Nhậm Tĩnh Sơ đợi trong phòng một lúc lâu, vẫn không thấy người hầu đưa Tiết Minh Ái đến. Nàng đành sai Thanh Khung gọi một nha hoàn đi thám thính. Lát sau, nha hoàn kia trở về bẩm báo: "Tam gia trên đường đi đã bị Hầu gia gọi đi rồi ạ."
Nhìn dáng vẻ cung kính của nha hoàn khi nhắc đến Tiết Minh Duệ, Nhậm Tĩnh Sơ lập tức c.ắ.n chặt môi.
Đợi nha hoàn lui xuống, Thanh Khung buông rèm gian trong, tiến lên thấp giọng nói: "Hay là để nô tỳ đi dò hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì?"
"Còn có thể là chuyện gì nữa?" Nhậm Tĩnh Sơ cầm chiếc bộ diêu trong hộp trang sức lên, hờ hững gảy gảy. Âm thanh đinh đang phát ra càng làm nàng thêm phiền não. Thanh Khung thấy vậy, vội cất bộ diêu đi.
Nhậm Tĩnh Sơ bực dọc: "Lúc nào nói chuyện chẳng được, lại cứ phải chọn ngay lúc này. Trời đã tối, còn đi đâu được nữa?"
Thanh Khung dỗ dành: "Biết đâu là chuyện triều chính."
Nhậm Tĩnh Sơ cười lạnh: "Triều chính thì có chuyện gì?" Nàng chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt sáng lên, nhìn Thanh Khung: "Lẽ nào là chuyện Tam gia nạp thiếp?" Dung Hoa vẫn luôn bày ra thái độ lạnh nhạt, cứ như thể trước giờ hoàn toàn không hay biết chuyện gì.
Thanh Khung khẽ ngẫm nghĩ, việc đòi nha hoàn của tẩu tẩu về làm thiếp thất, Hầu gia có gọi đi trách mắng thì cũng chẳng có gì quá đáng!
Nhậm Tĩnh Sơ "hoắc" một tiếng đứng bật dậy: "Lẽ nào bao nhiêu lỗi lầm đều muốn đổ lên đầu chúng ta sao?"
Thanh Khung ánh mắt hơi rụt lại, biết làm sao được, dù sao người làm sai cũng là Tam gia.
Đang lúc suy tư, bỗng nghe nha hoàn bên ngoài thông báo: "Nhậm ma ma đến rồi ạ."
Bà ấy là ma ma đắc lực nhất bên cạnh Nhị thái thái, đám nha hoàn trong phòng nào dám lơ là, ai nấy đều cung kính tiến lên hành lễ. Nhậm Tĩnh Sơ từ gian trong bước ra. Nhậm ma ma tươi cười tiến lên nhún mình hành lễ: "Lão nô còn lo Tam nãi nãi đã nghỉ ngơi rồi."
Bà v.ú bên cạnh trưởng bối mà lại khách sáo với nàng như vậy, Nhậm Tĩnh Sơ khẽ mỉm cười. Đang lúc suy nghĩ, Thanh Khung đã sai người dâng trà.
Nhậm ma ma âm thầm quan sát sắc mặt Nhậm Tĩnh Sơ. Ánh mắt nàng ta không có vẻ sắc sảo tinh minh, biểu cảm thì tùy ý, chẳng giỏi che giấu cảm xúc, lễ nghĩa cũng chưa được chu toàn. Thật không giống Đại nãi nãi ôn nhu, hòa ái, lại càng không giống Nãi nãi mọi bề chu toàn, nhìn thì cung thuận nhưng lại khiến người ta không thể xem thường.
Nhậm ma ma thu hồi ánh mắt, cười nói: "Lão nô không dùng trà đâu." Nói rồi bà nhìn quanh quất vào gian trong, hỏi: "Tam gia vẫn chưa sang đây sao?"
Nhậm Tĩnh Sơ lập tức nhíu mày, dáng vẻ như chịu trăm ngàn uất ức: "Nửa đường đã bị Hầu gia gọi đi rồi."
Nhậm ma ma sững sờ: "Sao Hầu gia lại gọi đi?"
Nhậm Tĩnh Sơ đáp: "Ta cũng vừa mới biết."
Nhậm ma ma ngoài chút kinh ngạc trên mặt thì không thấy biểu hiện gì lạ. Khẽ suy nghĩ một lát, bà mới nói: "Hầu gia công vụ bận rộn, hiếm khi tìm Tam gia nói chuyện. Cả năm quanh đi quẩn lại cũng chỉ gặp lúc dùng bữa ở phòng Lão phu nhân, càng hiếm khi nói chuyện. Biết đâu Hầu gia quan tâm đến bệnh của Tam gia nên mới gọi lại hỏi han." Chắc chắn tám phần mười là vì chuyện Tam gia đòi nha hoàn của Nãi nãi. Trước kia Hầu gia tuy không bận tâm chuyện nội viện, nhưng từ khi Nãi nãi gả vào, Hầu gia cũng dần thay đổi, thời gian ở phủ nhiều hơn, tự khắc cũng chú ý hơn. Việc Hầu gia gọi Tam gia đi chưa chắc đã là chuyện xấu, phải đợi Tam gia về mới biết được.
Nói đoạn, Nhậm ma ma lại cười xòa: "Tam nãi nãi đừng lo, biết đâu một lát nữa ngài ấy về ngay thôi."
Nhậm Tĩnh Sơ cười lạnh trong bụng. Hầu gia quan tâm bệnh tình của Tiết Minh Ái sao không đến tận phòng thăm hỏi? Cứ phải gọi người đi mới được? Rõ ràng là mọi người trong phủ đều nể mặt Hầu gia, không ai chịu nói toạc ra mà thôi.
Nhậm Tĩnh Sơ theo Nhậm ma ma đến phòng Nhị thái thái. Ở bên này, Dung Hoa đang bàn chuyện khoa cử mùa thu với Cẩm Tú.
Thu vi hàng năm đều định vào đầu tháng Tám, nhưng trước đó vì vụ mưu phản của An Thân vương nên không khí náo nhiệt của kỳ thi đã bị dập tắt. Nàng cũng bận rộn nhiều bề, đến khi nhớ ra hỏi thăm Đào Chính Xuyên thì Tam thẩm đã cho người mang tin đến: Đào Chính Xuyên thi rớt, Mạnh Xuân Chi cũng thi trượt.
"Tam thúc tuy rớt, nhưng may mà năm nay còn kỳ thi ân khoa. Em nhớ sai người hỏi thăm xem bên Tam thẩm tình hình ra sao, t.h.a.i của Tam thẩm chắc cũng đã lộ bụng rồi."
Cẩm Tú chưa rành mấy chuyện này, sau khi Nãi nãi có hỉ nàng mới nghe mấy ma ma hầu hạ trong phòng kể lể vài điều. Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i qua năm tháng là bắt đầu lộ bụng. Cẩm Tú bụm miệng cười: "Đợi vài tháng nữa, Nãi nãi cũng sẽ giống như Tam thái thái thôi."
Thấy vẻ mặt Cẩm Tú cười rạng rỡ, Dung Hoa biết nha hoàn này cố ý trêu đùa mình, bèn cười đáp: "Nhắc mới nhớ, tuổi của em cũng không còn nhỏ nữa, trong lòng nghĩ thế nào thì cứ nói với ta, qua vài năm nữa..."
Cẩm Tú đỏ bừng mặt: "Nãi nãi bây giờ đã ghét bỏ nô tỳ rồi sao?"
Dung Hoa bật cười: "Ta đâu có ghét bỏ em, ta chỉ sợ sau này em sẽ oán trách ta."
Vừa hay Xuân Nghiêu dâng trà bước vào, Cẩm Tú liếc nhìn Xuân Nghiêu một cái: "Nô tỳ không vội. Trước mắt còn có Nhuệ Thanh và Xuân Nghiêu tỷ tỷ, đến lượt nô tỳ còn lâu lắm."
Nghe Cẩm Tú nhắc đến mình, Xuân Nghiêu ngơ ngác đứng đó không hiểu chuyện gì. Cẩm Tú cũng không nhiều lời, chỉ bước tới đặt tách trà từ tay Xuân Nghiêu lên bàn, rồi nhận lấy khay không bưng xuống.
Xuân Nghiêu nhìn Cẩm Tú, lại quay sang nhìn Dung Hoa: "Chuyện này là sao ạ?"
Dung Hoa khẽ mỉm cười: "Cẩm Tú vừa bảo, ta phải lo liệu cho em và Nhuệ Thanh trước, sau đó mới tới lượt em ấy."
Xuân Nghiêu nghe vậy, suy nghĩ một thoáng liền hiểu ra ý tứ trong đó, gương mặt thoắt cái đỏ bừng, giậm chân: "Nãi nãi trêu chọc muội ấy, cớ sao lại kéo cả nô tỳ vào."
Dung Hoa bật cười.
Dung Hoa và Xuân Nghiêu trêu đùa nhau một lúc, Xuân Nghiêu mới thấp giọng nói: "Việc Hầu gia căn dặn, nô tỳ đã lo liệu thỏa đáng rồi ạ."
Dung Hoa gật đầu.
Tiết Minh Duệ muốn nói chuyện với Tiết Minh Ái, cho nên mới trở về viện cũ. Dung Hoa dặn: "Cứ theo lời Hầu gia mà làm, cho ma ma canh giữ cẩn thận, để Hầu gia và Tam gia được nói chuyện." Dừng một nhịp, nàng lại dặn thêm: "Các em cũng phải tránh đi càng xa càng tốt."
Nói cách khác là không được phép la l.i.ế.m nghe ngóng xem Hầu gia và Tam gia nói những gì. Xuân Nghiêu gật đầu tuân lệnh.
...
Tiết Nhị thái thái tựa người trên giường, nhìn Nhậm Tĩnh Sơ dâng trà, bà hài lòng gật đầu. Nhậm ma ma nhận lấy tách trà, hầu hạ Nhị thái thái uống một ngụm.
Môi Nhị thái thái nhợt nhạt, hốc mắt thâm quầng. Tuy đã chải chuốt qua loa nhưng vẫn lộ rõ vẻ tiều tụy. Mọi người đều không dám nhắc đến chuyện Nhậm Tĩnh Sơ làm ầm ĩ đòi về nhà mẹ đẻ cho Nhị thái thái nghe, cho nên bà cũng không hề có ý trách móc, chỉ dặn dò: "Minh Ái... tuổi còn trẻ... dù sao cũng... chưa trải sự đời... Đợi ta khỏe lại... ta nhất định sẽ nói nó... Mấy ngày này con... phải nhọc lòng chăm sóc nó nhiều hơn."
Nhậm Tĩnh Sơ nghĩ đến lỗi lầm của Tiết Minh Ái, hốc mắt lại ươn ướt.
Nhị thái thái tiếp tục: "Chuyện này... không hay ho gì... tốt nhất đừng nói ra ngoài... Nhất là với nhà mẹ đẻ con... ngày mai về đó cũng nhớ giữ mồm giữ miệng."
Hóa ra là dặn dò nàng không được hé nửa lời về chuyện của Tiết Minh Ái với nhà mẹ đẻ. Nhưng lúc đại tẩu nàng sang chơi, nàng đã kể lể ngọn ngành rồi. Loại chuyện này nếu nàng không nói, nhà mẹ đẻ làm sao biết nàng phải chịu tủi thân? Chẳng lẽ cứ mặc cho nhà họ Tiết muốn nói sao thì nói?
Sắc mặt Nhậm Tĩnh Sơ trở nên vô cùng kỳ quái. Nhị thái thái vừa nhíu mày định nhìn cho rõ, Nhậm ma ma đã nhanh tay chắn trước mặt Nhậm Tĩnh Sơ, cười nói: "Tất nhiên là sẽ không nói gì rồi. Tam gia chỉ là còn trẻ người non dạ nên mới phạm lỗi, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, ai mà chẳng có lúc thế này. Sau này trưởng thành chín chắn hơn là ổn thôi."
Dù có tức giận đến đâu, rốt cuộc cũng là núm ruột do chính mình dứt ruột đẻ ra. Chuyện này nếu lọt ra ngoài, sau này Minh Ái làm sao ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa. Bà vừa giận con không nên người, lại vừa phải tính toán cho tương lai của nó. Ngày mai là ngày con dâu lại mặt, không thể để chuyện này rùm beng ở nhà họ Nhậm. Do đó, bà mới sai Nhậm ma ma đi gọi Nhậm Tĩnh Sơ đến.
Nhậm Tĩnh Sơ đảo mắt: "Con đương nhiên sẽ không nói gì thêm... Chỉ là... Người trong phủ chắc hẳn cũng sớm biết chuyện... Ngay cả Hầu gia cũng đã gọi Tam gia đi để răn đe rồi, chẳng phải là để cho người ta chê cười sao."
Nhậm ma ma đứng bên cạnh nghe mà phát hoảng. Trước khi đến đây, bà đã dặn dò Tam nãi nãi vô số lần là đừng có hé răng chuyện này trước mặt Nhị thái thái. Ai ngờ Tam nãi nãi không những nói ra, mà còn đổ thêm dầu vào lửa... Nhị thái thái nghe xong sao chịu đựng nổi?
Quả nhiên, Nhị thái thái trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm Nhậm Tĩnh Sơ không chớp mắt: "Con nói gì cơ? Minh Ái... bị... Minh Duệ gọi đi... răn đe? Chuyện từ... khi nào?"
Nhậm Tĩnh Sơ đáp: "Chính là chuyện vừa rồi đó. Chẳng phải là muốn đổ hết tội lỗi lên đầu Tam gia sao, Hầu gia mắng mỏ như vậy, Đào... Nhị tẩu đâu còn lỗi gì nữa..."
Nghe xong câu này, tim Nhị thái thái nhói lên từng cơn, khó nhọc thở hổn hển hai hơi, đưa tay bám chặt vào rèm trướng, định dùng sức ngồi dậy.
Nhậm ma ma cuống quýt tiến lên đỡ: "Nhị thái thái, Nhị thái thái, bệnh tình của người vẫn chưa khỏi, thân thể là trọng. Hầu gia gọi Tam gia đi cũng chưa chắc là để răn đe, mấy chuyện này phải đợi Tam gia về hỏi cho rõ ràng đã."
Nhị thái thái nắm chặt lấy cánh tay Nhậm ma ma: "Còn... hỏi... gì nữa... Chắc chắn là... ép Minh Ái nhận lỗi. Cái này là... nhân lúc ta bệnh... ép Minh Ái gánh hết tội lỗi... Chúng ta có thể nhận, nhưng Đào Dung Hoa kia há lại không có lỗi?"
Nhậm Tĩnh Sơ phụ họa: "Con cũng nghĩ vậy. Dù Tam gia có lỗi thì Nhị tẩu cũng là người sai trước. Nha hoàn trong phòng làm gì, có lý nào chủ t.ử lại không hay biết."
Nhậm ma ma quay đầu trừng mắt nhìn thẳng vào mặt Nhậm Tĩnh Sơ, nhưng nàng ta hoàn toàn không hay biết. Tam nãi nãi cứ chêm vào vài câu như thế, Nhị thái thái sao có thể không tức giận? Nhậm ma ma vừa định mở lời khuyên giải.
Nhị thái thái đã vươn tay ra: "Mau... mau đi... xem tình hình... thế nào rồi? Minh Ái... đã về chưa?"
Nhậm ma ma không cản nổi, đành phải sai nha hoàn đi thăm dò.
Trong lúc nha hoàn đi nghe ngóng, Nhị thái thái nhất quyết không chịu nằm xuống nghỉ ngơi. Chốc sau Tiền thị đến khuyên giải, bà cũng chẳng lọt tai chữ nào, mãi cho đến khi nha hoàn về bẩm báo: "Hầu gia và Tam gia nói chuyện xong, đã đến phòng Lão phu nhân rồi ạ."
Nhị thái thái tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa lại ngất lịm. Tiết Minh Duệ muốn Minh Ái gánh hết mọi tội lỗi, để Dung Hoa thoát tội. Nghĩ đến đây, bà cố sức vùng vẫy đứng lên: "Đỡ ta... đến phòng Lão phu nhân..."
Đám đông đứng sững sờ, không biết phải làm sao.
Nhị thái thái nghiến răng gằn từng chữ: "Đỡ ta... đến phòng Lão phu nhân."
truyenfull,truyenfull.com