Nhậm Tĩnh Sơ nắm tay Thanh Khung chặt đến mức phát đau, nàng gấp gáp nói: "Ta phải viết thư cho tổ mẫu. Ngày mai ngươi sai người gửi đi, xin người đến kinh thành thăm ta."
Lão phu nhân tuổi tác đã cao, lỡ nghe hung tin mà lo lắng sinh bệnh thì biết làm thế nào? Từ trước đến nay, chuyện lớn nhỏ trong tộc đều không dám kinh động đến Nhậm lão phu nhân, chỉ sợ xảy ra chút sơ suất nào đó.
Nhậm Tĩnh Sơ tựa như vừa chộp được một tia hy vọng: "Tổ mẫu mà nghe tin ta xảy ra chuyện thì nhất định sẽ đến. Chỉ cần người đến, phụ thân và mẫu thân cũng sẽ giúp ta nghĩ cách... Ta..." Nói đoạn, nàng tủi thân bật khóc nức nở: "Ta không muốn ở lại đây! Thanh Khung, ta không muốn ở lại cái nơi này đâu!"
Thanh Khung vội vàng lên tiếng an ủi: "Tam nãi nãi xin hãy nén bi thương. Cho dù lão gia và phu nhân có nghĩ ra cách đi chăng nữa thì cũng chẳng thể lo liệu ổn thỏa chỉ trong một sớm một chiều được. Người ngàn vạn lần phải giữ bình tĩnh mới xong."
Nhậm Tĩnh Sơ nghe vậy liền gật đầu: "Phụ thân và mẫu thân chắc chắn sẽ nghĩ ra cách đúng không? Bọn họ tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn ta chịu khổ ở Tiết gia thế này đâu."
Thanh Khung gật đầu thật mạnh: "Nếu lão gia và phu nhân biết chuyện, dĩ nhiên sẽ không để mặc Tam nãi nãi chịu uất ức như vậy."
Lúc này Nhậm Tĩnh Sơ mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng nằm bẹp xuống gối tựa, giọng nói chẳng còn chút sinh khí nào: "Nếu phụ thân và mẫu thân sợ mất mặt, ta sẽ cùng tổ mẫu trở về phủ Kim Hoa. Chỉ cần tổ mẫu còn sống ngày nào, ta sẽ ở lại hầu hạ bên cạnh ngày đó. Sau này tổ mẫu quy tiên, ta sẽ ở lại phủ Kim Hoa thủ hiếu, mãi mãi không quay lại kinh thành nữa." Nói xong, nàng quay sang nhìn nha hoàn tâm phúc: "Thanh Khung, ngươi nói xem như vậy có được không?"
Làm sao có thể dễ dàng quay về như vậy chứ? Cho dù muốn Tiết gia viết hưu thư e rằng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Hơn nữa, lão gia và phu nhân chắc chắn sẽ không đồng ý. Một thiên kim tiểu thư êm đẹp làm sao có thể cứ thế mà về phủ Kim Hoa được? Dù tiểu thư có được Nhậm lão phu nhân sủng ái đến đâu, nhưng tình cảnh nay đã khác xưa, khó đảm bảo người trong tộc không buông lời cay nghiệt. Đến lúc đó, tiểu thư biết tự xử thế nào đây? Thế nhưng, ngay tại thời khắc mấu chốt này, Thanh Khung không dám nói ra những lời ấy, chỉ đành thuận theo: "Tam nãi nãi muốn thế nào thì làm thế ấy, chỉ cần người thấy tốt là được rồi."
Nhậm Tĩnh Sơ gật gù: "Đến lúc đó, ở phủ Kim Hoa ta vẫn có thể tự mình làm chủ. Ta thích đi chơi thì đi chơi, muốn mở thi hội thì mở thi hội. Huynh đệ tỷ muội trong tộc còn tốt hơn đám người ở kinh thành này gấp trăm ngàn lần. Hơn nữa..." Nước mắt nàng lại lặng lẽ tuôn rơi: "Tổ mẫu nhớ ta, ta cũng rất nhớ người."
Thanh Khung chỉ đứng lặng bên cạnh lắng nghe, trong lòng cũng xót xa khôn tả. Nếu sớm biết lên kinh thành lại rơi vào cớ sự này, không chừng Nhậm lão phu nhân thà giữ tiểu thư lại bên người còn hơn. Nhưng giờ đây, tiểu thư đã gả vào Tiết phủ, ván đã đóng thuyền trở thành Tiết Tam nãi nãi mất rồi... Sự đã rồi, Nhậm lão phu nhân còn có thể làm gì được nữa?
Nhậm Tĩnh Sơ đột nhiên xoay chuyển câu chuyện: "Ta chỉ không cam tâm! Tại sao ta vừa mới gả vào đã thành ra nông nỗi này..."
Thanh Khung nắm chặt lấy tay chủ tử: "Tam nãi nãi, chúng ta mới vào Tiết gia nên dĩ nhiên chưa rõ ngọn ngành rốt cuộc ra sao." Vì cớ gì mà cả Điệp Phi và Điệp Lan lại cùng nhau đổ bệnh? Tam gia vốn dĩ đang êm đẹp, cớ sao đột nhiên lại sinh ra lắm chuyện bực mình như thế? "Người cứ yên tâm, ngày mai nô tỳ sẽ sai người đi dò la cẩn thận, nhất định sẽ tra rõ trắng đen."
Ánh mắt vốn đang mệt mỏi ủ dột của Nhậm Tĩnh Sơ bỗng lóe lên tia oán hận: "Cho dù có rời đi, ta cũng quyết không thể đi một cách không minh bạch như vậy được."
...
Trong phòng Tiết nhị thái thái vẫn vang lên tiếng khóc lóc ỉ ôi. Dáng vẻ than trời trách đất của bà ta khiến cho ai nấy nhìn vào cũng phải lạnh gáy.
Bọn người Tiền thị đứng vây kín quanh giường, nói hết lời khuyên can nhưng vẫn chẳng thể làm Nhị thái thái nguôi ngoai.
Nhị thái thái vừa khóc vừa nấc, giọng nói đứt quãng không rõ lời: "Sao ta lại... khổ thế này... nuôi lớn... cái đồ... nghịch t.ử này..."
Tiết Sùng Nghĩa ngồi bên cạnh, sắc mặt vô cùng khó coi và đầy vẻ gượng gạo.
Tiết Minh Bách lên tiếng dỗ dành: "Mẫu thân, tất cả đều là lỗi của Tam đệ. Chờ khi đệ ấy khỏe lại, con sẽ bắt đệ ấy đến tạ tội với người. Mẫu thân ngàn vạn lần đừng quá đau lòng kẻo lại tổn hại đến thân thể." Vừa nói, hắn vừa tiến lên định nắm lấy tay bà.
Nhưng Nhị thái thái lại cắm chặt bộ móng tay dài nhọn vào lưng bàn tay Tiết Minh Bách. Hai mắt bà ta đỏ ngầu sưng húp trông thật đáng sợ, nhất thời nghẹn họng thở không ra hơi.
Tiền thị thấy vậy vội vàng xông tới vuốt n.g.ự.c cho mẹ chồng, lúc này Nhị thái thái mới cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.
Tiền thị dịu giọng khuyên giải: "Nương cứ yên tâm. Chuyện bên ngoài Minh Bách đều đã lo liệu ổn thỏa cả rồi, hẳn là sẽ chẳng ai dám nói ra nói vào đâu. Còn chuyện trong nhà, đợi khi nương khỏe lại rồi từ từ định đoạt cũng chưa muộn. Lần này Tam đệ đã nhận bài học đích đáng, sau này ắt sẽ phải sửa đổi. Cũng may đệ ấy vẫn còn trẻ, răn đe lúc này âu cũng là tốt cho tương lai về sau."
Những lời này nghe thì có lý, nhưng nghĩ đến chuyện bản thân từng ở trước mặt Tiết Sùng Nghĩa hết lời khen ngợi Tiết Minh Ái, rồi lại tự tin tràn trề cho rằng con trai sẽ thay mình xả được cục tức này. Nào ngờ nghịch t.ử đó lại làm ra cái chuyện mất mặt đến nhường này! Kẻ nhắc đến Hồng Anh trước mặt Minh Ái chính là bà ta, thật đúng là tự bê đá đập vào chân mình mà!
Ngay trong ngày đại hỷ của Minh Ái mà lại gây ra cơ sự tày trời thế này, thể diện của nhị phòng Tiết gia coi như đã mất sạch.
Tiết nhị thái thái càng nghĩ càng cảm thấy xấu hổ không để đâu cho hết, ngoại trừ gào khóc ra thì chẳng biết làm gì hơn.
Tiếng khóc lóc dai dẳng cuối cùng cũng khiến Tiết Sùng Nghĩa bực bội. Ông ta dằn mạnh chén trà xuống bàn, đứng phắt dậy định bỏ ra ngoài.
Tiết nhị thái thái thấy vậy liền không kịp suy nghĩ mà buột miệng gào lên: "Thật là... mất mặt... a! Mất mặt... a!"
Thân hình Tiết Sùng Nghĩa khựng lại. Ông ta quay ngoắt đầu, hung hăng trừng mắt nhìn thê tử: "Ai mất mặt? Còn không phải tại bà hay ghen tuông vớ vẩn hay sao! Mấy năm nay có chuyện gì mà ta không nghe theo bà? Chẳng qua chỉ là nạp một tiểu thiếp, có gì mà phải làm ầm ĩ lên? Nếu không phải đám nha hoàn trong phòng bà không cho ta đụng đến một ngón tay, thì ta cần quái gì phải ra ngoài tìm kiếm?" Nói đoạn, ông ta cười lạnh bỉ ổi: "Hơn nữa, ta nhìn trúng Hồng Anh cũng chẳng phải là nhờ công lao của bà dắt mối sao? Bây giờ bà lại đi oán trách kẻ khác à! Có mất mặt thế nào đi nữa, thì cũng là vì ta đã cưới phải một mụ vợ Diêm Vương như bà. Dù có nói lý đến đâu đi chăng nữa, tất cả đều là lỗi do bà mà ra!"
Sắc mặt Tiết nhị thái thái tái xanh, hai mắt nhìn chằm chằm vào Tiết Sùng Nghĩa, cả người cứng đờ không thể nhúc nhích. Chờ trượng phu xỉa xói xong, bà ta mới trợn ngược hai mắt, đôi môi tím ngắt lại rồi lăn đùng ra ngất xỉu.
Tiết Minh Bách và Tiền thị hoảng hốt nhào tới gọi lớn. Lúc này Tiết Sùng Nghĩa mới nhận ra mình đã gây họa, chẳng dám nán lại trong phòng thêm nữa mà dứt khoát lẻn ra khỏi viện một cách không tiếng động.
...
Viện của Nhị thái thái nháo nhào cả một đêm. Mãi đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Dung Hoa mới nghe Cẩm Tú bẩm báo lại rằng đêm qua Tiết nhị thái thái đã ngất lịm đi tận hai lần.
Dung Hoa vừa thay xong xiêm y, đang định đi sang đó xem thử thì Lý ma ma đã cầm theo đồ đạc bước vào cửa.
Dung Hoa mỉm cười chào hỏi: "Ta cũng đang chuẩn bị về phủ thăm hỏi đây."
Lý ma ma nở nụ cười hiền hậu: "Thế thì thật là trùng hợp! Nếu nô tỳ mà đến muộn một chút, chắc chắn sẽ bị Lão phu nhân trách móc là làm việc không chu toàn."
Dung Hoa chưa vội hiểu ý tứ trong lời nói này, đành mời Lý ma ma vào trắc thất ngồi nghỉ.
Lý ma ma dăm ba câu chuyện phiếm xong mới nói vào chuyện chính: "Lão phu nhân sai nô tỳ mang ít xấp vải thượng hạng đến đây, để Thiếu phu nhân may vài bộ quần áo và bít tất nhỏ cho đứa bé. Chỗ vải vóc này đều là đồ ngự ban, bên ngoài có muốn mua cũng chẳng mua được đâu."
Dung Hoa cười tươi tắn đưa tay nhận lấy.
Lý ma ma lại tiếp lời: "Lão phu nhân dặn, trong phủ hiện giờ còn đang rất hỗn loạn. Thiếu phu nhân đang mang thai, lỡ như đi lại mà va chạm phải ai thì không hay. Chi bằng người cứ an tâm ở lại Nam viện tịnh dưỡng vài ngày, đợi qua đợt sóng gió này hẵng về." Nói đoạn, bà ta dừng lại một chút, "Lão phu nhân còn bảo, nếu Thiếu phu nhân lo lắng cho người thì cứ để Ngũ tiểu thư mỗi ngày qua đây thăm hỏi. Chuyện bên Lão phu nhân, tự khắc Ngũ tiểu thư sẽ thuật lại rõ ràng. Thêm nữa còn có Hầu gia mà! Hầu gia ngày nào cũng đến thỉnh an Lão phu nhân, có chuyện gì tự nhiên ngài ấy sẽ kể lại cho người nghe."
Ý tứ này rõ ràng là muốn để nàng tạm thời lánh mặt đi. Dù sao thì Hồng Anh cũng xuất thân là nha hoàn trong viện của nàng. Nhị thái thái đang lúc nóng nảy, không chừng sẽ c.ắ.n càn mà lôi cả nàng xuống nước. Lão phu nhân làm vậy cũng là để ngầm cảnh cáo Nhị thái thái, hiện tại Dung Hoa đang bụng mang dạ chửa, bớt bị dây dưa vào mấy chuyện thị phi này thì càng tốt. Nàng khẽ mỉm cười, Nhị thái thái làm sao có thể dễ dàng cam chịu dàn xếp ổn thỏa được cơ chứ? Ngọn lửa này sớm muộn gì cũng cháy lan đến tận người nàng mà thôi.
Nhưng Lão phu nhân còn che chở nàng ngày nào thì nàng cứ nhàn nhã hưởng thụ ngày đó. Nhỡ may mọi chuyện bị xé ra to, đến lúc ấy nàng hẵng ra mặt xử lý.
Dung Hoa khẽ gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Lý ma ma cười tươi đến mức hai mắt híp lại thành một đường chỉ.
Đợi Lý ma ma rời đi, Dung Hoa mới cất giọng phân phó Cẩm Tú: "Hãy đi thắp hết đèn lồng đỏ ở Nam viện lên, coi như thắp hỷ cho Tam gia và Tam nãi nãi." Nói đến đây, nàng chợt nhớ lại cảnh tượng sau đêm động phòng của mình và Tiết Minh Duệ, khi Cố ma ma cùng mấy bà t.ử bước vào kiểm tra hỷ khăn, gương mặt xinh đẹp bất giác ửng hồng.
Cẩm Tú ngập ngừng đáp: "Thế nhưng Tam gia và Tam nãi nãi vốn đâu có động phòng... Vậy thì nên thắp đèn hỷ này thế nào cho phải?"
Dung Hoa mỉm cười quả quyết: "Cứ thắp như bình thường." Bất luận là vì nguyên nhân gì, nếu không thắp đèn hỷ thì đồng nghĩa với việc không thừa nhận vị con dâu là Nhậm Tứ tiểu thư này.
Lão phu nhân chắc chắn sẽ không để cho bên ngoài đồn thổi ra những lời lẽ không hay. Hôn sự của Tiết Minh Ái đã đủ rắc rối lắm rồi.
Lý ma ma từ Nam viện trở về, vừa vặn có bà t.ử quản sự đến bẩm báo: "Phủ Thường Ninh bá cử người đến hỏi hỷ rồi ạ."
Theo lý mà nói, nếu có hỷ sự thì nhà trai phải treo pháo hoa chúc mừng, sau đó mới mở tiệc chiêu đãi tân khách. Thế nhưng Tam gia và Tam nãi nãi căn bản chưa hề động phòng nên tuyệt đối không thể nào có hỷ khăn hay hỷ hạp để đem ra cho Nhậm gia xem. Tuy vậy, nể mặt mũi của Tiết gia cùng danh tiếng của Tam nãi nãi, phủ đệ cũng chẳng thể cứ thế mà im hơi lặng tiếng cho qua chuyện được.
Lý ma ma gật đầu: "Cứ làm đúng theo lời dặn của Lão phu nhân, đốt pháo hoa và treo đèn hỷ đi."
...
Nhậm Tĩnh Sơ nghe thấy tiếng pháo nổ vang lên bên ngoài, sắc mặt bỗng chốc biến đổi dữ dội: "Ta và Tiết Minh Ái còn chưa động phòng, dựa vào cái gì mà lại đốt pháo vào lúc này..." Nói đoạn, nàng phẫn nộ đứng bật dậy, vô tình đá đổ cả thau đồng bên cạnh xuống đất.
Thau đồng rơi xuống sàn nảy lên hai cái rồi lật úp lại, nước b.ắ.n tung tóe làm ướt sũng cả váy của Nhậm Tĩnh Sơ. Thế nhưng lúc này nàng đã chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa, chỉ biết điên cuồng gào thét: "Ta muốn đi gặp Lão phu nhân! Ta phải đi gặp Lão phu nhân! Người của nhà mẹ đẻ ta đâu rồi? Tại sao không cho người nhà ta đến gặp ta? Tại sao không chịu nói rõ chân tướng với nhà mẹ đẻ ta? Tại sao cứ phải che giấu..."
Thanh Khung hoảng hốt vội vã lao tới kéo Nhậm Tĩnh Sơ lại. Cơn thịnh nộ đang bốc lên tận đỉnh đầu, Nhậm Tĩnh Sơ bất chấp tất cả dùng hết sức bình sinh hất mạnh Thanh Khung ra: "Ngươi cản ta làm cái gì? Nếu cứ để bọn họ giấu giếm che đậy chuyện này qua mắt thiên hạ thì ta coi như xong đời rồi, ta sẽ vĩnh viễn chẳng thể nào quay về phủ Kim Hoa được nữa!" Vừa nói, nàng vừa xoay người trừng lớn mắt, lớn tiếng mắng nhiếc đám người hầu của hồi môn trong phòng: "Các ngươi đều là người c.h.ế.t hết cả rồi hay sao! Sao lại có thể trơ mắt nhìn người ta ức h.i.ế.p ta như vậy! Mau về phủ báo tin đi, đi mau lên!"
...
Nghe tin Tiết gia đã đốt pháo nổ nhưng lại không hề mang hỷ hạp ra cho mọi người xem, Thường Ninh bá thầm kinh ngạc trong lòng. Quả không hổ danh là Tiết gia, biết rõ lúc nào cần phải lo liệu đại cục, thành công đè ép mọi lời đồn đoán của người ngoài xuống mức thấp nhất.
Báo hỷ hay không báo hỷ, nếu đem so với danh tiếng của hai nhà Tiết, Nhậm thì căn bản chẳng là cái thá gì. Thường Ninh bá nhớ đến Tiết lão phu nhân, vị Hòa Thạc Trưởng công chúa kia quả nhiên là cành vàng lá ngọc danh bất hư truyền. Có bà ấy trấn giữ đại cục, Tiết gia dù có xảy ra chuyện gì đi nữa cũng tuyệt đối không thể rối loạn được.
Hay nói cách khác, nếu Trưởng công chúa không còn, Tiết gia e rằng cũng sẽ tản mác mà thôi.
Nhậm phu nhân ngồi bên cạnh khẽ lau khóe mắt đỏ hoe: "Tiết gia làm vậy là muốn dàn xếp mọi chuyện cho êm đẹp sao? Đứa con gái đáng thương của ta biết phải làm thế nào đây?" Vừa nói bà vừa đứng bật dậy: "Không được! Ta phải đến Tiết gia xem Tĩnh Sơ thế nào, xem xem có phải Tiết Minh Ái đang ốm nặng liệt giường hay không. Nhỡ như Tiết Minh Ái mệnh hệ gì, Tĩnh Sơ chẳng phải sẽ biến thành..." Lời chưa dứt, bà đã vội vã bước lên hai bước.
Thường Ninh bá đập mạnh một tay xuống mặt bàn quát lớn: "Còn ra cái thể thống gì nữa không hả!"
truyenfull,truyenfull.com