Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 302: Cưới vợ 1



Dùng xong bữa tối, Dung Hoa cùng Tiết Minh Duệ bàn bạc về mấy rương đồ vật mà Đào lão thái thái để lại.

Tiết Minh Duệ nhìn Dung Hoa, cất lời: "Cứ đặt tạm trong phủ đã, sau này hẵng đưa cho Hoằng ca. Dù sao đó cũng là tài sản của Đào gia, nàng không cần quá nhọc lòng. Chỗ tổ mẫu ta sẽ tự mình đi nói rõ, những người khác cũng chẳng cần thiết phải biết."

Ý hắn hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ của nàng.

"Ngoài Hoằng ca ra, e rằng nhị thúc phụ và tam thúc phụ đều phải dùng đến. Đào gia từ sớm đã phân gia, đại thái thái lại quản đồ của lão thái thái gắt gao. Nhị phòng và tam phòng vốn chẳng được chia chác bao nhiêu, nay nhị thúc phụ đang chịu tang ở nhà, tam thúc phụ lại chuẩn bị cho kỳ thi Thu vi, trong nhà tự nhiên sẽ chẳng thể dư dả."

Tiết Minh Duệ suy ngẫm đôi chút: "Trước lúc lâm chung, lão thái thái luôn gọi nàng qua hầu chuyện nhưng lại e ngại có người khác bên cạnh. Nàng dù sao cũng là con gái đã gả đi, có những lời quả thực không tiện nói thẳng. Nếu bà đã giao phó những món đồ quan trọng này cho nàng thì hẳn là ngầm nhờ nàng chiếu cố Đào gia. Có vài chuyện nàng cứ tùy cơ ứng biến là được, chỉ mong nàng đừng quá hao tâm tổn trí."

Thấy nụ cười hiện trên môi Dung Hoa, cõi lòng hắn cũng chợt bừng lên cảm giác nhẹ nhõm. Chẳng rõ có phải vì đang m.a.n.g t.h.a.i hay không mà tâm trạng nàng dạo này khá hơn hẳn, chỉ là sắc mặt có phần hơi nhợt nhạt.

Trò chuyện thêm một lúc, Dung Hoa toan đứng dậy rót nước.

"Đừng động, để ta lấy." Tay nàng bị Tiết Minh Duệ giữ lại, sau đó hắn liền xoay người rót một chén nước mang qua.

Dung Hoa nhấp từng ngụm nhỏ, đôi mắt khẽ ngước nhìn Tiết Minh Duệ. Ở trước mặt nàng, Vũ Mục Hầu Tiết Minh Duệ chẳng còn giữ nổi dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của một hầu gia nữa. Hầu hết thời gian, đuôi mày khóe mắt hắn đều chan chứa nét dịu dàng cùng nụ cười ấm áp. Nghĩ vậy, nàng không nhịn được lại ngước lên nhìn hắn thêm một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt của đối phương. Dung Hoa chỉ thấy hai má nóng ran, cả người thoắt cái đã đỏ bừng.

Tiết trời dần chuyển lạnh. Thân thể Bát muội muội này vốn yếu ớt, trước kia nàng thường ngủ đến nửa đêm là chân tay lạnh buốt rồi giật mình tỉnh giấc, thế nhưng dạo gần đây giấc ngủ lại tốt đến kỳ lạ. Tiết Minh Duệ cũng đã dời thói quen đọc sách từ thư phòng sang tẩm phòng. Nàng nép vào lồng n.g.ự.c hắn, còn hắn tựa bên mép giường đọc sách, chẳng biết thiếp đi từ lúc nào, chớp mắt một cái tỉnh dậy đã thấy trời sáng.

Xuân Nghiêu thành thạo bẩm báo với Dung Hoa: "Hầu gia dùng xong bữa sáng mới đi, ngài còn ghé thư phòng tìm mấy cuốn sách mang đến cho nãi nãi." Vừa nói, tỳ nữ vừa đưa sách cho nàng xem.

Đều là mấy cuốn dã sử, tạp ký. Dung Hoa hơi ngẩn người, cõi lòng ấm áp rồi khẽ mỉm cười. Sao Tiết Minh Duệ lại biết nàng thích đọc loại sách này cơ chứ? Trước kia nàng rất thích luồn lách trong Tàng Thư Các của Đào Chính An để tìm truyện ký, nhưng từ khi trở thành Bát tiểu thư Đào gia, nàng đã thu liễm mọi sở thích cá nhân để làm việc gì cũng rập khuôn phép tắc. Những cuốn sách mà tiểu thư khuê các không nên đọc, nàng tuyệt đối chẳng đụng tới một chữ. Ngay cả cuốn "Thiên Công Khai Vật", nàng cũng chỉ xem vì cần tìm hiểu chuyện nông tang.

Dung Hoa siết chặt cuốn sách trong tay. Cứ đà này, cái bản ngã mà nàng đã cẩn thận giấu kín bấy lâu nay, nói không chừng một ngày nào đó sẽ lại lộ nguyên hình mất thôi.

...

Thấy ngày Tiết Minh Ái thành thân sắp đến, lão phu nhân và Nhị thái thái cùng nhau đi xem xét viện t.ử dùng cho hỉ sự, lúc này tân phòng của Tiết Minh Ái mới coi như hoàn toàn tu sửa xong.

Viện t.ử mới của Tiết Minh Ái không lớn bằng chính viện của Dung Hoa và Tiết Minh Duệ nhưng cũng đầy đủ mọi thứ, cảnh sắc lại đặc biệt tinh xảo tỉ mỉ. Tiết Sùng Nghĩa còn cố ý sai người vận chuyển một khối đá Thái Hồ vào phủ, lại cho người dọn dẹp bố trí lại cỏ cây hoa lá trong sân.

Ba ngày trước khi thành thân, những vật dụng thường ngày của Tứ tiểu thư Thường Ninh Bá đã được chọn giờ lành để khiêng vào phủ. Đủ loại đồ đạc vừa vào cửa đã lập tức chất đầy ắp cả căn phòng, nhiều thứ không còn chỗ để đành phải tạm thời chuyển sang gian sương phòng phía đông. Tiết Nhị thái thái được người ta dìu đến xem, ngoài miệng thì cằn nhằn, "Đứa trẻ này sao lại có nhiều đồ thế không biết.” nhưng trong lòng thì vui vẻ ra mặt.

Hạ nhân trong phủ đều tò mò kéo nhau đến xem. Đồ dùng thường ngày của vị tân nãi nãi này phải khiêng từ lúc trời vừa hửng sáng cho đến tận khi sẩm tối mới miễn cưỡng sắp xếp ổn thỏa. So với lúc nãi nãi tiến phủ, vị tân nãi nãi này quả thực đã giúp Nhị thái thái nở mày nở mặt.

Ngày hôm sau, Dung Hoa chải chuốt xong xuôi liền đến phòng lão phu nhân thỉnh an.

Lão phu nhân đang ngồi nói chuyện cùng Tiền thị, vừa thấy Dung Hoa bước vào, trên mặt hai người ít nhiều lộ ra vẻ thiếu tự nhiên. Lão phu nhân nở nụ cười hiền từ lên tiếng trước: "Không ở trong phòng nghỉ ngơi cho khỏe, qua đây sớm thế làm gì?"

Dung Hoa bước tới hành lễ, lúc này mới đáp: "Cũng không còn sớm nữa ạ."

Lão phu nhân cẩn thận đ.á.n.h giá Dung Hoa từ trên xuống dưới một lượt: "Ta cũng quên mất năm xưa mình đã trải qua thế nào rồi, chỉ mang máng nhớ mấy tháng đầu mệt mỏi rã rời, ngủ thế nào cũng không thấy đủ. Thế mà ta thấy các con, đứa nào đứa nấy đều tinh thần phấn chấn cả."

Tiền thị ngồi bên cạnh nghe vậy che miệng cười.

Lão phu nhân nhìn Dung Hoa, đuôi mày lại trĩu xuống: "Chỉ là sắc mặt con không được tốt lắm. Nếu ốm nghén nghiêm trọng quá thì chi bằng mời đại phu tới kê vài thang t.h.u.ố.c uống thử xem sao."

Dung Hoa cười đáp: "Hiện tại cũng chưa đến mức đó ạ, chỉ hơi khó chịu lúc sáng sớm khi mới ngủ dậy, với lại không ngửi được mùi thức ăn thôi."

Tiền thị cười hùa theo: "Ai m.a.n.g t.h.a.i cũng vậy cả."

Lão phu nhân ngẫm nghĩ một chốc: "Chuyện đó thì dễ thôi, cứ bảo bọn họ làm thức ăn dưới đại trù phòng, sau đó dùng đĩa giữ nhiệt bưng lên phòng con."

Dung Hoa đỏ mặt, có chút ngại ngùng: "Không cần phiền phức vậy đâu ạ."

Lý ma ma sai nha hoàn bưng một khay đựng đồ ăn vặt lên đặt trước mặt Dung Hoa.

Tiền thị cũng ở bên cạnh khuyên nhủ: "Chẳng phiền hà gì đâu, chỉ cần đệ muội có thể ăn được nhiều hơn một chút thì đối với cả muội và đứa bé đều là chuyện tốt."

Lý ma ma tự tay mở nắp khay, cúi đầu cười với Dung Hoa: "Nói ra thì việc này lại tiện cho bọn nô tỳ. Nãi nãi mỗi ngày dùng những món gì, bọn nô tỳ chẳng cần phải ra tiểu trù phòng nghe ngóng nữa mà có thể trực tiếp về bẩm báo với lão phu nhân luôn."

Lão phu nhân gật gù: "Vậy cứ quyết định thế đi." Bà nhìn sang Lý ma ma: "Ngươi xuống dưới sắp xếp cho thỏa đáng, nhất định không được sơ suất."

Lý ma ma bước lên xoa bóp bả vai cho lão phu nhân: "Người cứ yên tâm, canh suông bánh ngọt ngày thường thì không cần phải dời đi đâu, chỉ phàm những món nào mùi vị đậm đà thì cứ làm ở bên này. Đợi đến khi nãi nãi bớt nghén rồi chuyển về lại là xong."

Chuyện đã nói đến nước này, Dung Hoa cũng thuận nước đẩy thuyền mà ưng thuận.

Mọi người nán lại trò chuyện thêm một lát, Dung Hoa mới khuỵu gối hành lễ rồi lui ra ngoài.

Về đến phòng, Dung Hoa gọi Cẩm Tú tới hỏi: "Có nhìn ra được gì không?"

Cẩm Tú lắc đầu: "Nha hoàn trong phòng lão phu nhân đều rất kín miệng, bình thường cũng chẳng mấy khi trò chuyện cùng bọn nô tỳ."

Nói tóm lại là không dò hỏi được gì.

Lúc nàng bước vào, lão phu nhân và Tiền thị rốt cuộc đang bàn bạc chuyện gì? Dù là chuyện gì thì chắc chắn cũng có liên quan đến nàng, hơn nữa lại là chuyện rất khó mở miệng.

"Không vội, cứ từ từ nghe ngóng rồi chắc chắn sẽ ra manh mối." Lão phu nhân không tiện nói với nàng, nhất định sẽ tìm cách để nàng tự biết.

Đôi khi hạ nhân để lộ tin tức cũng chưa hẳn là do vô ý.

Đến buổi chiều, Cẩm Tú quả nhiên nghe ngóng được vài lời vụn vặt: "Lão phu nhân chỉ hỏi thăm xem Hồng Anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi."

Hỏi Hồng Anh ư? Nói vậy là lão phu nhân đã biết chuyện rồi? Nhưng cẩn thận suy xét lại thì thấy không đúng, nếu lão phu nhân đã biết trong bụng Hồng Anh mang cốt nhục... thì đâu cần phải hỏi tuổi của nàng ta làm gì. Nha hoàn đến tuổi thì nên xuất phủ phối hôn, nói không chừng lão phu nhân chỉ lờ mờ nhìn ra vài dấu hiệu chứ chưa hoàn toàn tỏ tường.

Dù sao đi nữa, nếu lão phu nhân đã nói vậy thì Hồng Anh chắc chắn không thể tiếp tục ở lại trong phủ.

Dung Hoa nhíu mày, gọi vợ Phùng Lập Xương tới: "Có biết quê quán của Hồng Anh ở đâu không?"

Vợ Phùng Lập Xương cẩn thận nhớ lại. Trước khi bà ta đến làm ma ma bồi giá, Đại thái thái đã từng điểm qua xuất thân của những người hầu hạ bên cạnh nãi nãi: "Hai tỷ muội Hồng Anh, Hồng Ngọc vào phủ từ lúc còn rất nhỏ, e là ngay cả bản thân chúng cũng chẳng nhớ rõ quê quán ở đâu. Cho dù có mang máng nhớ được thì người nhà cũng không còn ai, có về đó thì cũng..."

Dung Hoa gật đầu cho vợ Phùng Lập Xương lui xuống.

Nếu Hồng Anh thực sự đã mang thai, có người đứng ra nhận lấy ả thì còn đỡ. Nhược bằng không có ai dám đứng ra, ả làm ra cái thứ chuyện cẩu thả này thì chẳng thể nào mang theo cái danh tiếng ô uế đó mà xuất phủ được. Sự tình đã đến nước này, nàng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm ra cho Hồng Anh một con đường sống.

Dù định xử lý Hồng Anh ra sao, trước tiên cũng phải xác nhận xem ả có thực sự m.a.n.g t.h.a.i hay không đã.

Dung Hoa còn chưa kịp thu xếp chuyện của Hồng Anh thì Cẩm Tú lại dò la được một tin tức mới: "Là Nhị lão gia muốn xin nãi nãi cho Hồng Anh qua đó."

Dung Hoa sững sờ. Nàng còn tưởng người nhúng chàm là Tiết Minh Ái vốn hay gần gũi với nha hoàn, không ngờ lại là Tiết Sùng Nghĩa. Đến nước này thì chẳng khó hiểu tại sao lão phu nhân và Tiền thị lúc gặp nàng lại tỏ ra khó xử đến vậy.

Tiết Sùng Nghĩa là trưởng bối. Trưởng bối lại trúng ý nha hoàn bồi giá của cháu dâu, cái miệng này quả thực rất khó mở.

Số lần nàng dẫn Hồng Anh đến phòng lão phu nhân dùng bữa chỉ đếm trên đầu ngón tay, Tiết Sùng Nghĩa sao lại để mắt tới ả dễ dàng như thế? Hay là vì... Nếu vậy thì thật sự quá mức trùng hợp rồi.

Lão phu nhân đang chờ nàng tự lên tiếng, hay là muốn xem nàng sắp xếp bề này ra sao.

Sự đã đến nước này, bản thân nàng cũng không thể tự chủ trương được nữa, vẫn là nên nghe thử ý tứ của lão phu nhân xem sao.

...

Tiền thị xử lý xong công việc trong tay mới sang thăm Nhuận ca.

Nhuận ca đang ngủ say sưa, trên chóp mũi nhỏ xíu lấm tấm vài giọt mồ hôi. Tiền thị lấy khăn tay cẩn thận lau cho con. Nhuận ca như cảm nhận được điều gì, cái thân hình bé nhỏ vặn vẹo lật úp xuống giường, chu môi lên ngủ tiếp.

Nhuận ca lớn lên trông rất giống phụ thân nó, đặc biệt là dáng vẻ khẽ nhíu mày lại khiến nàng nhớ tới người cha nghiêm khắc của mình.

Nếu như phụ thân vẫn còn bình an, khung cảnh trong nhà lúc này hẳn sẽ ra sao?

Tiền thị từ từ siết chặt chiếc khăn tay, hồi lâu sau mới buông lỏng các ngón tay rồi bước ra khỏi phòng Nhuận ca.

Hỉ sự của Tiết Minh Ái đều đã được thu xếp ổn thỏa, nàng rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Chuyện khẩn cấp trước mắt không nằm ở chỗ nàng mà là phải xem Dung Hoa giải quyết bề này thế nào.

...

Nghĩ tới chuyện của Hồng Anh, Dung Hoa trằn trọc mãi không sao ngủ được.

"Nàng sao thế?" Tiết Minh Duệ thấp giọng hỏi.

Dung Hoa trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: "Đã tìm thấy Tô Trường Cửu chưa chàng?"

Tìm bao lâu nay mà vẫn bặt vô âm tín, trong chuyện này mọi người vốn đã sớm ngầm hiểu với nhau. Con trai của Tô Trường Cửu còn lập sẵn bài vị ở nhà, Dung Hoa cũng đã chu cấp cho gia đình ông ta rất nhiều bạc xoa dịu, sao đột nhiên hôm nay nàng lại nhắc tới chuyện này? Tiết Minh Duệ cúi đầu, nhìn Dung Hoa đang rúc vào lòng mình để lộ ra nửa bờ vai trắng muốt, chẳng rõ nàng đang suy tính điều chi.

Tiết Minh Duệ ngẫm nghĩ một chút, nhẫn nại chờ Dung Hoa tự mở lời.

"Nếu như ta có thể suy tính chu toàn hơn một chút thì đã tránh được rất nhiều rắc rối rồi."

Tiết Minh Duệ nắm lấy tay nàng.

Trước mặt người ngoài, nàng luôn mang vài phần phòng bị, thật vất vả mới có thể buông lỏng cảnh giác khi ở bên hắn. Mặc dù nhìn ra trong lòng nàng đang có tâm sự, hắn cũng không thể ép hỏi quá gắt gao kẻo làm nàng sợ hãi, kiên nhẫn chờ đợi một chút vẫn tốt hơn: "Chẳng ai có thể quán xuyến được mọi việc chu toàn không một kẽ hở, huống hồ trong phủ có bao nhiêu là người, nàng làm được đến mức này đã là vô cùng không dễ dàng rồi. Kể từ khi phụ thân qua đời, mẫu thân lại trốn trong Phật đường không màng thế sự, chẳng có ai giúp đỡ nàng cả." Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Phàm là việc gì chỉ cần tận lực là được, ta sẽ luôn đứng về phía nàng."

truyenfull,truyenfull.com