Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 373:



Thấy bộ dạng hoảng hốt như gặp ma của Thanh Khung, Nhậm Tĩnh Sơ cũng quay đầu lại, không ngờ người đứng đó lại là Tiết Minh Ái. Nàng ta cứ đinh ninh Tiết Minh Ái vốn cưng chiều Tiết Diệc Quyên, chắc chắn sẽ nán lại bên đó lâu hơn, nào ngờ nàng ta vừa vác mặt về thì hắn cũng lù lù theo sau. Vậy là những lời nàng ta vừa lải nhải, hắn đã nghe lọt tai hết rồi.

Nhậm Tĩnh Sơ định mở miệng phân trần, rằng những lời đó chẳng qua chỉ là để tự trấn an bản thân, bớt đi cảm giác tội lỗi. Dù sao nàng ta cũng xót xa khi thấy Diệc Quyên, một con người đang yên đang lành bỗng dưng lại muốn kết liễu đời mình. Ai dè chưa kịp hé môi, Tiết Minh Ái đã sẵng giọng: "Nàng vừa nói cái gì, lặp lại lần nữa xem."

Khuôn mặt hầm hầm sát khí của hắn như muốn ăn tươi nuốt sống nàng ta, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, nàng ta chưa từng thấy Tiết Minh Ái trưng ra bộ mặt đáng sợ đến thế.

Nhậm Tĩnh Sơ thoáng sững sờ, liếc nhìn bộ trường bào gấm vóc lụa là trên người Tiết Minh Ái, rồi sực nhớ lại thái độ lạnh nhạt, ghẻ lạnh của người nhà họ Tiết đối với nàng ta ở phòng Tiết Diệc Quyên ban nãy. Chẳng hiểu uất ức từ đâu trào dâng, nàng ta gân cổ cãi: "Sao hả? Ta cứ nói đấy, chàng định làm gì ta? Lời ta nói có câu nào sai? Đừng có giận cá c.h.é.m thớt lên đầu ta. Hôn sự của Tiết Diệc Quyên đâu phải một mình ta tự biên tự diễn, cha mẹ chàng cũng gật đầu đồng ý cơ mà. Ta thấy bản thân Diệc Quyên cũng cam tâm tình nguyện lắm chứ bộ. Nếu không có chuyện nhà họ Hạ vỡ lở, khéo giờ này cả nhà đang mở tiệc ăn mừng rồi ấy chứ. Ai mà ngờ nhà họ Hạ lại đổ ngay lúc này, cớ sao lại lườm la nguýt vãi ta? Cũng may là Tiết Diệc Quyên lần này mạng lớn không c.h.ế.t, nhỡ cô ta c.h.ế.t thật, chẳng lẽ còn bắt ta chôn cùng chắc?"

Bàn tay Tiết Minh Ái nắm chặt lại, run lên bần bật.

Nhậm Tĩnh Sơ vẫn không buông tha: "Hơn nữa, phận gái đi lấy chồng thì phải chịu thôi. Ta đây còn phải để nhà họ Tiết chàng dăm lần bảy lượt sang rước mới chịu bước chân vào cửa, giờ thì sao? Hạ Quý Thành tuy có chút tật xấu, nhưng ít ra người ta cũng là quan Tòng Tứ phẩm. Không có Hạ Quý Thành, chàng lấy đâu ra cái chức Tam đẳng Hộ vệ? Ta vắt óc lo nghĩ cho chàng đủ đường, mọi chuyện đến nước này các người còn giở trò làm cao, làm eo. Vai ác thì để ta gánh hết, còn các người thì tranh nhau làm người tốt chắc?"

Những lời đay nghiến như xát muối vào tim Tiết Minh Ái. Cái chức Tam đẳng Hộ vệ này là do đ.á.n.h đổi bằng Cửu muội muội mà có được. Ở nha môn bị người ta khinh bỉ, về đến nhà lại phải hứng chịu cảnh tượng bẽ bàng này.

"Phụ thân ta nói cấm có sai, bậc nam nhi đại trượng phu uy vũ là để phô diễn bên ngoài, chứ các cô nương, các bà nãi nãi trong nhà có oán trách các người điều gì đâu? Rõ ràng là rập khuôn thói hèn nhát, sợ bóng sợ gió. Đánh c.h.ế.t vợ thì có đổi lại được vinh quang bên ngoài không? Đúng là tè dầm lại đổ tại chiếu rách." Ở nhà mẹ đẻ, cả phụ thân lẫn ca ca nàng ta đều oai phong lẫm liệt, ra ngoài biết bao kẻ khúm núm nịnh bợ. Có đồ ngon vật lạ gì cũng gom hết về cho nàng ta, đâu như bây giờ, cùng chồng đến nhậm chức mà nàng ta phải tất tả chạy ngược chạy xuôi lo lót. Đã hèn nhát lại còn thích ra oai ở nhà. Nếu thực sự không màng vinh hoa phú quý thì thôi đi, đằng này rõ ràng thèm muốn ra mặt, được hưởng lợi lộc thì vơ hết vào mình, còn những điều tiếng xấu xa thì rũ bỏ sạch trơn, đổ hết tội lỗi lên đầu nàng ta. Nàng ta quyết không nuốt trôi cục tức này.

Nhậm Tĩnh Sơ thao thao bất tuyệt, bỗng nhiên khuỷu tay bị hụt hẫng, cả người ngã nhào xuống đất. Khi hoàn hồn lại, nàng ta mới thấy Tiết Minh Ái đã lật tung cả cái bàn, đồ đạc trên bàn rơi loảng xoảng, vỡ tan tành.

Nhậm Tĩnh Sơ nằm sõng soài trên đất, ngẩn người ra, đến cả cảm giác đau cũng quên bẵng mất.

Mặt Tiết Minh Ái tái mét, nghiến răng ken két, vẻ hòa nhã thường ngày bay biến đâu mất. Hắn vớ lấy cái bình hoa ném thẳng về phía Nhậm Tĩnh Sơ: "Nàng không phải thích đập phá đồ đạc sao? Hôm nay cho nàng đập thỏa thích." Hắn thu mình lại, hai mắt trố lồi: "Đập đi, nàng đập đi!"

Nào là bình hoa, đĩa bát, khay trà, lư hương... hễ vơ được thứ gì trong tầm tay là hắn ném thẳng xuống đất.

Thấy đồ đạc thi nhau bay về phía mình, Nhậm Tĩnh Sơ hoảng hốt đưa hai tay lên ôm đầu che chắn.

Thanh Khung lúc này mới sực tỉnh, vội vàng xông tới can ngăn: "Tam gia, Tam gia, xin ngài bớt giận, đừng làm thế ạ."

Tiết Minh Ái nào để lọt tai lời nào. Ánh mắt hắn tình cờ lia thấy một cây roi da treo trên tường, bèn gỡ xuống, nhìn Nhậm Tĩnh Sơ bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Nàng bảo mấy cái tật xấu của Hạ Quý Thành chẳng là gì phải không? Ta cũng tự thấy mình thua xa ca ca của nàng.” nói đoạn, hắn thò tay lấy một món đồ vừa được dâng tặng bên ngoài hôm nay: “Lúc này bên ngoài chắc ai cũng nghĩ ta giống hệt ca ca nàng, cũng có sở thích quái đản này. Chẳng biết là người bạn cũ nào của ca ca nàng nể mặt nhà họ Nhậm mà tặng cho ta cái món đồ chơi này đặt trong tủ." Vừa nói, hắn vừa mở hộp ném toẹt xuống đất.

Nhậm Tĩnh Sơ liếc nhìn, thấy một dụng cụ bằng bạc hình vòng khuyên, trên có buộc dây, trong hộp còn lăn lóc một lọ t.h.u.ố.c nhỏ.

Tiết Minh Ái gằn giọng: "Sớm biết thế này ta đã đem cái ngân thác t.ử và xuân d.ư.ợ.c này dùng cho nàng từ lâu rồi."

Nhậm Tĩnh Sơ vốn đâu phải loại nha đầu ngây thơ không hiểu sự đời. Thấy món đồ đó, lại nghe những lời sỉ nhục của hắn, nàng ta bỗng chốc vỡ lẽ. Mặt mũi tái mét, nhìn Tiết Minh Ái lăm lăm cây roi da bước từng bước tới gần, tay chân nàng ta bủn rủn, không còn chút sức lực, chỉ biết gào thét thất thanh: "Cứu... cứu mạng! Có ai không, cứu ta với!"

Nghe tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Nhậm Tĩnh Sơ, hai nha hoàn Điệp Phi và Điệp Lan hoảng hồn chạy ùa vào phòng.

Nhìn thấy Tiết Minh Ái mắt vằn tia máu, tay lăm lăm cây roi, hai nàng nha hoàn cũng sợ đến c.h.ế.t khiếp, vội vàng lao tới ôm chặt lấy tay hắn. Chợt nhìn thấy chiếc hộp nhỏ rơi trên mặt đất, nắp hộp còn in hình một nữ nhân tr*n tr**ng, cả hai đỏ mặt tía tai, vội vàng quay mặt đi.

Tiết Minh Ái vung roi toan quất Nhậm Tĩnh Sơ: "Ta thua xa Hạ Quý Thành. Hạ Quý Thành thèm muốn Phàn gia công tử, Phàn gia công t.ử từ chối, hắn liền giở trò bắt cóc nhốt vào phủ, đào hẳn một mật thất dùng xích sắt trói lại. Hễ phản kháng là ăn đòn nhừ tử, sống không bằng c.h.ế.t." Nói rồi, hắn lại giơ cao tay roi: "Ta lúc nào cũng nhường nhịn nàng, nàng lại càng được đà lấn lướt. Chửi rủa ta chưa đủ, còn lôi cả bậc trưởng bối trong nhà ra lăng mạ."

Thanh Khung lấy thân mình che chắn cho Nhậm Tĩnh Sơ, hứng trọn nhát roi quất mạnh. Ngọn roi sượt qua cánh tay Nhậm Tĩnh Sơ khiến nàng ta rú lên đau đớn.

Tiết Minh Ái như con thú điên: "Hạ Quý Thành là quan Tòng Tứ phẩm cơ mà, sao nàng không lấy hắn đi? Để nàng cũng nếm thử cái mùi đau đớn của Phàn gia công tử. Diệc Quyên không thể gả cho hắn, muội ấy không được mình đồng da sắt như nàng, làm sao chịu đựng nổi..."

Thanh Khung ăn đòn, Điệp Phi và Điệp Lan hốt hoảng lao tới giằng co cây roi trong tay Tiết Minh Ái.

Bình thường Tiết Minh Ái luôn đối xử ưu ái với Điệp Phi và Điệp Lan. Nhớ lại từ ngày Nhậm Tĩnh Sơ bước chân vào cửa, hai nha hoàn này liền bị đuổi ra ngoài làm sai vặt, nếm đủ đắng cay. Hắn sao nỡ nặng tay với họ, sắc mặt cũng dần dịu lại: "Hai người các ngươi định hùa theo cô ta chống lại ta sao? Quên mất cô ta đã đày đọa các ngươi thế nào rồi à? Nỗi khổ các ngươi chịu đựng cũng đến lúc bắt cô ta phải nếm mùi."

Nghe Tiết Minh Ái nhắc lại chuyện cũ, sắc mặt Điệp Phi và Điệp Lan bỗng chốc khó coi. Họ ngoái nhìn Tam nãi nãi đang thu mình nơi góc tường, vô tình chạm phải ánh mắt hằn học của nàng ta. Đây chính là điều họ lo sợ nhất. Tam gia không nhắc thì thôi, nhắc đến e rằng ngọn lửa giận dữ này sẽ lan sang thiêu rụi cả họ.

Nhậm Tĩnh Sơ chỉ tay mắng xối xả: "Được lắm, hai cái con tiểu tiện nhân này! Thấy có người sỉ nhục ta, cũng hùa theo cổ vũ phải không? Mấy cái trò lẳng lơ quyến rũ đàn ông của các ngươi, ngày mai ta đem bán hết vào thanh lâu, để xem hắn lấy cái thá gì mà chuộc các ngươi ra." Vừa chửi, nàng ta vừa vớ lấy lư hương ném thẳng về phía Điệp Lan. Tàn hương nóng hổi đổ ập xuống cổ chân Điệp Lan.

Điệp Lan rú lên t.h.ả.m thiết, cơn thịnh nộ của Tiết Minh Ái lại bốc lên ngùn ngụt.

Tiếng động ầm ĩ kéo thêm vài nha hoàn, bà t.ử chạy vào phòng. Hai bà t.ử hoảng hốt chạy tới đỡ Nhậm Tĩnh Sơ dậy. Nhậm Tĩnh Sơ thấy đông người, càng được đà làm tới, lăng mạ Điệp Phi và Điệp Lan không tiếc lời.

Cơn giận chưa nguôi, Tiết Minh Ái cười gằn: "Ta thách nàng c.h.ử.i thêm câu nữa đấy." Nói rồi, hắn lại vung roi quất tới tấp.

Nhát roi này quất thẳng cánh vào người Nhậm Tĩnh Sơ.

Bị đau điếng, Nhậm Tĩnh Sơ sực tỉnh, vội vàng xoay người bỏ chạy. Tiết Minh Ái lại quất thêm một roi: "Ta xem nàng mạnh miệng được đến bao giờ. Nàng c.h.ử.i bọn họ một câu, ta quất nàng một roi. Để xem cái miệng nàng cứng hay cây roi của ta cứng hơn."

Trong lúc hoảng loạn, đám bà t.ử và nha hoàn hứng chịu khá nhiều nhát roi. Thấy tình hình nguy ngập, Thanh Khung kéo Nhậm Tĩnh Sơ chạy trối c.h.ế.t ra ngoài: "Nãi nãi, nãi nãi, mau lên, chạy đi trốn trước đã." Vừa dứt lời, lưng Thanh Khung đã lĩnh trọn một roi của Tiết Minh Ái, bỏng rát đau điếng.

Thanh Khung loạng choạng suýt ngã nhưng vẫn cố sức bảo vệ Nhậm Tĩnh Sơ. Hai chủ tớ đ.â.m sầm vào lối đi rợp bóng trúc xanh, chạy thục mạng về phía trước, chẳng còn tâm trí đâu mà định hướng. Đến ngã rẽ, sực nhớ phải chạy đến phòng Nhị thái thái, nhưng lại sợ Nhị thái thái đang ở phòng Tiết Diệc Quyên nên đành chạy bừa. Tiết Minh Ái vẫn cầm roi rượt đuổi sát gót. Bị đuổi kịp chắc chắn lại no đòn, khắp người Nhậm Tĩnh Sơ chỗ nào cũng đau rát, nàng ta chỉ cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng, chọn bừa một lối mà chạy. Giờ phút này chỉ mong mỏi phía trước đột nhiên xuất hiện một vị cứu tinh. Nghĩ vậy, nàng ta chẳng màng đến thể diện, vừa chạy vừa la hét: "Cứu mạng! Cứu mạng với!"

Cuối cùng cũng thấy bóng người thấp thoáng phía trước, hai chủ tớ bất chấp tất cả lao thẳng tới.

Dung Hoa và Tiết Minh Duệ vừa từ phòng Lão phu nhân đi ra, tiện đường ghé thăm Tiết Diệc Quyên, an ủi vài câu rồi mới trở về Nam viện. Đang đi dạo cùng Tiết Minh Duệ, Dung Hoa loáng thoáng nghe tiếng kêu cứu. Nhìn theo ánh đèn, nàng thấy Nhậm Tĩnh Sơ và một nha hoàn đang hốt hoảng lao về phía mình.

Hai người tóc tai bù xù, y phục xộc xệch, vẻ mặt hoảng loạn tột độ. Nha hoàn kia vừa nhận ra Dung Hoa đã vội vàng kêu thất thanh: "Nãi nãi... cứu... cứu nãi nãi nhà con với."

Nhậm Tĩnh Sơ còn chưa kịp th* d*c, Tiết Minh Ái đã lăm lăm cây roi đuổi tới.

Lúc này, Tiết Minh Ái đã mất trí, chẳng thèm để ý xem trước mặt là ai. Thấy Nhậm Tĩnh Sơ là hắn lại vung roi quất tới. Nhậm Tĩnh Sơ và nha hoàn sợ hãi nép chặt sau lưng Dung Hoa. Nhìn ngọn roi vút đến, Dung Hoa cũng giật nảy mình, toan rụt đầu né tránh. Chợt một bàn tay rắn chắc vươn ra tóm gọn ngọn roi: "Mở to mắt ra xem người đứng trước mặt đệ là ai?"

Giọng nói đầy uy lực của Tiết Minh Duệ khiến Tiết Minh Ái khựng lại. Hắn còn chưa kịp nhìn rõ sự tình thì đã thấy một lực đạo mạnh mẽ giật phăng cây roi, hất tung hắn ngã nhào xuống đất.

Mặc kệ đau đớn, Tiết Minh Ái lồm cồm bò dậy, ngước mắt nhìn lên. Chỉ thấy nhị ca đang dang tay che chở cho nhị tẩu, còn Nhậm Tĩnh Sơ và nha hoàn đã co rúm nấp sau lưng nhị tẩu từ bao giờ.

Nhậm Tĩnh Sơ trố mắt kinh ngạc. Tiết Minh Ái hùng hổ hung hãn là thế, vậy mà Vũ Mục hầu chỉ cần hất nhẹ một cái đã văng xa tít tắp. Tuy Tiết Minh Ái trông vạm vỡ hơn Vũ Mục hầu, nhưng không ngờ Vũ Mục hầu chỉ dùng một tay mà đã... Nàng ta ngẩng đầu, ngơ ngẩn ngắm nhìn bóng lưng sừng sững của Tiết Minh Duệ.

Giọng Tiết Minh Duệ trầm mặc, đôi mắt hẹp dài nheo lại, đôi môi mím chặt lộ rõ vẻ bực dọc: "Đệ đang làm cái trò trống gì thế hả?"

Tiết Minh Ái hồn bay phách lạc, lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nhuệ khí ban nãy bay biến sạch sành sanh: "Đệ không ngờ nhị tẩu lại ở đây, tại đệ nhìn không rõ."

"Giữa hoa viên mà la hét c.h.é.m g.i.ế.c, còn ra thể thống gì nữa? Đệ tưởng mình vẫn còn là trẻ con ba tuổi chắc?" Tiết Minh Duệ nghiêm mặt, uy phong lẫm liệt, vừa quở trách vừa không quên vòng tay che chở cho Dung Hoa: “Bình thường ra ngoài chơi bời lêu lổng thì cũng thôi đi, nay lại dám vác cả roi da vào trong phủ. Ta thấy đệ càng sống càng thụt lùi rồi đấy."

Dung Hoa khẽ giật nhẹ ống tay áo Tiết Minh Duệ. Quở trách Tiết Minh Ái trước mặt bao nhiêu người thế này, sau này hắn lấy đâu ra thể diện mà nhìn ai nữa.

Trái tim Tiết Minh Ái như treo lơ lửng trên cành cây: "Nhị ca bớt giận, đệ sau này không dám tái phạm nữa đâu."

Đang lúc đó, đám nha hoàn, bà t.ử phía sau cũng lục tục chạy tới. Hai bà t.ử nhanh nhảu đã chạy đi mời Nhị thái thái đến giải quyết.

Nhị thái thái nhìn Nhậm Tĩnh Sơ co rúm một góc, rồi lại nhìn Tiết Minh Ái đang lom khom tạ lỗi trước mặt Tiết Minh Duệ, tay vẫn khư khư cầm cây roi.

"Có chuyện gì thế này? Đang yên đang lành hai đứa bây làm loạn cái gì?"

Dung Hoa thấy Nhị thái thái liền khẽ cúi chào: "Nhị thẩm."

Ánh mắt Nhị thái thái lóe lên tia gian xảo, bà ta quay sang Dung Hoa ân cần hỏi han: "Sao rồi? Cái thằng hỗn hào này không làm cháu bị thương chứ?" Đoạn, bà ta chỉ tay thẳng mặt Tiết Minh Ái: "Cái thằng này thấy muội muội ra nông nỗi ấy, trong lòng uất ức không chỗ trút giận, đầu óc mê muội nên mới đ.á.n.h mắng vợ, ai dè lại xông vào đụng trúng cháu."

Tiết Minh Ái cũng cúi rạp người xin lỗi lia lịa: "Nhị tẩu, ngàn lần xin lỗi nhị tẩu."

Dung Hoa lắc đầu: "Cháu không sao." Giờ Nhị thái thái đã có mặt, nàng và Tiết Minh Duệ cũng không tiện nấn ná thêm ở đây: "Cháu và Hầu gia xin phép về Nam viện trước, ngày mai sẽ sang thăm Diệc Quyên."

Nhị thái thái gật đầu đồng ý: "Cũng phải, khuya khoắt rồi đường sá đi lại khó khăn."

Nhìn bóng Tiết Minh Duệ và Dung Hoa khuất dần, Nhị thái thái xông tới giật phăng cây roi trong tay Tiết Minh Ái: "Cái đồ hạ lưu, mi định lật tung cái nhà này lên phải không?"

Tiếng quát của Nhị thái thái vừa dứt, Nhậm Tĩnh Sơ ôm chặt lấy cánh tay bị thương, bật khóc nức nở.

Nhị thái thái liếc xéo Nhậm Tĩnh Sơ một cái, cố gắng nặn ra nụ cười hòa hoãn, quay sang dặn Nhậm ma ma: "Bà dìu Tam nãi nãi về phòng ta đi, xem xem con bé có bị thương ở đâu không."

Nhậm ma ma vội vàng chạy tới đỡ Nhậm Tĩnh Sơ: "Tam nãi nãi, người chịu thiệt thòi rồi, để nô tỳ hầu hạ người đi thay y phục."

...

Về đến Nam viện, Tiết Minh Duệ lo lắng săm soi Dung Hoa từ đầu đến chân: "Nàng có bị thương ở đâu không?"

Dung Hoa lắc đầu: "May mà Hầu gia ra tay kịp thời."

Tiết Minh Ái chắc chắn vì vụ nhà họ Hạ nên mới động thủ với Nhậm Tĩnh Sơ.

Chân mày Tiết Minh Duệ giãn ra đôi chút: "Lão Ba ngày thường được nuông chiều sinh hư, càng lớn càng hồ đồ."

Cầm roi rượt đ.á.n.h thê tử, chuyện tày đình này ở nhà họ Tiết chắc hẳn là lần đầu tiên xảy ra! Lần này Nhậm Tĩnh Sơ cũng coi như nhận được bài học nhớ đời, cái tính ương ngạnh, tùy tiện chắc sẽ tém lại đôi chút. Có điều, nếu không có Nhậm Tĩnh Sơ nhúng tay vào, Tiết Sùng Nghĩa cũng định bụng kết mối thông gia này. Tiết Minh Ái phận làm con không cãi lý được với song thân, nên mới trút hết bực dọc lên đầu Nhậm Tĩnh Sơ.

Cơn giận của Tiết Minh Duệ nguôi ngoai, hắn lại trở về vẻ điềm đạm thường ngày. Hắn bóc một quả quýt xanh đưa cho Dung Hoa, bâng quơ hỏi: "Làm sao nàng biết Diệc Quyên xảy ra chuyện?"

Dung Hoa trả lời: "Diệc Quyên sai nha hoàn đến tìm thiếp, dặn dò thiếp để mắt chăm sóc Diệc Tĩnh. Diệc Quyên vốn ít nói, tự dưng lại dặn dò thiếp chuyện này, thiếp liền lờ mờ đoán ra Diệc Quyên định... May mà nha hoàn trong phòng phát hiện kịp thời, nếu không đã oan uổng một mạng người."

truyenfull,truyenfull.com