Tiết Nhị thái thái lôi xềnh xệch Tiết Diệc Quyên về viện. Sau khi dặn dò a hoàn đưa Diệc Quyên vào phòng, Nhị thái thái ngồi phịch xuống ghế, bưng chén trà mới pha lên nhấp một ngụm, lồng n.g.ự.c vẫn đ.á.n.h trống liên hồi, mãi chưa thể trấn tĩnh.
Gây náo loạn ở phòng Dung Hoa trước mặt Chu phu nhân, lại còn nôn nóng tống khứ Phàn đại thái thái khỏi Tiết gia, hàng đống việc đổ ập lên đầu bà ta cùng một lúc... Nhị thái thái đờ đẫn nhìn xấp gấm Thượng y dệt chỉ vàng lấp lánh trên bàn. Ánh vàng rực rỡ bỗng chốc trở nên chói mắt lạ thường, khiến toàn thân bà ta run lên bần bật.
Từ trong phòng bước ra, thấy bộ dạng thất thần của Nhị thái thái, Nhậm ma ma ngập ngừng một lúc mới khẽ khàng: "Thái thái, lão gia gọi người vào trong ạ."
Nhị thái thái siết chặt chiếc khăn tay, gượng gạo đứng dậy bước vào phòng.
Tiết Sùng Nghĩa đã chờ sẵn với vẻ mặt nóng ruột: "Tình hình sao rồi? Phàn đại thái thái có cầu xin Minh Duệ giúp đỡ không? Bà đã cản lại chưa?"
Sắc mặt Nhị thái thái tái nhợt, khó coi vô cùng.
Tiết Sùng Nghĩa cau mày gắt gỏng: "Sao bà cứ ngậm câm như hến thế?"
Nhị thái thái như bị ong chích vào tim, mày chau lại, trợn tròn mắt nhìn Tiết Sùng Nghĩa: "Lão gia còn mặt mũi nào mà hỏi ta? Ngày thường chuyện gì cũng mặc kệ, đến lúc xảy ra chuyện thì đẩy ta ra làm bia đỡ đạn. Có bề gì thì phủi tay cho sạch, đổ mọi tội lỗi lên đầu ta. Cái bà Trấn Quốc Tướng quân phu nhân lù lù ra đấy, ta đến thì biết nói năng gì? Chỉ muốn tìm cách tống cổ Phàn đại thái thái đi, ai dè Dung Hoa đã quyết chí bảo vệ Phàn gia, chẳng thèm coi ông chú này ra gì. Giờ Phàn đại thái thái đi rồi, lại bỏ lại bức huyết thư kêu oan."
Tiết Sùng Nghĩa nghe tin như sét đ.á.n.h ngang tai, trống n.g.ự.c đập thình thịch. Nếu Phàn gia đã đến nước này thì ai cản nổi nữa.
Nhậm gia và Khâu gia kết thông gia ắt hẳn là theo ý chỉ của Trang Thân Vương. Giờ đây kẻ đang mỏi mòn ngóng trông tin tức đâu chỉ có mỗi Nhậm gia. Nhỡ đắc tội với Nhậm gia là chuyện nhỏ, mất đi chỗ dựa Trang Thân Vương mới là họa lớn. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, phải chứng tỏ cho Trang Thân Vương thấy mình còn chút giá trị lợi dụng, Tiết Sùng Nghĩa toan gọi nha hoàn vào hầu hạ mang giày.
Nghe tiếng gọi, nha hoàn lật đật chạy vào. Nhị thái thái lườm con bé một cái sắc lẹm: "Lui ra ngoài."
Con bé giật mình, run rẩy lui vội.
Tiết Sùng Nghĩa nhíu mày bực bội, Nhị thái thái đã cười mỉa mai: "Lão gia định đi đâu? Chạy đến chỗ lão phu nhân hay ra ngăn cản Minh Duệ? Xưa nay lão phu nhân đâu có thói quen bênh vực Nhị phòng ép Trưởng phòng. Còn Minh Duệ, từ bao giờ nó coi trọng lời khuyên của người chú này?"
Tiết Sùng Nghĩa cứng họng, bực dọc ngước lên nhìn Nhị thái thái: "Chuyện kết thông gia với Hạ gia, chúng ta đã ngầm thống nhất với Nhậm gia rồi. Lúc xảy ra chuyện, tận mắt chứng kiến Minh Duệ ra tay giúp đỡ Phàn gia, phía bên kia đã đ.á.n.h tiếng bảo ta phải để mắt tới Minh Duệ... Nếu ta không gánh vác nổi chuyện cỏn con này, đừng mơ tưởng đến công lao phò tá minh quân, e là sắp bị tống cổ ra đường rồi."
Nhị thái thái cười chua chát: "Lão gia tưởng mình đủ bản lĩnh hoàn thành êm đẹp việc này sao? Nếu lão gia thực sự lấn át được Minh Duệ trong Tiết gia, cớ gì chúng ta phải dựa dẫm vào Nhậm gia.” bà ta lộ rõ vẻ không cam lòng: “Cớ gì phải mặt dày bám víu lấy Trang Thân Vương? Lão gia dẫu sao cũng là con đẻ của Trưởng công chúa, mang trong mình dòng m.á.u hoàng tộc, vậy mà còn không bằng một kẻ xuất thân mờ ám..."
Tiết Sùng Nghĩa hoảng hốt nhìn quanh dáo dác: "Im miệng ngay.” khuôn mặt lộ rõ vẻ hung tợn: “Ta đã dặn đi dặn lại, cấm tiệt bà nhắc đến chuyện này cơ mà."
Nhị thái thái đành nuốt ngược những lời định nói vào trong, nét mặt vẫn lạnh lùng không đổi: "Lão gia suy nghĩ kỹ xem, lão phu nhân quả thực thiên vị Nhị phòng chúng ta sao? Cớ gì lão gia phải tự mình lặn lội bôn ba, vì tương lai mà đành lòng ép Diệc Quyên kết hôn với Hạ gia. Đã tự mình gánh chịu mất mát, người ngoài còn châm chọc vào nỗi đau. Họ muốn trơ mắt nhìn chúng ta c.h.ế.t đói. Chẳng khác nào kẻ thù không đội trời chung, chứ đâu phải người ruột thịt m.á.u mủ."
Lòng Tiết Sùng Nghĩa chùng xuống: "Vậy bà tính sao bây giờ?"
Thấy thái độ Tiết Sùng Nghĩa dịu lại, Nhị thái thái thay đổi chiến thuật, giọng não nề, buông xuôi: "Đành phải đến nhận lỗi với lão phu nhân thôi. Từ nay về sau, cứ nhất nhất nghe theo lời lão phu nhân, chuyện của Minh Ái cũng phó thác cho người lo liệu, coi như chúng ta đành chấp nhận số phận. Còn Minh Bách, Minh Ái... con cái có phúc của con cái. Dù sau này lão phu nhân có qua đời, ta tin Minh Duệ cũng không tuyệt tình đuổi chúng ta ra khỏi phủ đâu. Dẫu sao cũng là người một nhà, Trưởng phòng chắc chắn sẽ nể mặt. Cùng lắm thì tương lai lại như Tam phòng, Tam thúc sống cuộc đời an nhàn tự tại cũng coi là hạnh phúc.” Nhị thái thái rơm rớm nước mắt: “Ta và lão gia tuổi tác đều đã cao, thời gian trôi qua hơn nửa đời người, còn sợ gì tương lai nữa? Cùng lắm là quay trở lại thời điểm đại ca vừa qua đời, mất đi cái danh tước vị vinh hiển."
Những lời của Nhị thái thái như lưỡi d.a.o cứa thẳng vào điểm yếu của Tiết Sùng Nghĩa. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn: "Chúng ta đã phải chịu lép vế hơn nửa đời người, chẳng lẽ phải chịu nhục nhã như vậy đến lúc c.h.ế.t sao?" Ông ta nghiến răng ken két: “Ngay cả khi mẫu thân mất đi, cái phủ đệ Tiết gia này cũng sẽ thuộc về ta, Minh Duệ đừng hòng mơ tưởng chia chác. Tại sao ta lại phải ủng hộ Trang Thân Vương? Không chỉ để lập công, mà còn để dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn từ chuyện nhà ngày xưa." Ai cũng biết Minh Duệ không phải con ruột của đại tẩu, mọi người đinh ninh đó là kết quả của mối tình ngang trái giữa đại ca và con tỳ nữ Cảnh Tố. Lão phu nhân vì muốn che giấu chuyện xấu hổ của gia tộc nên đã âm thầm mang đứa bé về Tiết gia, nhất mực khẳng định đó là con của tẩu tử. Sự thật đâu đơn giản như vậy? Con a hoàn Cảnh Tố đó là cốt nhục Tuyên Vương bỏ lại bên ngoài. Khi Tuyên Vương bị phế truất, mẫu thân đã lén lút cưu mang ả tại trang viên.
Con trai của tên nghịch thần Tuyên Vương bị giáng làm thứ dân, đày ải nơi biên ải, rốt cuộc c.h.ế.t t.h.ả.m vì dịch bệnh. Con trai vừa mới qua đời, lại lòi ra một đứa con gái rơi rớt. Nếu hai việc tày đình này không đan chéo vào nhau, đại ca và Cảnh Tố đâu đến nỗi phải chịu cảnh ban c.h.ế.t thê thảm. Hoàng thượng giữ lại mạng sống cho Minh Duệ, thực chất là một lưỡi gươm treo lơ lửng trên đầu Tiết gia, một lời cảnh cáo ngầm. Nếu như Tiết gia manh nha tạo phản, chuyện cũ sẽ bị lôi ra ánh sáng, đến lúc đó không chỉ một người rơi đầu.
Rõ ràng chuyện này chẳng mảy may liên quan đến ông ta, vậy mà bao nhiêu năm nay ông ta cứ nơm nớp lo sợ. Vất vả lắm mới có cơ hội rũ bỏ mối liên hệ với Trưởng phòng, ông ta đâu có ngu mà vứt bỏ một cách dễ dàng. Bàn tay Tiết Sùng Nghĩa siết chặt lại thành nắm đấm: "Sự thể đã đến nước này, ta đã quyết chí, tuyệt đối không hối hận."
Nhị thái thái khẽ nhếch mép, nụ cười ẩn giấu nhiều ẩn ý. Lão gia và đại bá vốn dĩ vô cùng thân thiết. Kể từ ngày đại bá qua đời, lão gia luôn tỏ thái độ phản đối mỗi khi bà ta buông lời chỉ trích đại bá. Bà ta đã lường trước điều này, khi đại bá ôm đứa bé về và rêu rao là cốt nhục của mình, ai có thể đứng ra làm chứng? Giờ thì lão gia cũng ngộ ra chân lý: Kẻ có quyền lực mới là người nắm giữ tiếng nói quyết định. Chỉ cần đợi lão phu nhân khuất núi, lão gia lập công lớn đưa tân vương lên ngôi, giành được chỗ đứng vững chắc trong triều đình, thì khi đó việc phanh phui Minh Duệ không phải con cháu họ Tiết cũng chẳng ai dám ho he. Tước vị Tiết gia nghiễm nhiên sẽ lọt vào tay Nhị phòng bọn họ.
Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái đưa mắt nhìn nhau, ý hợp tâm đầu. Tiết Sùng Nghĩa bừng sáng ý tưởng: Đúng vậy, huynh trưởng hớt hải bế một đứa trẻ từ bên ngoài về, khẳng định chắc nịch là con đẻ của huynh ấy và Cảnh Tố. Minh Duệ rốt cuộc có phải giọt m.á.u của huynh trưởng hay không, ai mà dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm?
Nhị thái thái tiếp lời: "Lúc này lão gia không được làm càn, phải ra sức xoa dịu lão phu nhân, đồng thời dốc sức làm nên chuyện cho Trang Thân Vương mở mày mở mặt." Chính vì lẽ đó bà ta mới to tiếng tại chỗ Chu phu nhân, cố tình để chuyện đồn xa, nhằm đ.á.n.h tiếng với Nhậm gia và Trang Thân Vương rằng Nhị phòng đã tận lực can thiệp Minh Duệ, nhưng Minh Duệ đường đường là Vũ Mục Hầu, làm sao lão gia quản lý nổi. Những gì cần làm họ đã làm hết sức, thậm chí xới tung cả nhà, Minh Duệ nhất quyết che chở Phàn gia thì họ cũng bó tay.
Trút được gánh nặng trong lòng, Nhị thái thái bỗng thấy chỗ bị ngã nóng ran đau rát.
Vừa toan ngồi xuống nghỉ mệt, Nhậm ma ma gõ cửa hớt hải báo tin: "Thái thái, nãi nãi bên đó không khỏe, Hầu gia phái người... thỉnh người qua xem bệnh."
Nhị thái thái hoảng hốt, gọi Nhậm ma ma vào hỏi dồn: "Nãi nãi đau thật à?"
Nhậm ma ma gật đầu xác nhận: "Vâng, Hầu gia đã rước luôn hai vị ngự y Thái y viện tới rồi. A hoàn nhà nãi nãi kể, nãi nãi đau vật vã, mồ hôi vã ra như tắm."
Sao có thể thế được? Bà ta chỉ muốn hù dọa Dung Hoa chút đỉnh, chứ nào dám đụng chạm gì. Thân hình Dung Hoa đâu đến nỗi ẻo lả, rủi ro có biến chứng thật thì sao! Nhị thái thái ấp úng: "Chỉ... gọi mỗi mình... ta thôi à?"
Nhậm ma ma lắc đầu: "Nô tỳ cũng không rõ, Hầu gia chỉ dặn, Nhị thái thái là bậc trưởng bối, nhiều kinh nghiệm sinh nở nên mời sang thăm khám cho nãi nãi."
Mặt Nhị thái thái lúc xanh lúc trắng. Lúc nãy bà ta còn mạnh miệng răn dạy Dung Hoa: "Đàn bà ai chẳng chửa đẻ, trách phạt vài câu thì sảy t.h.a.i thế nào được." Thế mà giờ Tiết Minh Duệ lại mượn cớ đó ép bà ta qua xem bệnh.
Nhớ lại cái bản mặt lạnh như tiền của Tiết Minh Duệ, Nhị thái thái không khỏi rùng mình. Nhưng bà ta cố gắng lấy lại phong thái bề trên, bà ta dẫu sao cũng là bậc tiền bối, sợ gì một đứa cháu vắt mũi chưa sạch?
Nhị thái thái nói: "Hay là mời phu nhân sang xem... Ta đang bận... chăm sóc lão gia... Không tiện đi."
Nhậm ma ma vừa định gật đầu đồng ý thì ngoài cửa đã vang lên giọng Lý ma ma: "Nhị thái thái có nhà không?"
Nhị thái thái quay sang nhìn Tiết Sùng Nghĩa, chẳng lẽ lão phu nhân cũng biết chuyện rồi?
Lý ma ma rảo bước vào phòng.
Nhìn thấy Nhị thái thái, nét mặt Lý ma ma vẫn giữ vẻ thân thiện thường ngày, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cảm: "Nãi nãi ngã bệnh, lão phu nhân đặc biệt chỉ định Nhị thái thái sang Nam viện chăm sóc."
Lại thêm một từ "chỉ định".
Tiết Minh Duệ dùng từ "chỉ định" đã đành, ngay cả lão phu nhân cũng dùng từ "chỉ định".
Nhị thái thái đứng trân trân, vẻ mặt nhuốm màu sợ hãi. Tuy bà ta có làm loạn ở chỗ Dung Hoa, nhưng cũng biết chừng mực. Những lời răn đe bóng gió dẫu đến tai lão phu nhân cũng chẳng làm gì được bà ta. Kể cả có vung tay tát thật, nếu lão phu nhân gặng hỏi, bà ta vẫn thừa lý lẽ ngụy biện. Ngày xưa lão phu nhân cũng từng trị cháu dâu bằng đòn roi, cũng vì cháu dâu ăn nói xấc xược với thím. Nào ngờ lão phu nhân chẳng buồn hỏi han nửa lời, đã bắt bà ta dọn sang Nam viện hầu hạ Dung Hoa.
Nhị thái thái ngập ngừng: "Để ta qua thỉnh an lão phu nhân trước, rồi hẵng..."
Lý ma ma ngắt lời: "Lão phu nhân đang bệnh, không muốn gặp ai. Người dặn đi dặn lại, Nhị thái thái xưa nay vốn nhanh nhẹn, tháo vát, chuyện nãi nãi cứ giao cho Nhị thái thái lo liệu."
Lại một từ "giao cho" nữa.
Nhị thái thái không thể chịu đựng thêm nữa: "Nhờ ma ma thưa lại với lão phu nhân, ta sẽ... sang đó ngay."
truyenfull,truyenfull.com