Dung Hoa thừa hiểu Tiết Nhị thái thái sẽ chẳng dễ dàng nuốt trôi cục tức này, chắc chắn sẽ lôi chuyện của Thung Yên ra để rêu rao.
Tiền thị thấy bộ dạng nhếch nhác của Tiết Nhị thái thái, vội vàng tiến tới chăm sóc. Thấy trên người Nhị thái thái chỗ nào có thương tích, nàng đều ân cần xem xét. Tiết Nhị thái thái nhìn mọi người áo quần chỉnh tề, chỉ có mình là tơi tả t.h.ả.m hại, lại nhớ tới uy phong thuở trước, trong lòng càng thêm bi ai. Bà ta ngẫm lại, những năm tháng gả vào Tiết gia, đại tẩu đối với việc nhà thì bỏ mặc không lo. Từ lúc đại bá mất, lão phu nhân thương tâm quá độ cũng dần hờ hững thế sự. Bà ta bị ép phải học cách quán xuyến việc nhà.
Bà ta vốn dĩ chẳng muốn chuốc lấy cái công việc mệt mỏi mà chẳng được ai cảm kích này. Ai bảo lúc đó Tam đệ muội chỉ rành tính toán kiểu chợ búa điêu ngoa, còn Tứ phòng lại là thứ xuất. Không còn lựa chọn nào khác, bà ta đành phải bắt đầu học từ đầu.
Thời bà ta mới tập tành quản gia, lão phu nhân đâu có dễ dãi như bây giờ. Đại bá mất, tính khí lão phu nhân trở nên vô cùng khắc nghiệt. Phàm là chuyện bà phân phó, nhất thiết phải hoàn thành hoàn hảo không sai một ly. Đâu ai biết được bà ta đã phải nỗ lực đến nhường nào, thường xuyên phải mời đám ma ma quản sự đến bàn bạc, mới có thể sắp xếp ổn thỏa chuyện cơm áo gạo tiền trong phủ.
Mấy năm đầu, bà ta nào dám động đến một cắc bạc của vương phủ. Mãi đến mấy năm gần đây, quen tay thạo việc rồi, bà ta mới có chút bổng lộc. Thêm nữa, những thứ đó đáng lý phải thuộc về bà ta. Đại bá ở Bồi Đô c.h.ế.t một cách chẳng rõ ràng, khiến cả Tiết gia bị vạ lây. Thế mà Đại phòng - cội nguồn của mọi tai ương - lại ra vẻ như nạn nhân chịu bao thua thiệt. Đại tẩu thì suốt ngày ru rú trong sân viện, nhà có biến cũng chẳng buồn ra mặt giúp đỡ, nhưng hễ đụng tới tước vị là sống c.h.ế.t bám chặt lấy.
Theo lý mà nói, Minh Duệ tuổi đời còn nhỏ, dẫu cho hoàng thượng khôi phục lại tước vị thế tập, lão phu nhân cũng nên cân nhắc đến Nhị gia mới phải. Nhị phòng những năm qua không có công lao thì cũng có khổ lao. Trong ngoài đều do bà ta cùng lão phu nhân chạy vạy ngược xuôi, người ngoài ai mà không biết Nhị phòng Tiết gia mới là trụ cột lo liệu gia sự. Bà ta từng đinh ninh vị trí Cáo mệnh phu nhân sẽ thuộc về mình, cuối cùng lão phu nhân lại chạy chọt lo lót nhường tước vị cho Minh Duệ.
Bà ta tranh đấu suốt bao năm, hễ Nhị phòng có gì là lão phu nhân cũng phải chia cho Đại phòng một phần. Nhị phòng không có thì lão phu nhân lại để dành riêng cho Đại phòng. Bao nhiêu năm vất vả nhọc nhằn đều đổ sông đổ biển, thử hỏi bà ta làm sao không oán thán cho được? Minh Duệ được kế thừa tước vị nhưng vẫn bị hoàng thượng nghi kỵ, khiến cả nhà sống trong nơm nớp lo sợ. Bà ta thật không thể hiểu nổi sao lão phu nhân lại thiên vị Đại phòng đến vậy.
Tuy nhiên, tước vị thế tập vốn không dễ bỏ qua. Trước phút cuối cùng, bà ta vẫn chưa chịu nhận thua. Chỉ là không ngờ Minh Duệ lại rước về một thứ nữ, để rồi cục diện trở thành bế tắc như hiện tại.
Lão phu nhân dung túng Đào Dung Hoa mọi mặt đã đành, lại còn muốn giao quyền quản gia cho một tiểu nha đầu mười mấy tuổi. Tâm huyết bao năm qua của bà ta phút chốc như bọt nước vỡ tung. Tiểu nha đầu mười mấy tuổi dù có thông minh đến đâu thì hiểu biết thế quái nào được chuyện nội trợ quán xuyến. Lão phu nhân xưa kia chưa từng cho con dâu cả động tay vào việc gì, nay lại mặc sức để Đào Dung Hoa tung hoành... Nếu là cái tính khí của lão phu nhân ngày trước thì đâu có chuyện dễ dãi như vậy. Hóa ra bà ta chỉ là may áo cưới cho kẻ khác mặc!
Càng nghĩ, cõi lòng Tiết Nhị thái thái càng thêm đau xót, chỉ biết khóc rấm rứt không ngừng.
Lão phu nhân đưa tay vỗ vai Tiết Nhị thái thái: "Con ngoan, mọi chuyện qua rồi. Khóc một trận cho nhẹ lòng cũng tốt. Sự tình đêm qua rốt cục ra sao, Tiết gia nhất định sẽ điều tra đến cùng, trả lại cho con sự công bằng."
Tiết Nhị thái thái vẫn nức nở: "Mấy chuyện này đã được bày mưu tính kế từ trước, nếu không sao có họa lớn ngày hôm nay. Thằng Chu Xung và con nha đầu Thung Yên của nhà nó dắt đám quan binh vào phủ sục sạo khắp nơi. Chính con ranh Thung Yên đó xúi giục bọn chúng xông vào Nam viện. Con biết lão phu nhân vẫn còn trốn ở Nam viện chưa kịp ra khỏi phủ, làm sao con nỡ để chúng đến đó. Vì thế mới xảy ra xô xát, con ranh Thung Yên vong ân bội nghĩa đó đã bắt quan binh tóm lấy con và Diệc Quyên."
Lão phu nhân nghe tin Chu Xung đã bị hạ nhân đ.á.n.h c.h.ế.t, chỉ tiếc là con nha đầu Thung Yên kia không thấy tăm hơi đâu.
"Hành tung lão phu nhân đến Nam viện vô cùng kín đáo, nếu không có gia tặc tiếp tay, nhà chúng ta sao đến nông nỗi này."
Dung Hoa liếc nhìn Tiết Nhị thái thái, ý đồ đã quá rõ ràng: đổ mọi tội lỗi lên đầu Thung Yên. Mà Thung Yên lại là người do nàng tuyển chọn vào phủ, mục đích cuối cùng chính là để truy cứu trách nhiệm của nàng.
Dung Hoa bước lên trước, cúi đầu nhận lỗi: "Thung Yên thoạt nhìn là một đứa trẻ thành thật, thật không ngờ cha nó lại là một tên trộm cắp."
Tứ thái thái cũng đỡ lời: "Thung Yên trông đúng là đứa ngoan ngoãn. Ban đầu ta cũng định chọn con bé về viện của mình, nhưng thấy tuổi nó còn nhỏ quá nên lại chọn hai đứa lớn hơn." Ngụ ý của bà là: Thung Yên dẫu sao cũng chỉ là đứa trẻ chưa có chủ kiến, có trách thì phải trách Chu Xung. Nay Chu Xung đã c.h.ế.t rồi, còn gì để nói nữa đâu.
Tiết Nhị thái thái dùng khăn lụa chấm nước mắt nơi khóe mi: "Con cũng đâu có ý đổ lỗi cho ai. Chỉ là tên gia tặc này nhất định phải bẩm báo quan phủ phân xử. Con ranh Thung Yên vẫn chưa rõ tung tích, nếu điều tra ngọn ngành ắt sẽ tìm ra kẻ đứng đằng sau chống lưng. Chuyện này một ngày chưa làm rõ, trong phủ một ngày chưa thể yên ổn. Cứ nhắm mắt lại là những cảnh tượng đêm qua lại hiện về, khiến con trằn trọc không sao chợp mắt nổi. Vừa thức dậy đầu óc đã choáng váng hoa mắt. Nghe tin lão phu nhân hồi phủ, con mới c.ắ.n răng gượng gạo lê bước tới đây. Cục uất hận trong lòng nếu không được hóa giải, chỉ e ngày nào đó con lại phụ công lão phu nhân thương xót..."
Nghe những lời này, nét mặt lão phu nhân đanh lại, vừa đau lòng vừa xót xa: "Cái con bé này, sao lại nói gở như vậy. Con cứ yên tâm tĩnh dưỡng cho tốt đi." Nói đoạn, lão phu nhân quay sang dặn Lý ma ma: "Trong nhà Chu Xung còn những ai? Nhốt hết lại tra hỏi cho ta."
Đó chính là kết quả mà Tiết Nhị thái thái mong muốn. Dung Hoa vội bước lên bẩm báo: "Thưa, nghe tin chồng c.h.ế.t, vợ Chu Xung đã treo cổ tự vẫn từ hôm qua rồi ạ." Hôm qua nàng một thân một mình trong phủ không thể lo liệu chu toàn mọi việc, hôm nay lúc dọn dẹp tàn cuộc mới sực nhớ ra vợ Chu Xung. Sai người đến nhà tra xét thì phát hiện mụ ta đã treo cổ tắt thở trên xà nhà.
Cả hai vợ chồng Chu Xung đều đã c.h.ế.t, chẳng còn cách nào tra hỏi được nữa. Nhị thái thái nói muốn bẩm báo quan phủ, nhưng quan phủ điều tra cũng chỉ lần ra được việc Thung Yên là do nàng đưa vào, người có liên hệ với nhà Chu Xung cũng chỉ có nàng. Rõ ràng Nhị thái thái đã tính kế ép nàng phải gánh vác cái tội danh này.
Tứ thái thái và Dung Hoa chạm mắt nhau. Bà vừa định lên tiếng bênh vực Dung Hoa thì nàng đã khẽ lắc đầu ngăn lại.
Nếu là ngày thường, nàng chắc chắn sẽ phải quỳ gối nhận lỗi. Dù sao Thung Yên cũng do tay nàng chọn lựa, gây ra chuyện tày đình tự nhiên liên lụy đến nàng. Nhưng tình thế hiện tại, cái lỗi này quyết không thể nhận. Nhị thái thái đã bưng sẵn một chậu nước bẩn chực chờ hất vào người nàng, nàng dại gì mà đưa mặt ra hứng.
Chuyện đã c.h.ế.t không đối chứng, nàng cớ gì phải gánh chịu trách nhiệm. Huống hồ đêm qua dù nàng có gặp hung hiểm đến đâu, chí ít hiện tại vẫn bình an vô sự đứng đây. Trong khi đó, Nhị thái thái lại thương tích đầy mình, t.h.ả.m thương tột độ. Đưa chuyện này ra ánh sáng, thử hỏi có ai dám lớn tiếng phản bác Nhị thái thái cơ chứ.
Dung Hoa hơi cúi đầu, tường thuật lại sự hung hiểm đêm qua: "Trong viên đã có vài hạ nhân bỏ mạng. Ngoài Chu Xung ra, còn một vài người bị quan binh bắt giữ để nhận diện. Con đã sai người trói chúng lại, đợi tra hỏi rõ ràng rồi mới định tội."
Nhị thái thái lườm Dung Hoa một cái, thầm oán hận nàng nhẹ nhàng né tránh tài tình. Miệng nói là trói người lại, thực chất chỉ là kế hoãn binh. Đợi mấy hôm nữa sự việc lắng xuống, liệu còn cạy miệng hỏi han được gì nữa?
Nhị thái thái toan lên tiếng bắt bẻ, Dung Hoa đã cướp lời: "Sự tình đêm qua không phải do một hai tên tặc t.ử làm loạn. Nếu chỉ là kẻ tầm thường, làm sao có thể làm náo động cả phủ đệ chúng ta. Cổng phụ trong phủ canh phòng nghiêm ngặt, cửa ngõ bên trong nếu không có lệnh truyền thì hạ nhân bên ngoài chẳng kẻ nào dám bước vào nửa bước. Nay xảy ra cơ sự, con đã tăng cường thêm người túc trực, Nhị thẩm cứ an tâm tĩnh dưỡng đi." Nàng ngừng lại một nhịp rồi nói tiếp: "Đêm qua Nhị thẩm kinh hãi quá độ, lang trung đến bắt mạch nhưng thẩm lại không chịu uống thuốc. Bây giờ việc cấp thiết nhất là phải tịnh dưỡng thân thể, những chuyện khác cứ giao cho chúng con lo liệu."
Lão phu nhân gật gù đồng ý: "Dung Hoa nói rất phải, điều dưỡng thân thể mới là quan trọng." Bà thở dài thườn thượt: "Dù sự việc chưa điều tra rõ ràng, nhưng chúng ta đều ngầm hiểu rõ nguyên cớ bên trong. Hiện tại là thời thái bình thịnh trị, đâu dễ gì gặp phải chuyện này, con cứ yên tâm đi."
Giao phong bằng miệng lưỡi qua lại mà chẳng chiếm được chút đỉnh tiện nghi nào, Tiết Nhị thái thái đâu dễ dàng bỏ qua. Bà ta nghiến răng, khóc nấc lên: "Nương phải trả lại công bằng cho con."
Lão phu nhân vội vàng trấn an: "Được rồi, được rồi. Chỉ cần tra rõ ngọn ngành, tuyệt đối sẽ không dung túng."
Tiết Nhị thái thái vật vã suốt đêm, cơ thể vốn đã hư nhược, nay gào khóc quá sức liền đứt hơi, ho khù khụ vài tiếng: "Đám vô lương tâm đó, con phải đích thân nghe xem bọn chúng xảo biện thế nào. Nhà ta đã bao giờ bạc đãi chúng đâu, thế mà bọn chúng lại đ.á.n.h mất lương tâm." Chỉ cần lão phu nhân hạ lệnh, bà ta có thể danh chính ngôn thuận cho người đi điều tra. Chừng nào moi ra được một tia manh mối, bà ta sẽ khiến Đào Dung Hoa trăm miệng cũng khó mà chối cãi. Đời nào bà ta lại chịu ấm ức một cách vô ích.
Lão phu nhân dỗ dành an ủi Nhị thái thái thêm một lát. Nhị thái thái vừa đứng lên, trời đất bỗng chốc quay cuồng, ngã lăn ra ngất xỉu.
Tứ thái thái hoảng hốt sai người vội vàng mời lang trung đến phủ.
Đêm qua Nhị thái thái bị hoảng sợ, lúc hồi phủ lại hao tâm tổn trí tính toán không chịu nghỉ ngơi, vừa rồi vắt kiệt nốt chút sức tàn để làm loạn một trận. Phen này e là bệnh nặng một chập rồi.
Lang trung đến chẩn mạch cho Nhị thái thái, quả nhiên dặn dò phải tĩnh dưỡng một thời gian, tuyệt đối không được lao tâm lao lực thêm nữa.
Dung Hoa quay lại bẩm báo tình hình bệnh tật của Nhị thái thái cho lão phu nhân. Lão phu nhân chỉ biết thở dài: "Nhị thẩm của con vốn tính tình ương ngạnh, trước nay chưa từng nếm trải nỗi tủi nhục nhường này, chắc chắn phải làm rõ trắng đen mới cam lòng. Vài ngày nữa qua đi rồi sẽ ổn thôi."
Tiền thị bưng bát nước dâng lên cho lão phu nhân: "Chuyện hôm qua, giờ nghĩ lại mà con vẫn rùng mình chân tay lạnh toát. Huống hồ nương lại bị quan binh bắt đi, nghe thôi đã thấy rợn người rồi."
Quả nhiên là một người con dâu chu đáo, biết cách gỡ gạc thể diện cho Nhị thái thái vào thời điểm mấu chốt. Tiền thị hiếm khi mở lời, nhưng hễ cất lời là nhắm trúng trọng tâm, thảo nào lão phu nhân lại yêu chiều nàng ta đến vậy.
Lão phu nhân đưa mắt nhìn Tiền thị: "Hôm qua Dung Hoa lao lực vất vả cả đêm, nương con lại đổ bệnh rồi. Ta tuy có đỡ hơn chút đỉnh, nhưng nói chuyện một hồi là khí lực suy kiệt. Chuyện trong phủ này, con hãy lưu tâm nhiều hơn chút đi."
Nghe lão phu nhân dặn dò, khuôn mặt dịu dàng của Tiền thị chẳng lộ vẻ gì khác thường, rất tự nhiên gật đầu đáp ứng. Nàng ta nắm lấy tay Dung Hoa ân cần nói: "Sắc mặt đệ muội kém quá, mau về phòng nghỉ ngơi đi. Lão phu nhân và nương ở bên này đã có ta lo rồi."
Đã nói vậy, Dung Hoa cũng chẳng tiện từ chối, khẽ gật đầu: "Vậy đành làm phiền đại tẩu."
Lão phu nhân nhìn Dung Hoa, lại nhìn Tiền thị, nở nụ cười hiền hậu. Bà nắm tay Dung Hoa dặn dò: "Chúng ta chưa về, con làm sao mà an tâm cho được. Giờ mọi sự êm xuôi rồi, con về nghỉ ngơi đi, ta cũng mệt mỏi rồi..."
Lão phu nhân thực ra chỉ đang gắng gượng chống đỡ. Chút tinh thần tích cóp cả đêm qua, mới nói vài ba câu đã cảm thấy cạn kiệt rã rời.
Sau khi hầu hạ lão phu nhân nằm xuống nghỉ ngơi, Dung Hoa mới trở về viện của mình.
Mộc Cận bưng bát cháo nấu từ gạo dâng vua ninh nhừ thơm phức mang đến cho Dung Hoa.
Vốn dĩ chẳng buồn ăn, nhưng Dung Hoa vẫn cố gượng nuốt cho hết bát cháo. Xuân Nghiêu, Cẩm Tú và Mộc Cận đứng bên cạnh túc trực hầu hạ. Xuân Nghiêu và Cẩm Tú thì còn đỡ, nhưng Mộc Cận vốn là đứa ruột để ngoài da, nhìn Dung Hoa cứ lấp lửng như muốn nói lại thôi. Xuân Nghiêu và Cẩm Tú liên tục nháy mắt ra hiệu, giục Mộc Cận dọn dẹp khay trống mang xuống.
Thấy bộ dạng miễn cưỡng của Mộc Cận, Dung Hoa lên tiếng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Lúc này Mộc Cận mới hậm hực ấm ức thốt lên: "Nãi nãi vất vả cả đêm, rốt cuộc lại dâng áo cưới cho kẻ khác mặc. Hiện giờ Đại nãi nãi nắm quyền quản gia rồi."
truyenfull,truyenfull.com