Dao Hoa ôm ngực, khom người ho rũ rượi.
Tương Trúc chẳng màng đến việc gõ cửa, vội quay lại đỡ lấy Dao Hoa.
Dao Hoa muốn hít thở sâu để bình tĩnh lại, nhưng luồng không khí lạnh buốt vừa tràn vào lồng n.g.ự.c đã khiến tiếng ho tức thì càng thêm nặng nề.
Bà t.ử gác cửa Đồng Lạc Hiên nghe thấy tiếng động, bèn mở cửa xách đèn lồng ra xem xét. Thấy Dao Hoa đang đứng bên ngoài, sắc mặt bà ta hơi đổi. Một bà t.ử khác từ trong sân bước ra hỏi: "Đại nãi nãi bị làm sao vậy?"
Tương Trúc nhíu mày lườm bà ta một cái. Rõ ràng thừa biết là vì chuyện gì, lại còn cố tình tỏ ra không hay không biết. Thường ngày ỷ vào việc được hầu hạ bên cạnh Thế t.ử gia, nên lúc nào đứng trước mặt Đại nãi nãi nói chuyện cũng làm ra vẻ cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng.
Bị nhìn chằm chằm, ánh mắt bà t.ử hơi rụt lại, vội tiến lên định đỡ Dao Hoa. Tuy nhiên, Dao Hoa xua tay từ chối: "Không sao, chắc là do gió đêm quá lạnh." Nói xong, nàng liếc nhìn bà tử: "Ngươi lui xuống đi!"
Ánh mắt bà ta chợt lóe lên sự chột dạ, ngoan ngoãn đứng sang một bên hành lễ định lui xuống. Thế nhưng đột nhiên lại nghe có người hét lớn: "Cô nương bị làm sao thế này, mau quay lại!"
Dao Hoa ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bóng người lao thẳng ra ngoài. Tương Trúc đưa đèn lồng soi thử, sắc mặt chợt biến đổi kinh hoàng. Đó là Phỉ Thúy. Nàng ta đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, lao ra khỏi cửa với bộ dạng điên cuồng.
Mấy người đứng đó còn chưa hiểu chuyện gì thì bà t.ử bên cạnh đã phản ứng lại trước. Bà ta lao tới giữ chặt Phỉ Thúy. Nào ngờ, Phỉ Thúy bỗng cười khanh khách: "Nóng quá, Thế t.ử gia... mau tới đây..."
Toàn là những lời lẽ lả lơi, d*m đ*ng khó lọt tai.
Bà t.ử nghe thấy vội vàng đưa tay bịt miệng Phỉ Thúy lại, cùng với hai bà t.ử khác lôi tuột nàng ta vào trong. Phỉ Thúy giãy giụa, miệng r*n r* ư hử, chẳng rõ là đang hưng phấn hay khó chịu.
Dao Hoa bị Phỉ Thúy dọa cho giật mình, tiếng ho cũng ngưng bặt.
Tim Tương Trúc đập thình thịch liên hồi. Nàng vẫn không hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao, đành nhìn Dao Hoa khẽ hỏi: "Có cần... nô tỳ đi xem thử Phỉ Thúy rốt cuộc bị sao không?"
Dao Hoa lắc đầu. Nàng chưa kịp lên tiếng thì bà t.ử ban nãy đã quay trở lại.
Bà ta tiến đến hành lễ với Dao Hoa, thái độ cung kính hơn lúc nãy vài phần: "Nô tỳ thấy cô nương kia có vẻ như phát bệnh nhiệt, một lát nữa sẽ thỉnh lang trung trong phủ đến xem sao." Vừa nói, đôi mắt bà ta vừa đảo quanh trên mặt Dao Hoa: "Đại nãi nãi thân thể yếu ớt, vẫn là nên quay về nghỉ ngơi cho tốt, ở đây đã có nô tỳ lo liệu."
Phỉ Thúy vốn là nha hoàn hồi môn của Đào gia, dù có chuyện gì thì cũng phải để Đại nãi nãi lên tiếng xử trí, từ khi nào đến lượt một kẻ nô tỳ như bà ta nhúng tay vào? Tương Trúc c.ắ.n chặt môi, uất ức nhìn về phía Dao Hoa.
Sắc mặt Dao Hoa vô cùng kém, nhưng nàng vẫn cố mỉm cười nhẹ nhõm, giọng nói êm ái: "Vậy nhờ ma ma chiếu cố nhiều hơn."
Bà t.ử kia cười giả lả: "Đại nãi nãi nói gì vậy, nô tỳ không dám."
Dao Hoa lại dặn: "Ma ma xuống dưới nhắc nhở mọi người một tiếng. Đêm đã khuya, một nha hoàn sinh bệnh đừng làm ầm ĩ cho ai cũng biết. Nếu không tiện thì để ngày mai mời lang trung đến cũng được."
Bà t.ử có chút bất ngờ, nhưng ngay lập tức đáp: "Nô tỳ nhất định sẽ dặn dò."
Dao Hoa gật đầu, để Tương Trúc đỡ mình rời đi.
Hai người vừa trở về noãn các trong phòng nội viện, Tương Trúc đã không nhịn được mà lên tiếng: "Đại nãi nãi sao lại không hỏi cho rõ ràng..."
Nhìn vẻ mặt của bà t.ử kia, lại thêm bộ dạng của Phỉ Thúy, thừa biết là chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Nguyên nhân Hạ gia đắc tội nàng cũng biết đôi chút. Lẽ nào là do Nhậm Diên Phượng... Nếu lúc này Nhậm gia lại xảy ra chuyện, e rằng sẽ bị Hạ gia liên lụy. Cho nên, mặc kệ trong Đồng Lạc Hiên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần nàng vẫn muốn tiếp tục làm Nhậm Đại nãi nãi của Nhậm gia, thì buộc phải nuốt trôi cục tức này.
Sắc mặt Dao Hoa ngày càng khó coi, quay đầu gằn giọng với Tương Trúc: "Chuyện đêm nay tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài nửa lời."
...
Dung Hoa thức dậy từ giờ Mão, dùng xong bữa sáng liền đến phòng Tiết phu nhân thỉnh an.
Cố ma ma tươi cười đón nàng vào phòng trong, lại sai tiểu nha hoàn bưng tới một bát canh ô mai nóng hổi: "Sáng nay phu nhân thức dậy đã dặn tiểu trù phòng nấu cái này, đang định mang sang cho Nãi nãi đây."
Dung Hoa khẽ mỉm cười, nhận lấy bát sứ thanh hoa, nhấp một ngụm canh. Vị chua chua ngọt ngọt làm tinh thần nàng sảng khoái hẳn lên. Từ khi nàng có thai, nước trà mang lên đều được phủ đổi thành các loại canh tẩm bổ, trong đó canh ô mai là món nàng thích uống nhất.
Nàng đặt bát xuống, nhìn Cố ma ma hỏi: "Mẫu thân đã dùng bữa sáng chưa?"
Cố ma ma cười đáp: "Dùng rồi ạ, phu nhân hiện đang ở trong Phật đường tụng kinh, nô tỳ thấy giờ này chắc cũng sắp xong rồi."
Trừ ngày mồng một và ngày rằm, Tiết phu nhân rất ít khi đến Phật đường tụng kinh. Dung Hoa thắc mắc: "Có phải đêm qua người ngủ không ngon giấc chăng?"
Cố ma ma ân cần giải thích: "Cũng không phải.” nói rồi bà đảo mắt nhìn ra ngoài cửa: "Chỉ là nghe nói Tam nãi nãi lại làm ầm ĩ đòi về nhà mẹ đẻ. Phu nhân trong lòng phiền muộn, nên mới đi thắp hương cho Bồ Tát."
Nhậm Tĩnh Sơ hễ ầm ĩ lên là y như rằng cả phủ không được yên ổn. May mà nàng ta ở tận Nam viện.
Đang nói chuyện thì Tiết phu nhân từ Phật đường bước ra, vừa thấy Dung Hoa đã vội vàng trách móc: "Trời lạnh thế này, Nam viện lại xa, đã bảo con không cần đến thỉnh an rồi. Đứa nhỏ này sao lại không nghe lời thế, lỡ lạnh làm hỏng thân thể thì biết làm sao?"
Dung Hoa mỉm cười, đưa lò sưởi tay trong n.g.ự.c ra cho bà xem: "Con ôm lò sưởi nên không thấy lạnh đâu ạ."
Tiết phu nhân thở dài, nhưng trên môi lại nở nụ cười. Nhìn Minh Duệ và Dung Hoa phu xướng phụ tùy, êm ấm hòa thuận, trong lòng bà không biết vui mừng đến nhường nào. Nhìn thấy con đường làm quan của Minh Duệ tuy nhiều hung hiểm nhưng đều bình an vượt qua, giờ Dung Hoa lại mang thai, những cơn ác mộng kia đã dần trôi vào dĩ vãng.
Trái lại, Nhị phòng từ khi rước Nhậm tứ tiểu thư vào cửa thì sóng gió liên miên. Sáng nay Nhị thúc phải vừa đ.á.n.h vừa mắng mới lôi được Minh Ái đến nha môn điểm Mão. Minh Ái tuy nhận được chức vụ hộ vệ, nhưng trong nhà lại loạn cào cào như thế, thật chẳng biết là phúc hay họa.
Nghĩ đến đây, Tiết phu nhân chắp hai tay lại, thầm cầu nguyện tạ ơn trời phật. May nhờ ông trời báo mộng cảnh tỉnh, nếu không thì Nhị phòng ngày nay chính là Trưởng phòng của các nàng, những cơn ác mộng kia nhất định sẽ từng chút một biến thành sự thật. Từ nay về sau, bà phải càng thêm thành tâm tụng kinh dâng hương trước Phật mới được.
Dung Hoa nhìn nụ cười hiền từ của Tiết phu nhân, chậm rãi lên tiếng: "Hôm qua nhà mẹ đẻ con có người đến báo, nói rằng sức khỏe của mẫu thân lại không tốt. Con muốn xin về thăm nhà một chuyến."
Đào Đại thái thái ốm đau cũng đã một thời gian, đúng lúc Dung Hoa m.a.n.g t.h.a.i nên mãi vẫn chưa về thăm. Tiết phu nhân lo lắng nhìn nàng: "Thân thể con liệu có chịu nổi không? Nếu là ngày thường thì thôi, nhưng bây giờ nhà mẹ đẻ con lại đang có nhiều chuyện không yên."
Ánh mắt Dung Hoa tối sầm lại: "Mẫu thân nói phải. Thế nhưng nghe đâu trong nhà đã đến mức phải bán tháo đồ đạc, con thật sự không yên tâm nổi."
Tiết phu nhân chau mày, buông tiếng thở dài: "Vậy con hãy đem theo nhiều người một chút, đưa theo mấy ma ma có kinh nghiệm trong phủ đi cùng. Chuyện cơm nước thì sai người của tiểu trù phòng tới đó nấu nướng đàng hoàng. Ngàn vạn lần không được ăn đồ thô kém mà làm hỏng thân thể."
Dung Hoa ngoan ngoãn gật đầu.
Dù vậy, Tiết phu nhân vẫn đứng ngồi không yên.
Dung Hoa bèn dỗ dành: "Không phải chỉ có một mình con về đâu ạ, các vị trưởng bối trong tộc cũng sẽ có mặt ở đó."
Nghe vậy, Tiết phu nhân mới không gặng hỏi thêm nữa.
...
Trở về Nam viện, đến chiều, Tiết Tứ thái thái tới trò chuyện cùng Dung Hoa. Hai người đang bàn về hôn sự của Xuân Nghiêu.
Tứ thái thái cười bảo: "Tên Long Chính Bình kia cũng thật cố chấp, dăm lần bảy lượt đến cầu thân."
Người ta dăm lần bảy lượt đăng môn, như vậy mới thấy được sự chân thành tha thiết.
Tứ thái thái nhấp một ngụm trà: "Nghe nói lần này hắn nhờ phu nhân của Vạn Trung thư ở Trung thư khoa đứng ra làm mai. Dù chức Trung thư chỉ là quan Thất phẩm, nhưng người ta chịu đứng ra làm bảo sơn thì cũng là phúc khí lớn của Xuân Nghiêu rồi."
Dung Hoa khẽ mỉm cười: "Cho dù cháu có đồng ý thì cũng phải xem hai đứa chúng nó có duyên phận với nhau hay không đã."
Dung Hoa làm việc luôn chu toàn. Nàng đã nói vậy tức là mối hôn sự này xem như đã thành, Tứ thái thái hiểu ý cũng bật cười vui vẻ.
Hai người ngồi trong phòng một lát rồi cùng nhau đến chỗ Lão phu nhân.
Lão phu nhân đang gọi Dư quản sự lên báo cáo. Nghe tin Dung Hoa và Tứ thái thái đến, bà liền sai Lý ma ma mời hai người vào phòng.
Dung Hoa vừa định hành lễ với Lão phu nhân thì ngẩng lên chợt thấy Tiết Nhị thái thái cũng đang ngồi trên ghế.
Mọi người chào hỏi theo lễ tiết, sau đó tự tìm chỗ ngồi xuống.
Dư quản sự tiếp tục bẩm báo: "Gia tộc họ Hạ, phàm là những người đang làm quan trong triều thì toàn bộ bị cách chức. Hạ Quý Thành bị phán trảm lập quyết, Hạ Thục nhân..." Nói đến đây, Dư quản sự vội vàng đổi giọng: "Hạ Đại thái thái bị tước bỏ cáo mệnh Thục nhân. Thánh chỉ vừa mới ban xuống, bà ta đã treo cổ tự vẫn rồi."
Tiết Lão phu nhân tựa hồ đã sớm đoán trước kết cục này, nét mặt vẫn bình thản không chút d.a.o động, ánh mắt vô tình hay cố ý lướt qua người Nhị thái thái.
Sắc mặt Nhị thái thái tức thì tái nhợt.
Hạ Đại thái thái treo cổ tự vẫn chắc chắn là ý của trưởng bối trong tộc họ Hạ. Hạ Quý Thành gây ra họa tày trời như vậy, bà ta là mẹ ruột làm sao trốn tránh được liên can. Nếu tự nguyện kết liễu thì họa may còn giữ được chút thể diện cho gia tộc. Việc Hạ Đại thái thái đến Tiết gia làm khách như mới chỉ là chuyện hôm qua. Tạm gác chuyện của Hạ Quý Thành sang một bên, Hạ Đại thái thái dẫu sao trông cũng coi như là người thanh nhã. Chớp mắt một cái, bà ta đã mang trên lưng tội danh tày trời, bỏ mạng quy tiên. Sau biến cố này, nhất tộc họ Hạ coi như xong đời thật rồi.
Thanh danh bao đời tổ tiên vất vả gây dựng, chỉ vì một đứa cháu bất hiếu mà phút chốc sụp đổ tan tành.
Dư quản sự nói tiếp: "Nhà mẹ đẻ của Hạ Đại thái thái và nhà họ Mao ở phủ Triều Dương cũng đều bị xét nhà. Mao Tham lĩnh bị bãi quan, Mao đại gia tuổi còn nhỏ nên chỉ bị phạt đ.á.n.h roi thị chúng."
Dung Hoa chợt ngước mắt lên. Hoàng thượng lần này quả nhiên hận thấu xương, Mao đại gia tuổi còn nhỏ mà cũng không tránh khỏi trách phạt. Bị phạt trước bàn dân thiên hạ như vậy thì đừng nói là mất đi tiền đồ, sau này ngay cả việc ngẩng đầu nhìn người cũng không có dũng khí nữa.
Nhị thái thái trong lòng càng thêm hoảng hốt, không ngờ chuyện của Hạ gia lại kéo theo cả Khâu gia và Mao gia.
Dư quản sự tiếp tục: "Khâu gia cũng chịu chung số phận, mười một người bị cách chức, ba người bị tống giam vào ngục."
Nhị thái thái cuối cùng nhịn không được bèn lên tiếng hỏi: "Bản án đến đây coi như đã kết thúc rồi chứ?"
Bà ta thực chất là muốn hỏi liệu có còn liên lụy đến ai khác hay không. Dù sao Tiết Nhị lão gia cũng từng chặn người của Phàn gia trước cổng Hạ gia, chức quan của Tiết Minh Ái cũng nhờ Hạ gia chạy chọt mà có. Nếu cứ truy cứu cặn kẽ thế này...
Lão phu nhân cười lạnh một tiếng, chẳng buồn để ý đến Nhị thái thái, chỉ quay sang hỏi Dư quản sự: "Bên Phàn gia thế nào rồi?"
Dư quản sự lắc đầu: "Vẫn chưa có động tĩnh gì ạ."
Phàn gia chưa có động tĩnh, điều đó chứng tỏ vụ án này vẫn chưa kết thúc.
Nhị thái thái vốn đang bị mụn nhọt ở chân, nghe thấy câu này lỡ giật mình dồn sức, đau đến mức nhăn nhó mặt mày.
Nếu Diệc Quyên thực sự gả vào Hạ gia, giờ Hạ gia lại xảy ra chuyện tày trời như vậy, Tiết gia sợ rằng cũng sẽ chịu chung số phận bị liên lụy như Khâu gia và Mao gia.
Dư quản sự thưa: "Thuộc hạ chỉ có thể dò la được bấy nhiêu. Đợi Hầu gia trở về ắt hẳn sẽ nắm rõ nội tình hơn."
Vụ án này do chính Tiết Minh Duệ phụ trách, dĩ nhiên không ai rõ ngọn ngành bằng hắn. Nhị thái thái hiểu ra điểm này, vội đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Lão phu nhân: "Mẫu thân, nhà ta và Hạ gia thật sự không có nửa điểm quan hệ nào đâu ạ! Nếu con dâu mà biết trước sự tình, quyết không bao giờ đồng ý mối hôn sự này. Làm mẹ có ai lại không muốn con cái mình có tiền đồ tốt đẹp, con dâu sao nỡ đẩy con gái ruột vào biển lửa chứ!" Nói rồi, mặc kệ Dung Hoa và Tứ thái thái đang có mặt, bà ta rút khăn tay che mặt khóc thút thít.
Lão phu nhân lạnh lùng nhìn Nhị thái thái, để mặc bà ta ỉ ôi khóc than một hồi rồi mới lên tiếng: "Đã là như vậy thì ngươi còn sợ cái gì?"
Tiếng khóc của Nhị thái thái im bặt. Bình thường miệng lưỡi trơn tru sắc bén, giờ phút này lại á khẩu chẳng biết biện bạch ra sao. Chân bà ta mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Lão phu nhân: "Mẫu thân, lời không thể nói như vậy. Ngộ nhỡ người ngoài có tâm tư xoi mói, đem chuyện này ra thêu dệt làm to lên, chúng ta có cả trăm cái miệng cũng không giải thích nổi đâu ạ!"
Ánh mắt Lão phu nhân tối sầm lại, bà cười gằn: "Ngươi cũng biết bên ngoài còn có bao nhiêu kẻ đang chằm chằm nhìn vào Tiết gia ta." Nói rồi bà dừng lại một chút, gõ nhịp: "Muốn điền vào chỗ trống vị trí Tam đẳng Hộ vệ thì phải là người từng tòng quân lập công. Ta không có bản lĩnh cầu được cái chức ấy cho Minh Ái, lúc này lại càng không có khả năng che chở cho nó chu toàn."
Người Nhị thái thái run lên bần bật: "Con dâu đã biết sai rồi, mẫu thân muốn phạt con dâu thế nào cũng được, nhưng Minh Ái là cháu nội ruột thịt của mẫu thân mà."
Dung Hoa và Tứ thái thái nhìn nhau.
Nhị thái thái xem chừng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, bọn họ tiếp tục ngồi trong phòng chắc chắn sẽ đ.â.m ra chướng mắt. Dù Lão phu nhân có muốn trách mắng Nhị thái thái cũng không thể nói hết lời được.
Dung Hoa và Tứ thái thái bèn đứng dậy cáo lui.
Bước ra đến cửa, Dung Hoa vẫn còn nghe văng vẳng tiếng khóc nỉ non đứt quãng của Nhị thái thái.
Trang thân vương gia bị phạt cấm túc suy ngẫm lỗi lầm, Nhị phòng theo đó mà cũng suy yếu đi một thời gian. Đợi đến lúc Trang thân vương gia có động tĩnh mới, không biết Nhị phòng sẽ lại gây ra họa gì nữa.
Liệu Lão phu nhân có còn tiếp tục dung túng bao che cho Nhị phòng hay không?
Chuyện của Hạ gia coi như tạm thời khép lại. Tiếp theo phải xem Hoàng thượng xử lý chuyện Trang thân vương gia cấu kết triều thần, kéo bè kết phái như thế nào.
Việc Hoàng thượng xử phạt nặng vụ án của Hạ gia cũng là hành động g.i.ế.c gà dọa khỉ, để những kẻ có ý đồ bao che cho Hạ gia hiểu rằng quyền uy sinh sát vẫn nằm trọn trong tay Hoàng đế. Sống c.h.ế.t vinh nhục chỉ bằng một cái nhấc môi, Trang thân vương dẫu có là vương gia quyền cao chức trọng cũng không thể làm trái thánh ý.
Hoàng thượng hiện giờ nghi tâm rất lớn, đây quả là thời cơ chín muồi để đả kích Trang thân vương.
Dung Hoa trở về phòng, người nhà Phùng Lập Xương đã chờ sẵn để bẩm báo.
"Cữu thái thái đã dâng lệnh bài muốn vào cung thỉnh an Tĩnh phi nương nương.” vợ Phùng Lập Xương thưa: “Nô tỳ cũng đã đến Đào gia dò la, các vị nãi nãi chủ sự trong tộc đều đã sang giúp kiểm kê tài sản rồi."
Hoằng ca làm ầm ĩ một trận lớn như vậy, các trưởng bối trong tộc ra tay giải quyết tự khắc sẽ nhanh gọn hơn.
Dung Hoa gật đầu.
"Ngày hôm qua, Phủ Thường Ninh Bá đã phái người đưa lễ vật đến nhà Cữu lão gia. Lần này Cữu thái thái vào cung chắc chắn là muốn nhờ vả nói giúp cho nhà họ Nhậm." Giọng vợ Phùng Lập Xương càng lúc càng hạ thấp.
Cữu thái thái vào cung đâu chỉ để cầu xin cho Nhậm gia, mà còn để đóng vai kẻ bị hại oán trách Đào gia đã vu oan giáng họa cho Lý gia như thế nào.
Chỉ cần Cữu thái thái mở miệng kêu than với Tĩnh phi nương nương, thì câu chuyện sẽ nhanh chóng lan truyền khắp các ngõ ngách trong cung. Thêm vào đó, Đào gia và Lý gia đang làm ầm ĩ với nhau ở bên ngoài. Nhà mẹ đẻ của Tĩnh phi nương nương sắp sửa có nữ nhi bị hưu, Tĩnh phi nương nương sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Chỉ cần nàng ta động tay động chân trong cung, những chuyện tiếp theo sẽ dễ bề sắp đặt hơn.
Dung Hoa nhìn vợ Phùng Lập Xương dặn dò: "Một lát nữa ngươi hãy đến Đào gia một chuyến. Không cần gặp Đại thái thái, chỉ cần gặp nãi nãi đang lo liệu việc trong phủ, nhắn lại rằng ngày mai ta sẽ về Đào gia."
Không gặp Đại thái thái ư... Dẫu sao Đại thái thái cũng là mẫu thân của Nãi nãi, làm vậy liệu có trái với lễ tiết không? Vợ Phùng Lập Xương có chút do dự, e rằng mình lĩnh hội sai ý.
Dung Hoa gật đầu khẳng định: "Cứ làm đúng như lời ta dặn là được." Nàng chính là muốn chọc tức Đại thái thái, để bà ta cùng đường mà phải chạy đến Lý gia cầu cứu.
truyenfull,truyenfull.com