Đám người trên đình đều nghẹn họng trân trối nhìn cảnh tượng trước mắt. Vẫn là Tiết Minh Duệ phản ứng đầu tiên, hắn vội vàng vươn tay ra chộp lấy An thân vương, nhưng lúc quay lại thì đã muộn màng. An thân vương đập mạnh người xuống thềm đá, lăn lông lốc xuống dưới.
Tiết Minh Duệ hét lớn ra lệnh cho thuộc hạ bên dưới: "Mau cứu vương gia!"
Vinh Xuyên không ngờ sự việc lại biến chuyển đột ngột như vậy, sững người một lúc lâu mới nhớ ra phải chạy tới. Lúc này, An thân vương đã lộn nhào rơi phịch xuống chân mọi người.
Vinh Xuyên vội vã dẫn người chạy tới. An thân vương mặt mày bê bết m.á.u tươi, nằm bất động trên mặt đất.
Vinh Xuyên ngẩng đầu nhìn Tiết Minh Duệ, chỉ thấy khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười mà người ngoài chẳng thể phát giác, sau đó hắn ung dung bước xuống từng bậc thang.
Đám người Vinh Xuyên lay gọi một hồi lâu, An thân vương mới bắt đầu thở thoi thóp đầy yếu ớt.
Tiết Minh Duệ lạnh lùng dặn thuộc hạ: "Mau đi thỉnh ngự y tới đây."
Người bên dưới nghe vậy lập tức lĩnh mệnh rời đi.
An thân vương bị thương nặng đến nông nỗi này, đám thị vệ trong vương phủ như rắn mất đầu, chẳng ai chỉ huy, vội vứt hết binh khí đứng nép sang một bên. Tiết Minh Duệ đưa mắt ra hiệu cho viên tham lĩnh bên cạnh. Viên tham lĩnh hiểu ý, lập tức dẫn người tiến lên đình Tuế Tuế Bình An.
Mấy chiếc rương gỗ ô mộc được mở tung ra, bên trong chứa toàn những sổ sách ghi chép bằng tay. Đám thị vệ và thanh khách đứng cạnh rương vô cùng hoảng hốt. Viên tham lĩnh không dám chậm trễ, sai người khênh những rương gỗ xuống.
Vinh Xuyên sai người đặt An thân vương vào trong một căn phòng, sau đó lật đật chạy ra ngoài tìm Tiết Minh Duệ: "Tam ca, huynh định tính thế nào? Chuyện hôm nay nếu hoàng thượng truy cứu xuống, huynh chắc chắn sẽ bị..."
Tiết Minh Duệ thản nhiên đáp: "Thị vệ trên đình đông đúc như vậy, ta nhất thời ứng phó không kịp nên mới bị thương..."
Dùng vết thương do một nhát kiếm trên vai để đ.á.n.h đổi nửa cái mạng của An thân vương... Nếu không nhờ An thân vương thế t.ử mạo hiểm đến giải vây cho Tiết gia, nói không chừng An thân vương lúc này đã bị...
Dù nói thế nào đi chăng nữa thì vẫn là không hoàn thành tốt nhiệm vụ, nếu bị cấp trên trách phạt thì chẳng phải lợi bất cập hại sao. Vinh Xuyên lén nhìn Tiết Minh Duệ, sắc mặt xám xịt ban nãy giờ đã dịu đi đôi chút. Bản tính nhẫn nhịn bao nhiêu năm qua của Tiết Minh Duệ, nay bùng phát ra chỉ trong chớp mắt... Tin tức từ Tiết gia truyền đến nói rằng lão phu nhân và phu nhân đều bình an vô sự. Tam tẩu may mắn được An thân vương thế t.ử và Nghĩa Thừa hầu thế t.ử đến giải vây. Hắn nghĩ mãi cũng không hiểu, kết quả nhẹ nhàng thế này cớ sao lại khiến Vũ Mục hầu bộc lộ tài năng sắc bén và liều mạng nguy hiểm đến vậy sau bao năm thu mình giấu giếm?
Lát sau, ngự y đã có mặt tại vương phủ để chẩn trị thương tích cho An thân vương. Bắt mạch xong, ngự y bước ra từ gian phòng trong, lắc đầu bẩm báo với vị nội thị: "Vết thương trên người vương gia không hề nhẹ, e là một sớm một chiều không thể bình phục được. Cho dù dốc lòng tĩnh dưỡng thì cũng phải mất cả năm rưỡi mới mong thuyên giảm."
Vị nội thị nọ lại trưng ra bộ mặt vô cảm, cao giọng eo éo hỏi: "Hoàng thượng chỉ hỏi liệu An thân vương còn có thể trả lời được hay không."
Ngự y cẩn trọng nhìn sắc mặt vị nội thị, tay khẽ run rẩy hai cái, lại liếc mắt nhìn vào trong phòng rồi ấp úng nói: "Chuyện này... dĩ nhiên... vẫn còn trả lời được."
Nội thị đáp: "Vậy là được rồi," nói đoạn quay ra cửa nhìn Tiết Minh Duệ: "Vũ Mục hầu, không phải gia trách cứ ngài, nhưng hoàng thượng bên kia vẫn đang đợi An thân vương tới hồi bẩm đấy."
Tiết Minh Duệ vội vàng khom người đáp lễ: "Phiền công công về bẩm báo với thánh thượng, vương gia sẽ tiến cung ngay lập tức."
Nét mặt vị nội thị lúc này mới lộ ra chút ý cười: "Nhanh lên một chút, hoàng thượng đi đường xa mệt nhọc, nếu không vì lo nghĩ chuyện của An thân vương thì ngài ấy đã sớm nghỉ ngơi rồi."
Tiết Minh Duệ đảo mắt nhìn quanh, bước lên thưa: "Vi thần còn có một vài đồ vật muốn trình lên hoàng thượng."
Nội thị ngạc nhiên nhìn Tiết Minh Duệ, nét mặt dịu lại: "Hầu gia cứ việc đưa vào cung là được rồi."
Tiết Minh Duệ khiêm tốn nói: "Vi thần không dám tự ý quyết định, vẫn mong công công xem qua trước." Nói rồi đưa mắt ra hiệu cho viên tham lĩnh bên cạnh. Viên tham lĩnh vội vã khênh chiếc rương gỗ ô mộc tới.
Nội thị hầu hạ bên cạnh hoàng thượng nhiều năm, đương nhiên là người có kiến thức sâu rộng. Lão chỉ cần lôi một quyển sổ tay trong rương ra nhìn lướt qua, sắc mặt lập tức đại biến.
Tiết Minh Duệ khiêm tốn thương lượng với nội thị: "Công công xem, những thứ này liệu có cần thiết phải trình lên cho thánh thượng ngự lãm hay không?"
Nội thị làm sao không hiểu được ngụ ý của Tiết Minh Duệ. Một khi những vật này lọt vào cung, chắc chắn sẽ không còn đường vãn hồi. Hành động này chẳng khác nào đùn đẩy bài toán khó cho hoàng thượng: Hoàng thượng sẽ xử trí mớ mật đương này ra sao? Những trọng thần bị dính líu ghi chép trên đó sẽ bị trách phạt như thế nào?
Nội thị cẩn thận nhét quyển sổ vào trong n.g.ự.c áo, nói: "Hầu gia đợi một lát."
Tiết Minh Duệ chắp tay: "Làm phiền công công rồi." Nói xong lại quay sang viên tham lĩnh bên cạnh dặn dò: "Ngươi hãy hộ tống công công hồi cung."
Thấy Tiết Minh Duệ an bài chu toàn cẩn thận, nội thị mỉm cười hài lòng: "Vậy gia xin đi trước một bước."
Đợi nội thị rời đi, Vinh Xuyên mới vội vàng tiến lên thắc mắc: "Tam ca, sao huynh không đi cùng nội thị tiến cung luôn?" An thân vương bị thương nặng không phải chuyện đùa, càng giải thích sớm càng có lợi.
Hoàng thượng không thông báo với bất kỳ ai trong kinh thành mà đột nhiên từ Bồi Đô trở về, chứng tỏ ngài đã nắm rõ mọi chuyện của An thân vương trong lòng bàn tay. Dù An thân vương bị thương nặng, nội thị vẫn truyền chỉ triệu kiến ông ta tiến cung. Tình cha con giữa hoàng thượng và An thân vương còn lại bao nhiêu, có lẽ đã quá rõ ràng. Để nội thị dâng Bách quan mật đương lên cho thánh thượng, lại sai tham lĩnh tháp tùng nội thị hồi cung để bẩm báo rõ với hoàng thượng rằng vì Bách quan mật đương nên Tiết Minh Duệ mới xảy ra xung đột với thị vệ vương phủ, dẫn đến việc bản thân bị thương và An thân vương ngã xuống đình.
Thêm nữa... Tiết Minh Duệ liếc nhìn Vinh Xuyên thầm nghĩ: "Chuyện An thân vương rơi khỏi đình đài không cần bất cứ ai giải thích, chắc chắn hoàng thượng cũng đã biết rõ rồi." Hắn chính là muốn biến mọi chuyện xảy ra ngay dưới mí mắt của bao nhiêu người.
Đám đông quan binh tụ tập ở đây, làm sao không có tai mắt và tâm phúc của hoàng thượng trà trộn vào chứ.
Trương công công thân cận của hoàng thượng không đích thân tới mà chỉ phái một tiểu thái giám trẻ tuổi nhanh chóng tới truyền lời: "Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, mời hầu gia và An thân vương mau chóng tiến cung."
Tiết Minh Duệ hỏi khẽ: "Công công có dặn dò gì thêm không?"
Tiểu thái giám đáp: "Trương công công chỉ nhắn lại một câu: 'Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa'."
Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa. Hoàng thượng hẳn là đã sớm nhận ra manh mối. An thân vương thế t.ử cũng đã diện thánh, lẽ nào lại không bẩm báo? Mấy ngày nay hoàng thượng đã tính toán chu toàn, đám Bách quan mật đương này tuyệt đối không được phép đưa vào cung.
Đợi tiểu thái giám lui ra, Tiết Minh Duệ liếc nhìn Vinh Xuyên, hờ hững ra lệnh: "Đốt hết đi."
Mấy chiếc rương gỗ ô mộc tức thì bốc cháy phừng phực, ánh lửa bùng lên sáng rực cả một góc trời.
Nhân lúc mọi người đang mải mê tập trung vào ngọn lửa, vài bóng người trong đám đông lặng lẽ lỉnh đi mất.
Vinh Xuyên khẽ cười, cũng đã đến lúc để lũ tai mắt kia chạy về báo tin rồi.
Người báo tin của Tiết Minh Duệ vừa rời đi, hạ nhân từ trang viên đã đến cấp báo: "Lão phu nhân và phu nhân sắp hồi phủ."
Trong phủ đã dọn dẹp sạch sẽ. Dung Hoa dạo qua một vòng các phòng, sai nhà bếp chuẩn bị sẵn nước ấm, sau đó mới bước tới Thùy Hoa môn. Vừa đến cổng, nghe thấy tiếng vó ngựa, nàng vội vã tiến lên phía trước.
Hạ nhân đã chuẩn bị sẵn nhuyễn dư. Dung Hoa bước tới định đỡ lão phu nhân.
Lão phu nhân khẽ xua tay nói: "Con nghỉ ngơi đi." Giọng nói rõ ràng, đã hồi phục chút sức lực.
Lý ma ma cũng hùa theo: "Nãi nãi nghe lời lão phu nhân đi, ở đây đã có bọn nô tỳ lo rồi."
Dung Hoa lúc này mới lùi sang một bên, nhìn lão phu nhân ngồi lên kiệu mềm, rồi mới dời tầm mắt quan sát xung quanh. Thấy Tiết phu nhân, Tứ thái thái, Tiền thị, Nhuận ca nhi... tất cả đều bình an vô sự, hòn đá tảng trong lòng nàng rốt cuộc cũng được hạ xuống.
Cả nhà bước vào phủ, thấy cảnh vật đã khôi phục lại vẻ bình yên như thường ngày, trong lòng đều vô cùng an ủi.
Tiết phu nhân thấy nét mặt Dung Hoa dịu lại, trên người không có vết thương nào, trái tim đang treo lơ lửng cũng từ từ thả lỏng. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Hoa: "Đêm qua thật may nhờ có con." Nói đoạn lại nhìn sắc mặt nàng xót xa: “Mới qua một đêm mà đã gầy đi trông thấy."
Tứ thái thái đứng bên cạnh cũng chen vào: "Sớm biết thế này, thà ta ở lại phụ giúp một tay. Bọn ta lại nhẫn tâm rời đi trước, ném mình con bơ vơ ở lại, giờ nghĩ đến vẫn thấy thẹn trong lòng."
Tiền thị tiếp lời: "Lúc nghe tin có kẻ sắp xông vào phủ, ta cũng hoảng hốt dắt Nhuận ca nhi trốn mất dạng, hoàn toàn không biết Dung Hoa vẫn còn kẹt lại trong viên."
Dung Hoa hào phóng mỉm cười nhìn Tiền thị: "Mọi người cứ nói vậy, ta biết giấu mặt vào đâu nữa."
Tiền thị cũng che miệng cười khẽ, ánh mắt ánh lên tia quan tâm chân thành: "Nghe nói hai ngày nay đệ muội bận rộn đến suy nhược cơ thể. Lát nữa tẩu sẽ sai người hầm canh bổ khí huyết mang qua cho đệ muội nhé."
Vẻ mặt Tiền thị vô cùng tự nhiên, không hề tỏ ra giả tạo hay cố ý che đậy cảm xúc, toàn tâm toàn ý lo nghĩ cho Dung Hoa, muốn tận lực san sẻ bớt gánh nặng.
Ý tốt chân thành thế này, ai mà nỡ chối từ.
Dung Hoa cười gật đầu: "Vậy đành làm phiền tẩu t.ử rồi."
Đám đông nối gót vào phòng lão phu nhân. Tiết phu nhân hầu hạ lão phu nhân uống xong thuốc, Tiết Diệc Song đã đỡ Tiết Diệc Quyên bước lên phía trước.
Vừa nhào vào lòng lão phu nhân, Tiết Diệc Quyên bèn bật khóc nức nở. Tiết Diệc Song đứng cạnh cũng không cầm được nước mắt mà khóc lây.
Lão phu nhân vỗ về tấm lưng hai đứa cháu gái: "Được rồi, được rồi, mọi chuyện đã bình yên rồi."
Tiết Diệc Quyên nín khóc, lão phu nhân liền gọi Dung Hoa đến ngồi cạnh: "Nương con nói đúng lắm, may mà có con, bằng không cái thân già này đêm qua chắc chắn đã gãy nát rồi."
Dung Hoa nhỏ nhẹ đáp: "...Con cũng chỉ muốn góp chút sức lực mà thôi."
Lão phu nhân nắm lấy tay nàng: "Con ngoan, hiếm có ai tuổi còn nhỏ mà đã hiểu chuyện, biết chiếu cố đại cục như con. Đến thời khắc mấu chốt lại đủ bản lĩnh gánh vác cả gia tộc này."
Nếu không nhờ ngày thường Tiết Minh Duệ nhắc nhở nàng về thế cục triều đình, nếu không trải qua sự việc Đào Chính An ở Đào gia để nàng nâng cao cảnh giác, nếu không luôn đề phòng Dao Hoa giương mắt dòm ngó Thường Ninh bá gia, nếu không có lão phu nhân cùng nàng phân tích cục diện sau khi Tô Trường Cửu xảy ra chuyện, và nếu không vì thái độ quá mức vội vã của đám quan binh bên ngoài khiến nàng nhận ra điều bất thường... Chỉ cần sai lầm một mắt xích nhỏ bé thôi, nàng đã sập bẫy, vạn kiếp bất phục.
Lão phu nhân buông tiếng thở dài: "Hoàng thượng hồi kinh rồi, kinh thành cuối cùng cũng thái bình trở lại."
Nàng cũng chỉ vừa biết Tiết Minh Duệ vào thành, lão phu nhân bên kia đã nhận được tin hoàng thượng hồi kinh. Xem ra thánh giá đã tiến cung từ lúc trời vừa hửng sáng. Vậy thì dù kẻ nào đứng đằng sau thao túng mọi chuyện, cũng đồng nghĩa với việc diễn một vở kịch ngay trước mắt hoàng thượng.
May mắn thay, nhân vật chính của vở kịch này không phải là Tiết gia.
"Lão phu nhân..." Ngoài sân bỗng vọng lại tiếng than khóc bi thương của Tiết Nhị thái thái: “Lão phu nhân ơi..."
Đám đông trong phòng đồng loạt đưa mắt nhìn ra ngoài. Chuyện Tiết Nhị thái thái bị quan binh bắt đi ai nấy đều tỏ tường. Nay nghe giọng khóc lóc nghẹn ngào t.h.ả.m thiết, mọi người đều hiểu bà ta đã phải chịu nỗi uất ức khôn cùng.
Tiết Nhị thái thái vừa bước vào phòng, cũng hệt như Tiết Diệc Quyên, nhào ngay đến cạnh lão phu nhân: "Không ngờ con vẫn còn cơ hội gặp lại người! Đám quan binh đó suýt chút nữa đã g.i.ế.c con rồi."
Lão phu nhân quan sát Tiết Nhị thái thái từ đầu đến chân. Bộ dạng bà ta lúc này không tô son điểm phấn, trâm cài tóc rơi rụng đâu mất, tai và khóe miệng vương vệt máu, trông vô cùng thê thảm: "Đã để con vì Tiết gia mà chịu tủi thân rồi."
Tiết Nhị thái thái lại gào khóc to hơn: "Vì gia đình thì có sá gì, dẫu có bắt con đổi cả mạng sống, con cũng chẳng một lời oán thán. Chỉ có điều, tai bay vạ gió này rơi xuống thật quá đỗi vô cớ!"
truyenfull,truyenfull.com