con gái của nhà Chu Xung đấy ạ."
Con gái nhà Chu Xung, chính tay nàng tuyển vào, sau này được đặt tên là Thung Yên. Lão phu nhân, Nhị phòng, Tam phòng, Tứ phòng đều không giữ lại, nên trực tiếp nhét vào viện của nàng. Nàng thấy Thung Yên cũng có vẻ thật thà, lúc nào cũng giữ đúng khuôn phép, chẳng bao giờ dám ngẩng đầu lên nhìn ai. Hơn nữa nhà Chu Xung cũng chẳng đút lót đồng nào, chỉ nhờ mấy bà quản sự ma ma trong phủ đến nói hộ vài câu.
Thung Yên tuổi còn nhỏ, thấy người của quan phủ thì hoảng loạn là điều dễ hiểu.
Ân bà t.ử lại bẩm: "Lúc nãy nô tì ra ngoài gặp Từ Đại. Từ Đại bảo Chu Xung dẫn quan binh đi lùng sục tìm Nãi nãi khắp nơi, nên bị Từ Đại đ.á.n.h c.h.ế.t ở đó rồi."
Hết Chu Xung rồi lại đến con gái hắn, đây tuyệt đối không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Ân bà t.ử khuyên: "Nãi nãi hay là cứ trốn đi ạ. Con Thung Yên đó nhất định sẽ nhận ra Nãi nãi."
Nàng thật không ngờ Thung Yên lại mang theo tâm tư như vậy khi bước chân vào phủ.
Thì ra cả gia đình Chu Xung đều là nội gián đã thông đồng với kẻ ngoài từ trước.
Xuân Nghiêu cũng sửng sốt. Thung Yên là đứa gầy gò ốm yếu nhất trong đám nha hoàn sinh ra trong phủ. Nhà Chu Xung đẻ đến bảy đứa con gái mới được một mụn con trai. Đứa con trai thì được nuông chiều nâng như trứng hứng như hoa, đám con gái thì sớm đã bị tống ra trang viên làm việc. Thung Yên có được cơ hội lần này mới được gọi vào phủ. Nếu không phải Nãi nãi rủ lòng thương xót, với điều kiện của nó thì chẳng đời nào được giữ lại.
Từ ngày Thung Yên được Nãi nãi giữ lại trong viện, bọn họ cũng hết sức chăm sóc nó. Đáng lý ra nó là nha hoàn thô sử chỉ phải làm công việc đun nước quét tước, thế nhưng chẳng ai bắt nó động tay động chân. Nãi nãi còn bảo Hồng Ngọc dạy nó nữ công gia chánh, vì thấy nó tuy nhỏ người nhưng ngón tay thon dài, nói không chừng sau này có thể kế nghiệp Hồng Ngọc.
Ngoài đôi lần nàng răn dạy Thung Yên vài câu ra, Nãi nãi chưa từng đối xử tệ bạc với đứa trẻ này một chút nào...
Máu từ cánh tay Tiết Diệc Quyên vẫn tuôn ra ròng rã. Tiết Nhị thái thái nắm chặt lấy cánh tay đang chảy m.á.u của con gái, hai mẹ con thu mình nép sát vào hòn non bộ.
Một lát sau, có người lên tiếng: "Tên hạ nhân kia bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi."
Vừa nghe đến chữ "c.h.ế.t", Tiết Nhị thái thái run bần bật. Tiết Diệc Quyên càng sợ đến mức vỡ mật, nhắm nghiền mắt lại không thốt nên lời.
Lại có giọng nói cất lên: "Mau gọi con nha đầu kia ra nhận mặt. Bất kể là An Quốc công phu nhân hay Vũ Mục hầu phu nhân, hễ cứ bắt được một người là mang đi ngay."
Nghe những lời này, trong lòng Tiết Nhị thái thái bỗng nhen nhóm một tia hy vọng. Bà ta vội vàng ngẩng đầu lên, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã thấy ánh đèn lồng rọi thẳng vào mặt: "Ăn mặc lụa là, đeo vàng đeo bạc thế này, cái tầm tuổi này thì chắc hẳn là An Quốc công phu nhân rồi."
Tiết Nhị thái thái vội vàng thanh minh: "Các người bắt nhầm người rồi! Ta không phải là An Quốc công phu nhân."
Đám người kia chẳng thèm để ý, chỉ đứng đợi người đến nhận mặt.
Lát sau, lại có tiếng hô: "Nha đầu đến rồi, mau ra nhận mặt đi!"
Ánh đèn bên cạnh lại sáng rực lên. Tiết Nhị thái thái ngẩng đầu, liếc mắt một cái liền nhận ra Thung Yên.
Đứa trẻ này là do bà ta tìm cách đưa vào phủ nhờ tay Dung Hoa. Bản chất con người của cha nó, Chu Xung, bà ta còn rõ hơn ai hết: Ở trong phủ thì trộm cắp đồ đạc đem ra ngoài bán, hễ có tiền rủng rỉnh là lại ra ngoài làm đủ trò càn bấy. Bà ta cũng nhờ nghe đám quản sự bên cạnh bàn tán mới biết chuyện. Bà ta cố ý muốn Dung Hoa ngã ngựa bởi tay Chu Xung. Đợi khi Thung Yên được Dung Hoa chọn vào phủ, bà ta sẽ tự nhiên tìm cách vu cho Thung Yên tội "trộm cắp". Nếu Dung Hoa đứng ra bênh vực Thung Yên, bà ta sẽ vạch trần chuyện Chu Xung làm càn bên ngoài.
Như vậy, một là Dung Hoa nhận hối lộ của Chu Xung nên mới để Thung Yên vào phủ, hai là không biết quản giáo hạ nhân, dung túng cho con nha đầu này ăn cắp trong phủ. Có chuyện này làm bằng chứng, để xem Lão phu nhân còn dám giao quyền quản gia Tiết gia cho Đào Dung Hoa nữa hay không. Thế nhưng bà ta ngàn vạn lần không ngờ, mình còn chưa kịp ra tay vu oan cho Thung Yên, thì gia đình Chu Xung đã sớm làm nội gián mất rồi.
Chuyện tày đình thế này, Đào Dung Hoa lần này đừng hòng thoát tội!
Tiết Nhị thái thái ngẩng đầu, trừng trừng nhìn thẳng vào Thung Yên.
Thung Yên không hề trốn tránh, cũng nhìn chằm chằm vào Tiết Nhị thái thái để nhìn cho rõ.
Đám quan binh đợi không nổi bèn quát Thung Yên: "Rốt cuộc có phải hay không?"
Thung Yên gật đầu thật mạnh một cái.
Tiết Nhị thái thái trố mắt kinh ngạc, lồng n.g.ự.c như bị ai đó đ.ấ.m mạnh một cú, hai mắt trắng dã suýt ngất xỉu. Cảm giác có người thô bạo lôi mình dậy, bà ta mới thở hổn hển gào lớn: "Con ranh con này nói láo! Ta không phải An Quốc công phu nhân, ta là Nhị thái thái Mẫn thị, phu quân của ta là..." Lời còn chưa dứt, bà ta chỉ thấy trong miệng mặn chát, chẳng biết bị nhét thứ gì vào miệng, chỉ có thể ú ớ không thành lời.
Tiết Diệc Quyên bên cạnh cũng kinh hoảng mở to mắt: "Các người bắt nhầm người rồi... Buông mẫu thân ta ra... Đại bá mẫu đã sớm sang Nam viện, không có ở trong... phủ..."
Đám quan binh làm sao thèm nghe Tiết Diệc Quyên lảm nhảm, lại vươn tay định tóm lấy Tiết Diệc Quyên. Cánh tay vừa đưa ra thì phía sau gáy đã truyền đến một cơn đau nhói, trước mắt tối sầm lại rồi ngã rầm xuống đất.
truyenfull,truyenfull.com