Lý ma ma nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, vén bức màn màu gừng thêu họa tiết chữ Thọ tròn trịa, rón rén tiến đến bên giường lão phu nhân.
Lão phu nhân chỉ vận một bộ y phục lót bằng lụa màu ngó sen nhạt, nửa nằm nửa ngồi tựa vào hai chiếc gối ôm lớn thêu hoa tường vi rực rỡ, để mặc Tuyết Ngọc kính cẩn dâng trà. Tuyết Ngọc đứng nép một góc, nín thở không dám phát ra tiếng động nhỏ nào.
Mùi trầm hương thoang thoảng bay lên từ chiếc lư hương nhỏ trên bàn cờ, lão phu nhân chậm rãi lần tràng hạt trên tay.
"Lão phu nhân nên nghỉ ngơi thêm một chút." Lý ma ma ân cần đắp lại chiếc chăn gấm cho lão phu nhân.
Lão phu nhân ngẩng đầu hỏi: "Bên Dung Hoa sao rồi?"
Lý ma ma vội đáp: "Có Hầu gia túc trực bên đó, lão phu nhân cứ yên tâm! Hễ có tin gì, Hầu gia sẽ sai người báo ngay. Có điều, Nhị thái thái..." bà ngập ngừng một lát: “Nhất định nằng nặc đòi vào vấn an lão phu nhân."
Khuôn mặt lão phu nhân sầm lại, liếc nhìn Tuyết Ngọc: "Ngươi ra cổng đợi Nhị thái thái, tháp tùng bà ta sang Nam viện chăm sóc nãi nãi ngay cho ta."
Lần này lão phu nhân thực sự nổi giận, quyết không nương tay với Nhị thái thái.
Tuyết Ngọc vội vã vâng lệnh lui ra.
Có như vậy, Nhị thái thái mới biết đường mà an phận.
Khóe mắt lão phu nhân lạnh băng: "Cứ ngỡ bà ta to gan lớn mật lắm cơ chứ, dám làm loạn trước mặt Trấn Quốc Tướng quân phu nhân. Vậy mà vừa nghe tin có chuyện là sợ bóng sợ gió, lo bị đuổi cổ khỏi phủ."
Lý ma ma vội vàng khuyên can: "Lão phu nhân bớt giận, nãi nãi nói chí lý, lúc nước sôi lửa bỏng thế này lão phu nhân ngàn vạn lần phải giữ gìn sức khỏe."
Lão phu nhân gật đầu, giọng điệu bình thản: "Ngươi nói đúng, giờ lão Nhị làm càn làm quấy, lỡ ta có bề gì, e một mình Dung Hoa khó lòng xoay xở, huống hồ con bé lại đang mang thai. Dung Hoa tuổi còn trẻ, từ lúc có t.h.a.i tới nay chưa được nghỉ ngơi ngày nào. Dạo này toàn phải tẩm bổ bằng t.h.u.ố.c thang mà chẳng thấy thịt mỡ đâu, ta chỉ lo chuyện bé xé ra to. Dung Hoa mang giọt m.á.u trưởng tôn của đích tôn, nhất định không được để xảy ra sai sót."
Dẫu đang mang bệnh trong người, lão phu nhân vẫn không quên hỏi han tình hình nãi nãi ngày dăm ba bận, đủ thấy bà quan tâm, lo lắng cho nãi nãi đến nhường nào.
Lý ma ma thưa: "Nô tỳ thấy nãi nãi tướng mạo phúc hậu, ắt hẳn sẽ mẹ tròn con vuông."
Lão phu nhân buông tiếng thở dài: "Cũng làm khó con bé rồi, rơi vào đúng lúc rối ren thế này, e những ngày tháng sau này càng thêm gian truân."
Lý ma ma ngồi xuống bên mép giường, nhè nhẹ bóp chân cho lão phu nhân: "Thật vậy, nô tỳ cứ nghĩ tới là lại sốt ruột. Tiết trời mỗi lúc một trở lạnh, bụng nãi nãi cũng ngày một lớn."
Lão phu nhân phóng tầm mắt qua khung cửa sổ: "Ta nhớ hồi m.a.n.g t.h.a.i Sùng Lễ, cũng đúng vào dịp sang đông người bắt đầu nặng nề. Cơ mà ta vốn tính ham chơi, bầu bí mà chẳng chịu ngồi yên, còn lén lút ra hoa viên trượt băng. Ai dè trượt chân ngã một vố, suýt chút nữa là sẩy thai.” đến đây, ánh mắt bà như phủ một lớp băng giá: “Lúc Sùng Lễ nhắm mắt xuôi tay, ta mang danh người mẹ mà chẳng kịp nhìn mặt con lần cuối. Hoàng thượng sắc phong Sùng Lễ tước vị An Quốc Công, nào ngờ tước vị ấy lại đổi bằng mạng sống của chính nó. Thoắt cái Sùng Lễ đã đi xa bao nhiêu năm... Hoàng thượng vẫn mãi canh cánh trong lòng, thà trọng dụng người nhà họ Mao làm cận thần chứ quyết không chọn Minh Duệ. Có thể thấy Hoàng thượng vẫn chưa gỡ bỏ mối nghi kị với Minh Duệ. Minh Duệ những năm qua đã làm quá tốt rồi, lúc này ta không thể do dự chần chừ thêm nữa. Nỗi lo của Hoàng thượng bắt nguồn từ ta, ta phải tìm cách tháo gỡ. Vốn dĩ ta cứ đinh ninh, dù Hoàng thượng có trút giận lên ta và Minh Duệ thì ít nhất cũng còn gia đình Sùng Nghĩa. Giờ xem ra, gia đình Sùng Nghĩa có giữ lại cũng chỉ là phường vô dụng."
Tay Lý ma ma run lên, ý của lão phu nhân là...
Tiết lão phu nhân thở dài não nuột: "Con đường thành bại chỉ có một, Tiết gia ta chẳng còn đường lui. Dẫu là tình m.á.u mủ ruột rà, khi cần hy sinh cũng đành đoạn dứt."
...
Sau khi bắt mạch kỹ lưỡng và bốc vài thang thuốc, hai vị ngự y Thái Y viện mới cáo lui khỏi nội thất.
Dung Hoa nằm nghỉ trên giường, phủ tấm chăn gấm dệt hoa phù dung, dưới chân ôm khư khư hai cái lò sưởi ấm. Đám người hầu kẻ hạ đứng chầu chực đông nghẹt cả phòng.
Khuôn mặt Tiết Minh Duệ tối sầm, tỳ nữ, ma ma trong phòng cấm có dám ho he nửa lời. Bầu không khí tĩnh mịch đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Một chốc sau, Xuân Nghiêu bước vào bẩm báo: "Nhị thái thái đến rồi ạ."
Tiết Minh Duệ lạnh nhạt ra lệnh: "Nãi nãi vẫn còn mệt mỏi, mời Nhị thái thái ngồi chờ tin ngoài cửa."
Nói trắng ra là bắt Nhị thái thái phải chờ chực bên ngoài, không cho phép rời đi.
Trời mới chớm lạnh, lò sưởi ngoài phòng khách đốt cũng chẳng nồng đượm là bao.
Nhị thái thái sang phòng nàng làm mình làm mẩy, mưu đồ muốn rêu rao cho cả thiên hạ biết Trưởng phòng và Nhị phòng Tiết gia đã đến mức như nước với lửa. Nếu đã vậy, cứ làm theo ý bà ta, nhưng bắt bà ta ôm cục tức chờ chực ngoài kia chắc chắn chẳng dễ chịu gì. Dùng thân phận bề trên để gây áp lực cho nàng, thì cũng phải làm tròn bổn phận của một trưởng bối. Đã mang danh trưởng bối, ngoài cái mác thân phận ra, còn phải bao dung, độ lượng, biết cách quan tâm, lo lắng cho con cháu như lão phu nhân. Nhị thái thái đã muốn làm trưởng bối, thì phải làm cho trót lọt.
Vì Nhị thái thái đã đứng chờ bên ngoài, Tiết Minh Duệ cũng nên nguôi giận. Mấy tiểu nha hoàn trong phòng bị dọa cho sợ rúm ró, lén lút chùi nước mắt. Dung Hoa đưa ánh mắt êm ái nhìn Tiết Minh Duệ.
Ánh mắt sâu thẳm của Tiết Minh Duệ cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.
Dung Hoa như nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của bọn Xuân Nghiêu, Cẩm Tú. Đợi mọi người lui ra hết, Dung Hoa nhỏm người dậy tựa lưng vào gối ôm. Nhìn qua chiếc gương nhỏ đặt trên bàn, nàng chợt nhận ra khóe môi mình đang khẽ nhếch lên. Trong căn phòng này, chỉ có mình nàng không hề sợ hãi trước vẻ mặt lạnh lùng của Tiết Minh Duệ. Nàng còn chưa kịp nhận ra, không chỉ hết sợ, mà trong lòng còn len lỏi một niềm vui sướng.
Sự vui sướng ngọt ngào ấy từ tận đáy lòng lan tỏa lên khuôn mặt, vô thức nở nụ cười tươi tắn bên cạnh hắn. Mọi người đều sốt sắng lo lắng cho nàng, vậy mà nàng lại cười tươi như hoa, nghĩ đến đây, hai má Dung Hoa bỗng chốc nóng ran.
Thay vì bầu không khí căng thẳng lúc nãy, căn phòng giờ đây tĩnh lặng, yên bình đến lạ.
"Phàn lão gia sao rồi?" Vụ lùm xùm giữa Phàn gia và Hạ gia mới chỉ là màn khởi đầu, Phàn gia đã chạy đến tận cửa ăn vạ, lại có Trấn Quốc Tướng quân phu nhân đi cùng làm chứng. Việc Tiết Minh Duệ nhúng tay vào chuyện của Phàn gia, suy cho cùng cũng chỉ vì sự nhờ vả, chẳng dính dáng gì đến bản chất sự việc.
Nàng chặn Phàn đại thái thái ngoài cửa, khăng khăng đợi Trấn Quốc Tướng quân phu nhân đích thân dẫn bà ấy vào Tiết gia, chính là để hợp thức hóa việc Tiết Minh Duệ nhúng tay vào.
Tiết Minh Duệ ôm trọn Dung Hoa vào lòng, siết chặt lấy những ngón tay nàng, khẽ gật đầu: "Lúc ta đến, Phàn đại nhân đang toan uống rượu độc quyên sinh, may mà ta kịp thời cản lại."
Tình hình lúc đó ắt hẳn cực kỳ nguy cấp.
Nhìn bề ngoài nàng ung dung đợi Chu phu nhân đưa Phàn đại thái thái đến, thực chất trong bụng nàng như lửa đốt, sợ chậm một bước là hỏng chuyện. May mắn thay mọi việc đều trót lọt, Dung Hoa kể lại chuyện Phàn đại thái thái khư khư cầm lọ t.h.u.ố.c độc trong tay. Quả nhiên nàng không ngờ Phàn gia lại kiên quyết đến vậy.
Có lẽ đây là chiêu bài duy nhất để thu hút sự chú ý của triều đình. Các thế lực vương gia đang tranh giành ngôi báu, kết bè kết phái trên triều, vì vương vị mà sẵn sàng thí mạng bất cứ ai, huống hồ gì một Phàn gia nhỏ bé. Phàn gia ngoài việc lấy mạng sống ra đ.á.n.h cược, chẳng còn lối thoát nào khác, nghĩ đến mà chua xót.
Tiết Minh Duệ lên tiếng: "Nếu ta đã ra tay tương trợ Phàn gia, một lúc nữa ắt sẽ có tin tức báo về phủ."
Dung Hoa gật đầu đồng ý. Nhị thái thái khỏi cất công sai người đi nghe ngóng khắp nơi, cứ nán lại đây mà nghe cho thủng lỗ tai.
...
Bên ngoài, Nhị thái thái ngồi trên ghế, chỗ ngã lúc nãy càng lúc càng buốt nhức, cơn ớn lạnh ngấm dần vào tận xương tủy.
Nhậm ma ma lân la hỏi dò một tiểu nha hoàn, sau đó quay lại bẩm báo: "Nãi nãi uống t.h.u.ố.c rồi mà vẫn kêu đau bụng."
Nhị thái thái nghiến răng ken két. Uống t.h.u.ố.c rồi mà vẫn không đỡ? Đích thị là Dung Hoa nhõng nhẽo làm mình làm mẩy, hoặc là cố tình giam lỏng bà ta ở đây. Đào Dung Hoa tưởng bà ta ngoan ngoãn ngồi đây chờ c.h.ế.t sao? Tiết Minh Duệ dẫu sao cũng chỉ là một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, có giận dữ cỡ nào cũng chẳng dám làm gì bà ta. Nhị thái thái cười gằn, bà ta quyết định phải thâm nhập vào tận sào huyệt để xem Đào Dung Hoa có thực sự ốm đau hay chỉ là vờ vịt.
Nhị thái thái vừa sửa soạn xong vẻ mặt âu sầu, toan đứng dậy, Nhậm ma ma sấn tới thì thào: "Nô tỳ nghe ngóng được, bức tấu chương của người nhà họ Phàn đã được dâng lên rồi."
Nhị thái thái giật b.ắ.n mình.
Tiết Minh Duệ can thiệp vào chuyện của Phàn gia, tin tức về đến nhanh cũng là điều dễ hiểu.
Bình thường muốn thám thính tin tức từ Trưởng phòng khó hơn hái sao trên trời, nay lại dễ dàng đến lạ. Tinh thần Nhị thái thái bỗng chốc phấn chấn, cơn đau buốt vì cái lạnh dường như cũng được xoa dịu: "Còn nghe ngóng được gì nữa không?"
Nhậm ma ma đáp: "Không thấy thêm tin tức gì... Nếu bà muốn, để ta đi nghe ngóng thêm."
Nhị thái thái gật gù đồng ý: "Dù là tin tức gì, bà cứ việc hóng hớt kỹ càng rồi về bẩm báo ta." Lão gia đang cáo bệnh ở nhà, tin tức chưa chắc đã nhanh nhạy bằng Minh Duệ. Vả lại, Minh Duệ đang chống lưng cho Phàn gia, mọi động thái của họ chắc chắn Minh Duệ sẽ nắm rõ như lòng bàn tay.
Nhị thái thái ngồi xuống ghế, điềm nhiên chờ đợi.
Chừng độ một tuần trà trôi qua.
Nhậm ma ma hớt hải chạy ùa vào phòng: "Hầu gia có chỉ thị, để nắm chắc phần thắng, người nhà họ Phàn sẽ không manh động dâng sớ tùy tiện. Phàn lão gia đã thỏa thuận xong xuôi với vài vị quan Ngôn quan. Ngày mai, trên buổi lâm triều, họ sẽ đồng loạt dâng sớ vạch tội Hạ gia."
Mắt Nhị thái thái sáng rực lên, trừng trừng nhìn Nhậm ma ma.
Nhậm ma ma liến thoắng tiếp tục: "Hầu gia còn nói, Hoàng thượng cực kỳ chán ghét những hành vi đồi phong bại tục, đặc biệt là thói trăng hoa, dâm dật của con em giới quý tộc dạo gần đây. Chỉ cần bẩm báo rõ ngọn ngành, Hoàng thượng nhất định sẽ truy cứu Hạ gia đến cùng."
Sáng sớm mai thiết triều là thời khắc sinh tử. Cốt yếu là phải tìm cách bịt miệng mấy tay Ngôn quan kia lại... Nhị thái thái khấp khởi mừng thầm, đã nắm được đường đi nước bước của Phàn gia, việc đối phó sẽ dễ như trở bàn tay.
Nhậm ma ma vừa dứt lời, Nhị thái thái còn đang mải mê tận hưởng cảm giác đắc thắng, định nhỏm dậy thì một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, lan xuống tận chân. Bà ta buột miệng "Ái chà" một tiếng đau đớn.
Nhậm ma ma vội vàng chạy tới đỡ, giọng lo lắng: "Hay là thái thái vào thăm nãi nãi chút đi. Nếu nãi nãi không sao, chúng ta về nghỉ ngơi nhé!"
Làm sao được, nếu vội vã quay về lúc này, mọi tin tức mật báo sẽ đứt đoạn. Nhị thái thái c.ắ.n răng cố nhịn đau, ngồi phịch xuống ghế: "Bà cứ ra ngoài hóng xem còn tin tức gì mới không." Lúc này, vận mệnh của Hạ gia và Phàn gia mới là điều quan trọng nhất, cơn đau nhỏ nhoi này bà ta vẫn ráng chịu đựng được.
truyenfull,truyenfull.com