Dung Hoa đăm chiêu một lúc lâu, rồi ngẩng lên nhìn Tiết Minh Duệ: "Hầu gia có thể thăm dò kỹ lưỡng xem ý tứ của Hoàng thượng đối với Hạ gia rốt cuộc là sao không?"
Thay vì nhờ hắn đi điều tra nhân phẩm của đại thiếu gia Hạ gia, nàng lại muốn hắn thám thính thái độ của Hoàng thượng với Hạ gia. Tiết Minh Duệ không mảy may kinh ngạc, mỉm cười nhìn Dung Hoa: "Vinh Xuyên vẫn luôn theo sát động tĩnh này. Dịp ta đang dưỡng thương ở nhà, chắc chắn sẽ có kết quả."
Dung Hoa khẽ gật đầu: "Trường Hưng Hầu phu nhân có nhã ý mời nương tới phủ chơi, thiếp cũng muốn theo nương đi cùng." Tiết Minh Duệ thì thăm dò tình hình bên ngoài, còn nàng sẽ đ.á.n.h tiếng từ bên trong. Cơ hội ngàn vàng thế này làm sao có thể bỏ lỡ.
Đôi lông mày Tiết Minh Duệ nhíu lại. Dung Hoa với tay níu nhẹ ống tay áo của hắn: "Chuyện thiếp ngất xỉu trong cung chỉ là vở diễn thôi. Dạo này thiếp thấy người khỏe khoắn lạ thường, cứ như thể chưa hề có t.h.a.i vậy.” nàng khẽ đỏ mặt: “Trường Hưng Hầu phủ cách nhà ta chẳng bao xa, thiếp qua đó một chốc cũng không sao đâu. Hầu gia cứ yên tâm! Cùng lắm thì thiếp dắt theo vài người hầu đi cùng."
Một lúc sau Tiết Minh Duệ mới giãn chân mày, khóe mắt hẹp dài khẽ nhếch lên, ánh mắt sắc sảo thoáng lóe rồi thu lại: "Ta sẽ đợi nàng bên ngoài Trường Hưng Hầu phủ."
Vẻ mặt này có nghĩa là cấm tiệt nàng cãi lời đây mà! Ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy kiềm chế của hắn vẫn luôn là nỗi khiếp sợ của người ngoài, nhưng với nàng thì chẳng nhằm nhò gì. Nàng thừa hiểu Tiết Minh Duệ đang thật sự lo lắng cho nàng nên mới tỏ ra nghiêm túc như vậy.
Nói xong, Tiết Minh Duệ liếc nhìn đồng hồ cát, nhẹ nhàng nắm tay Dung Hoa: "Hôm nay trễ rồi, từ mai ta sẽ đích thân đưa nàng đi dạo mỗi ngày. Cứ ru rú trong phòng mãi cũng chẳng tốt cho sức khỏe nàng đâu."
Mới hôm nào Tiết Minh Duệ còn bắt nàng phải nằm lì trên giường, sao giờ lại thay đổi thái độ nhanh như chớp thế này.
Tiết Minh Duệ ôn tồn giải thích: "Ta đã tham khảo ý kiến mấy vị danh y, họ bảo qua ba tháng đầu thì không cần phải dưỡng t.h.a.i nghiêm ngặt quá."
Mấy bà ma ma trong phủ luôn miệng bắt nàng phải tịnh dưỡng. Ban đầu nàng cũng thấy oải, mỗi ngày ngủ thêm một giấc trên giường cũng chẳng hề hấn gì. Thế nhưng dạo này cảm giác mệt mỏi ấy biến đi đằng nào, ru rú trong phòng mãi đ.â.m ra cuồng chân cuồng tay. Lời Tiết Minh Duệ nói trúng phóc ý nàng, chỉ hiềm một nỗi..: “Nhưng còn vết thương ở chân Hầu gia thì sao?"
Tiết Minh Duệ liếc nhìn đôi chân của mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ: "Ba cái vết thương giả vờ này làm sao cản bước chân ta được."
"Được rồi.” Dung Hoa hếch cằm mỉm cười: “Thiếp cũng xin đền đáp ân tình. Hầu gia giúp thiếp xâu kim xỏ chỉ, thiếp sẽ may tặng Hầu gia đôi tất mới, đợi trời trở lạnh là có đồ mới diện ngay."
"Xâu kim á?"
Dung Hoa chợt nhớ lại hình ảnh Tiết Minh Duệ xếp con thuyền giấy. Nhờ hắn giúp xâu kim thực chất là muốn hắn ở bên cạnh bầu bạn. Nam nhân dẫu có khéo tay đến mấy cũng mấy khi đụng tới kim chỉ thêu thùa, huống hồ Tiết Minh Duệ lại là bậc trượng phu uy dũng, từng vào sinh ra t.ử trên sa trường. Chắc hẳn mấy cây kim thêu bé xíu sẽ làm hắn toát mồ hôi hột.
Xuân Nghiêu mang hộp kim chỉ vào phòng. Dung Hoa tự tay xâu kim, rồi ra hiệu cho đám nha hoàn lui ra ngoài. Tiết Minh Duệ quan sát những cuộn chỉ đủ màu sắc nằm gọn trong rổ, Dung Hoa khéo léo chọn từng sợi một.
Nàng tỉ mỉ thêu theo mẫu. Hắn kê thêm gối tựa đằng sau lưng nàng, dõi theo từng đường kim mũi chỉ nhịp nhàng: "Long Chính Bình muốn cưới Xuân Nghiêu làm vợ. Hắn đã nhờ người đ.á.n.h tiếng với ta, nhưng ta gạt phắt rồi."
Tiết Minh Duệ nhíu mày. Long Chính Bình xuất thân gia thế khá giả chứ chẳng phải phường buôn bán tầm thường. Nha hoàn của Dung Hoa gả vào đó cũng coi như một bến đỗ tốt, còn hơn là lấy mấy tên quản sự trong phủ. Dù sao ngay từ đầu cũng được làm chủ mẫu: "Là làm kế thất à?"
Dung Hoa khẽ gật đầu: "Đúng, làm kế thất.” nói rồi nàng ngừng thêu: “Thiếp không quan trọng gia cảnh nhà họ Long tốt đến đâu, mà là... Long Chính Bình để mắt tới Xuân Nghiêu, hẳn là vì tính cách của ẻm." Dung Hoa thuật lại cho Tiết Minh Duệ nghe chuyện Xuân Nghiêu thẳng thừng tuyên bố trước mặt nàng và Long Chính Bình rằng không bao giờ có ý định tìm lại cha mẹ ruột: “Nếu sự thật đúng là vậy, thì làm kế thất cũng chẳng sao. Thiếp sẽ lựa lời hỏi lại ý của Xuân Nghiêu..."
Mấy ai trên đời chu đáo lo lắng cho tương lai của nha hoàn đến vậy. Phục vụ Dung Hoa quả là phúc ba đời của bọn họ.
Dung Hoa quay sang nhìn Tiết Minh Duệ: "Nhưng chỉ ngỏ lời một lần thì thiếp nhất quyết không gật đầu. Ít ra hắn cũng phải trình bày rõ ràng lý do với thiếp thì thiếp mới xem xét. Nếu thiếp từ chối một lần mà hắn đã chùn bước, thì coi như xong." Chuyện hôn nhân đại sự làm sao có thể qua loa đại khái được.
Tiết Minh Duệ gật gù tán thành: "Đã mở miệng lần một thì ắt sẽ có lần hai." Long Chính Bình là kẻ mưu mô xảo quyệt, muốn cưới nha hoàn của Dung Hoa thì phải lường trước điều này.
Dung Hoa mỉm cười: "Thiếp cũng đoán vậy."
Chẳng mấy chốc, nh** h** mềm mại đã hiện rõ dưới bàn tay khéo léo của nàng. Nàng bắt đầu đắm chìm vào không gian yên bình này. Nàng mải mê thêu thùa, Tiết Minh Duệ thì ngồi bên cạnh đọc sách. Căn phòng tĩnh mịch, không ai quấy rầy. Thi thoảng hắn lại đưa tay xoa bóp những ngón tay mỏi nhừ của nàng. Ước gì khoảnh khắc bình dị này cứ kéo dài mãi mãi.
...
Từ phòng lão phu nhân bước ra, Nhậm Tĩnh Sơ tiến thẳng sang viện của Tiền thị, hàn huyên cùng Tiền thị trong noãn các.
Tài liệu Tiền thị bày biện trên bàn thấp chưa kịp dọn dẹp. Vừa ngồi xuống, Nhậm Tĩnh Sơ đã lia mắt nhìn lướt qua. Thấy Tiền thị không có ý cấm cản, nàng ta lại nghía thêm vài lượt rồi mới ngẩng lên thắc mắc: "Đại tẩu, đống giấy tờ này là gì thế?"
Tiền thị vẫn không buồn dọn dẹp, chỉ nhoẻn miệng cười: "Sinh thần của Dung Hoa sắp tới rồi. Lão phu nhân xuất quỹ một trăm lượng, dặn ta tổ chức tiệc tùng cho tưng bừng. Phải sắm sửa thêm nhiều y phục, đồ chơi gửi tặng Dung Hoa. Vì Dung Hoa đang mang thai, sợ rước gánh hát về làm ồn ào ảnh hưởng tới t.h.a.i nhi, lão phu nhân bảo ta mời gánh hát xịn nhất kinh thành tới diễn hai vở tuồng Thái Bình, cốt để rước hỉ khí vui vẻ. Phủ ta xưa nay hiếm khi rước gánh hát, ta cũng mù tịt không biết gánh nào hay nhất. May mà muội đến đây, ta nhờ muội tư vấn giùm."
Chẳng những lão phu nhân xuất quỹ, trên danh sách còn ghi rõ Tiền thị góp thêm hai mươi lượng. Lẽ nào sinh thần Dung Hoa, cả phủ đều phải xì tiền ra chúc tụng? Lại còn rước gánh hát, mở tiệc linh đình, sắm sửa quần áo đồ chơi... Dù nàng ta có tổ chức sinh thần hoành tráng ở phủ Kim Hoa cũng chỉ đến mức này là cùng. Phủ Tiết gia từ trong ra ngoài sao lại rình rang đến vậy. Càng nghĩ, nét mặt Nhậm Tĩnh Sơ càng tối sầm.
Tiền thị quay sang bưng bình trà, không hề để ý đến sắc mặt Nhậm Tĩnh Sơ, vẫn say sưa thao thao bất tuyệt: "Ta cũng mù tịt khoản chọn vải vóc. Lão phu nhân dặn kỹ lúc chuẩn bị đừng đi hỏi Dung Hoa kẻo muội ấy ngại ngùng. Cứ món nào xịn là hốt, thiếu tiền thì xuất từ công quỹ. Ta ngẫm đi ngẫm lại cũng sợ làm không xong. Vải vóc ở đâu xịn, trang sức ở đâu đẹp, chỉ có muội rành rẽ nhất, hay là muội giúp ta một tay lo liệu chuyện này luôn đi. Đây là sinh thần đầu tiên của Dung Hoa kể từ ngày làm dâu, lại thêm tin vui có em bé, đúng là hỉ sự nhân đôi. Ngay cả sinh thần của bản thân, lão phu nhân cũng chưa từng bận tâm đến thế, vậy mà lại dặn đi dặn lại ta vụ này. Nếu ta làm hỏng chuyện, chắc mang tội lớn lắm đây." Tiền thị vừa nói vừa pha trò, đến cuối cùng gương mặt cũng bừng sáng nụ cười.
Nhậm Tĩnh Sơ chỉ dán tai nghe những lời Tiền thị nói, làm gì còn tâm trí đoái hoài đến nét mặt của nàng. Thử nghĩ xem, một tiểu thư khuê các danh giá như nàng lại phải chịu lép vế trước một đứa con gái thứ xuất. Hôm nay lão phu nhân còn thẳng thừng sai nàng dâng trà cho Dung Hoa trước mặt bao người. Giờ lại nghe đại tẩu tự xưng mình là tội đồ, rốt cuộc Đào Dung Hoa là thần thánh phương nào mà cao ngạo đến thế... Nghĩ đến đây, ngọn lửa giận dữ trong lòng Nhậm Tĩnh Sơ càng bùng cháy dữ dội. Nàng ta đột ngột ngẩng phắt lên, lườm Tiền thị: "Bây giờ đại tẩu đang nắm quyền quản gia, ngoài các bậc trưởng bối ra, ai cũng phải răm rắp nghe lời đại tẩu. Chỉ là một cái sinh thần thôi, sắp xếp thế nào cho phải đạo là được. Kẻ nào cố tình bới lông tìm vết thì dẫu làm kiểu gì cũng có điểm không vừa ý. Nam viện giờ đông đúc người làm, việc tổ chức sinh thần cứ giao phó cho Dung Hoa tự túc, như thế hay dở gì cũng không ai oán trách được ai."
Giọng điệu gay gắt của Nhậm Tĩnh Sơ khiến Tiền thị giật thót tim, nụ cười trên môi cũng cứng đờ: "Làm gì có chuyện tự tổ chức sinh thần cho mình bao giờ. Hơn nữa Dung Hoa đang mang thai, đâu tiện nhọc nhằn lo toan. Nếu không phải vậy, mọi chuyện trong nhà Dung Hoa xử lý còn khéo léo hơn ta nhiều."
Lòng Nhậm Tĩnh Sơ chùng xuống, lời Tiền thị nói khớp y đúc với những gì nha hoàn của nàng ta dò la được. Tiền thị chỉ là người quản lý tạm thời, chờ Dung Hoa hạ sinh mẹ tròn con vuông, Tiền thị sẽ phải giao lại chùm chìa khóa cho Dung Hoa. Lúc đó, Dung Hoa vừa có lão phu nhân chống lưng, vừa thâu tóm mọi quyền hành trong phủ Tiết gia, thì cuộc đời nàng ta làm gì còn ngày mai tươi sáng. Tiền thị vốn nhu nhược, không biết cách phản kháng, chỉ biết cúi đầu chịu trận trước Dung Hoa... Trong cái phủ này, người duy nhất có khả năng đối đầu với Dung Hoa chỉ có nàng ta. Nhưng oái oăm thay, nàng ta vào cửa muộn hơn, lại không được lão phu nhân sủng ái. Nếu đổi vị trí cho nhau, Dung Hoa chỉ có nước xách dép cho nàng ta.
Nhậm Tĩnh Sơ vò nhàu chiếc khăn tay, ngẩng cao đầu tiếp tục xúi giục Tiền thị: "Đại tẩu thu xếp mọi chuyện trong phủ đâu vào đấy, kẻ nào dám bắt bẻ, ta là người đầu tiên không đứng yên đâu."
Tiền thị sững sờ nhìn Nhậm Tĩnh Sơ, trong ánh mắt ngập tràn sự biết ơn: "Chỉ cần không xảy ra sơ suất gì là ta đã mãn nguyện lắm rồi. Hồi nương còn quản gia, bà làm tốt hơn ta gấp bội."
Nhậm Tĩnh Sơ nhiệt tình nắm lấy tay Tiền thị: "Đại tẩu đừng nói vậy, chuyện nương quản gia trước đây ta không lôi ra bàn cãi nữa. Giờ trách nhiệm đã đè lên vai thế hệ trẻ, có thứ bậc rõ ràng, đại tẩu là người đi tiên phong đó."
Tiền thị cúi gằm mặt, mỉm cười e thẹn: "Kiến thức ta cạn hẹp, làm sao bì kịp các muội."
Đem nàng ta ra so sánh với Đào Dung Hoa ư? Nhậm Tĩnh Sơ cười khẩy. Tiền thị xuất thân danh môn thế gia, huống hồ gì Đào gia nay đã sa sút, một đứa con gái thứ xuất bị đày ra sống ở ngoại phủ làm sao có cửa ngẩng cao đầu trước các tiểu thư đài các khác, sao có thể chung mâm với nàng và Tiền thị. Nhậm Tĩnh Sơ nghiến răng ken két.
Tiền thị thủ thỉ: "Muội mới về làm dâu chắc chưa tường tận, Dung Hoa quả thực là người có tâm tư sâu sắc. Mấy phen gia biến, may nhờ có Dung Hoa ra tay giải quyết êm thấm. Chẳng những lão phu nhân, ngay cả ta cũng quý mến muội ấy."
Chẳng rõ Nhậm Tĩnh Sơ đang tức tối hay thấy xót xa cho Tiền thị: "Đại tẩu đúng là tốt bụng quá mức. Đại tẩu phải nghĩ đến Nhuận Ca chứ. Nhuận Ca là cháu đích tôn, tương lai gánh vác cơ nghiệp Tiết gia, ai dám qua mặt thằng bé."
Tiền thị hốt hoảng: "Muội đừng ăn nói xằng bậy. Người ta hay bảo cháu đích tôn, nhưng nhà ta là Nhị phòng, lấy đâu ra cháu đích tôn. Phải là con của Dung Hoa sinh ra mới đúng. Do nhà ta chưa phân gia nên mọi thứ mới nhập nhằng thế này."
Thấy Tiền thị yếu đuối, Nhậm Tĩnh Sơ càng thêm phẫn nộ. Nhìn quanh không thấy bóng dáng ai, Nhậm Tĩnh Sơ gằn giọng lạnh lùng: "Vậy thì phân gia đi." Phân gia đi rồi, nàng ta đỡ chướng mắt nhìn cảnh Đào Dung Hoa hô mưa gọi gió trong phủ. Biết đâu một ngày đẹp trời, Trưởng phòng Tiết gia sụp đổ cái rầm, để xem Đào Dung Hoa còn mượn danh Tiết gia mà ra oai được nữa không. Dựa vào đâu mà bao nhiêu vinh hoa phú quý của Tiết gia lại để một mình Đào Dung Hoa nẫng tay trên.
Câu nói của Nhậm Tĩnh Sơ khiến Tiền thị sững sờ, một lúc sau mới lắc đầu nguầy nguậy: "Bọn ta... không giống các muội, ta không muốn phân gia."
Tiết gia hiện giờ đâu chỉ có một bậc trưởng bối, riêng khoản thỉnh an buổi sáng và buổi tối đã phải chạy sấp ngửa mấy nơi. Cả đại gia đình lúc nào cũng quây quần ăn uống tại phòng lão phu nhân, già trẻ lớn bé nhốn nháo loạn xị ngầu. Vừa phải chăm lo cho người này, lại phải đề phòng người nọ, còn tâm trí đâu mà nuốt trôi miếng cơm. Cứ đà này thì phòng lão phu nhân sẽ quá tải mất thôi. Chắc chắn trong phủ có không ít người nung nấu ý định phân gia. Tổ mẫu nàng ta từng nói rất chí lý, chim đủ lông đủ cánh ắt sẽ bay đi. Chẳng lẽ con cháu Tiết gia toàn là lũ hèn nhát, bám váy Tiết lão phu nhân mãi sao? Tiền thị lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối trước mặt người ngoài, thế mà lại không muốn phân gia?
Tiền thị rụt rè thu tay lại, vẻ mặt càng thêm thận trọng, trông như có nỗi khổ tâm khó nói nên lời.
"Đại tẩu, rốt cuộc tẩu nghĩ thế nào?" Nhắc đến chuyện phân gia sao tẩu ấy lại tái xanh mặt mũi thế kia?
Phải một lúc lâu sau Tiền thị mới ấp úng đáp: "Nói ra sợ muội chê cười, vợ chồng ta không giống vợ chồng muội. Chúng ta hoàn toàn sống bám vào phủ, ra riêng thì biết xoay xở thế nào, ta lại còn có Nhuận Ca nữa. Không có lão phu nhân và Tiết gia, mẹ con ta sao có được cuộc sống ấm êm như hiện tại."
Giờ thì Nhậm Tĩnh Sơ đã vỡ lẽ. Tiền thị chẳng luyến tiếc gì Tiết lão phu nhân, mà là vì Tiền thị rỗng túi. Đúng là cái khó ló cái khôn, câu nói này quả không sai.
Nhậm Tĩnh Sơ kéo tay Tiền thị: "Đại tẩu, ta đã rủ tẩu hùn vốn mở tửu lâu cùng ta rồi cơ mà, bấu víu vào lão phu nhân thì được tích sự gì? Lão phu nhân tuổi cũng cao rồi, cái nhà này sớm muộn gì cũng sang tay người khác. Tới lúc đó họ cũng sinh con đẻ cái, Nhuận Ca có nghĩa lý gì? Lấy gì mà tranh giành với người ta?"
Tiền thị lắc đầu nguầy nguậy: "Ta chẳng mơ tưởng tranh giành gì sất, chỉ mong mẹ con bình an là đủ."
Thấy thuyết phục không xong, Nhậm Tĩnh Sơ hậm hực: "Tẩu muốn bình yên nhưng người khác đâu có để yên cho tẩu. Ta mở tửu lâu thì đụng chạm tới nồi cơm của ai cơ chứ? Vậy mà nương ta cứ sợ sệt, e ngại Trưởng phòng làm khó làm dễ. Nhìn món hời vuột khỏi tầm tay, lòng ta uất ức không cam."
Tiền thị sững người, ngạc nhiên hỏi lại: "Trưởng phòng làm khó làm dễ á?" Ngẫm nghĩ một chốc, nàng tiếp: “Đâu có chuyện đó. Đại phu nhân suốt ngày ru rú trong viện, chẳng đoái hoài gì đến việc nhà. Dung Hoa lại đang dưỡng thai, cũng có màng tới chuyện gì đâu... Còn ai nữa..."
Tội nghiệp Tiền thị, vẫn cứ đinh ninh Dung Hoa là người tốt.
Nhậm Tĩnh Sơ tức tối vì Tiền thị chẳng chịu hiểu: "Đại tẩu, tẩu ngây thơ quá. Người xưa có câu 'Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người'." Nói rồi nàng ta kể tuốt tuột những chuyện cửa hàng cửa hiệu mà Tiết Nhị thái thái đã rỉ tai nàng ta.
"Tẩu bảo xem, ta phải tính sao cho ổn đây? Đồ đạc sắm sửa đâu vào đấy cả rồi, chẳng lẽ trơ mắt nhìn kẻ khác nẫng tay trên cái tửu lâu này."
Tiền thị trầm tư suy nghĩ: "Tam thẩm là hợp tác với nhà mẹ đẻ, còn nếu muội hợp tác với nương thì sao?"
Nghĩa là bắt nàng ta gạt nhà mẹ đẻ ra rìa. Chuyện mở tửu lâu là do ca ca hiến kế, giờ làm sao nàng ta mở miệng gạt ca ca ra khỏi chuyện này được.
Suy nghĩ nát óc, cuối cùng Tiền thị cũng nảy ra một kế: "Nếu không tiện từ chối nhà mẹ đẻ, muội cứ để nhà mẹ đẻ muội mở một tửu lâu riêng. Bên này, muội và nương lại mở một cái khác. Hai bên rạch ròi, đâu có chung đụng gì, thiên hạ cũng chẳng có cớ mà đàm tiếu. Cùng lắm, phần bên nhà mẹ đẻ muội cứ âm thầm góp vốn, đừng hé răng cho ai biết. Một sáng một tối, ai mà rảnh hơi đi điều tra."
Để ca ca mở một cái tửu lâu, nàng ta và Tiết Nhị thái thái lại mở một cái nữa, nàng ta đều góp vốn cả hai bên. Dù vốn bỏ ra nhiều nhưng thu về cũng gấp bội.
truyenfull,truyenfull.com