Dung Hoa chỉ nhớ mình cứ vò vò dải lụa thắt lưng của Tiết Minh Duệ, cuộn vào rồi lại buông ra. Dưới ánh đèn dìu dịu, nàng thủ thỉ dăm ba câu chuyện phiếm với hắn, rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Trời chưa hửng sáng, nàng tỉnh giấc trong sự ấm áp vô ngần. Khẽ vươn vai, nàng mới nhận ra những ngón tay mình vẫn còn đang nắm chặt vạt áo của Tiết Minh Duệ. Toan buông tay, nhưng một cử động khẽ khàng lại làm vạt áo mở tung, bàn tay nàng vô tình áp trọn lên lồng n.g.ự.c săn chắc, ấm nóng của hắn.
Hương thơm thoang thoảng từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong trướng gấm, hít sâu một hơi khiến lòng người đê mê, say đắm. Cứ ngỡ như nàng muốn níu giữ chút hơi ấm, ngón tay lại trượt sâu thêm một tấc vào vạt áo hắn. Hoặc cũng có thể do Tiết Minh Duệ hơi ngả người, tạo đà cho bàn tay nàng lướt dọc từ lồng n.g.ự.c xuống tận vòng eo vạm vỡ.
Nửa mê nửa tỉnh, tâm trí hãy còn lãng đãng sương khói, nàng chẳng rõ ai đã chủ động quấn quýt lấy ai.
Mười ngón tay đan cài, da thịt kề cận. Chưa kịp chuẩn bị tinh thần, tay nàng đã cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở dồn dập, mạnh mẽ của hắn. Một tiếng rên khẽ bật ra, nàng đã chìm đắm trong nụ hôn cuồng nhiệt.
Nhịp thở của hắn ngày càng gấp gáp, cơ thể hừng hực lửa nóng khiến nàng cũng toát mồ hôi.
Cơ thể mềm mại, những ngón tay siết chặt lấy bờ vai hắn, tuy chẳng dùng sức là bao nhưng lại khiến lý trí hắn có phần điên đảo. Mọi khi hắn luôn nâng niu, cẩn trọng, riêng lần này, trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, dường như mọi sự kìm nén đều bung bét. Dẫu khởi đầu chỉ là những m*n tr*n nhẹ nhàng, nhưng h*m m**n mãnh liệt cứ thế trào dâng, rồi lại e dè tổn thương nàng và cốt nhục, đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn đến vã cả mồ hôi. Trước kia phải kiềm chế đã đành, nay nàng m.a.n.g t.h.a.i lại càng phải thận trọng hơn gấp bội.
Ngày tháng sắp tới... nhẩm tính cũng còn vài tháng nữa, dẫu hắn có ý chí thép kiềm chế h*m m**n thì quả là một cực hình dai dẳng.
...
Dung Hoa chẳng rõ bây giờ là canh mấy, nhưng lúc nãy... thời gian trôi qua không hề ngắn, vậy mà phu quân... dường như chưa thỏa mãn, lại còn vã mồ hôi như tắm, ắt hẳn do dạo này quá bề bộn công vụ.
Tiết Minh Duệ trở dậy, sai a hoàn bưng thau nước ấm vào phòng, rồi tự tay cầm chiếc khăn sạch đưa cho nàng: "Nàng chợp mắt thêm chút nữa đi, ta bảo a hoàn chuẩn bị nước tắm."
Dung Hoa ngượng ngùng gật đầu, hai má ửng đỏ.
Nhìn Tiết Minh Duệ khoác lên mình bộ triều phục, nàng quả thực chưa quen mắt, bởi hắn đã cáo ốm xin nghỉ triều khá lâu rồi. Nhưng nay vụ án của hai nhà Phàn - Hạ đang rành rành ra đó, chân hắn lại chưa lành hẳn, Hoàng thượng ắt sẽ không để hắn thảnh thơi ở nhà dưỡng bệnh nữa. Cứ thế này, có lẽ họ chỉ còn mỗi buổi tối để được bên nhau.
Trước khi đi, Tiết Minh Duệ cẩn thận xếp đôi hài thêu của nàng cạnh lò sưởi, phòng khi nàng thức giấc xỏ vào sẽ thấy ấm áp hơn.
Dung Hoa bất giác mỉm cười, ngả lưng xuống giường. Chiếc giường rộng thênh thang vắng bóng một người, bỗng chốc trở nên trống trải, lạnh lẽo đến lạ thường.
Dung Hoa vừa co chân lại, Cẩm Tú đã bưng một chiếc túi sưởi ấm bước vào phòng, cung kính hành lễ: "Bẩm nãi nãi, Hầu gia trước khi đi có dặn dò nô tỳ châm sẵn chiếc túi sưởi này, sợ người lạnh chân ạ."
Cẩm Tú đặt chiếc túi sưởi xuống phía chân giường. Dung Hoa duỗi thẳng đôi chân, lập tức cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.
...
Thường Ninh Bá trắng đêm không chợp mắt, bản tấu chương đã được ngự phê nét chu sa đỏ chót nằm chình ình trên bàn. Hoàng thượng cố tình phê vào tấu chương của ông ta: "Ái khanh tuổi cao sức yếu, e rằng lực bất tòng tâm, lỡ dở quốc gia đại sự." Dòng chữ này được tô đậm bằng một nét gạch đỏ thắm, chói mắt.
Tiếp theo là dòng chu sa thứ hai: "Trẫm biết khanh có trưởng tử, nay cha con khanh cùng ra sức vì triều đình, âu cũng là hồng phúc."
Một câu nói ngắn gọn, súc tích nhưng sắc lẹm như nhát d.a.o chí mạng đ.â.m thẳng vào tim ông ta.
"Khanh có trưởng tử..." Xin từ quan không thành, lại kéo theo cả thằng con trai bảo bối vào chốn nguy hiểm.
Thường Ninh Bá tức tốc sai người báo tin cho Trang Thân Vương ngay trong đêm. Mòn mỏi chờ đợi đến tận tảng sáng, tên quản gia được phái đi mới quay về bẩm báo: "Bẩm tước gia, tiểu nhân túc trực cả đêm, sáng sớm nay phủ Vương gia mới mở hé cửa, nói Vương gia đóng cửa bế quan, từ chối tiếp khách, không nhận bái thiếp."
Thường Ninh Bá bủn rủn chân tay, ngã phịch xuống ghế. Trang Thân Vương lo sợ bị Hoàng thượng bắt tội, dù lần này Hoàng thượng trừng phạt có phần nặng tay, Vương gia cũng chẳng buồn biện bạch, thực sự bày ra bộ dạng bế quan hối lỗi trong phủ.
Trông chờ gì vào Vương gia nữa.
Quản gia ấp úng nói tiếp: "Quản gia phủ Vương gia nhắn lại, đường sá Tây Bắc xa xôi trắc trở, mong tước gia bảo trọng."
Ý của Trang Thân Vương là muốn ông ta thống lĩnh quân đến Tây Bắc. Câu "bảo trọng" nghe nhẹ tựa lông hồng, ngầm khuyên ông ta hãy tạm nhẫn nhịn, đợi thời cơ chín muồi. Thường Ninh Bá mím chặt môi, chỉ vì muốn giải vây cho Hạ gia, ông ta mới bày mưu mượn cớ quân tình Tây Bắc làm bình phong. Nào ngờ Hạ gia không giữ nổi, mà bản thân ông ta cũng sa lưới. Rốt cuộc kẻ nào cao tay ấn đến thế...
Phàn gia ư? Bọn họ chỉ là những ngôn quan quèn. Phe phái Hoa Phi vẫn chưa gượng dậy nổi. Chỉ còn mỗi Tiết Minh Duệ... Nhưng một mình hắn làm sao đủ sức che bầu lấp bể? Thường Ninh Bá đau đầu nhức óc suy tính.
Không thể cậy nhờ Trang Thân Vương, ông ta cũng đã vận động các văn quan dâng sớ xin từ chức một lần rồi, nay đã cùng đường bí lối. Xem ra chuyến đi Tây Bắc này là không thể tránh khỏi. Còn về phần Diên Phượng... ông ta bằng mọi giá phải tìm cách giữ nó lại kinh thành.
...
Dao Hoa cũng thức trắng đêm trằn trọc trên giường. Tờ mờ sáng, nàng ta trở dậy, đi chân trần đến trước bàn trang điểm, đờ đẫn nhìn bóng cây đung đưa ngoài cửa sổ.
Nhớ ngày bé hay ốm đau bệnh tật, có bận sốt cao hầm hập không hạ, được mẫu thân đón về phòng tự tay chăm sóc, nàng ta mới vỡ lẽ bà cưng chiều tỷ tỷ đến nhường nào. Mẫu thân sẵn lòng chia phần cháo, súp ngon lành của nàng ta cho tỷ tỷ, chẳng buồn hỏi han nàng ta có no bụng hay không, chỉ chăm chăm hỏi tỷ tỷ. Ngay cả khi ốm đau liệt giường, nàng ta cũng chẳng bằng một góc tỷ tỷ trong lòng mẫu thân... Từ dạo đó, nàng ta bắt đầu học cách tính toán, giành giật những thứ thuộc về mình. Sống trên đời, chẳng ai thương mình bằng chính bản thân mình.
Tính tới tính lui, không với tới cửa nhà họ Triệu, nàng ta đành lùi bước chọn Nhậm gia. Nào ngờ chuỗi ngày êm đềm chưa kịp bắt đầu, triều đình đã giáng lệnh đày Nhậm Diên Phượng đi Tây Bắc.
Là do mệnh nàng ta quá hẩm hiu, hay có kẻ rắp tâm coi nàng ta là cái gai trong mắt?
Nàng ta quyết không nhận thua dễ dàng thế đâu, nàng ta vẫn còn nhiều ngã rẽ khác.
Hơi lạnh từ sàn nhà dần thấm vào gót chân, lan tỏa khắp cơ thể. Dao Hoa giật mình nhận ra mình đã ngồi bất động ở tư thế này khá lâu. Vừa định đứng dậy, ánh mắt nàng ta chạm phải chiếc đồng hồ cát trên tủ. Đã đến giờ Mão, sắp tới lúc thức dậy thường lệ. Dao Hoa chần chừ một lát, rồi cởi chiếc áo khoác mỏng manh trên người vắt lên mắc áo, quay lại ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gấm, nhắm mắt chắp tay tĩnh tọa thành tâm cầu nguyện.
Đúng giờ Mão chính, Tương Trúc mở cửa phòng, theo sau là Lại Xương tức phụ, hai người chuẩn bị vào hầu hạ đại nãi nãi rửa mặt chải đầu. Bước vào nội thất, đập vào mắt họ là hình ảnh đại nãi nãi mặc áo đơn phong phanh, ngồi bất động trên ghế gấm. Cả hai hoảng hốt chạy lại gần.
Tương Trúc sốt sắng: "Đại nãi nãi sao lại ngồi đây? Cẩn thận kẻo nhiễm lạnh thì khốn."
Lại Xương tức phụ vội vàng sai người mang chậu than vào sưởi ấm.
Tương Trúc cũng nhanh nhẹn lấy thêm áo ấm mặc cho Dao Hoa.
Hơi ấm từ chậu than phả vào mặt, Dao Hoa khẽ mở mắt. Sự thay đổi nhiệt độ đột ngột khiến nàng ta ho sặc sụa.
Tương Trúc rơm rớm nước mắt: "Cho dù thế t.ử gia có đi Tây Bắc thật, đại nãi nãi cũng phải bảo trọng thân thể chứ."
Đôi mắt Dao Hoa đỏ hoe, giọng nói yếu ớt: "Ta đang mải cầu nguyện cho gia đình, nên quên bẵng mất..."
Tương Trúc đỡ Dao Hoa nằm lại xuống giường: "Đại nãi nãi nghe lời nô tỳ, nghỉ ngơi thêm một lát rồi hẵng dậy."
Dao Hoa khẽ lắc đầu: "Ta phải đi vấn an phu nhân. Bà ấy đau lòng cả đêm qua, không biết giờ sức khỏe ra sao rồi." Nói đoạn, nàng ta bảo Lại Xương tức phụ chải tóc cho mình.
Dao Hoa ăn vận giản dị, gương mặt mộc mạc, không điểm tô son phấn, lê bước đến phòng Nhậm phu nhân. Nghe Lại Xương tức phụ kể lại dáng vẻ thất thần của Dao Hoa sáng nay, Nhậm phu nhân lại rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay nàng ta: "Con ngoan, làm khó cho con quá."
Nhậm Diên Phượng cũng trông phờ phạc, mất hẳn vẻ phong độ thường ngày, chỉ biết an ủi mẹ và vợ: "Con và phụ thân cùng đi Tây Bắc, ít ra cũng có người hỗ trợ lẫn nhau."
Nhậm phu nhân nức nở: "Phụ thân con đi còn đỡ, ngộ nhỡ con bị đẩy lên làm tướng tiên phong thì sao? Ta nghe đồn bọn Ngõa Lạt hung tợn, tàn ác lắm. Con tuy có chút thao lược văn chương, nhưng về võ nghệ làm sao sánh nổi đám thất phu vai u thịt bắp kia. Nhà ta dẫu là gia đình quyền quý, nhưng cách nuôi dạy con cái tế nhị, cẩn thận hơn người thường. Tính khí con ra sao, ta làm mẹ hiểu rõ nhất. Con mà ra đó, e rằng bản lĩnh còn chẳng bằng phụ thân con."
Nhậm Diên Phượng nhíu mày. Quả thực, con đường binh nghiệp không dành cho hắn. Hắn chuộng việc đứng sau lưng phụ thân bày mưu tính kế hơn. Nhậm Diên Phượng trấn an: "Dẫu phụ thân chắc chắn phải đi, nhưng phần con chưa hẳn đã hết hy vọng."
Dao Hoa dùng khăn tay lau khóe mắt, ngẩng lên nhìn Nhậm phu nhân: "Nương hãy thử tiến cung cầu xin Thái hậu nương nương xem sao. Lấy tình mẫu t.ử ra khẩn khoản, biết đâu Thái hậu lại mủi lòng nói đỡ cho vài lời. Dù sao Đại Chu ta xưa nay cũng hiếm có tiền lệ cha con cùng xuất chinh."
Đôi mắt Nhậm phu nhân sáng lên, nhìn Dao Hoa đầy hy vọng.
Dao Hoa tiếp lời: "Con sẽ nghĩ cách nhờ cữu mẫu giúp đỡ, nhờ bà ấy khuyên Tĩnh Phi nương nương mở lời nói giúp một câu."
Nhậm Diên Phượng ném cho Dao Hoa một ánh nhìn đầy tán thưởng.
Dao Hoa bẽn lẽn cúi đầu, hàng mi cong dài như nhành san hô khẽ rủ xuống.
Nhậm phu nhân cũng đồng tình: "Con tính toán thấu đáo lắm. Nếu lão gia đã bị bít cửa dâng sớ, chúng ta đành cầu viện Thái hậu. Dù thế nào cũng không thể để cả cha lẫn con phải khăn gói quả mướp ra sa trường được."
Kế hoạch diễn ra suôn sẻ y hệt những gì nàng ta dự liệu. Dẫu Hoàng thượng có chủ tâm đày Thường Ninh Bá và Nhậm Diên Phượng đi Tây Bắc, phần lớn cũng là do cơn thịnh nộ nhất thời trước bức tấu chương xin từ quan của Thường Ninh Bá. Chỉ cần Thường Ninh Bá chấp thuận đi Tây Bắc, cơ may giữ lại Nhậm Diên Phượng là tám phần mười. Nàng ta không thể khoanh tay đứng nhìn Nhậm Diên Phượng bị đẩy ra tiền tuyến mà không có động thái gì.
Nhậm Diên Phượng chuẩn bị đi làm ở nha môn, Dao Hoa tận tình hầu hạ hắn dùng bữa sáng rồi mới tiễn ra cửa nội phủ. Vừa toan quay về phòng nghỉ ngơi, một bà t.ử gác cổng hớt hải chạy vào báo tin: "Đại nãi nãi, nhị gia bên nhà sui gia tới thăm."
Hoằng ca? Giờ này đệ ấy đến đây làm gì?
Hoằng ca vốn rất thân thiết với Dung Hoa, nàng ta không thể lơ là cảnh giác. Nhưng người ta đã lặn lội đến tận cửa, nàng ta lại không tiện từ chối.
Dao Hoa c.ắ.n chặt môi. Từ ngày xuất giá, nàng ta chưa từng bước chân về nhà mẹ đẻ. Chuyến viếng thăm đột ngột của Hoằng ca e rằng sẽ gây ra rắc rối.
Tương Trúc luống cuống: "Hay để nô tỳ ra ngoài báo với nhị gia là đại nãi nãi đang bệnh, không tiện tiếp khách."
Dao Hoa lắc đầu. Làm vậy chỉ tạo cớ cho người ngoài đàm tiếu.
Tương Trúc phân trần: "Đại nãi nãi đã sắp xếp ổn thỏa mọi bề, giải thích cặn kẽ với đại thái thái rồi mà. Nay đại nãi nãi mới về làm dâu, vị trí chưa vững chắc, không tiện cãi lời nhà chồng để về thăm nhà. Nhỡ đâu lại liên lụy đến lão gia. Nô tỳ sẽ ra ngoài nói chuyện phải trái với nhị gia. Đợi vài hôm nữa Bá tước lão gia khởi hành đi Tây Bắc, đại nãi nãi về thăm nhà cũng đâu có muộn."
Dao Hoa nhíu mày đăm chiêu: "Ta nghĩ vẫn nên tiếp Hoằng ca trong phòng."
Tương Trúc ngay lập tức nắm bắt ý đồ của Dao Hoa.
"Khẩu thuyết vô bằng", phải để nhị gia tận mắt chứng kiến cảnh đại nãi nãi bệnh nằm liệt giường mới tin.
Tương Trúc nhoẻn miệng cười: "Nô tỳ hộ tống đại nãi nãi về phòng trước, rồi sẽ ra cổng rước nhị gia vào."
...
Dung Hoa đang cắm cúi thêu chiếc yếm nhỏ cho đứa con trong bụng, nhưng vẫn chần chừ chưa quyết được hoa văn. Hỷ Tước Đăng Chi, Phượng Vĩ Cát Tường hay đơn giản thêu chữ Phúc cho lành?
Cẩm Tú ghé sát vào góp ý: "Hay là thêu hình con thỏ trắng tinh khôi đi ạ. Sang năm là năm Mão mà. Nô tỳ cá mười mươi là nãi nãi đang m.a.n.g t.h.a.i tiểu thiếu gia. Tiểu thiếu gia diện yếm hình thỏ chắc chắn sẽ kháu khỉnh lắm."
Dung Hoa phì cười che miệng: "Dạo này ta lại đ.â.m ra mê hoa cỏ, hay là thêu đóa mẫu đơn vương giả đi."
Mộc Cận bĩu môi hờn dỗi: "Nãi nãi thích tiểu thư hơn à? Chẳng sao cả, mai mốt nô tỳ sẽ bày trò chơi đùa cùng tiểu thư, tết cho tiểu thư những kiểu tóc thật xinh xắn."
Cẩm Tú lườm Mộc Cận một cái cháy mắt: "Cái con bé vô tâm vô phế này."
Ai nấy trong phủ đều trông ngóng nàng hạ sinh quý t.ử để củng cố địa vị ở Tiết gia. Dung Hoa mỉm cười nhẹ nhõm, đối với nàng, con trai hay con gái cũng đều là bảo bối quý giá.
Đang lúc Cẩm Tú và Mộc Cận chí chóe cãi nhau, Xuân Nghiêu bước vào báo tin: "Nhị gia phái người mang thư về ạ."
Giờ này chắc Hoằng ca đã tới phủ Thường Ninh Bá.
Dung Hoa bỏ dở mũi thêu trên tay.
Xuân Nghiêu bẩm báo: "Nhị nãi nãi lâm bệnh rồi."
Đúng là "đúng lúc đúng chỗ". Bệnh tật làm lá chắn hoàn hảo để khỏi phải về nhà mẹ đẻ. Một kẻ đang ốm liệt giường, dù có nhắm mắt làm ngơ trước mọi sự đời, thiên hạ cũng chẳng thể trách móc nửa lời.
Đến cả họ hàng Đào gia cũng chẳng có cớ gì mà hạch sách Dao Hoa tội bất hiếu.
Nàng đã lường trước Dao Hoa sẽ giở trò này.
Dung Hoa mỉm cười nhạt: "Thế là Hoằng ca được hưởng lợi rồi."
Mấy a hoàn Xuân Nghiêu đưa mắt nhìn nhau khó hiểu.
Dung Hoa dặn dò: "Bảo Tô Hữu Quý ra ngoài dòm chừng, có động tĩnh gì báo ngay cho ta."
Xuân Nghiêu vâng lệnh lui ra.
Dung Hoa quay sang hỏi Cẩm Tú: "Dưới tiểu trù phòng có kiếm được mớ rau củ nào tươi mới không?"
Cẩm Tú hãy còn bần thần vì tin báo bệnh của nhị nãi nãi, bị nãi nãi hỏi bất ngờ nên hơi luống cuống. Nhưng nhìn thấy nụ cười thản nhiên của nãi nãi, mọi muộn phiền trong lòng Cẩm Tú tan biến. Nãi nãi còn bình chân như vại, nàng lo bò trắng răng làm gì: "Mùa này khan hiếm đồ tươi lắm ạ, may mà chúng ta dặn trước bên nhà kính trồng rau nên cũng vớt vát được chút đỉnh."
Dung Hoa tươi cười: "Ta nhớ dưới bếp có một ma ma làm bánh trái cực khéo. Chiều nay chịu khó nhờ ma ma nhào bột làm vỉ sủi cảo nhân rau xanh thanh ngọt, đợi Hầu gia về thưởng thức."
Trời sập tối, Hầu gia dùng chút sủi cảo nóng hổi cũng ấm lòng.
Dặn dò xong xuôi, Dung Hoa lại cắm cúi thêu thùa chiếc yếm nhỏ.
Chưa kịp đến bữa trưa, bà t.ử gác cổng đã lật đật chạy vào báo tin: "Nãi nãi, Tam thái thái nhà họ Đào đến thăm ạ."
Liêu thị đang m.a.n.g t.h.a.i hơn bảy tháng, sao lại bầu bí khệ nệ đến đây giờ này?
Dung Hoa đứng phắt dậy, vội vã sai Cẩm Tú: "Mau ra đón tam thẩm vào đây."
Cẩm Tú gật đầu, tất tả chạy ra ngoài.
Liêu thị bụng mang dạ chửa, hớt hải bước vào nhà. Vừa thấy Dung Hoa, bà lập tức nắm lấy tay nàng, giọng luống cuống: "Cháu ơi, tam thúc cháu nay đi mua giấy bút, dọc đường tình cờ thấy Hoằng ca tiến vào Lý gia. Chẳng rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao mà Lý gia lại tống cổ Hoằng ca ra ngoài. Tam thúc cháu vội sai người báo tin cho ta. Ta nghe vậy liền cử người sang Lý gia xem xét sự tình, ai dè lại nghe bảo tam thúc cháu và Hoằng ca đã xông vào Lý gia rồi. Ta hoảng quá, chẳng biết xoay xở thế nào nên mới mạo muội sang đây nhờ cháu tư vấn. Lý gia nay gia thế hiển hách, cháu bảo xem, liệu họ có mệnh hệ gì không?"
Nghe những lời này, lại nhìn cái dáng vẻ nặng nề của Đào tam thái thái Liêu thị, lòng Dung Hoa dâng lên niềm áy náy khôn tả. Nàng đã giấu nhẹm mọi chuyện với Đào Chính Xuyên và Liêu thị, một phần vì e ngại Liêu thị đang ở độ cuối t.h.a.i kỳ, phần khác vì Đào Chính Xuyên đang dùi mài kinh sử chuẩn bị cho kỳ ân khoa. Ai dè lại vô tình khiến Liêu thị vất vả chạy ngược chạy xuôi thế này.
Dung Hoa dìu Liêu thị vào noãn các, nhẹ nhàng an ủi bà. Thấy Liêu thị đã phần nào trấn tĩnh, nàng mới thở phào nhẹ nhõm: "Tam thẩm à, chắc người chưa hay biết, Đào gia ta đã phải c.ắ.n răng bán tống bán tháo y phục đi rồi."
Liêu thị tròn mắt kinh ngạc, chẳng thể ngờ Đào gia lại lâm vào bước đường cùng này.
Ánh mắt Dung Hoa trùng xuống: "Hoằng ca xông đến Lý gia ắt hẳn là vì chuyện này."
Liêu thị bàng hoàng không tin vào tai mình: "Dẫu sao cũng là nhà mẹ đẻ của đại thái thái, cớ sao họ lại nhẫn tâm cạn tàu ráo máng đến vậy."
Dung Hoa không muốn huỵch toẹt mọi chuyện, chỉ đăm đăm nhìn Liêu thị rồi khẽ gật đầu. Lý gia khăn gói lên kinh thành là vì lý do gì, chẳng phải vì muốn dựa dẫm vào Tĩnh Phi nương nương sao? Mọi hành vi ngang ngược của Lý gia ngày hôm nay đều dựa hơi Tĩnh Phi mà ra cả.
Dung Hoa trầm ngâm: "Chưa kể, phụ thân dẫu có vướng vòng lao lý thì gia đình vẫn còn đại ca và nhị ca, tệ lắm thì cũng có họ hàng nội tộc dang tay cưu mang. Tới phiên Lý gia nhúng tay vào quản lý thì đúng là nực cười." Sức khỏe An ca vốn đã mong manh, cần được chăm nom chu đáo hơn người bình thường. Hoằng ca lại chưa lập gia đình, khối gia sản của Đào gia làm sao có thể dễ dàng dâng tận tay người ngoài.
Liêu thị cau mày lo lắng: "Tội nghiệp nhị gia, tuổi hãy còn non nớt mà đã phải nếm trải khổ ải này.” bà ngước nhìn Dung Hoa: “Chuyện này phải báo cáo lên hội đồng gia tộc, nhờ các bậc trưởng bối đứng ra phân xử mới xong."
Ánh mắt Dung Hoa lóe sáng: "Lần trước ta ngại tam thẩm bầu bí mệt mỏi nên không dám mở lời, nay tam thẩm đã rõ chuyện, ta cũng xin thành thật chia sẻ. Nhị thúc đang chịu tang, không tiện xuất đầu lộ diện, ta đã phái người đến bẩm báo với thúc công trong họ, khẩn thiết cầu xin người đứng ra làm rõ ngọn ngành sự việc."
Khuôn mặt Liêu thị nhuốm vẻ hổ thẹn. Trước kia, nghe đồn Đào đại thái thái mãi tin tưởng nhà ngoại, giao phó toàn bộ sản nghiệp Đào gia cho cữu thái thái quán xuyến, bà đã định giục Đào Chính Xuyên nhờ các bậc trưởng bối trong họ ra mặt nhắc nhở Đào đại thái thái. Nhưng đắn đo mãi, lại sợ mang tiếng tham lam tài sản Trưởng phòng, dù sao ngôi nhà họ đang nương náu cũng là mượn của Trưởng phòng. Huynh đệ Đào gia đã ra riêng từ lâu, đại bá tuy vướng vòng lao lý nhưng vẫn chưa bị định tội, Tam phòng làm sao có tư cách xen vào chuyện nội bộ của Trưởng phòng? Hơn nữa, mấy tháng đầu t.h.a.i kỳ bà thường xuyên ốm nghén, sức khỏe yếu ớt, đành tặc lưỡi làm ngơ. Nào ngờ nhà mẹ đẻ Đào đại thái thái lại giở trò quá quắt đến vậy: "Dẫu có ỷ thế con gái là nương nương trong cung, thì cũng phải có chừng mực chứ."
Lý gia những năm lặn lội buôn bán nhỏ lẻ ở Phụng Thiên đã nhiễm thói cò kè bớt một thêm hai. Thấy tài lộc, chúng như hổ đói vồ mồi, lòng tham không đáy. Hút m.á.u Đào gia no nê mà chẳng ai dám lên tiếng phàn nàn, chúng càng đinh ninh Đào gia e sợ oai phong của Tĩnh Phi nương nương, có người chống lưng nên càng ngang tàng lộng hành.
Liêu thị vẫn thấp thỏm không yên: "Giờ phải làm sao đây?"
Hoằng ca tuổi hãy còn nhỏ, lỡ có bốc đồng làm loạn trước cửa Lý gia thì chúng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Khổ nỗi Hoằng ca lại chạm trán Đào Chính Xuyên. Có Đào Chính Xuyên ở đó, mọi việc không thể làm quá trớn. Nay hai người đã bước chân vào Lý gia, chẳng rõ trong đó đang diễn ra màn kịch gì.
Dung Hoa đăm chiêu suy nghĩ một lát, rồi sai vợ Phùng Lập Xương lại gần dặn dò: "Ngươi bảo Tô Hữu Quý chạy ngay đến Lý gia một chuyến, chuyển lời ta mời Đào tam lão gia và Đào nhị gia sang Tiết gia bàn việc."
Vợ Phùng Lập Xương gật đầu tuân lệnh.
Dung Hoa thân mật nắm tay Liêu thị: "Tam thẩm hiếm khi sang chơi, cháu dẫn thẩm qua thỉnh an lão phu nhân nhé."
Liêu thị vui vẻ nhận lời: "Được thôi."
Dẫu sao cũng mượn danh Tiết gia, phải bẩm báo đàng hoàng với trưởng bối Tiết gia một tiếng mới phải phép.
...
Dao Hoa đang thiu thiu ngủ dựa vào gối, chợt bị tiếng gọi của Tương Trúc đ.á.n.h thức.
"Biết tính sao đây? Phải bẩm báo đại nãi nãi ngay thôi."
Dao Hoa he hé mắt, bắt gặp ánh mắt Tương Trúc ngoài cửa, khẽ hắng giọng.
Tương Trúc vội vã tiến lại gần giường, hạ giọng thì thầm: "Nô tỳ sai người sang nhà cữu lão gia, ai dè nghe ngóng được... Đào nhị gia hiện đang ở đó, làm ầm lên, trong lúc cãi vã còn nhắc đến tên đại nãi nãi nữa ạ."
Nghe xong, lông mày Dao Hoa nhíu chặt, kinh hãi thốt lên: "Nhắc đến ta?"
truyenfull,truyenfull.com