Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 334:



Đợi Tiết Sùng Nghĩa vào trong, Tiết Nhị thái thái mới căn dặn Nhậm ma ma: "Dặn dò Minh Bách, Minh Ái dẫn theo nương t.ử của chúng sang đó trước đi!"

Nhậm ma ma vâng lệnh lui ra. Đỗ Quyên theo vào hầu hạ Tiết Sùng Nghĩa thay y phục. Ông ta leo lên sập, nâng chén trà nhấp vài ngụm.

Nhị thái thái thuật lại chuyện lão phu nhân truyền gọi dùng bữa tối.

Tiết Sùng Nghĩa nhấm nháp những búp trà non với vẻ hờ hững, hương thơm dìu dịu thoảng qua cũng chẳng xua tan được nỗi ưu tư chất chứa trong lòng. Ngụ ý của Thường Ninh Bá đã quá rõ ràng, đấng nam nhi đại trượng phu không nệ tiểu tiết. Muốn tiền đồ rộng mở thì phải biết dẹp bỏ những đắn đo vụn vặt, mưu cầu lợi ích tối đa mới là chân lý.

Nhị thái thái ngẩng lên, bắt gặp sắc mặt khác thường của chồng. Dẫu hai người vừa nảy sinh trận tranh cãi nảy lửa, nhưng có những điều bà ta vẫn không thể kiềm chế được: "Lão gia đang bận tâm chuyện gì sao?"

Tiết Sùng Nghĩa chau mày, đắn đo một chốc rồi cũng lên tiếng: "Bà còn nhớ Hạ gia ở Đại Đồng không? Xưa kia từng là thế giao với nhà ta, chỉ là mấy năm nay ít bề qua lại. Hạ gia xuất thân nhà binh, Hạ lão gia tuy khuất núi sớm nhưng cũng từng làm tới chức Kiêu Kỵ Tham Lĩnh. Nay chỉ để lại cậu con trai độc đinh làm Thành Môn Lĩnh, mới ngoài đôi mươi đã giữ hàm tòng Tứ phẩm..."

Tiết Sùng Nghĩa từng nhắc đến Hạ gia trước đây nên Nhị thái thái nghe qua cũng không thấy xa lạ. Giờ thấy sắc mặt ông ta do dự bất định, bà ta xen vào: "Lão gia sao tự dưng lại nhắc đến Hạ gia?"

Tiết Sùng Nghĩa liếc xéo Nhị thái thái một cái thô lỗ, nhấp thêm ngụm trà: "Bà thì biết cái quái gì? Hạ gia ghê gớm đâu chỉ ở điểm đó. Người ta bảo hổ phụ sinh hổ tử, Hạ lão gia thì ta rành quá rồi. Hạ Quý Thành giờ danh tiếng bên ngoài dẫu chưa rầm rộ lắm, nhưng chắc chắn cũng chẳng phải hạng xoàng. Dân võ biền thô lỗ một chút cũng là lẽ thường, Minh Ái nhà ta chẳng phải cũng định theo nghiệp võ đó sao..."

Nghe đến đây, Nhị thái thái vỡ lẽ, trong lòng run lên bần bật, trố mắt truy vấn: "Lão gia nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ đã lỡ hứa hẹn gì bên ngoài rồi? Định đem..."

Tiết Sùng Nghĩa càng nói càng bực dọc: "Ta hứa hẹn được cái gì? Người ta muốn leo cao kết thân với nhà đó còn chả được. Chỉ là ta nghe phong thanh bên ngoài... Nhà ta với Hạ gia lại là thế giao... Mở miệng dễ nói chuyện hơn..."

Nhị thái thái liếc nhìn Đỗ Quyên, con bé vội cúi gằm mặt lùi xuống. Nhị thái thái hít một hơi thật sâu, dằn lòng lại rồi gằn từng chữ: "Người ngoài không tường tận Hạ gia thì thôi, lão gia lẽ nào cũng mù tịt?" Giọng bà ta the thé lên: "Từ thuở nảo thuở nào ta đã rỉ tai lão gia về Hạ gia rồi. Nếu Hạ Quý Thành quả thực nhân phẩm xuất chúng, nhà ta đã trăm phương ngàn kế chốt hạ mối hôn sự này rồi, đâu phải đợi đến tận bây giờ. Nếu không nhờ họ hàng bên ngoại ta kết giao thâm tình với Hạ Quý Thành, chúng ta làm sao mà biết được Hạ Quý Thành..."

"Đủ rồi..." Tiết Sùng Nghĩa gắt gỏng: "Đó chỉ là lời đồn đãi một chiều. Nếu thực sự như vậy, Hạ Quý Thành sao có thể vươn lên vị trí Thành Môn Lĩnh khi tuổi đời còn trẻ như vậy? Hơn nữa, nó lớn lên chốn quân doanh, làm sao tránh khỏi dăm ba tật xấu này nọ. Trưởng thành rồi ắt sẽ tự khắc bỏ được."

Kẻ nào xúi giục Tiết Sùng Nghĩa chủ ý này? Kẻ nào xui ông ta bám váy Hạ gia? Nhị thái thái tức thì hoảng hốt: "Không được, ta đã bảo không là không. Diệc Quyên, Diệc Tĩnh tuổi còn non dại, đứa nào cũng không được gả đi lúc này."

Tiết Sùng Nghĩa trợn trừng mắt lườm Nhị thái thái: "Bà càng lúc càng lẩm cẩm rồi. Từ chối thằng rể tòng Tứ phẩm, bà còn định kén cá chọn canh kiểu gì nữa? Hạ gia ưng thuận mối hôn sự này đã là phúc ba đời nhà ta rồi. Nhắc đến chuyện Diệc Quyên, nhà nào dám rước loại con dâu tàn tật như thế về làm dâu."

Nghe nhắc đến vết thương lòng, Nhị thái thái ỉu xìu, nhưng một lát sau lại ngẩng cao đầu: "Diệc Quyên hãy còn nhỏ, vài năm nữa lão gia phất lên, sợ gì không có người dạm ngõ. Vả lại chỉ sứt mẻ chút tay chân, mời vài danh y bốc t.h.u.ố.c tốt, chưa chắc đã để lại sẹo lớn.” bà ta rơm rớm nước mắt: “Lão gia chỉ rắp tâm bám víu lấy mối hôn sự này..."

Tiết Sùng Nghĩa quát tháo: "Ta muốn bám víu? Ta vì ai hả? Tiền đồ của Minh Ái bà đã tính đến chưa? Suốt ngày bà lải nhải con này con nọ, đến lúc đụng chuyện lo cho con cái thì bà lại rụt vòi lo được lo mất. Hạ Quý Thành thì đã làm sao? Đức lang quân tòng Tứ phẩm, lại còn bôi nhọ danh tiết của nó chắc? Thử hỏi trong cái phủ này, con nha đầu nào gả được mối ngon hơn nó?"

Nhị thái thái ngồi sụp xuống ghế, ánh mắt rã rời dần lấy lại tiêu cự. Lúc rối ren thế này càng không thể manh động, càng không thể bắt ép Tiết Sùng Nghĩa phun ra sự thật. Bà ta cố kìm nén cơn giận, hạ giọng hỏi: "Hạ gia nhờ lão gia tìm một đám ưng ý, hay là chấm trúng Diệc Quyên nhà ta rồi?"

Tiết Sùng Nghĩa nghe vậy, ánh mắt lảng tránh: "Thì cũng rứa cả thôi?"

Nhị thái thái đè nén cục tức, tiến lên dỗ ngọt: "Sao mà như nhau được? Nếu chỉ là nhờ vả, lão gia chỉ cần dắt mối một đám t.ử tế là xong, ân tình này người ta ghi tạc."

Thấy Tiết Sùng Nghĩa có vẻ xuôi xuôi, Nhị thái thái bồi thêm: "Hơn nữa, dù có dặm ngõ Diệc Quyên, Diệc Tĩnh, lão phu nhân chắc gì đã ưng thuận. Phải giữ gìn trật tự trưởng ấu, trước còn có Diệc Song, Diệc Uyển nữa cơ mà. Hạ gia là thế giao với Tiết gia, đâu phải kết thân riêng với lão gia. Lão gia ôm đồm vào người làm gì, trời sập xuống thì đã có Tiết gia chống lưng." Hạ gia danh gia vọng tộc đ.á.n.h tiếng kết thân, viên sỏi này ném xuống hồ ắt hẳn sẽ gây nên sóng gió.

Nghe lời đường mật của Nhị thái thái, Tiết Sùng Nghĩa giãn đôi mày: "Đàn bà con gái chỉ biết nhìn quẩn quanh. Đừng có phá bĩnh đại sự của ta. Hạ Quý Thành dẫu có vài thói hư tật xấu thì đã sao?"

Nhị thái thái tự tay dâng trà cho chồng: "Lão gia rốt cuộc đã thám thính được tin tức gì? Sao cứ nằng nặc đòi kết thông gia với Hạ gia?"

Tiết Sùng Nghĩa đáp: "Tại bữa tiệc sinh thần của Trang Thân Vương, ta có chạm mặt Hạ Quý Thành. Nhiều quan võ trong triều đều kiêng nể Hạ gia. Bà có biết vụ An Thân Vương thua trắng tay ở điểm nào không?" Đoạn ông ta cẩn thận ngó nghiêng tứ phía: “Thua ở chỗ không nắm binh quyền. Bà biết tại sao Trang Thân Vương dăm lần bảy lượt tiến cử Minh Duệ trước bá quan văn võ không? Là vì ngài nhắm trúng kinh nghiệm cầm quân của Minh Duệ, nhắm trúng đám võ tướng do Minh Duệ dắt dắt. Nhưng Minh Duệ dẫu tài giỏi đến đâu cũng chẳng thể sánh bằng Hạ gia. Trang Thân Vương đang có ý nâng đỡ Hạ gia.” ông ta ngẩng lên nhìn Nhị thái thái: “Bà tưởng ta không thương Diệc Quyên sao? Nhưng những kẻ có công phò tá, có ai mà chẳng công hầu khanh tướng, cái lộc trời cho ấy đâu phải ai cũng có phần."

Nhị thái thái phân bua: "Lời lão gia nói chí lý, nhưng ta sao đành lòng. Lão gia cứ nấn ná thêm chút đỉnh, thám thính tình hình cho tường tận đã. Kẻ làm cha mẹ nào chẳng mong con gái mình được gả vào nơi chốn đàng hoàng."

Tiết Sùng Nghĩa lướt nhìn Nhị thái thái một cái, hàng chân mày dần giãn ra.

Nhị thái thái tiếp lời: "Việc này phải suy tính cho cẩn trọng mới được."

Bàn xong xuôi chuyện hệ trọng với Nhị thái thái, Tiết Sùng Nghĩa mới cất bước sang phòng lão phu nhân.

Lúc hai người tới nơi, Tiết Minh Ái và Nhậm Tĩnh Sơ đã tề tựu đông đủ. Nhậm Tĩnh Sơ khoác áo choàng Khổng Tước chỉ vàng, bên trong diện chiếc áo lửng màu xanh đuôi én điểm hoa văn nổi, phối cùng chân váy xếp ly màu hồng đào viền chỉ xanh nổi dập vân chỉ vàng. Cả người nàng ta toát lên vẻ lộng lẫy, chói lòa. Kề bên là Tiết Minh Ái trong bộ trường bào màu xanh ngọc bích viền chỉ bạc, thêu chìm hoa văn tinh tế. Đôi uyên ương kim ngọc tương phùng, toát lên vẻ quyền quý, sang trọng bậc nhất.

Tam thái thái ngồi bên cạnh lão phu nhân nhâm nhi tách trà, liếc nhìn rồi lật đật đứng lên nhường ghế cho đôi vợ chồng trẻ. Khóe mắt bà ta cong lên thành hình vành trăng khuyết: "Tam gia và Tam nãi nãi nhà ta đúng là cặp kim đồng ngọc nữ, ra đường ắt hẳn ai nấy đều phải thầm ghen tị."

Tiết Minh Ái cúi gằm mặt không hé nửa lời. Nhậm Tĩnh Sơ tiến lên thỉnh an lão phu nhân, lướt mắt một vòng xem xét y phục của mọi người, trong lòng trào dâng một nỗi hân hoan khó tả. Nàng ta ung dung ngồi xuống chiếc ghế mà tam thái thái vừa nhường lại. Thấy cảnh ấy, sắc mặt Tiết Minh Ái thoắt biến đổi. Hắn toan lên tiếng quở trách thì a hoàn ngoài cửa đã lớn giọng bẩm báo: "Hầu gia và Nãi nãi đã tới."

Nhậm Tĩnh Sơ nghe tiếng liền vội vã ngước nhìn ra cửa.

Cả hai cùng sánh bước bước vào, khoác trên mình chiếc áo choàng lông vũ ấm áp. Tiết Minh Duệ diện chiếc màu đen tuyền, còn Dung Hoa lại chọn sắc đỏ rực rỡ. Khi trút bỏ lớp áo choàng, Tiết Minh Duệ lộ diện trong bộ trường bào lụa trơn màu xanh ngọc thẫm, thắt ngang lưng dải lụa xanh biếc đan chéo hình như ý. Về phần Dung Hoa, mái tóc điểm xuyết đóa mẫu đơn yêu kiều, cài trâm ngọc bích san hô. Điểm nhấn là dải lụa xanh biếc nơi eo, họa tiết ngọc nạm vàng tinh xảo, tiệp màu hoàn hảo với dải thắt lưng của phu quân. Nàng diện chiếc áo lửng màu hồng phấn thêu hoa tường vi, kết hợp cùng chân váy xếp ly viền xanh thẫm họa tiết chìm. Đôi môi Dung Hoa khẽ nhếch nụ cười rạng rỡ, sắc hồng của áo lửng như phản chiếu ánh hào quang rạng ngời từ Tiết Minh Duệ.

Sự tương xứng hoàn hảo đến kinh ngạc, chẳng cần tô vẽ gì thêm.

Nhậm Tĩnh Sơ bất giác siết chặt chiếc khăn tay trong tay. Ngay bên hông nàng ta là chiếc đai lưng đục lỗ tinh xảo đính vô vàn viên đá quý lấp lánh, dưới ánh đèn cũng tỏa ra thứ ánh sáng huy hoàng rực rỡ. Thế nhưng, Tiết Minh Duệ và Dung Hoa chỉ khẽ khàng đeo một cặp ngọc bội, theo từng nhịp bước chân lúc ẩn lúc hiện, toát lên một vẻ thanh tao, trang nhã khó bề cưỡng lại.

Trong phòng mọi người đều vận y phục xuề xòa thường ngày, chỉ có mình nàng ta diện đồ lộng lẫy xa hoa, khiến bản thân cũng cảm thấy sượng sùng bối rối.

Lão phu nhân nở nụ cười hiền hậu, khẽ gật đầu: "Đều ngồi xuống đi, nay là tiệc gia đình, đừng giữ kẽ quá mức. Cứ thấy các con đứng chôn chân như tượng gỗ ta cũng thấy nhức mắt."

Cả gia đình cười rạng rỡ, vâng dạ làm theo lời người. Bé Nhuận Ca nhân cơ hội vùng vẫy thoát khỏi vòng tay nhũ mẫu, lon ton chạy đến bên lão phu nhân, quàng tay ôm cổ bà tíu tít kể chuyện. Lão phu nhân mỉm cười lắng nghe, ánh mắt tràn trề yêu thương: "Giỏi quá, cháu ngoan, ra đây nếm thử miếng bánh hoa sen này xem."

Nhuận Ca ngoan ngoãn ngồi cạnh lão phu nhân, nhâm nhi miếng bánh hoa sen. Lão phu nhân sực nhớ đến khiếu ăn nói hài hước của Nhị thái thái, bèn tươi cười quay sang: "Lâu lắm rồi ta chưa được nghe con kể chuyện cười. Hôm nay con có tiết mục gì đặc sắc chiêu đãi cả nhà không?"

Nhị thái thái nhoẻn miệng cười tươi rói, thu lại ánh nhìn nãy giờ vẫn dán chặt vào Tiết Diệc Song: "Lão phu nhân không nhắc khéo thì con cũng quên béng đi mất. Bệnh liệt giường suốt cả tháng nay, mở miệng nói dăm ba câu cũng thấy lười, bỗng dưng nói nhiều thế này, hai hàm răng cứ va đập vào nhau chan chát."

Lão phu nhân cười vang: "Nếu con mà tịt ngòi, cái nhà này ắt hẳn sẽ vắng bóng nụ cười mất. Thôi nào, dẹp mấy lời vòng vo tam quốc đi, mau kể chuyện gì dí dỏm cho cả nhà cùng vui trước khi nhập tiệc."

Nhị thái thái liền múa mép kể một câu chuyện tình duyên trai tài gái sắc.

Lão phu nhân bật cười: "Xem ra con cũng cạn vốn rồi, lấy đâu ra cái môtíp sến sẩm này nữa." Vừa nói bà vừa từ tốn đứng lên.

Sức khỏe Nhị thái thái vẫn chưa bình phục hẳn, phải cậy nhờ Nhậm ma ma dìu đỡ mới lật đật theo sau: "Sao lại gọi là sến sẩm được ạ, môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc mới đúng chuẩn một cặp uyên ương chứ."

Lão phu nhân cười xòa: "Thôi thì nói lời hay ý đẹp cũng được, con lựa chuyện gì nghe lọt lỗ tai là được."

Ăn uống no say, mọi người lại rôm rả chuyện trò. Bắt đầu là màn khảo bài của Minh Triết, rồi lại sai người dâng trà thơm. Tam thái thái tinh ý, lèo lái câu chuyện sang kỳ ân khoa sắp tới: "Chẳng biết mấy đứa trẻ nhà ta bao giờ mới có dịp ứng thí đây, Minh Anh, Minh Đạt, Minh Thái đứa nào cũng mọt sách cả. Thấy sắp mở ân khoa, tụi nó đỏ mắt ghen tị."

Lão phu nhân nhấp ngụm trà, cười hiền: "Triều đình mấy năm nay liên tiếp mở ân khoa, biết quý trọng nhân tài thế là điềm lành." Chuyện đang rôm rả thì một bà t.ử quản sự hớt hải chạy vào bẩm báo: "Bẩm lão phu nhân, người trong cung phái người tới báo tin, Hoa Phi nương nương đã băng hà."

Cả gian phòng như đóng băng, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.

Không gian chìm vào tĩnh mịch, ngay cả bé Nhuận Ca đang nô đùa rượt đuổi cùng nhũ mẫu cũng giấu tịt khuôn mặt vào khuỷu tay bà, đôi mắt đen lay láy mở to ngơ ngác nhìn quanh.

Phải mất một hồi lâu lão phu nhân mới định thần lại: "Chuyện xảy ra từ bao giờ?"

Bà t.ử quản sự trả lời: "Sứ giả từ cung báo là vừa mới xảy ra trong ngày hôm nay."

Hoa Phi cuối cùng cũng không qua khỏi kiếp nạn. Vị phi tần từng hưởng trọn ân sủng của Hoàng đế, chỉ còn cách ngôi vị Hoàng hậu một bước chân ngắn ngủi, vì một nước cờ sai lầm mà bị kẻ thù xô ngã xuống vực thẳm không đáy.

Lão phu nhân vội vàng hỏi han: "Vậy nội thị từ trong cung đang ở đâu?"

Bà t.ử quản sự thưa: "Dạ, đang túc trực ngoài cửa chờ dâng lệnh bài."

Ánh mắt Dung Hoa lóe lên tia tinh anh, nàng hướng về phía lão phu nhân. Việc này đồng nghĩa với việc các mệnh phụ phu nhân phải tiến cung dự tang lễ. Nếu Hoa Phi vẫn an vị trên ngôi vị Hoàng Quý phi, thì việc này là lẽ đương nhiên. Nhưng nay bà ta đã bị giáng xuống hàng Hoa Phi, thân phận đó không đủ tư cách để các mệnh phụ phu nhân phải khoác áo tang than khóc. Cùng lắm chỉ là tông thất, hoàng thân quốc thích mặc áo tang hai ngày để tưởng niệm. Vậy mà hoàng cung lại hỏa tốc phái người mang lệnh bài tới ngay lập tức.

Nội thị cung kính dâng lệnh bài lên lão phu nhân.

Tất thảy có bốn tấm lệnh bài, tính cả lão phu nhân, Tiết phu nhân và nàng mới có ba người, vậy tấm còn lại dành cho ai...

Nội thị bẩm báo thêm: "Thái hậu nương nương nghe tin Tiết tam gia mới lập gia thất, người đã đặc biệt chuẩn bị hậu lễ ban thưởng."

Nói cách khác, Thái hậu nương nương đang có nhã ý muốn diện kiến Tiết tam nãi nãi, Nhậm Tĩnh Sơ.

Dung Hoa liếc nhìn Nhậm Tĩnh Sơ, nàng ta cũng mở to đôi mắt ngạc nhiên tột độ.

Tiết Minh Ái không có tước vị, Nhậm Tĩnh Sơ cũng chẳng phải mệnh phụ phu nhân, Thái hậu nương nương chắc chắn không vì nể mặt lão phu nhân mà triệu kiến nàng dâu mới của Tiết gia. Mười mươi là vì cái danh tiếng lẫy lừng của Nhậm gia.

Dạo gần đây lão phu nhân long thể bất an nên hiếm khi hồi cung. Lần này Hoa Phi băng hà, hoàng cung không nói năng gì thêm mà trực tiếp phái người gửi lệnh bài, xem chừng đây là lệnh cấm cãi.

Dù có thế nào đi chăng nữa, với thân phận tôn quý của mình, lão phu nhân sau khi dự tang lễ sẽ không nán lại khóc lóc cùng họ, chắc hẳn bà sẽ túc trực hầu chuyện Thái hậu.

Sau khi tiễn nội thị ra về, lão phu nhân nhìn về phía Tiết phu nhân, Dung Hoa và Nhậm Tĩnh Sơ: "Ngày mai các người sửa soạn đi cùng ta vào cung, y phục phải nhã nhặn, khiết tịnh. Nếu có lệnh hành lễ bái tế Hoa Phi, cung nữ ắt sẽ phát y phục tang lễ cho các người thay."

Tiết phu nhân gật đầu vâng mệnh.

Lão phu nhân thở dài một tiếng: "Các người lui về chuẩn bị cho chu toàn đi, sáng mai chúng ta phải khởi hành vào cung từ rất sớm."

Vừa bước ra khỏi phòng lão phu nhân, Dung Hoa dặn dò nhóm Cẩm Tú sửa soạn y phục, rồi tự tay pha trà bưng vào thư phòng.

Tiết Minh Duệ đang dán mắt vào bức họa Quần Hà Tranh Du, Dung Hoa bước lại gần xem thử, Tiết Minh Duệ cất lời: "Có truyền thuyết kể rằng con nào bơi tiên phong gặp được mây lành sẽ hóa kiếp thành rồng."

Dung Hoa mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn Tiết Minh Duệ nhấp ngụm trà: "Lại có người kể cá chép vượt vũ môn cũng hóa thành rồng đấy."

Đôi lông mày Tiết Minh Duệ nhếch lên kiêu hãnh, khóe môi điểm một nụ cười: "Chuyện ấy khác chứ, rồng vàng còn chia rồng năm vuốt và rồng bốn vuốt, năm vuốt mới đích thị là rồng, bốn vuốt chỉ là mãng xà thôi."

Ngạc nhiên thay, trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng thế này hắn lại giữ được vẻ điềm tĩnh đến vậy. Nếu lỡ Hoa Phi phục vị Hoàng Quý phi, Tiết Minh Duệ liệu có vào cung dâng sớ can gián Hoàng thượng? Có mạnh tay lật tẩy mưu kế của Hoa Phi? Ngày mai, chốn thâm cung sẽ bày ra vở kịch nào đây?

truyenfull,truyenfull.com