Sáng sớm hôm sau, Dung Hoa gọi Cẩm Tú tới: "Cho người trông chừng Hồng Anh thật kỹ vào." Nếu Hồng Anh đã tự chọn con đường này thì phải gánh vác hậu quả. Không phải nàng chưa từng cho Hồng Anh cơ hội, trái lại, nàng đã sai Cẩm Tú ngầm nhắc nhở ả mấy lần nhưng ả vẫn cố tình không chịu thu tay. Mặc dù nàng có phần trách nhiệm vì quản giáo hạ nhân không nghiêm, nhưng kẻ vì tư lợi mà gây ra cơ sự thế này thì cũng phải tự mình nếm trải trái đắng.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày đại hỉ của Tiết Minh Ái, không thể để người ngoài chê cười Tiết gia được.
"Bảo Hồng Ngọc cũng ít đi lại bên ngoài thôi."
Cẩm Tú vâng dạ, ngẩng đầu hỏi Dung Hoa: "Nãi nãi định tính sao ạ?"
Sự tình đến nước này đã không còn do nàng quyết định nữa rồi.
Dung Hoa sửa soạn xong xuôi liền đi thỉnh an lão phu nhân.
Nhị thái thái và Tiền thị đang ở trong phòng lão phu nhân bàn bạc về hôn sự của Tiết Minh Ái.
Lão phu nhân nói: "May mà trong nhà cũng đã từng lo liệu hỉ sự vài lần rồi, cứ chiếu theo lệ cũ mà làm thì không sợ xảy ra sai sót."
Nhị thái thái đang cười tươi rói vội thu lại mấy phần: "Lão phu nhân dạy phải ạ."
Dung Hoa bước tới hành lễ rồi ngồi xuống bên cạnh lão phu nhân.
Nhị thái thái bỗng dưng tỏ ra ân cần với Dung Hoa: "Mấy ngày nay tinh thần ta mới khá lên một chút, vốn định ghé thăm cháu, một là sợ lây bệnh, hai là hôn sự của tam đệ cháu quả thực bận đến mức không dứt ra được."
Dung Hoa mỉm cười: "Đáng lẽ cháu phải qua thăm nhị thẩm mới đúng ạ."
Nhị thái thái vội liếc mắt cười xòa: "Cháu nói gì vậy, bây giờ cháu mới là người vàng ngọc nhất trong phủ. Lỡ như xảy ra mệnh hệ gì, ta e là lão phu nhân sẽ lột da ta mất."
Mọi người đều che miệng cười.
Lão phu nhân cười xong liền cố ý ra vẻ nghiêm mặt: "Nói đi nói lại thì các người toàn là người tốt, chỉ có ta đây là hung thần ác sát thôi."
Nhị thái thái vội vàng lên tiếng tạ lỗi: "Lão phu nhân mặt mày hiền từ, là do con lỡ lời. Kẻ hung thần ác sát đâu phải ai khác, chính là con mới đúng."
Mọi người lại được dịp bật cười.
Lão phu nhân để Lý ma ma đỡ đứng dậy, bước vài bước vào nội thất rồi ngả lưng lên giường êm: "Người già rồi, hơi tí là thấy mệt mỏi. Bệnh này tuy đã khỏi nhưng ngồi lâu vẫn thấy không thoải mái."
Dung Hoa cười nói: "Đó là vì người vẫn chưa hoàn toàn bình phục đấy ạ."
Lão phu nhân cầm lấy chén trà từ tay Dung Hoa nhấp một ngụm: "Các con chỉ toàn dỗ ngọt ta thôi. Bệnh của ta thế nào ta tự biết, có chữa cũng chẳng khỏi hẳn được, chỉ đành uống t.h.u.ố.c cầm chừng." Nói rồi bà nắm lấy tay Dung Hoa: "Cả đời ta phúc phận gì cũng đã hưởng qua rồi, giờ chỉ mong được bế thêm vài đứa chắt. Nếu các con đứa nào cũng sinh thêm đinh cho Tiết gia thì ta vui mừng khôn xiết."
Dung Hoa đỏ mặt cười bẽn lẽn không đáp, còn Tiết Nhị thái thái lại tỏ vẻ ngượng ngập như có khổ mà chẳng thể thốt nên lời.
"Có một việc ta vẫn chưa bẩm báo với lão phu nhân." Tiết Nhị thái thái vừa nói vừa liếc nhìn Dung Hoa: "Con cũng biết lời này không nên nói, nhưng lễ tiết vốn là vậy. Nhà Thường Ninh Bá ở phủ Kim Hoa lại cực kỳ coi trọng quy củ."
Cái quy củ này e là có liên quan đến nàng rồi. Dung Hoa ngước mắt nhìn Tiết Nhị thái thái.
Tiền thị cũng làm bộ không hay biết gì, đưa mắt đầy quan tâm nhìn Dung Hoa, nhưng đứng trước mặt Nhị thái thái lại không dám xen mồm, chỉ đành cung kính ngồi nghe.
Lão phu nhân hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì khó lo liệu?"
Tiết Nhị thái thái đáp: "Nói ra thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Hôn sự này trước sau phủ Thường Ninh Bá đều chiều theo ý nhà ta nên tiến hành rất suôn sẻ. Hôm qua đồ đạc của Tứ tiểu thư cũng đã đưa vào phủ, mọi việc đều sắp xếp chu toàn."
Lão phu nhân gật đầu: "Điểm này thì họ làm rất thỏa đáng."
Con dâu phải thuận theo ý nhà chồng, đó chẳng phải lẽ dĩ nhiên sao? Cho dù Thường Ninh Bá có danh vọng ở phủ Kim Hoa đến mấy thì hai bên đều là gia đình huân quý, chẳng ai thua kém ai. Trái lại, lão phu nhân còn là Hòa Thạc Trưởng công chúa, chuyện này phải tính thế nào? Chẳng qua là Nhị thái thái cố ý muốn trầm trọng hóa vấn đề mà thôi.
Tiết Nhị thái thái tiếp lời: "Chỉ là lúc bái đường, Dung Hoa đang m.a.n.g t.h.a.i e rằng không tiện ló mặt ra ngoài."
Hóa ra là chuyện này.
Lão phu nhân đưa mắt nhìn Dung Hoa.
Những năm đầu ở kinh thành quả thực có kiêng kị chuyện này.
Dung Hoa thở phào nhẹ nhõm: "Đây là chuyện nhỏ, ngày tam đệ thành thân cháu sẽ tạm lánh đi là được."
Sắc mặt Tiết Nhị thái thái cứng lại, tỏ ra ngượng ngùng: "Cũng không nhất thiết phải bắt Dung Hoa lánh mặt, chỉ là ta nghĩ hôm đó dù trong phủ có đốt ít pháo hoa thì cũng khó tránh khỏi ồn ào. Sợ rằng sẽ làm Dung Hoa kinh động nên mới đến xin lão phu nhân một chủ ý." Nói đoạn bà ta ngừng lại, câu chuyện đột ngột chuyển hướng sang Đào gia: "Hơn nữa, nhà đẻ của Dung Hoa có nhiều bất tiện, chuyện này mọi người đều biết rõ. Ta qua đó báo một tiếng cũng được, nhưng không thể để Dung Hoa phải đi lại xóc nảy, rủi ro xảy ra chuyện gì thì..."
Bà ta không tránh né thì sẽ nói nàng chẳng có nơi nào để đi; né tránh rồi thì lại thành ra nàng thua kém Tứ tiểu thư Thường Ninh Bá, chẳng còn mặt mũi nào nên đành phải lẩn trốn.
Nàng có chọn cách nào đi nữa thì cũng chịu thiệt thòi.
Chuyện chưa từng có tiền lệ nay bỗng dưng bị đưa ra m.ổ x.ẻ trên mặt bàn khiến lão phu nhân nhất thời không biết phải định đoạt ra sao.
Nhị thái thái rõ ràng đang cố tình làm khó nàng. Dung Hoa khẽ mỉm cười: "Nếu đã có tập tục như vậy, tam đệ lấy vợ lại là chuyện trọng đại, cháu về nhà đẻ cũng không hay, chi bằng cháu dọn qua Nam viện. Bên đó cũng thanh tịnh, đợi qua ba ngày cháu sẽ dọn về."
Không ngờ Dung Hoa lại ưng thuận nhanh chóng đến thế, Nhị thái thái bất ngờ đến mức sững người: "Thế sao được, Nam viện còn chưa tu sửa xong mà."
Dung Hoa cười đáp: "Hai ngày nay cho người chuẩn bị qua loa là được rồi ạ." Cứ làm thế này, nàng vừa được ở lại trong phủ lại vừa tránh mặt Tứ tiểu thư Thường Ninh Bá. Nàng đã nhượng bộ trước, ắt hẳn lão phu nhân cũng sẽ không để nàng chịu thiệt.
Lão phu nhân suy ngẫm một lát: "Vậy cứ quyết định thế đi, ta sẽ sai người qua dọn dẹp Nam viện. Đến lúc đó trong phủ ồn ào cũng không làm phiền đến Dung Hoa."
Tiết Nhị thái thái nghe vậy liền mỉm cười: "Vậy thì vất vả cho Dung Hoa quá."
Dung Hoa cười đáp: "Đều là người một nhà cả, thẩm không cần khách sáo."
Lời đã nói đến nước này mà Tiết Nhị thái thái vẫn ngồi vững như thái sơn, không hề có ý định rời đi. Phải chăng bà ta sợ nàng sẽ mách lẻo điều gì trước mặt lão phu nhân?
Dung Hoa nhớ tới cảnh tượng đồ đạc của Tứ tiểu thư Thường Ninh Bá được khiêng vào phủ, trong lòng khẽ mỉm cười. Nhị thái thái tưởng nàng sẽ oán trách với lão phu nhân rồi gây cản trở phá hỏng hỉ sự của Tiết Minh Ái sao.
Nàng quả thực có chuyện muốn nói với lão phu nhân, nhưng lại là chuyện xấu mặt của Tiết Sùng Nghĩa mà thôi.
Tiết Nhị thái thái không chịu rời đi nhưng bà ta cũng là người thức thời, cười nói với lão phu nhân thêm một lát rồi mới cáo lui. Nàng đành phải tìm cơ hội khác.
...
"Tại sao lại phải dọn đến Nam viện?" Mộc Cận vừa cắm hoa vào bình vừa càu nhàu: "Chuyện tốt đều bị Nhị thái thái giành làm hết rồi, nãi nãi đã không xen vào chuyện gì mà còn bắt chúng ta phải dọn ra khỏi phủ, thế này thì ức h.i.ế.p người quá đáng rồi! Theo lý mà nói, trong phủ này chỉ có lão phu nhân, phu nhân và nãi nãi mới là chủ nhân chính thất. Ở bên ngoài, người ta nhắc tới nhiều nhất cũng là phủ Vũ Mục Hầu. Nếu đã là phủ Vũ Mục Hầu, cớ sao chúng ta lại phải dọn đi?"
Mộc Cận là người nóng nảy nhất, đặc biệt là từ khi rời khỏi Đào gia, có viện t.ử và danh phận của riêng mình, nàng ta lại càng không muốn nãi nãi phải chịu nửa điểm tủi thân.
"Nãi nãi đã dốc lòng vì Tiết gia biết bao nhiêu, suýt chút nữa thì..." Vành mắt Mộc Cận đỏ hoe: "Nếu không có nãi nãi, cục diện trong phủ hiện giờ sẽ ra sao? Hôn sự của tam gia sao có thể thành công được? Nói không chừng tất cả chúng ta đều đã... Nhị thái thái không nhớ đến ân tình của nãi nãi thì chớ, lại còn khắp nơi làm khó dễ. Hôn sự của tam gia quan trọng thật đấy, nhưng nãi nãi còn đang m.a.n.g t.h.a.i tiểu thiếu gia cơ mà. Bắt nãi nãi không được lộ diện đã đành, lại còn đuổi ra khỏi phủ. Nãi nãi đã lùi bước đến mức này rồi, họ còn muốn ép chúng ta đến nhường nào nữa?"
Xuân Nghiêu và Cẩm Tú đưa mắt nhìn nhau, vừa định kéo Mộc Cận xuống không cho nói thêm nữa thì từ ngoài cửa truyền đến một giọng nói trầm thấp: "Ai bảo muốn đuổi ra khỏi phủ?"
Mấy nha hoàn nghe tiếng đều biến sắc, vội xoay người hành lễ với Tiết Minh Duệ: "Hầu gia."
Tiết Minh Duệ ánh mắt sầm xì nhìn đăm đăm vào Mộc Cận chờ nàng ta hồi đáp.
Mộc Cận chỉ cảm thấy ánh mắt kia sắc lẹm tựa như lưỡi đao, đè nén khiến tim đập thình thịch bên tai, tức thở chẳng ra hơi. Nàng ta run rẩy c.ắ.n răng, lắp bắp đáp: "Nhị thái thái nói tân nãi nãi vào phủ, nãi nãi đang m.a.n.g t.h.a.i nên phải lánh đi, bảo nãi nãi dọn sang Nam viện ạ."
Đuôi lông mày Tiết Minh Duệ chùng xuống, khóe mắt hẹp dài thoáng chốc tỏa ra hàn ý. Bờ môi hắn khẽ nhấp nháy, vẻ mặt trầm mặc nhưng chẳng thể giấu nổi sự phẫn nộ đang sục sôi.
Dung Hoa khẽ giật mình. Nàng chưa từng thấy Tiết Minh Duệ lộ ra biểu cảm đáng sợ như vậy bao giờ.
Tiết Minh Duệ đặt món đồ trong tay xuống rồi quay lưng định bước ra cửa.
Mọi lần, hễ có chuyện gì Tiết Minh Duệ cũng sẽ dò hỏi ý kiến của nàng, lần này lại chẳng buồn hỏi lấy một câu. Cõi lòng Dung Hoa bất giác hoảng hốt. Liệu Tiết Minh Duệ có định tìm Nhị thái thái tính sổ ngay bây giờ không?
"Hầu gia..."
Mộc Cận biết mình đã gây họa, cả người cứng đờ trên mặt đất không biết phải làm sao.
Dung Hoa sốt sắng gắt: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau cản Hầu gia lại."
Xuân Nghiêu và Cẩm Tú lúc này mới hoàn hồn, vội vã chạy đuổi theo. Nào ngờ đến bên cạnh Tiết Minh Duệ rồi lại chẳng kẻ nào dám mở miệng khuyên can, càng không dám chặn đường hắn.
Thấy Tiết Minh Duệ sắp bước ra khỏi tiểu viện.
Dung Hoa cũng đã đuổi ra đến cửa.
Nếu cứ để Tiết Minh Duệ đi chất vấn Nhị thái thái, trong phủ không biết lại đồn đại ra những lời gì. Nhị thái thái rất có thể sẽ mượn cớ này xé chuyện ra to, dẫu sao người đưa ra yêu cầu dọn tới Nam viện cũng là bà ta. Nếu làm ầm ĩ lên, trông có vẻ như chính nàng mới là người cố tình gây sự.
Nàng hiển nhiên không thể đuổi kịp bước chân của Tiết Minh Duệ, đặc biệt là khi hắn đang giận dữ thế này, nàng có nói gì chưa chắc hắn đã lọt tai: "Hầu gia.” Giọng Dung Hoa không lớn lắm: “Chàng nghe thiếp nói, thiếp không đuổi kịp chàng." Nàng dừng lại một nhịp rồi tiếp: "Chàng cũng phải tin thiếp chứ."
Tiết Minh Duệ rốt cuộc cũng dừng bước, xoay người nhìn Dung Hoa.
Dung Hoa gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. Vừa định nhấc chân bước tới, ai ngờ chân nàng bỗng mềm nhũn rồi trượt ngã. Sắc mặt đám Cẩm Tú biến đổi dữ dội, vội vã nhào tới nhưng không kịp vươn tay, Dung Hoa đã lảo đảo ngồi sụp xuống đất.
Cả viện t.ử thoắt cái rối tinh rối mù. Mấy ma ma túc trực dưới mái hiên nghe tiếng động đều ló đầu ra xem. Thấy Dung Hoa ngồi bệt trên đất, mặt mày ai nấy đều trắng bệch, ùa cả lên.
Đám nha hoàn, ma ma còn chưa kịp chạy tới nơi, Tiết Minh Duệ đã nhanh như chớp lao đến bế bổng Dung Hoa vào trong nội thất.
Dung Hoa chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy mình nằm yên vị trên giường.
Tiết Minh Duệ cất giọng phân phó: "Mau đi thỉnh ngự y tới bắt mạch cho nãi nãi."
Nhuế Thanh lập tức quay người chạy ra cửa.
Nhóm Xuân Nghiêu, Cẩm Tú càng quây sát lại, căng thẳng nhìn Dung Hoa.
Dung Hoa lắc đầu: "Ta không sao, không cần phải hoảng hốt thế đâu." Vừa rồi chỉ là bị hụt chân ngồi bệt xuống đất chứ không hề ngã đập đi đâu. Nói đoạn nàng nhìn sang Xuân Nghiêu: "Ra ngoài xem thế nào, đừng để người ta làm ầm ĩ mọi chuyện lên."
truyenfull,truyenfull.com