Ánh mắt Nhậm Tĩnh Sơ sáng rực lên: "Ý kiến của tẩu hay tuyệt." Như vậy vừa giúp Tiết Nhị thái thái kiếm chác, lại vừa ăn nói xuôi tai với bên nhà mẹ đẻ. Cùng lắm chỉ là chuẩn bị thêm ít ngân lượng, với nàng ta thì chuyện đó dễ như trở bàn tay.
Tại tửu lâu khai trương bên Tiết gia, nàng ta sẽ chia cho Tiền thị một phần cổ tức. Chính nhờ diệu kế của Tiền thị mà tửu lâu mới suôn sẻ mở cửa, lúc chia lợi nhuận, nàng ta sẽ vin vào lý do này, Tiền thị có muốn từ chối cũng khó. Cổ nhân có câu "Há miệng mắc quai", sau này phải trông cậy vào nàng ta để kiếm chác, lo gì người Tiết gia không o bế nàng ta? Nghĩ tới đây, tâm trạng Nhậm Tĩnh Sơ lập tức phơi phới.
Hai người hàn huyên thêm một lúc, Nhậm Tĩnh Sơ mới quay về phòng. Vừa nhác thấy chiếc sập mềm mại, nàng ta lập tức thấy hai mắt díp lại. Sáng nay mới giờ Mão đã phải thức dậy để đi vấn an Tiết lão phu nhân, lăng xăng cả một ngày trời mệt nhoài. Hồi ở nhà, nàng ta muốn dậy giờ nào, vấn an mẫu thân giờ nào tùy thích, dưới bếp lúc nào cũng chực sẵn cơm canh nóng hổi phục vụ.
Tiết gia gì mà lắm quy củ rườm rà. Ngày ba bữa cơm đều răm rắp theo giờ giấc, quá bữa là nhịn, tiểu trù phòng không được tự ý nhóm lửa. Muốn dùng bữa trong phòng cũng phải được lão phu nhân hay Nhị thái thái gật đầu đồng ý.
Thanh Khung và mấy nha hoàn trải sẵn chăn nệm, Thanh Khung hầu hạ Nhậm Tĩnh Sơ tháo giày: "Tam nãi nãi nghỉ ngơi đi ạ! Tam gia chắc còn lâu mới về."
Đánh một giấc đẫy giấc, Nhậm Tĩnh Sơ tỉnh dậy, sực nhớ ra một chuyện bèn hỏi Thanh Khung: "Đã dò la được tin tức gì chưa?"
Sau khi hầu hạ Nhậm Tĩnh Sơ chải chuốt gọn gàng, đuổi hết đám tiểu nha hoàn ra ngoài, Thanh Khung mới bẩm báo: "Nô tỳ nghe ngóng từ mấy nha hoàn bên phòng phu nhân, hình như chuyện Tiết phu nhân nhắc đến Hạ gia có dính líu đến hôn sự của Ngũ tiểu thư." Như Quyên - nha hoàn hầu hạ Tiết phu nhân - vốn tính bộp chộp mồm mép, nàng ta cũng phải tốn mớ đồ vặt vãnh lót tay mới cạy được miệng Như Quyên phun ra vài thông tin quý giá.
Nhậm Tĩnh Sơ nhìn chằm chằm Thanh Khung: "Ngươi sai người ra ngoài dò la xem Hạ gia ở Đại Đồng gia thế ra sao? Đồng thời để mắt tới mọi nhất cử nhất động của Dung Hoa."
Thanh Khung vâng lệnh rồi lui ra sắp xếp.
...
Ngày hôm sau, tiết trời quang đãng, Tiết Minh Duệ và Dung Hoa dạo bước ra nhà kính ngắt vài nhành hoa, tiện thể cho lũ chim nước ăn. Đang thong dong tản bộ về phòng nghỉ ngơi, Dung Hoa nhác thấy Tiền thị dẫn theo một quản sự ma ma tiến về phía mình.
Tiền thị vẫn giữ nụ cười ôn hòa, hiền hậu như ngày thường, bước tới hành lễ với Tiết Minh Duệ.
Dung Hoa đon đả tươi cười bước lên: "Tẩu t.ử sang đây có việc gì vậy!"
Tiền thị cười đáp: "Lão phu nhân sai ta dẫn quản sự ma ma sang xem thử phòng đệ muội có cần bổ sung thêm vật dụng gì không. Trời cũng sắp chuyển lạnh, ý của lão phu nhân là may thêm cho đệ muội vài bộ y phục, từ áo choàng chắn gió đến áo kép nhồi bông, loại nào cũng cần cả."
Dung Hoa liếc nhìn ma ma phụ trách việc may vá trang phục cho lão phu nhân đứng phía sau Tiền thị, mỉm cười nói: "Mấy bộ may đợt mùa xuân muội còn chưa kịp diện bộ nào cơ."
Tiền thị cúi đầu cười khúc khích: "Muội tưởng dăm bữa nửa tháng nữa muội còn chui lọt mấy bộ đó chắc? Nếu vậy thì cả phủ này chắc phải cuống cuồng lên mất."
Ma ma đứng cạnh Tiền thị cũng chen ngang: "Nô tỳ xin phép đo ni tấc cho nãi nãi. Lát nữa nãi nãi chọn màu vải, nô tỳ đảm bảo sẽ may rộng rãi, thoải mái, không cấn bụng làm đau tiểu chủ t.ử đâu."
Dung Hoa dìu Tiết Minh Duệ bước vào trong, Tiền thị và ma ma tháp tùng hai bên. Tiết Minh Duệ đi thẳng vào nội thất, còn Dung Hoa và Tiền thị an tọa tại noãn các.
Trong lúc ma ma tiến lên đo ni, Tiền thị tươi cười tiếp chuyện: "Nhìn vóc dáng đệ muội bây giờ eo ót hơn ta ngày trước nhiều. Hồi ta có t.h.a.i Nhuận Ca, mới vài tháng mà người đã phù thũng sưng vù, quần áo giày dép cũ đều phải xếp xó hết."
Ánh mắt ma ma chớp động liên hồi. Dân gian có câu, m.a.n.g t.h.a.i con trai thường nặng nề, cục mịch hơn. Thấy vóc dáng nãi nãi thon gọn, không hề sồ sề, mụ ta thầm đoán chắc hẳn là một tiểu công chúa. Mụ ta theo nghề may vá hầu hạ nữ quyến trong phủ từ hồi trẻ măng, kinh nghiệm cũng dạn dày. Dáng vẻ m.a.n.g t.h.a.i của nãi nãi y hệt như hồi phu nhân m.a.n.g t.h.a.i Ngũ tiểu thư.
Đo xong, mụ ma ma rón rén lui ra.
Cẩm Tú dọn điểm tâm lên, Dung Hoa ân cần mời Tiền thị dùng thử.
Tiền thị c.ắ.n một miếng bánh rồi tươi cười hỏi thăm vết thương của Tiết Minh Duệ: "Thương tích của Hầu gia xem chừng không có gì đáng lo. Hôm nay lão phu nhân còn nhắc đi nhắc lại, sợ trời lạnh vết thương gân cốt của Hầu gia chậm bình phục..." Ngay từ lúc tản bộ trong vườn, ánh mắt Tiền thị đã luôn dán chặt vào đôi chân của Tiết Minh Duệ.
Nghe Tiền thị nói vậy, khuôn mặt Dung Hoa bỗng chùng xuống, tỏ vẻ sầu não: "Nào có phải không đáng lo, chỉ là Hầu gia nhà muội hay sĩ diện thôi. Mấy ngày nay phải lấy t.h.u.ố.c cao trị thương từ hồi Hầu gia đi dẹp giặc biên cương ra đắp. Dù có giảm đau đôi chút nhưng bước đi vẫn... Ngự y dặn kỹ là không tịnh dưỡng cẩn thận sẽ sinh bệnh rễ, vậy mà Hầu gia ngang bướng không nghe, cứ cố gượng tập tễnh bước đi. Dẫu sao mỗi ngày thượng triều cũng phải lội bộ vào cung mà." Nói đoạn, Dung Hoa khựng lại: “Hầu gia từng lăn lộn trận mạc nên sức chịu đựng hơn người, đau mấy cũng nghiến răng chịu đựng, nhưng đi được vài bước là lại đuối sức."
Tiền thị thốt lên kinh ngạc: "Ta cứ đinh ninh là khỏi hẳn rồi, ai dè lại nghiêm trọng thế."
Dung Hoa khẽ gật đầu: "Đều là người nhà cả, muội mới dám thổ lộ. Hầu gia cứ cố chấp thế này, chắc muội phải đến nài nỉ lão phu nhân khuyên giải thêm."
Tiền thị cũng hùa theo: "Hầu gia tuổi trẻ tài cao, tuyệt đối không được coi thường sức khỏe."
Mục đích của nàng là tung hỏa mù, khiến mọi người lầm tưởng Tiết Minh Duệ không thể sớm bình phục để quay lại quan trường. Có như vậy, những kẻ ôm mộng mờ ám mới lộ diện tác oai tác quái.
Tiễn Tiền thị xong, Dung Hoa quay sang dặn dò Cẩm Tú: "Ngươi bám theo đại nãi nãi, xem tẩu ấy sai người đi tậu vải vóc may y phục ở đâu."
Cẩm Tú phân vân: "Lỡ như tẩu ấy mua ngay hôm nay, chúng ta có trở tay kịp không?"
Dung Hoa lắc đầu: "Thường mấy sạp vải sang trọng phải đặt hàng trước. Kinh thành bao nhiêu quan lớn chức trọng, làm gì có phu nhân, tiểu thư nào chịu diện đồ đụng hàng. Nếu vậy thì mấy hiệu buôn lụa là gấm vóc lớn ở kinh thành chắc dẹp tiệm sớm."
Hạ nhân trong phủ thường chỉ xài vải xuất từ kho chung, chưa bao giờ phải tất tả ra ngoài sắm sửa, nên đám Cẩm Tú mù tịt mấy chuyện này cũng là lẽ tự nhiên.
Cẩm Tú hỏi tiếp: "Lỡ như mọi chuyện vẫn bình thường thì sao?"
Dung Hoa mỉm cười thanh thản: "Thì càng tốt chứ sao, ta được ung dung tịnh dưỡng, khỏi bận tâm bận trí."
Nếu Tiền thị thực sự mang tấm lòng lương thiện, chất phác như bề ngoài thì quá đỗi tuyệt vời. Kể cả tẩu ấy có toan tính vì lợi ích cá nhân, nàng cũng chẳng bận tâm, miễn là không hại người... hay chính xác hơn là không đụng đến nàng. Nàng sẽ nhắm mắt làm ngơ. Nhưng một khi Tiền thị vượt quá giới hạn, nàng cũng sẽ không nương tay.
...
Bên này, Tiền thị cùng bà t.ử quản sự tỉ mỉ chọn lựa các tiệm tơ lụa theo danh sách, chốt hạ tiệm Cẩm Tường Nhân Bảo - hiệu lụa là gấm vóc bề thế nhất kinh kỳ. Nàng ta căn dặn bà t.ử quản sự: "Chỉ chọn loại thượng hạng, đắt mấy cũng mua, may cho nãi nãi một bộ xiêm y thật lộng lẫy để diện trong ngày sinh thần, cấm không được sơ suất."
Xưa nay chỉ có y phục của lão phu nhân mới được cất công đặt may ở Cẩm Tường Nhân Bảo. Nãi nãi chỉ tổ chức sinh thần mà đã được ưu ái nhường này, quả là diễm phúc ngút ngàn.
Tôn bà t.ử nghe vậy, lòng như mở cờ, lật đật vâng lệnh đi thu xếp.
Tôn bà t.ử vừa đi khỏi, Lung Tụ - tỳ nữ thân cận của Tiền thị - bưng một tay nải đã gói ghém cẩn thận đến trình diện: "Mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy như thường lệ. Có vài xấp lụa ướm may y phục cho phu nhân, số vải vụn còn lại thừa sức làm thêm dăm ba đôi giày vớ. Lại có mấy xấp dạ Đa La là quà thưởng của lão phu nhân nhưng nãi nãi không nỡ dùng, may áo khoác ngoài chống rét mùa đông thì hết ý. Kèm theo là vài chục lạng bạc nãi nãi dành dụm bấy lâu, xem như chút quà mọn mừng thọ phu nhân, cộng thêm một bộ trâm ngọc nữa."
Tiền thị gật gù hài lòng: "Đừng vung tay quá trán, kẻo thiên hạ lại đồn đại ta bòn mót của cải nhà chồng đem về cung phụng nhà đẻ."
Lung Tụ trấn an: "Nãi nãi cứ yên tâm! Mấy món này tuy có chút giá trị, nhưng toàn là đồ thừa thãi thường ngày. Nhờ nãi nãi tằn tiện mới dư dả được ngần này. Đám họ hàng nghèo rớt mồng tơi lâu lâu lại mò đến bòn rút, ăn chực uống chực đủ đường. So ra thì chút đỉnh đồ đạc nãi nãi gửi về có sá gì, đem biếu người khác khéo họ còn chê ỏng chê eo. Nhưng phu nhân thấu hiểu tấm lòng hiếu thảo của nãi nãi, từng miếng ăn cái mặc đều chu toàn, dốc hết tâm can. Lại thêm khoản trợ cấp thường xuyên của lão phu nhân nữa."
Tiền thị liếc nhìn Lung Tụ, ánh mắt trìu mến: "Con bé này ngày càng tháo vát, lo liệu đâu ra đấy."
Lung Tụ tươi cười rạng rỡ: "Nãi nãi quá khen."
Tiền thị đảo mắt nhìn ra ngoài: "Chỗ Đới di nương dạo này thế nào rồi? Ta nay nắm quyền quản gia, đâu thể bạc đãi nàng ta. Lấy vài bộ y phục tươm tất trong rương của ta mang sang cho nàng ta. Đợi dịp phủ may y phục mới, nhớ phần nàng ta một bộ."
Lung Tụ bĩu môi: "Nãi nãi ban phát cho nàng ta vậy là dư dả rồi. Tháng này gia ghé chỗ di nương hai mươi ngày, ở phòng nãi nãi mới có mười ngày. Làm thân tỳ thiếp có ai ngông cuồng như nàng ta, cứ đà này chắc trèo lên đầu lên cổ chủ t.ử ngồi mất."
Tiền thị xua tay, không muốn nhắc thêm về chủ đề này: "Thôi, đi lo việc đi! Bảo quản gia mang tay nải này về nhà đẻ cho ta. Ta tuy đang giữ trọng trách quản gia, nhưng túi tiền vẫn eo hẹp, đặc biệt là đợt này. Sinh thần lão phu nhân không tổ chức linh đình để tránh bệnh tật, nhưng sinh thần Dung Hoa thì phải làm rùm beng lên. Đợi lúc rủng rỉnh tiền bạc, ta sẽ gửi thêm đỉnh bạc về nhà."
...
Dung Hoa và Tiết Minh Duệ đang mải miết đ.á.n.h cờ.
"Nghe nói đại nãi nãi sai a hoàn gói ghém một tay nải bự chảng gửi về nhà đẻ, xem chừng trong đó cũng khẳm đồ. Đồn rằng sắp đến sinh thần thân gia thái thái."
Nghe Xuân Nghiêu kể, Dung Hoa mỉm cười nhẹ: "Nếu thực sự nhiều đồ giá trị, tẩu ấy đã chẳng phô trương nguyên cái tay nải to lù lù thế." Một bọc đồ lỉnh kỉnh sao sánh được với một tay nải đầy ắp bạc nén. Thời buổi Đại Chu đã thịnh hành giao dịch bằng ngân phiếu, nếu thực lòng muốn gửi gắm tiền của về nhà đẻ, việc gì phải khua chiêng gõ mõ thế này.
Chuyện gì cũng phân tích rành rẽ đâu ra đấy, nhưng hễ ngồi vào bàn cờ là lại rối như tơ vò. Dung Hoa nhăn nhó nhìn những quân cờ trắng hùng dũng của mình đang bị một nhóm nhỏ phá vòng vây, áp đảo cả góc bàn cờ. Nàng đã được Tiết Minh Duệ chấp hẳn chín quân, nếu thua t.h.ả.m hại thế này thì còn mặt mũi nào nữa.
Dung Hoa ngước nhìn Tiết Minh Duệ, hắn đang chú tâm đọc một quyển binh thư. Mắt Dung Hoa sáng lên: “binh bất yếm trá", nàng ranh mãnh tráo đổi vị trí quân cờ trắng và đen ngay trong tầm tay.
Xuân Nghiêu chứng kiến toàn bộ sự việc, không khỏi bật cười khúc khích. Dù Hầu gia đang dán mắt vào quyển sách, nhưng khi phu nhân lén tráo cờ, khóe môi hắn đã kịp vẽ lên một nụ cười tủm tỉm.
Nãi nãi thi thoảng cũng lém lỉnh, làm bộ thông minh! Vậy Hầu gia thì vờ như kẻ khờ khạo đáng yêu.
Xuân Nghiêu ánh mắt đăm chiêu: "Ý nãi nãi là..." Đại nãi nãi quanh năm suốt tháng chăm lo chu đáo cho nhà đẻ, đâu phải diễn kịch để che mắt thiên hạ.
Dung Hoa thả một quân cờ xuống bàn, lập tức bị "ăn" ngay. Nàng ỉu xìu, nhưng ngay sau đó lại phát hiện một đường sống le lói, mắt lập tức sáng rực lên. Chuyện Tiền thị tận hiếu với nhà đẻ hầu như người trong phủ ai nấy đều tỏ tường, ai cũng tấm tắc khen ngợi tấm lòng hiếu thảo của Tiền thị. Ngay cả lão phu nhân cũng thầm lặng giúp đỡ nhà đẻ của Tiền thị. Kiên trì phô trương tấm bình phong hoàn hảo ấy ngày này qua tháng nọ, thử hỏi ai mà chẳng mủi lòng tin tưởng. Tuy nhiên, việc Tiền thị giở trò này là để lòe nhà chồng, hay để lừa cả nhà đẻ lẫn nhà chồng, nàng cũng mù tịt.
Cần phải hiểu rằng triều Đại Chu đặc biệt coi trọng đạo hiếu. Nếu không, những lời trăn trối của Đào lão thái thái trước lúc lâm chung đã chẳng khiến Đào Chính An và đại thái thái sợ c.h.ế.t khiếp đến thế.
So sánh với Tiền thị, sự ghẻ lạnh của nàng đối với Đào gia quả là minh chứng cho sự bất hiếu.
Nhỡ đâu Tiền thị mượn cớ này mà thêu dệt chuyện...
Dung Hoa chau mày: "Cái mụ ma ma đến đo y phục là người thế nào?"
Xuân Nghiêu tiến lên thu dọn chén trà của Tiết Minh Duệ và Dung Hoa, thay bằng bình trà nóng hổi: "Tôn bà t.ử tay nghề khâu vá khéo léo lắm, mấy a hoàn trong phủ đều bám theo bà ấy để học nghề."
Dung Hoa gật đầu, vậy là khỏi lo không moi được thông tin gì.
Xuân Nghiêu tiếp lời: "Tôn bà t.ử có dặn dò đám thợ may, bảo bản vẽ y phục của nãi nãi tuyệt đối không được sai sót nửa ly. Y phục của phu nhân đâu thể giống đồ bình thường, lỡ làm hỏng xấp vải thượng hạng thì chẳng ai đền nổi."
Dung Hoa khẽ nhoẻn miệng cười. Tiền thị tính biến nàng thành tâm điểm rực rỡ, lộng lẫy nhất, nhưng cái sự chói lóa đó chưa hẳn đã là điềm lành. Trong mắt thiên hạ, nàng sẽ mang tiếng là kẻ hẹp hòi ghen tuông, ham vinh hám lợi, bất trung bất hiếu, hoàn toàn trái ngược với vẻ lương thiện, bao dung, hiếu thuận của Tiền thị. Nàng e rằng mục tiêu của Tiền thị không chỉ dừng lại ở việc bôi nhọ thanh danh của nàng, đây có thể chỉ là một bước đệm đơn giản trong một âm mưu to lớn hơn.
Tiền thị - con cờ ngầm tiềm tàng mối đe dọa này - nàng chưa thể loại bỏ ngay được. Chỉ cần Tiền thị còn mang dã tâm đen tối, nàng sẽ biết cách tận dụng.
Dung Hoa phân phó Xuân Nghiêu: "Đi vào kho lựa một món quà quý giá rồi gói ghém cẩn thận. Ngày mai ta tháp tùng phu nhân sang phủ Trường Hưng Hầu làm khách, nhớ chuẩn bị xe ngựa từ sớm.” nàng dặn dò thêm: “Phải cất công lựa chọn quà cáp cho chu đáo, đừng có nhắm mắt bốc đại một món."
Động thái này nhằm đ.á.n.h tiếng cho cả phủ biết rằng nãi nãi đã dày công chuẩn bị quà cáp để biếu xén Trường Hưng Hầu. Xuân Nghiêu gật đầu hiểu ý: "A hoàn bên cạnh tam nãi nãi dạo này cứ lượn lờ qua lại chỗ chúng ta suốt, cả bên phía phu nhân nữa..."
Dung Hoa đắc ý loại bỏ quân cờ "c.h.ế.t" của Tiết Minh Duệ: "Kệ ả ta muốn làm gì thì làm."
Dung Hoa vừa cất quân cờ trắng vào hộp, Tiết Minh Duệ đã nhấc một quân cờ khác đặt lên bàn cờ: "Thế là nước cờ này hồi sinh rồi."
Thì ra những quân cờ tưởng chừng như sắp "c.h.ế.t" đó chỉ là mồi nhử của hắn, trò "Dương đông kích tây" rành rành ra đó mà nàng chẳng mảy may phát hiện. Con người này sao mà nham hiểm, mưu mô thế không biết.
Thấy khuôn mặt nàng xị xuống, Tiết Minh Duệ nhướn mày chuyển sang chủ đề mà nàng đang tò mò: "Gia thế nhà mẹ đẻ của Hạ thục nhân cũng xuất thân từ dòng dõi danh tướng."
Đám người nàng phái đi dò la tin tức vẫn chưa thấy tăm hơi phản hồi: "Vậy là nhà mẹ đẻ của Hạ thục nhân có mối giao hảo cực tốt với Hạ gia?"
Tiết Minh Duệ cười nhẹ: "Với mấy nhà võ quan, chẳng thể dùng chữ 'tốt' hay 'không tốt' để đong đếm được. Họ đề cao tinh thần xông pha trận mạc, sẵn sàng hy sinh thân mình nơi sa trường, luôn ngóng chờ ngày được cầm quân ra trận, nên chuyện giao lưu cá nhân cũng khô khan, cứng nhắc lắm."
Dung Hoa chợt nhớ đến nhà mẹ đẻ của Tiết phu nhân, Liêu gia cũng hiếm khi lai vãng với Tiết gia. Chắc hẳn do xuất thân võ tướng nên họ chú trọng việc duy trì nòi giống hơn. Con gái gả đi như bát nước hắt đi, sống c.h.ế.t mặc bay, hoàn toàn phó thác cho nhà chồng.
Tiết Minh Duệ tiếp tục phân tích: "Dạo gần đây giới văn quan chiếm ưu thế, Hoàng thượng cũng không còn trọng dụng võ quan như thời Thái Tổ Hoàng đế. Thậm chí có lúc ngài còn giao binh quyền cho văn quan thân chinh. Hoàng thượng cố tình hất hủi con cháu các danh tướng, mục đích là để thâu tóm toàn bộ binh quyền. Bọn võ tướng bị cho ra rìa lâu ngày, lòng dĩ nhiên không tránh khỏi ấm ức, bứt rứt."
Đặc biệt trong cuộc chiến tranh ngôi đoạt vị của các hoàng tử, phe văn quan đang khuynh đảo triều đình, biến chốn quan trường thành bãi chiến trường thực thụ. Đám võ quan dĩ nhiên không chịu lép vế, mộng tưởng lập được công lao phò tá minh quân để mai này có cơ hội giành lại binh quyền. Sự thật rành rành là Hoàng thượng có thể thuận lợi lên ngôi cũng nhờ vào thế lực quân đội. Bất cứ kẻ nào có dã tâm đều không muốn vuột mất thời cơ ngàn vàng để nắm giữ binh quyền.
truyenfull,truyenfull.com